Ta xuyên sách rồi, xuyên thành một đóa hoa yêu vô cùng xinh đẹp.
Vừa định đắc ý một chút, ta đã bị Tróc Yêu Sư nhắm trúng.
Ta bị bắt đi.
Gặp phải nam phụ si tình trong sách, ta tự nhận xui xẻo.
Lúc này, ta bị kẻ si tình túm trong tay, vừa bị xóc đến đầu óc choáng váng, vừa nghe sư đồ họ nói chuyện phiếm.
"Sư phụ, người mang cái hoa yêu này về, sau này con phải gọi tỷ ấy là sư nương ạ?"
Ối giời ơi, trẻ con đừng có nói bậy, sư phụ ngươi là thanh phong minh nguyệt, trên đầu đội cả một thảo nguyên xanh mướt, ta chỉ là người qua đường, không xứng đâu.
Ta ra sức lắc lư nụ hoa về phía nó. Nhưng một con yêu như ta ở trước mặt Tróc Yêu Sư hoàn toàn không có sức phản kháng. Ta được trao cho một thân mình mỹ miều xinh đẹp, chỉ để vào bếp nấu cơm cho sư đồ họ.
Vô lý, thật là vô lý!
***
Ta thật sự không chơi lại được với Tróc Yêu Sư, chạy trước là thượng sách.
Vừa hay phía trước có một ngôi miếu, ta định vào đó trốn tạm.
Vừa đến cửa, "bốp bốp" một trận lửa đã đánh ra.
Lá hoa rụng hết, đóa hoa cũng lung lay sắp rụng.
Ta vất vả bám vào một cây đại thụ trước cửa miếu mới đứng vững được.
Chưa kịp thở dốc, trên đầu đã truyền đến giọng nói: "Hoa yêu kia, chạy đâu cho thoát?"
Ta quay đầu bỏ chạy.
Chạy được vài mét, phía sau "ùm" một tiếng, pháp khí linh phù trong tưởng tượng đều không đuổi theo, mà lại vang lên tiếng "ú òa khục khặc".
Không nhịn được tò mò, ta chậm rãi quay người lại.
TruyenLau
Dưới gốc cây, vị trí ta vừa đứng, đầu cắm xuống đất, chân chổng lên trời, một nhóc con chưa đến một mét đang trồng cây chuối.
Nếu không phải vì cái lồng tróc yêu bên hông nó, ta đã suýt chút nữa cho rằng là con nhà ai trốn nhà ra.
Nó mặt nó đầy bùn đất, khổ sở nhìn ta.
Cảm giác tội lỗi của người lớn bắt nạt trẻ con tự nhiên dâng lên trong lòng ta. TruyenLau
"Con hứa không bắt ta, ta sẽ đi đỡ con." Ta hét về phía nó.
Hai chân nó đổ ra ngoài, từ tư thế mồm gặm đất biến thành nằm thẳng cẳng.
Người vẫn nằm im, lồng tróc yêu đã được lấy ra, nắp lồng mở ra, nhắm thẳng vào ta.
Má ơi, thằng nhóc này! Nguồn copy từ TruyenLau.com
Không chạy chẳng lẽ ở lại đây ăn Tết với nó à.
Ta ba chân bốn cẳng chạy thục mạng về phía con mương trên núi ở đằng xa.
Mục tiêu rõ ràng, nhưng chân lại bị vướng chặt.
Một sợi chỉ đỏ, không biết từ lúc nào đã quấn lấy chân ta, đóng đinh ta xuống đất không thể động đậy.
Nhóc con đắc ý: "Sư phụ ta đã sớm tính được đường đi nước bước của ngươi, đã bố trí pháp trận ở đây rồi."
"Sư phụ ngươi là ai, mà chó má vậy." Ta tức nghẹn.
Nhóc con không trả lời, cầm lồng tróc yêu thi pháp xung quanh ta.
Nửa tiếng sau, nó mồ hôi nhễ nhại, ta sốt ruột: "Có phải ngươi niệm sai chú rồi không?"
Nó gãi đầu lẩm bẩm: "Sư phụ dạy ta như vậy mà."
"Vậy là ngươi không dùng bùa, bùa, giấy màu vàng, sẽ phát sáng, có không?"
Nó sờ soạng khắp người, xòe ra hai bàn tay trắng nõn trước mặt ta.
Ta lay động cành hoa lải nhải: "Sư phụ ngươi dạy ngươi thế nào vậy, ra ngoài tróc yêu, lồng không biết dùng, chú ngươi niệm sai, bùa ngươi không có. Đây là ngươi muốn cảm hoá ta, để ta tự giác đi theo ngươi hả?"
Nó chớp mắt nhìn ta: "Được không ạ, tỷ tỷ?"
Ta...
Chuẩn bị bỏ chạy thôi.
Ta dồn hết sức lực, giật đứt sợi chỉ đỏ trên chân, vừa nhắm chuẩn hướng, sau gáy đã "vút" một cái lạnh toát, bị người ta túm được.
"Hay là từ nay về sau ngươi dạy nó đi?" Một giọng nam trầm ấm từ tính, khe khẽ truyền vào tai ta.
Ta bị bắt đi rồi.
Gặp phải nam phụ trong sách, ta tự nhận xui xẻo.
Hắn pháp thuật cao cường, đẹp trai, trong nguyên tác là khắc tinh của tất cả yêu quái, thật sự làm cho nữ câm nam rơi lệ.
Quan trọng nhất là, hắn có một trái tim bao dung, không những tha cho nữ chủ hồ ly tinh trong sách, mà còn giúp đỡ nàng ta đủ đường.
Đương nhiên, theo phân tích cốt truyện, là vì hắn thầm mến nữ chủ.
Mà nữ chủ lại thích nam chủ trong nguyên tác - một thư sinh họ Ngô.
Cho nên Tróc Yêu Sư Lận Ảnh đạo trưởng liền chắp tay nhường, cho họ một cuộc đời hạnh phúc nhưng ngắn ngủi.
Thật là một kẻ si tình tuyệt thế cảm động trời đất!
Lúc này, ta bị kẻ si tình túm trong tay, vừa bị xóc đến đầu óc choáng váng, vừa nghe họ sư đồ nói chuyện phiếm.
"Sư phụ, người mang cái hoa yêu này về, sau này con phải gọi tỷ ấy là sư nương ạ?"
Ối giời ơi, trẻ con đừng có nói bậy, sư phụ ngươi là thanh phong minh nguyệt, trên đầu đội cả một thảo nguyên xanh mướt, ta chỉ là người qua đường không xứng đâu.
Ta ra sức lắc lư nụ hoa về phía nó.
Lận Ảnh lại vững vàng nắm gáy ta, hào phóng nói với đồ đệ: "Tùy con, nhưng có lẽ nàng ta cũng chẳng dạy được gì cho con đâu."
Xuyên Làm Đóa Hoa Yêu Nấu Bếp Cho Nam Phụ Si Tình
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.