Ngày hôm sau tỉnh dậy, ánh nắng đã chiếu sáng cả căn phòng.
Tôi cảm thấy đầu hơi đau, hoặc nói đúng hơn là chỗ nào cũng đau.
Cố gắng với lấy điện thoại xem giờ: 13:21.
Không ngờ lại ngủ đến tận chiều.
Tôi buông điện thoại xuống, vẫn chẳng muốn nhúc nhích.
Nằm úp vài phút, bất chợt giơ tay đấm mạnh xuống giường.
M* kiếp, tên Long Trạch c/h/ế/t tiệt, tôi chẳng tin anh ta khi đó là say r/ư/ợ/u!
Tôi khẽ trở mình, quấn chăn ngồi dậy, đưa tay vuốt tóc, rồi cúi xuống nhặt chiếc váy ngủ dưới đất mặc vào.
Xuống lầu, trên bàn ăn đặt một bát cháo vẫn còn bốc khói.
Tôi cúi xuống ngửi, mùi thơm phảng phất.
Dì Trương xách chổi đi ngang qua, mỉm cười nói:
“Phu nhân đúng là có phúc khí.”
Tôi nghiêng đầu nhìn.
Bà ấy hất cằm về phía phòng bếp:
“Tiên sinh đang làm bữa sáng cho cô đấy.”
……
Hừ, đó là việc anh ta nên làm.
Khi Long Trạch bưng mì đi ra, tôi đang cúi đầu nghiêm túc ăn cháo.
Ngẩng lên nhìn anh ta một cái, không nói gì.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Anh đặt tô mì trước mặt tôi, giọng nhạt nhẽo:
“Ăn hết đi.”
Tôi khẽ cười nhạt:
“Tôi là heo chắc, sao mà ăn hết nổi.”
Anh nhanh chóng gắp một đũa mì lên: TruyenLau
“Vậy tôi giúp cô ăn hai miếng.”
Tôi lập tức ngăn lại:
“Anh làm cái gì vậy, tôi sao có thể ăn đồ anh đã…”
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Lời nói dừng lại giữa chừng.
Long Trạch nhìn tôi, khẽ nhướng mày.
Tôi bừng tỉnh, mặt nóng bừng, vội vàng rụt tay về, giả vờ thản nhiên tiếp tục ăn cháo.
Long Trạch cũng đưa sợi mì ấy vào miệng.
Trong lòng tôi chửi thầm: Không biết xấu hổ!
Ăn xong bữa sáng, Long Trạch lái xe đưa tôi đến công ty.
Chuyện tối qua, cả hai đều ngầm hiểu mà chẳng ai nhắc đến một chữ.
Ở công ty, tôi mất tập trung mấy lần, thỉnh thoảng lại soi gương nhìn cổ tôi , lo sợ lớp phấn che đi mất.
Ôi, thật là tạo nghiệt.
……
Buổi chiều, Lâm Yên gửi tôi một blogger trên WeChat.
Lâm Yên: “Cậu tìm bài đăng ba năm trước của cô ấy, từ khóa là ‘mất hồn’.”
Tôi làm theo.
Blogger này có id là “Chuyên gia khai quật nhan sắc”.
Tôi gõ từ khóa, hiện ra ba bốn bài viết, trong đó có một bài được nhiều lượt thích nhất, cũng đặc biệt nhất.
Chỉ có một tấm hình.
Không biết được moi ở đâu ra, nhân vật trong ảnh không phải minh tinh, cũng chẳng phải hot girl mạng.
Đó là một bức ảnh đã chỉnh sang trắng đen.
Bối cảnh là sân bóng rổ ban đêm, góc trên có chiếc đèn đường sáng rực.
Chàng trai trong ảnh chiếm gần nửa khung hình, anh nghiêng người, mặc áo ba lỗ, chỉ lộ một bên gương mặt.
Khiến nhịp thở của tôi khựng lại trong thoáng chốc.
Anh không nhìn vào ống kính, chuyên chú trò chuyện cùng ai đó bên cạnh.
Toàn thân toát lên khí chất cao quý trời sinh, khóe môi cong nhẹ, nở một nụ cười hiếm có.
Tôi từ từ hạ ánh mắt xuống.
Bài đăng này có 42.3w lượt thích.
Bình luận toàn là hỏi xin tài khoản mạng xã hội của chàng trai trong ảnh.
Bình luận hot nhất được ghim lên đầu là: “Chị em, chỉ tra được một chút, soái ca họ Long.”
Tôi vô thức mở rộng bức ảnh, ánh mắt dừng lại hai ba giây, rồi ấn lưu lại.
Đúng lúc đó, Lâm Yên nhắn tin:
“Bài này hồi ba năm trước nổi lên, sau đó đời tư của Long Trạch bị quấy rầy, đi đâu cũng có người lén chụp như minh tinh.
Có người dựa vào một bức ảnh, một họ mà lần ra được, cũng ghê gớm lắm.
Nhưng sau đó ba mẹ Long Trạch lập tức tìm ra người đó cảnh cáo một trận.
Còn lý do cậu vẫn xem được bài này là vì blogger kia tiếc chút lượt view, để riêng tư một thời gian, rồi hai năm sau mới mở lại.”
Tôi gõ chữ đáp:
“Cái này cũng bị cậu phát hiện ra sao?”
Cô ấy trả lời:
“Tớ chỉ tiện tay tìm thử, không ngờ lại có thật, nên chia sẻ cho cậu, tiện thể xem Long Trạch này có đẹp trai không.”
Tôi không nhịn được hỏi:
“Bây giờ cậu còn thích Long Trạch nữa không?”
“Thời thế thay đổi rồi, tớ chỉ còn sự ngưỡng mộ thôi. Chúc hai người hạnh phúc nhé.”
Khóe môi tôi không kiềm được cong lên, hồi lâu sau mới nghiêm túc đáp:
“Cảm ơn cậu, Lâm Yên.”
Cô ấy lại hỏi:
“À đúng rồi, cậu còn liên lạc với Chương Phùng Niên không?”
“Không, tớ đã chặn anh ta từ lâu rồi.”
“Hình như anh ta chuyển sang tỉnh khác rồi.”
“Không sao cả, tớ chẳng để tâm.”
……
Có những chuyện đã dần dần khép lại.
Nhưng chẳng liên quan gì đến tôi.
…
Tan ca, lại là một đêm mưa, chân trời vang lên một tiếng sấm.
Tôi che ô đứng bên đường chờ đèn xanh.
Đèn đỏ còn 40 giây, bên cạnh có cô gái than phiền rằng tên bạn tôi quá khó nhớ, tôi bỗng khựng lại một chút.
Thực ra tôi cũng vậy.
Họ “Du” có lẽ khá hiếm, nên từ cấp hai đến đại học, thường có người nhớ nhầm, thậm chí có kẻ cố ý thêm một nét, biến “Du” thành “Long”.
Khi đó thường sẽ bị tôi mắng một trận, nặng thì còn ăn đòn.
Du Khinh Diên chưa bao giờ là người dễ tính.
Cô tính khí cổ quái, dễ gây chán ghét, lại đơn phương thầm mến nam sinh cùng lớp – Chương Phùng Niên.
Đó là lời đồn.
Ấn tượng đầu tiên ấy khiến chẳng ai chú ý đến bảng thành tích mỗi năm của trường, rằng điểm số của cô luôn hơn Chương Phùng Niên 5 bậc.
Năm thi đại học, phải nỗ lực lắm Chương Phùng Niên mới vào cùng trường với cô.
Nhưng cô chẳng hề xem trọng người như Chương Phùng Niên – do dự, dễ dao động, ngay cả giữa gia đình và việc mua sắm cũng chẳng phân biệt nổi điều gì quan trọng hơn.
Trong lòng cô, người yêu lý tưởng là kiểu thiếu niên anh hùng lạnh lùng mà ấm áp trong những câu chuyện thời thơ bé.
Thiếu niên ấy cầm trong tay một thanh kiếm, chém tan khổ nạn của dân chúng nghèo khổ trong truyện, lại chém mở bóng tối, dẫn dắt họ đi về phía ánh sáng.
Rồi hắn sẽ quay đầu, đưa tay về phía cô gái tôi thương, sau đó mỉm cười – nụ cười tựa ánh bình tôi , vô cùng rực rỡ.
Khi ấy, đèn xanh bật sáng.
Mưa vẫn rơi lất phất.
Xe nối đuôi nhau chờ đợi, người qua kẻ lại trên vạch đường, tôi bước qua mặt đất ướt sũng, lên bậc thềm.
Giữa màn mưa, dường như có một bóng dáng quen thuộc.
Tôi đi tới gần, mới xác nhận rõ.
Long Trạch cầm ô, ánh đèn xe chiếu lên gương mặt anh.
Khiến tôi lập tức nhớ tới bài đăng kia, so với tấm ảnh nghiêng ấy, gương mặt trước mắt đã bớt đi nét non trẻ, ngũ quan sáng rực.
Long Trạch nói:
“Du Khinh Diên, cậu đi chậm thật.”
Nói xong anh cúi mắt, bật cười hai tiếng, trông rất vui.
Như thể bởi vì sự xuất hiện của tôi mà cảm thấy đặc biệt hạnh phúc.
Thiếu niên anh hùng mà tôi từng mơ tưởng, nụ cười ấy dường như trùng khớp với gương mặt trước mắt.
“Tại sao anh ở đây?” – tôi ngẩng mặt trong gió lạnh hỏi.
“Đợi em.”
“Đợi tôi làm gì?”
“Đợi em bước về phía tôi.”
…
Có những hạt giống một khi đã gieo xuống, đến một khoảnh khắc nào đó sẽ phá đất mà vươn lên.
Mọi cảm giác về cậu ngày càng mãnh liệt, cho đến khi nhận được hồi đáp từ cậu, tôi mới đột ngột hiểu ra bản thân gần đây muộn phiền vì điều gì.
Đó là thích.
Một loại thích mà khi nhận ra, tôi liền hạnh phúc đến phát cuồng.
Nếu “Du” thêm một nét thành “Long”.
Du Khinh Diên, tôi chính là nét bút nghiêng bước vào cuộc đời cậu.
846 Ngày Bên Nhau
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.