846 Ngày Bên Nhau

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

846 Ngày Bên Nhau

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 4

Lời còn vương bên tai, Chương Phùng Niên đột nhiên buông tôi ra, khom người ôm đầu, thân thể khẽ co lại.

Tôi sững lại, quay đầu.

Lâm Yên đang đứng ngoài cửa phòng làm việc nhìn về phía này.

Cách cô ta không xa còn một người nữa, đứng ngay cạnh bàn làm việc, ngón tay đang nghịch một chiếc ná cao su nhỏ đặt trên bàn.

Sau đó ngẩng mắt liếc sang, khóe môi cong lên.

Long Trạch.

“Long Trạch?” Chương Phùng Niên nhíu mày nhìn họ, ngón tay xoa xoa sau gáy, hạ tay xuống, giọng lạnh đi một độ: “Là cậu bắn hả?”

Long Trạch vẫn lười biếng dựa vào bàn, không trả lời mà hỏi ngược lại: “Anh ở văn phòng kéo kéo lôi lôi một người đã có chồng, là muốn tự nguyện làm tiểu tam sao?”

Trong đầu tôi thoáng nghĩ tại sao Long Trạch lại xuất hiện ở đây, nhưng cũng đại khái đoán ra nguyên nhân là do Lâm Yên.

Chương Phùng Niên lạnh lùng nhìn anh: “Các người thật sự coi tôi dễ bị lừa vậy sao?”

“……” Long Trạch trầm ngâm một chút, ánh mắt dừng trên trán hắn, đảo qua hai vòng, “Anh thật sự có vấn đề ở đầu à?” TruyenLau.com

“……”

Chửi người vốn chẳng đáng sợ.

Đáng sợ là giọng điệu của Long Trạch quá thành khẩn, như thể thật lòng quan tâm đến não của Chương Phùng Niên vậy.

Chương Phùng Niên rõ ràng sắp bị chọc tức phát điên, hít sâu một hơi, sau đó cười nhạt: “Đại thiếu gia Long thị nếu rảnh quá thì đi kiếm việc khác mà làm. TruyenLau

Cậu là người ngoài, không hợp xuất hiện ở đây. Nể cậu còn trẻ, chuyện vừa rồi tôi không so đo. Giờ mời cậu rời đi.”

So sánh tuổi tác, quả thật Chương Phùng Niên lớn hơn, hắn hơn Long Trạch đúng hai tuổi, cũng bằng tuổi tôi.

Năm chúng tôi vào đại học, Long Trạch mới học lớp 11.
Website TruyenLau.com
Nghe hắn nói vậy, Long Trạch lại giơ ná cao su lên, nhắm thẳng về phía hắn.

Chương Phùng Niên theo phản xạ giơ tay chắn.

Long Trạch cúi đầu, bật cười khoan khoái, rồi ném nhẹ cái ná, đứng dậy, ngẩng cằm ra hiệu với tôi: “Ra ngoài chút.”

Nghe vậy, tôi bước đi, Chương Phùng Niên đưa tay định kéo tôi, tôi vội tránh, lạnh nhạt nhắc nhở: “Giữ khoảng cách.”

Đi ngang qua Lâm Yên, cô ta còn mỉm cười với tôi một cái.

Long Trạch đứng ở quầy lễ tân công ty, đẩy về phía tôi một túi đồ.

Tôi nghi hoặc nhìn anh.

“Mẹ tôi làm cho em đấy.”

Tôi lập tức hiểu, gật gù, rồi nói: “Bác gái hỏi vì sao em không đến đúng không?”

“Có hỏi. Tôi nói em bận việc, bà liền mất mười lăm phút làm cho em hộp cơm trưa này.”

Tôi không nhịn được cong môi cười.

Anh tiếp lời: “Nếu em thấy tình cảnh hiện tại quá phiền, có thể về Long thị.”

Câu này thực sự làm tôi bất ngờ, nhưng tôi vẫn lắc đầu từ chối: “Không cần, em tự lo được.”

Anh không nói thêm, chỉ gật đầu, dứt khoát rời đi.

Nhìn bóng lưng ấy, tôi có chút cảm khái.

Gương mặt Long Trạch đúng là ưu tú, trước kia tôi vẫn nghĩ người đẹp trai nhất tôi từng gặp là Chương Phùng Niên.

Cho đến khi gặp Long Trạch, mới biết thế nào là ngoài trời còn có trời.

Ngay cả nốt ruồi trên cằm anh ta cũng đủ để đè bẹp Chương Phùng Niên, tôi không hề nói quá.

Anh chưa bao giờ thiếu người theo đuổi, trong cái giới đó, anh là người tài giỏi nhất.

Chỉ là mấy năm nay bởi cái “cuộc hôn nhân trên danh nghĩa” với tôi mà ngăn chặn được bao nhiêu ong bướm.

Tôi vẫn từng thấy có phụ nữ chủ động tỏ tình với anh.

Gần đây Long Trạch bỗng nhắc “đến lúc rồi”, có lẽ cũng vì cảm thấy lãng phí tuổi trẻ.

Con đường rộng rãi này, sao có thể chỉ vì tôi mà gác lại?

Tôi nghĩ ngợi, thấy tôi không nên làm chậm trễ anh.

Tan làm, tôi về nhà tắm rửa, quấn khăn lên đầu, ngồi trên sofa, miệng gặm khoai tây chiên, tay cầm điều khiển lướt kênh.

Chọn mãi mới mở một chương trình tạp kỹ, đúng lúc đó điện thoại trên bàn rung lên.

Cả đời này người ta muốn nhất chính là được uống thuốc hối hận, ví dụ như tôi, giờ hối hận tại sao không bật chế độ không làm phiền.

Ngay khoảnh khắc tôi vừa mới thả lỏng cơ thể, đã bị quấy rầy.

Tôi đành bấm tạm dừng chương trình, cúi người với lấy điện thoại.

Là một tin nhắn.

——Tôi là Chương Phùng Niên.

Ừ, tuyệt vời lắm, càng phiền thêm.

Tôi còn đang nghĩ nên bảo hắn cút đi hay kéo thẳng vào danh sách chặn thì tin thứ hai đã tới.

——Tôi đã nghĩ rất lâu, chắc cũng hiểu vì sao em giận như vậy.

Có phải vì chuyện tôi theo Lâm Yên ra nước ngoài?

Là tôi lúc đó quá bốc đồng, mãi về sau mới phát hiện, ở nơi đất khách người đầu tiên tôi nghĩ tới vẫn luôn là em.

Tôi nhếch môi cười lạnh, gõ chữ: Lời anh nói đêm mới về tôi vẫn nhớ rõ.

Khoảng hai phút sau.

——Lúc đó tôi chỉ muốn thử thái độ của em thôi, Khinh Diên. Những vấn đề em bận tâm, chúng ta có thể từ từ giải quyết.

——Không cần giải quyết, tôi vốn đã không để tâm nữa.

——Tại sao, là vì em thấy kết quả cũng thế sao? Em và Lâm Yên có vài điểm khá giống nhau.

Tôi trả: Không giống.

Hắn nhắn lại: ?

——Cô ta là Lâm Yên, còn tôi là cha anh.

……

Chương Phùng Niên không trả lời nữa, mà thật ra cũng chẳng phải tôi kiên nhẫn chờ, trực tiếp kéo hắn vào danh sách đen luôn rồi.

Bốn năm đại học, tôi vẫn luôn kề cạnh bên hắn, thế nên trong mắt những người quen thuộc.

Tôi = cái đuôi = con chó liếm = “chó liếm độc quyền” của Chương Phùng Niên.

Hồi đó tôi còn tự than, sao không thể nói tôi là người sâu nặng tình cảm?

Được thôi, thật ra tôi cũng chẳng sâu nặng gì.

Bởi lẽ ở cạnh hắn là có lý do, lý do này có nói ra thì ngay cả tử thần nghe cũng phải rơi lệ.

Tôi và Chương Phùng Niên quen nhau từ năm lớp 10.

Ấn tượng đầu tiên về hắn là: gương mặt ưa nhìn, tính cách thì có vẻ âm u.

Thực tế quả thực hắn rất âm u, vì ông nội hắn nằm liệt giường nhiều năm, không còn sống được bao lâu, mà tình cảm giữa hắn với ông lại tốt nhất.

Nhà tôi và nhà hắn khá gần, thế nên thỉnh thoảng rảnh rỗi tôi sẽ theo hắn đến thăm ông.

Ba tháng cuối nước rút năm lớp 12, Chương Phùng Niên bắt đầu quen một bạn nữ trong lớp.

Một hôm thứ sáu, cô gái kia làm nũng bắt hắn đi mua đồ cùng, hắn đành nhờ tôi tới bệnh viện trước.

Trên đường đi tôi còn nghĩ cách bịa lý do, kết quả vừa đến nơi, ông nội hắn đã nói thẳng.

Ông bảo ông biết cháu trai đang yêu đương, mỗi lần chăm sóc ông trên giường bệnh, thằng bé hay mất tập trung, thỉnh thoảng còn ngơ ngẩn cười.

Trong lòng tôi dấy lên cảm xúc khó tả: “Ông ơi, anh ấy lát nữa sẽ tới ngay thôi…”

Ông ngắt lời, giọng rất yếu, nhưng vẫn gắng gượng mỉm cười: “Ông sắp không còn sức rồi. Tiểu Diên, cháu là đứa bé ngoan.

Điều ông không yên tâm nhất chính là A Niên… Vậy nên ông mong, sau khi ông đi, cháu hãy thay ông ở bên nó, giám sát nó, đừng để nó lạc đường vào thời khắc quan trọng… được không?”

……

Tôi trịnh trọng gật đầu.

Chương Phùng Niên xuất hiện sau đó khoảng hai mươi phút, quỳ gối bên giường thật lâu không dậy, gương mặt cứng đờ mà nước mắt rơi lã chã.

Nhìn ra được hắn rất hối hận, bởi ngay sau đó hắn đã chia tay với bạn gái kia.

Cô gái khóc lóc nức nở níu kéo, nhưng hắn như chợt hóa đá, một chút cũng chẳng động lòng.

Lúc ấy tôi cũng có mặt, thế là tin đồn liền biến thành… tôi chen ngang, phá hoại khiến hai người chia tay.

Sau này, tôi và Chương Phùng Niên thi đỗ cùng một trường đại học.

Đến lúc đó, nghe lời bạn bè xung quanh xúi giục, hắn dần dần tin rằng tôi có ý với hắn.

Tôi lười giải thích, bởi nhiệm vụ của tôi coi như đã gần hoàn thành.

Giờ đây, tôi chỉ thấy hắn cực kỳ đáng ghét.

Mãi cho đến khi gặp Lâm Yên.

Xinh đẹp lại dịu dàng, đàn ông nào mà chẳng thích, Chương Phùng Niên cũng không ngoại lệ.

Tôi còn thấy mừng thầm, hắn chắc chắn sẽ mượn cớ theo đuổi Lâm Yên để giữ khoảng cách với tôi, chủ động cắt đứt liên lạc.

Trong mắt hắn và đám bạn, tôi là người đã đơn phương hắn suốt mấy năm, dù không được đáp lại cũng cam tâm tình nguyện.

Đến khi ấy, tôi chỉ cần thuận thế “đau lòng tuyệt vọng”, lạnh nhạt rời đi.

Tôi nghĩ kế hoạch thật hoàn hảo.

Nhưng đời luôn đầy bất ngờ.

Chương Phùng Niên tự tin vào nhan sắc, công khai theo đuổi Lâm Yên suốt thời gian dài.

Kết quả, bị từ chối.

Hắn buồn bã, ra ngoài uống r/ư/ợ/u, say khướt bất tỉnh nhân sự.

Tôi nhận được điện thoại đến đón, vốn tính tôi đã cáu bẳn, cộng thêm cơn buồn ngủ khiến đầu óc muốn nổ tung, chỉ hận không thể vung chai r/ư/ợ/u đập thẳng vào đầu hắn.

“Anh bị bệnh à, uống nhiều thế? Uống thì thôi đi, bạn bè nhiều thế sao chỉ biết gọi cho tôi, cố tình không cho tôi ngủ có phải không?”

Giọng tôi lúc đó cực kỳ khó chịu.

Nên khi Chương Phùng Niên ngẩng đầu, mơ hồ hỏi: “Em thích tôi bao lâu rồi?”

Tôi c/h/ế/t sững: “?”

Hắn gật gù: “Vậy thì chúng ta hẹn hò đi.”

“……”

Hắn nghĩ tôi tới để tỏ tình sao?

Tôi liếc đám vỏ chai trên bàn, thầm tính xem hành động này có cấu thành tội cố ý gây thương tích không.

Nể tình hắn say như thằng ngu cộng thêm tôi vốn là người có “phẩm hạnh tốt”, tôi tha cho hắn một mạng.

Tôi không ngờ Chương Phùng Niên vừa tỉnh dậy hôm sau đã vội vàng đăng bài công khai mối quan hệ.

Lúc đó tôi còn ngủ c/h/ế/t như heo, tỉnh dậy kéo tin nhắn xuống toàn thấy: Chúc mừng nhé, cuối cùng cũng toại nguyện, chúc 99…

Tôi quay đầu, gõ trong khung chat với hắn một đoạn văn dài chứa 99% chửi rủa.

Chưa kịp gửi thì sếp đã gọi điện quát tháo:

“Du Khinh Diên! Cô không muốn lấy lương nữa hả?!”

“……”

Một đồng bạc cũng có thể làm khó anh hùng, tôi đành ngậm bồ hòn, lao ngay tới công ty.

Ngồi trong văn phòng, tôi nghĩ đi nghĩ lại, dù gì cũng quen biết, thôi thì cho hắn chút mặt mũi, tạm diễn trò đôi lứa, vài ngày sau kiếm cớ không hợp rồi chia tay.

Nhưng Chương Phùng Niên còn gian xảo hơn cả tôi.

Vừa biết Lâm Yên chuẩn bị ra nước ngoài, hắn không nói hai lời liền theo sang.

Thế là nồi lại úp đầu tôi, hóa ra kẻ “chó liếm” thực sự chính là hắn.

Còn tôi thì bị công khai cưỡng ép yêu đương rồi lại cưỡng ép chia tay.

Theo lẽ thường, tôi nên rủa hắn bằng những lời độc ác nhất thế gian.

Nhưng lý trí lại mách bảo: Không sao, ít ra mày cũng đã thoát khỏi hắn.

Ai ngờ hai năm sau hắn lại quay về, về thôi còn đỡ, lại còn chạy tới trước mặt tôi tìm cảm giác tồn tại.

Càng nghĩ càng tức, đến nỗi khi nhận điện thoại của Long Trạch, tôi buột miệng:

“Có rắm thì thả nhanh lên!”

Đầu dây bên kia im lặng một nhịp, rồi vang lên tiếng cười của người khác:

“Cậu bị vợ quản nghiêm ghê nhỉ.”

“……”

Tôi hạ thấp giọng: “Nếu tôi nói bốn chữ vừa rồi là nói với con chó nhà tôi thì anh tin không? Thật đấy, con Chery nhà tôi đánh rắm dễ thương lắm.”

“……” Long Trạch, “Đồ thần kinh.”

“……” Ờ thì, kiểu chửi người này cũng hơi lạ.

Anh lại nói: “Chuẩn bị đi, lát nữa tôi tới đón.”

“Ờ.” Tôi gật đầu, rồi mới phản ứng lại, dừng một chút: “Đón tôi làm gì?”

“Đến nhà ba mẹ tôi.” Giọng anh thản nhiên.

Tôi nghĩ ngợi, đáp: “Được thôi.”

Sau đó vội vàng thay quần áo, trang điểm nhẹ, tắt luôn cái TV còn chưa kịp xem.

Long Trạch đến rất nhanh, tôi vừa ngồi vào xe liền hỏi vì sao gấp gáp thế.

“Hôm nay là sinh nhật mẹ tôi.”

Tôi há hốc, tặc lưỡi: “Anh làm thế là không đúng rồi. Dù chúng ta không thật, nhưng với người ngoài thì là thật.

Sinh nhật quan trọng như thế mà không gọi tôi đi cùng, anh có biết tôi sẽ bị họ đánh giá thế nào không?”

Tôi vừa giơ ngón tay vừa đếm: “Bất lịch sự, không tôn trọng trưởng bối, quá lạnh nhạt… rồi thì nghi ngờ chúng ta kết hôn giả.”

Long Trạch nghiêng đầu liếc: “Không phải em chẳng quan tâm người khác nói gì sao?”

“……”

Câu này bắt nguồn từ hai năm trước.

Khi đó Long Trạch lần đầu dẫn tôi đến gặp bố mẹ anh, ở đó tôi quen một cô em gái nhỏ tên Man Man, chúng tôi nói chuyện rất hợp.

Cô bé than phiền rằng bố mẹ bắt học thêm nhiều thứ, sợ thua kém con nhà khác, nhưng cô chẳng hứng thú.

Tôi nói: “Không thích thì đừng học.”

“Nhưng em sẽ bị các bác các cô chỉ trỏ.”

“Không sao, những người chẳng liên quan có nói gì thì cũng chỉ như vi khuẩn thôi, hắt cho họ một cốc nước khử trùng là xong.”

“……” Man Man nhìn tôi đầy ngưỡng mộ: “Nhị tẩu, em muốn được ngầu như chị.”

……

Kéo suy nghĩ trở lại, tôi khẽ ho: “Giờ khác rồi, tôi còn phải tích công đức nữa chứ.”

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu