846 Ngày Bên Nhau

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

846 Ngày Bên Nhau

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 11



Phiên ngoại.

Tôi gặp Du Khinh Diên vào một mùa đông.

Trong nhà, tôi lại cãi nhau với ông già.

Ông ta nói đã bỏ ra bao công sức bồi dưỡng tôi, là để thấy tôi thành tài, rồi lại nhìn tôi dựng vợ gả chồng.

Một tràng đạo lý ngang ngược được tuôn ra, mẹ tôi ngồi cạnh thì lau nước mắt.

Hai vợ chồng phối hợp ăn ý, không kẽ hở.

Tôi yên lặng nhìn họ diễn, không đáp một câu, nhân lúc cha vào phòng nghe điện thoại thì dắt chery ra ngoài.

Cái tên ấy chẳng hay ho gì, nhưng Long Linh nhất quyết đặt.

Cô luôn nghĩ chery là chó cái, lúc nào cũng ấp ủ muốn mặc đồ xinh xắn cho nó, nhưng lần nào cũng bị tôi chặn lại.

Gọi cái tên này đã đủ thiệt thòi rồi, nên tôi càng phải bảo vệ nó.

Ra cửa, mẹ tôi nhất định đuổi theo, dúi cho tôi cái sandwich, trừng mắt:

“Phải ăn sáng đấy!” Website TruyenLau.com

Thế là một người một chó đi ra ngoài.

Gió trên đường không lớn, nhưng thổi liên hồi, rất bất tiện để ăn.

Thế nên lúc đi ngang một thùng rác, tôi dừng chân, tính ăn xong rồi mới đi tiếp. Nguồn copy từ TruyenLau.com

Chery chẳng chịu ngồi yên, chạy tới chạy lui.

Tôi cầm dây, mặc kệ nó quẩn quanh, cúi đầu ăn rất nghiêm túc.

Mãi cho đến khi nghe tiếng chery tôi mới ngẩng đầu.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Khi ấy là giữa trưa, bầu trời phủ sương mờ, có nắng nhưng chẳng ấm.

Một nửa vầng dương nấp sau mây đen, viền mây mỏng sáng nhạt.

Lúc tôi ngẩng lên, là như thế.

Cô đứng đối diện, đôi mắt ngẩng lên, khi còn chưa nhận ra tôi giẫm phải chery, đã vô thức khẽ nhíu mày.

Tóc cô không dài không ngắn, vừa chấm bờ vai, đồng tử nhạt như sương mỏng.

Trên người mặc chiếc áo dài màu xám, dáng cao mà mảnh mai, da trắng, sống mũi thẳng.

Đẹp.

Tôi nghĩ trong đầu như thế.

Ăn nốt chỗ bánh kẹp còn lại, tôi kéo sợi dây trong tay, chery theo lực mà chạy về.

Còn cô, sau khi hoàn hồn, liền liên tục xin lỗi.

Tôi lắc đầu, chuẩn bị xoay người rời đi, thì từ xa vang lên tiếng gào thét chói tai của Long Linh.



So với bất kỳ bộ phim kinh dị nào còn kinh khủng hơn.



“Tẩu vi thượng sách, chery !” tôi bảo.

Chạy một vòng, tôi lôi nó trốn vào một quán trà sữa.

Khi phát hiện bên cạnh có người chạy theo, hơi thở gấp gáp, tôi hơi khựng lại, thấy cô rõ ràng đã mệt, thở hổn hển.

Tôi hỏi:

“Cô chạy theo làm gì?”

Cô sững ra, vẻ mặt như sắp bùng n/ổ.

Như thể câu hỏi của tôi có chỗ không đúng.

Nhưng cô không nói gì, chỉ giơ tay lau mồ hôi, rồi đứng dậy định đi.

Khoảnh khắc cô đứng lên, trong đầu tôi thoáng qua rất nhiều ý nghĩ.

Nghĩ đến lý do tôi nghe thấy giọng Long Linh liền bỏ chạy.

Nghĩ đến chuyện sáng nay cãi nhau với Long Trình Ân.

Nghĩ đến ánh mắt của mẹ tôi, lúc nào cũng mang theo cái vẻ như nhìn thấy nhà họ Long sắp bại vong.

Tôi đưa tay giữ lại cô:

“Cô còn độc thân chứ?”

Cô rõ ràng chưa hiểu, mờ mịt:

“Độc… thì sao?”

Tôi nói:

“Đi đăng ký kết hôn với tôi.”

Câu nói này chỉ là yêu cầu và thử dò xét đơn phương từ tôi.

Bỗng dưng cảm thấy, tìm một người cùng tôi che mắt cha mẹ chắc cũng không tệ.

Nếu cô không đồng ý, tôi sẽ dắt chery tự giác cuốn gói.

Nhưng tôi cũng thấy tôi nói thế quá vô lễ, tự cho là đúng.

Người bình thường nghe xong đều muốn tát tôi một cái.

Nên tôi bồi thêm:

“Hai triệu .”

Đó là khoản bồi thường cho việc cô phải kết hôn cùng tôi.

Nếu cô vẫn không đồng ý, tôi sẽ dẹp ngay cái ý nghĩ nực cười này, quay về tiếp tục đấu khẩu với bố mẹ.

Nhưng cô lại quay người, ngồi xổm xuống, cười:

“Được thôi, soái ca.”

Khi ấy tôi mới để ý đôi mắt cô mang sắc nâu nhạt.

“Vậy thì giới thiệu một chút. Tôi họ Du, chữ Du trong ‘tuyệt thế giai nhân’, tên là Khinh Diên – Khinh trong ‘nhẹ nhàng’, Diên trong ‘dọc đường’.”

Du Khinh Diên.

Tôi vốn chẳng giỏi nhớ tên người khác, nhưng để tỏ chút tôn trọng, trong đầu lặp đi lặp lại cái tên này vài lần.

Hôm đi lấy giấy chứng nhận, thời tiết đẹp ngoài dự liệu.

Du Khinh Diên ngồi ghế phụ rất im lặng, khoanh tay nhìn ra ngoài cửa sổ.

Gió len qua khe cửa kính, thổi tung mái tóc cô.

Tôi lơ đãng nhìn nghiêng, buột miệng:

“Nếu hối hận, có thể nói bất cứ lúc nào.”

Cô lắc đầu:

“Không đâu. Tôi vừa nghiêm túc đếm, từ lúc chúng ta khởi hành đến giờ, dọc con phố này có đúng 56 cái cây.”

“……”

Vào cục dân chính rồi, cô mới để lộ ra vẻ vui vẻ .

Đặc biệt là khi mấy nhân viên cứ len lén nhìn hai đứa tôi.

Cô ghé sát tôi, hạ giọng:

“Tôi hôm nay trang điểm xấu lắm sao?”

“Không, cô để ý chuyện này?”

“Tất nhiên rồi. Dù không phải thật, nhưng nói sao thì cũng là lần đầu trong đời tôi chụp cái này, phải tinh xảo tinh xảo, càng tinh xảo càng tốt.”

Tôi không đáp.

Nhưng nhân viên thốt lên:

“Ôi chao, soái ca, anh cười lên thật đẹp, lát nữa cũng phải như vậy nhé!”

……

Du Khinh Diên quay đầu nhìn tôi.

Tôi cúi đầu nhìn cô.

“Anh chắc… anh vừa cười à??” cô nghi hoặc.

“Sao cô không nghi ngờ là cô ta nhìn nhầm?” tôi nhàn nhạt nói.

Nhân viên kia cười tít mắt:

“Đôi trẻ trai tài gái sắc thật xứng đôi, cười lên lại càng đẹp, cho nên tôi đề nghị cười nhiều hơn chút.”

Vì thế, khi nhiếp ảnh gia giơ máy, Du Khinh Diên vòng tay ôm lấy cánh tay tôi, nghiêng đầu dựa lên vai tôi, mỉm cười.

Còn tôi chỉ hờ hững nhìn ống kính.

Ảnh chụp ra, cô rất hài lòng với tôi , chỉ vào tôi:

“Anh thật sự lạnh lùng.”

Tôi liếc qua, lấy quyển của tôi , rồi nhìn cô:

“Thời gian này, đôi bên không can thiệp lẫn nhau, tôi cũng không hạn chế gì cô. Khi thời điểm thích hợp, chúng ta có thể ly hôn.”

Cô gật đầu:

“Được.”

Rồi vén tóc sau tai, lộ ra đường quai hàm rõ ràng.

Ra khỏi cục dân chính, bước chân cô lười nhác, cầm tờ giấy trên tay đung đưa.

Lúc xuống bậc thềm, cô hỏi:

“Vậy anh đưa tôi về chứ?”

“Lên xe.” tôi đáp.



Khi ba mẹ tôi thấy ảnh của Du Khinh Diên, im lặng một hồi.

Long Linh bĩu môi:

“Tìm một tinh tuyến 18 để lừa ba mẹ hả?”

Ánh mắt sắc bén của hai ông bà dồn về phía tôi.

Tôi đặt giấy chứng nhận kết hôn lên bàn.

“Long Trạch?! Con dám sau lưng chúng ta lén kéo con bé đi đăng ký?!” ba tôi nổi giận.

“Không.” Tôi gõ gõ mặt bàn, mặt không biến sắc:

“Con và cô ấy đã một thời gian. Chỉ là vì còn nhiều điều chưa chắc chắn nên chưa báo cho ba mẹ. Nếu đã biết rồi, lại thấy ba mẹ gấp gáp như vậy, con liền đi đăng ký.”

“Mà con không định tổ chức đám cưới?!” mẹ tôi quát.

Tôi dừng một chút:

“Giờ lạnh quá, con muốn chờ đến mùa nóng rồi tổ chức.”

Long Linh xen ngang:

“Được thôi.”

Tôi nhìn cô.

Cô cong môi cười, trong mắt giấu không hết trò xấu:

“Đến lúc đó, chị nhất định sẽ nhắc em .”

Trong khoảng thời gian này, ngoài lần phải đưa Khinh Diên đến nhà họ Long, tôi và cô ấy gần như không liên lạc nhiều. Vì tôi sống riêng bên ngoài nên cũng chẳng lo chuyện đồng cư bị phát hiện.

Tình trạng ấy kéo dài khoảng hai năm.

Hai năm nay, Long Linh bận chuyện , không còn chú ý tới tôi nữa. Tối nay cô ta cùng chồng vừa từ ngoài tỉnh trở về, gọi điện bảo muốn qua chỗ tôi ở tạm một đêm.

Đúng lúc đó, điện thoại của Khinh Diên cũng reo.

Trước đây luôn là cô ấy giúp tôi diễn kịch, lần này đến lượt tôi.

Tôi hờ hững hỏi:

“Cần làm thế nào?”

Cô ấy hạ thấp giọng:

“Diễn vai chồng chứ gì, đơn giản thôi. Giúp tôi đi, tôi trả anh một trăm đồng.”

Tay đang giữ vô-lăng khựng lại, tôi bật cười, gật đầu:

“Được thôi.”

Lúc gọi lại cho cô ấy, tôi cũng không rõ tình hình bên đó thế nào, chỉ biết cô bảo càng khoa trương càng tốt, miễn đạt hiệu quả “vả mặt” là được. Tôi lập tức hiểu ý.

Xong việc, tôi đưa cô về Ngụy Thủy Đình, còn dặn thêm phải cẩn thận trước mặt Long Linh, tuyệt đối đừng để lộ sơ hở.

Cô gật đầu, rồi ngẩng cằm đuổi tôi ra ngoài. Tôi liếc nhìn cô một cái, không nói gì, chỉ quay vào lấy một bộ đồ ngủ nữ ném cho cô.

Cô nhanh tay đón lấy, còn châm chọc:

“Ngay cả cái này cũng có, xem ra bình thường anh sống thoải mái hơn tôi nhiều nhỉ.”

Tôi lười giải thích rằng, vốn dĩ nó được chuẩn bị cho cô từ trước.

Hôm sau về nhà, mẹ tôi lại cằn nhằn chuyện muốn gặp con dâu, còn trừng mắt nhìn tôi:

“Hai năm rồi, sao chưa có động tĩnh gì?”

Tôi điềm đạm đáp:

“Còn sớm, bọn con chưa có ý định đó.”

Bà lại lẩm bẩm thêm vài câu, cuối cùng thở dài:

“Thôi được, đừng đi vội, mẹ làm ít cơm trưa cho Tiểu Diên, con đem sang cho nó.”

Nhưng tôi chưa bao giờ đến chỗ cô làm việc, nhiều nhất chỉ đưa cô đến đó vài lần, biết đại khái vị trí công ty thôi.

Xách hộp cơm đứng trước cổng công ty chuẩn bị gọi điện thì nghe có người gọi.

“Long Trạch , anh đến…?” – giọng cô ta kéo dài, mang ý dò xét.

Tôi nhận ra, chính là cô gái từng ngồi ghế phụ hôm đó, người ở phe đối lập với Khinh Diên, một trong những kẻ cần “vả mặt”.

Thế là tôi thản nhiên đáp:

“Đưa cơm trưa cho vợ tôi.”

Cô ta ngẩn ra một chút, rồi bật cười:

“Vậy để tôi dẫn anh đi.”

“Tạ ơn.”

Cô ta đưa tôi lên tầng hai bằng thang máy, bước chân bỗng khựng lại.

Tôi ngẩng đầu nhìn theo.

Người đàn ông kia – từ sau đêm ấy tôi không bận tâm hắn là ai, tên gì – chỉ biết trong miệng Khinh Diên, hắn chính là mối nghiệt duyên của cô.

Giờ phút này, hắn đang cưỡng ép ôm lấy cô, tay bịt miệng cô, ghé sát thì thầm.

Nếu hắn nói lời đe dọa thì còn hợp cảnh. Nhưng nếu là tình lời mật ngọt thì thật đáng chán.

Ánh mắt tôi đảo qua, tiện tay cầm chiếc s/ú/n/g cao su trên bàn, bắn một viên giấy về phía hắn.

Hắn đau, ngẩng đầu lên, vừa lúc bắt gặp nụ cười của tôi.

Trong đầu tôi thoáng qua một ý nghĩ: nếu đối thủ tình địch là loại này, thì chẳng khác nào làm đề toán cấp tiểu học.

Tôi chẳng muốn phí thời gian ở đó, bèn gọi Khinh Diên ra, đưa hộp cơm cho cô.

Những chuyện khác tôi không hỏi, đó là việc của cô, chẳng liên quan gì tôi.

Làm xong, tôi rời đi.

Tối hôm đó, Cốc Luân gọi tôi đi đánh bi-a. Hắn dẫn theo bạn gái, còn bạn gái lại rủ thêm một người bạn.

Tôi vốn không để tâm, nhưng khi chuẩn bị cúi xuống thì cô bạn kia tiến lại, đưa tôi một tờ khăn giấy.

Tôi không nhận, chỉ nhìn cô ta, ý bảo có gì thì nói thẳng.

Cô ta rút tay về, cất giấy, thử dò hỏi:

“Khinh Diên là vợ anh thật sao?”

“Ừ.”

Cô khẽ vén tóc trước trán, mỉm cười:

“Tôi và cô ấy từng học chung cấp ba, thật trùng hợp. Biết hai người thành đôi, tôi khá bất ngờ đấy. Bởi hồi đó, cô ấy luôn theo sau Chương Phùng Niên, cậu ta là nam thần trường chúng tôi.”

Tôi nghiêng đầu, ngắt lời:

“Nam thần trường các người tiêu chuẩn thấp vậy à?”

“……” – cô ta cứng họng vài giây, rồi bật cười, “Mỗi người một thẩm mỹ thôi. Nhưng lạ thật, hồi đó cô ấy thích Chương Phùng Niên như thế, hai người còn từng hẹn hò, sao giờ lại kết hôn với anh nhỉ?”

Tôi đưa gậy cho người bên cạnh, uống một ngụm nước, ngẩng mắt hỏi:

“Ngày đó cô và Khinh Diên quan hệ thế nào?”

“Không thân lắm.” – cô ta suy nghĩ rồi đáp.

“Nếu không thân, vậy chuyện của cô ấy cần cô phải tò mò sao?” – tôi nói từng chữ, giọng sắc bén – “Tò mò như thế không thấy mệt à?”

Cô ta nghẹn lại, không biết nói gì. Một lúc sau mới gượng cười:

“Tôi chỉ muốn trò chuyện thôi. Thật ra hồi đó cô ấy với Chương Phùng Niên rất đẹp đôi, chẳng hiểu vì sao lại chia tay…”

Tôi gật đầu:

“Vậy cô đi mà hỏi Chương Phùng Niên, hắn biết rõ hơn tôi.”

Cô ta im lặng, rồi cười nhạt:

“Tôi chỉ muốn nhắc anh một câu thôi. Hồi học cấp ba, Khinh Diên chẳng được mấy ai thích.

Nghe nói lên đại học còn theo đuổi Chương Phùng Niên bốn năm trời mới được hắn để mắt. Anh cưới cô ấy, nhiều chỗ cần cẩn thận đấy.”

Cô ta đem chuyện kia ra nói, khiến tôi thấy thú vị.

Tay cầm chai nước, tôi nghiêng đầu nhìn cô ta , nghiêm túc hỏi:

“ Cô đừng vòng vo như thế. So với việc cứ nhấn mạnh Khinh Diên thích họ Chương đến nhường nào, chi bằng nói thẳng cho tôi biết .

Hồi đó cô ấy thành tích học tập ra sao, hay từng có hành động gì kinh thiên động địa để theo đuổi Chương Phùng Niên.”

Cô ta nghẹn vài giây, rồi đáp:

“Thành tích của cô ấy hồi ấy quả thật khá, mà theo đuổi Chương Phùng Niên chẳng phải cứ đi theo phía sau hắn là đủ rồi sao?”

“Chưa đủ.” Tôi đặt chai nước xuống, tìm một chỗ ngồi, bình thản phân tích:

“ Cô nói vợ tôi rất thích Chương Phùng Niên, nhưng tôi chẳng nhìn ra.

Trông cô ấy giống như chán ghét hắn nhiều hơn.

Cô lại nói thành tích cô ấy tốt, nhưng cụ thể thế nào thì chẳng trả lời nổi, vì trong mắt cô chỉ chú ý cô ấy có phải kẻ si tình hay không, cả ngày theo đuôi ai.

Hai người cùng đỗ vào một trường đại học, côliền cho rằng tất nhiên là Khinh Diên bám theo Chương Phùng Niên, sao cô không nghĩ rằng chính anh ta mới là kẻ đuổi theo vợtôi , cố sức để học cùng trường?”

Cô ta nghe xong thấy nực cười, xòe tay:

“Bởi vì rõ ràng là Khinh Diên thích anh ta , đương nhiên cô ta theo đuổi hắn.”

“Ồ? cô cắn chặt không buông rằng vợ tôi thích hắn, thế cô từng thấy vợ tôi công khai tỏ tình chưa, hay từng đem thứ tình cảm ấy phơi bày thiên hạ chưa?” Tôi nhếch môi.

“Tôi và cô ấy đã đăng kí kết hôn rồi, nhưng tính tình cô ấy vốn chẳng tốt, lại chẳng có bao nhiêu kiên nhẫn, đặc biệt là đối với đàn ông .

Cái người họ Chương kia, mấy ngày nay từ lúc về nước tới giờ, cô ấy căn bản không hề để mắt, ngược lại còn bị hắn quấy rầy không dứt.”

Nhìn ánh mắt cô ta thoáng ngẩn ngơ, tôi tiếp lời:

“Cho nên nếu chỉ dựa vào cái nhìn phiến diện bên ngoài đã vội kết luận sự thật, vậy thì theo phân tích mấy ngày nay .

Rõ ràng là họ Chương luôn dây dưa với vợ tôi , còn cô ấy thì phiền đến c/h/ế/t.

Cô nghe hẳn muốn phản bác, nhưng lời là do tôi nói, cô có cách nào cấm tôi được?”



Sắc mặt cô ta vì những lời kia mà trở nên khó coi, mãi chẳng thốt nổi câu nào.

Tôi thản nhiên đứng dậy, để lại một câu cuối:

“Lời muốn nói thì nuốt lại, hôm nay cô chủ động đến bắt chuyện, tôi tiện tay dạ cô đạo lý này.

Nếu cô không hiểu thì là ngu, còn hiểu rồi mà vẫn cứ cố chấp ngu, vậy thì đường còn dài, cứ mà đi.”

Nói xong, tôi xoay người đi về phía bàn bi-a, chẳng liếc cô ta lấy một cái.

Tôi vốn luôn xem Khinh Diên chỉ là quan hệ hợp tác, nhưng sau chuyện này, bất giác lại thay cô ấy thấy bất bình.

Loại tâm tư vi diệu này, ngay cả khi dẫn cô đi mừng sinh nhật mẹ ta, vẫn còn tồn tại.

Cho đến khi cô ấy uống say.

Một chén đã ngã.

Trước kia chỉ nghe người ta kể loại tửu lượng ấy, giờ mới thấy tận mắt.

Rất nhanh tôi phát hiện, một chén gục thì còn nhẹ, chứ bị cô ấy gọi “cha” sau hai mươi mấy năm sống đời nam nhân, quả thật khó chịu gấp trăm lần.

Cái tâm tư vi diệu kia liền bị nàng phá tan trong một khắc.

Tôi vốn nghĩ đêm nay chắc hẳn khó ngủ, nào ngờ quả đúng như vậy.

Ngay lúc cô ấy say đến mức hôn lên cổ tôi .

Mà cô ấy thì chẳng hề biết tôi vừa làm chuyện càn rỡ, liền lăn ra ngủ say như kẻ bạc tình.

Để lại tôi ngồi ở phòng khách, phải trấn định hơn nửa canh giờ.

Trằn trọc không sao ngủ nổi, vành tai nóng hừng hực như phát sốt. Tôi đành cầm điện thoại, mở hết ứng dụng này đến ứng dụng khác.

Cuối cùng dừng lại ở bức ảnh tốt nghiệp cấp ba của Khinh Diên.

Mắt lập tức sáng lên.

Trong ảnh, cô ấy đứng hàng áp chót, chếch về bên phải, gương mặt non trẻ hơn bây giờ, lạnh nhạt không biểu cảm.

Tóc ngắn ngang vai, mái cắt thẳng gọn gàng, ngũ quan tinh xảo mang theo nét lạnh lùng, tay đút túi quần, trông ngạo mạn mà cấm d/ụ/c.

Mà phía sau cô ấy, Chương Phùng Niên lại cong môi cười, tay còn đặt trên vai.

Tôi khẽ bật cười:

“Thái độ rõ rành rành thế kia, cũng chỉ có mấy kẻ ngu ngốc mới đồn rằng cô ấy đơn phương hắn suốt mấy năm.”

Mãi đến gần ba canh giờ sáng, tôi mới chợp mắt.

Tôi rất ít khi mất ngủ, nhưng gần đây luôn không ngủ ngon.

Đặc biệt là mấy đêm gần đây khi có Dư Khinh Diên ở chỗ tôi, trong mơ thường gặp ác mộng, lại hay mơ thấy tôi nói chuyện với cô ấy.

Nói chuyện thì cũng không sao.

Nhưng thường đang nói thì lại động tay động chân.

Thế nên mất ngủ càng thêm nặng, nửa đêm giật tôi tỉnh lại thì càng khó ngủ, trong đầu toàn là hình ảnh của cô ấy.

Tôi muốn hỏi xem cô ấy có từng như vậy không, nhưng cũng ngại hỏi thẳng là có mơ thấy tôi không, chỉ có thể vòng vo hỏi dạo này cô ấy ngủ có ngon không.

Cô ấy bảo ngủ ngon, càng làm tôi buồn bực.

Từ đó, việc chung đụng giữa chúng tôi trở nên không tự nhiên, đôi lúc tôi lại vô thức tránh ánh mắt của cô ấy, chỉ cần chạm nhẹ cũng khiến cả người tê dại.

Đêm hôm say r/ư/ợ/u, tôi cố ý bảo Cốc Luân gọi điện cho cô ấy, chỉ vì rất muốn gặp cô ấy ngay lúc đó.

Cô ấy đến, tôi đã mơ hồ mất đi lý trí, nhưng lại cảm thấy thỏa mãn vô cùng.

Có lẽ tôi đã rơi vào một cái bẫy.

Sau khi về nhà, lúc mất điện cô ấy đưa tay về phía tôi, tôi lại chẳng còn tỉnh táo.

Từ vành tai đến dái tai nóng bừng, tôi nắm lấy tay cô, kéo sát lại, hôn lên, những nụ hôn dồn dập rơi bên tai.

“Dư Khinh Diên.” Tôi gọi.

Cô ấy khẽ đáp.

“Ngủ không?” Tôi đặt tay lên trán cô hỏi.

Cô im lặng một lúc, nhẹ giọng: “Vậy thì ngủ đi.”

Tôi cười, vừa cười vừa hôn cô.

Chính khoảnh khắc đó, tôi mới thật sự hiểu.

Hiểu rõ tôi đang làm gì, vì sao lại làm thế.

Thì ra thích một người chính là như vậy.

Chỉ cần chạm mắt đã muốn né tránh, vô tình chạm vào cũng nhạy cảm đến mức phản ứng lố.

Tôi không biết đêm nay tôi đã đỏ tai bao nhiêu lần, chỉ biết là vì cô ấy.

Suốt cả đêm, tim đập thình thịch, như trúng một mũi tên của thần Cupid, trên mũi tên viết ba chữ “Dư Khinh Diên”, cắm thẳng vào tim.

Có chuyện không thể để lâu, nên tôi đặc biệt chờ cô ấy tan làm để nói rõ điều tôi nghĩ.

Tôi vốn không giỏi thổ lộ, trước giờ chưa từng làm, còn lên mạng tìm từ khóa, lướt cả buổi, kết luận toàn những lời sến súa hoặc quê mùa.

Chẳng bao lâu, cô ấy cầm ô đi tới.

Thấy tôi, cô hơi ngẩn người, hỏi sao tôi lại ở đây.

Tôi đáp: “Đợi em.”

Cô ấy lại hỏi một câu ngốc nghếch: “Đợi tôi làm gì?”

“Tôi đợi em bước về phía tôi.” Tôi vô thức nói ra.

Câu này dường như khiến cô xúc động, cả đường quay về tai đỏ bừng.

Ngoài tôi, chẳng ai biết dáng vẻ đỏ tai của cô đáng yêu đến nhường nào.

Về đến phòng, cô nghiêm túc phân tích chuyện của hai đứa.

“Vậy còn ly hôn không?”

“Không. Tôi đã cất giấy chứng nhận kết hôn vào hộp khóa lại rồi.” Tôi nói.

Cô ngẩn ra, bật cười một tiếng ngắn, giơ tay làm dấu “anh lợi hại”.

Sau đó cô với tay lấy quả quýt trên bàn, vừa bóc vừa bất chợt hỏi tôi trước giờ có từng thích ai chưa.

Tôi nói không.

Cô lại tỏ vẻ không tin.

Tôi nghiêng đầu, ánh mắt rơi trên gương mặt cô: “Em muốn gặng à? Vậy để tôi hỏi, em đã từng thích ai chưa?”

Không ngờ cô lại ngập ngừng đáp: “Có, chắc hai người.”

Thấy ánh mắt tôi, cô lập tức nói thêm: “Anh nhìn gì vậy, thích người khác chẳng phải rất bình thường sao? Anh dám nói đến giờ thật sự chưa từng thích ai?”

“Chưa.” Tôi trả lời cực nhanh, giọng chắc nịch, mắt nhìn thẳng cô: “Tôi thật sự chưa từng thích ai, ngoài em. Sao nào?”

“…”

Không khí lặng đi mấy giây.

Ánh mắt cô nhìn tôi rõ ràng có chút nghi ngờ, nhưng lại bị sự thẳng thắn của tôi làm cho chùn bước, chỉ nói một câu: “Thế thì chỉ có thể nói là anh giỏi thật.”

Tôi quay mặt đi, tức đến mức nghẹn, cầm điện thoại trên bàn rồi ngả người xuống sofa, thản nhiên đáp: “Tôi không giỏi, là em đa tình thôi.”

“…”

Cô cắn múi quýt cười: “Long Trạch , anh ghen nặng quá rồi đó.”

Không lẽ sao?

Cả đời này tôi chỉ ghen vì cô ấy thôi.

Cô lại tiếp lời: “Anh đừng vội ghen, tôi còn chưa nói gì mà. Chị Linh kể với tôi vài bí mật của anh đấy.”

Tôi nhướng mày.

Cô giơ múi quýt, mắt nhìn tôi: “Chị gái anh bảo hồi nhỏ anh bị nhiều bé gái hôn lắm.”

“…”

“Chuyện này mà cũng lôi ra so thì tôi chỉ có thể nói anh đúng là lợi hại.”

Cô khẽ hừ, lại cười híp mắt: “Nghe nói hồi nhỏ anh vừa đẹp trai vừa dễ thương, đặc biệt được con gái thích.

Lúc 16 tuổi về nhà họ Long ăn Tết, một đám chị họ bu nhau kể đã từng hôn anh hồi bé, khiến anh bị ám ảnh suốt nửa năm.”

Nói xong, cô bật cười, cười lớn đến mức chỉ thiếu điều đập bàn.

“…”

Cười đến vậy, đúng là cố tình muốn chọc tức tôi.

Nhưng giận thì giận, cũng chỉ vài phút thôi.

Chứ tôi biết phải làm gì với Dư Khinh Diên đây?

Tôi yêu cô ấy đến c/h/ế/t mất.

Tôi tình nguyện cam tâm.

Hết.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu