Nhưng hắn lại thích nghiêm trọng hoá vấn đề, nhân lúc ăn cơm, còn mở một cuộc họp nhỏ cho ta và Tinh Tinh.
"Sau này không có sự cho phép của ta, không được ra khỏi cửa sân, nếu có người đến, cũng không được mở cửa cho họ."
Mặt Tinh Tinh vùi vào bát cơm, không thèm ngẩng đầu lên đã đáp: "Vâng."
Ta thì không được, ta phải nấu cơm. Rau ăn phải hái ở bên ngoài, gạo phải mua ở bên ngoài, luôn phải hỏi thêm vài câu.
“Đạo trưởng, nếu có nguy hiểm, ngươi cứ nói cho chúng tôi một tiếng. Mọi người đều là người lớn, có khả năng phân biệt đúng sai, đừng có kiểu giấu giấu giếm giếm như vậy, để chúng tôi bị bịt kín trong cái giếng, còn ngươi thì một mình gánh hết mọi chuyện, được không?”
Tinh Tinh: "Vâng vâng!"
Lận Ảnh: ...
Hắn lườm ta một cái.
"Không có nguy hiểm, chỉ là dạo gần đây sẽ có người lên núi, ta không muốn gặp những người đó, cũng không muốn họ nhìn thấy các ngươi."
Tinh Tinh ra sức nháy mắt với ta.
Đợi Lận Ảnh đi ra ngoài, nó mới ngậm một miệng cơm lẩm bẩm với ta: "Sư nương, là Bạch Linh muốn đến."
"Nàng ta không phải vừa đi rồi sao?"
"Người đó sẽ còn đến nữa."
Đọc truyện tại TruyenLau.com
"Sao con biết?"
"Sách viết như vậy mà." Tinh Tinh mở to mắt, nói một cách đương nhiên.
Ta lập tức bịt miệng lại. Website TruyenLau.com
Thật là không thể tin nổi. Cái thằng nhóc này, chẳng lẽ nó cũng giống ta, là xuyên sách mà đến?
Vậy sư phụ nó Lận Ảnh, có phải cũng xuyên qua không? Khó trách hành vi cử chỉ khác xa so với nguyên tác như vậy.
Ta kích động, kéo Tinh Tinh vào phòng ta, đóng cửa lại, rồi lại đóng cửa sổ.
Xong tất cả, ta thấp giọng hỏi nó: "Tinh Tinh, con thật thà nói với sư nương, con từ đâu đến?" Đọc truyện tại TruyenLau.com
"Thùng rác."
"Hả?"
Câu trả lời này cũng quá hiện đại, phong cách "dì cả" quá rồi.
Ta căng thẳng đến mức xoa xoa tay, lời nói cũng có chút run rẩy: "Vậy con đang xem sách gì, Bạch Linh đến rồi sẽ ra sao?”
Nó chống tay ra sau lưng, “xoạt” một cái liền trải một cuốn sách ra trước mặt ta.
“Cái này nè, 《Nam Bắc Yêu Điển Lục》. Sư phụ nói, mấy yêu quái này giỏi nhất là chui vào khe hở tâm lý con người, chỉ cần ai đối xử với chúng mềm lòng một chút, chúng nhất định sẽ lại bám theo người đó.”
Nói tới trọng điểm rồi: “Vậy hôm nay sư phụ con mềm lòng với Bạch Linh?”
“Sư phụ con đối với ai cũng mềm lòng cả, nếu không thì đã chẳng thu nhận sư nương rồi.”
Hừ, thì ra không phải nam phụ đầu đội cỏ dại, mà là cái máy điều hòa trung tâm.
Đạo trưởng Lận Ảnh, thật đúng là rất biết quan tâm bạn bè nhỉ.
Ta cầm cuốn sách lên: "Cái này, cho ta mượn xem.”
Đợi Tinh Tinh ra ngoài, ta mở 《Nam Bắc Yêu Điển Lục》 ra.
Trang đầu tiên, đập vào mắt là một đóa hoa.
Rất quen. Nhìn kỹ lại, ôi mẹ ơi, chẳng phải đây chính là ta khi chưa hóa hình người sao?
Ta vội vàng tìm phần chữ ghi chú, xem người ta viết về ta thế nào.
Sau đó, ở dưới bức vẽ, ta thấy mấy chữ: "Hoa yêu đê tiện, chiến lực bằng 0.”
Ta tức tốc lật ra sau, thấy yêu cây, yêu sói, yêu rắn các kiểu, chiến lực cũng theo đó mà tăng dần đều.
Trang cuối cùng là một con hồ ly trắng lớn, tên là Bạch Linh.
Chú giải và miêu tả tận ba trang, đến cả tổ tông mười tám đời của người ta cũng bị moi ra viết hết.
Ta che mặt, nghẹn ngào hồi lâu.
Bắt nạt người quá đáng rồi.
Cuốn sách này, không cần hỏi cũng biết là do Lận Ảnh viết.
Hắn đối với nữ chính, đúng là dã tâm chưa chết, ngay cả viết sách yêu điển cũng phải dành cho nàng ta tiêu chuẩn cao nhất.
Ta quá thương tâm, cơm tối cũng quên làm.
Nhưng mà làm rồi chắc cũng không ai ăn.
Bởi vì lúc chạng vạng, Bạch Linh thật sự lại đến.
Không chỉ nàng ta đến, phía sau còn đi theo một đám người, hô đánh hô giết, vây quanh cái sân chúng ta đang ở.
Lận Ảnh ngồi trong phòng mình viết chữ, ngay cả nhìn cũng không thèm nhìn một cái.
Ta và Tinh Tinh bám vào đầu tường, kiễng chân nhìn ra ngoài xem náo nhiệt.
Thật lòng mà nói, Bạch Linh có chút thảm.
Một đám người đuổi theo một mình nàng ta, đuổi kịp liền chém một đao.
Chân nàng ta vốn đã bị thương, căn bản chạy không nhanh, không bao lâu quần áo trắng trên người đã bị nhuộm đỏ.
Cảnh tượng kịch liệt hơn cả hạ giá quần áo trên Pinduoduo.
Bạch Linh cũng không chống đỡ được lâu, nàng ta mấy lần muốn công phá pháp trận ngoài sân, nhưng đều bị cản lại.
Gọi chúng ta cũng vô dụng, Lận Ảnh ngay cả đầu cũng không thèm ngẩng lên, hoàn toàn giả vờ không nghe thấy.
Ta nhìn đến ngu người, không hiểu cốt truyện sao lại trở nên cẩu huyết như vậy, nguyên tác ôn nhu bao dung nam phụ, lại vì sao đột nhiên lãnh huyết.
Theo chi tiết trong sách, không nên như vậy chứ.
Chỉ đi một chút thôi, Bạch Linh lại bị chém một đao. Lần này nàng ta bị chém khá nặng, người trực tiếp ngã xuống đất.Cảm ơn các bạn đã ủng hộ Thuyết nhenn. Thuyết cũng có kênh audio, mọi người qua ủn mông cho Thuyết với nha
Xuyên Làm Đóa Hoa Yêu Nấu Bếp Cho Nam Phụ Si Tình
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.