Cho dù là nhin qua màn hình nhưng cũng làm cho tôi buồn nôn,tôi trả điện thoại cho trương cảnh quan,không tiếp tục nhìn nữa
“ trương cảnh quan ông nói đi,ông rốt cuộc muốn tôi phối phợp như thế nào?” tôi hỏi
“ đối phó lưu diệu”
Trương cảnh quan nghiêm túc nhìn tôi nói:” lưu diệu là người đạo
gia,phương thức giết người của hắn trước nay tôi chưa từng thấy”
“ lúc sáng sớm nay,camera của trường thông qua hình ảnh ghi lại được
nhất cử nhất động của lưu diệu,cảnh sát chúng tôi lập thức toàn bộ lực
lượng được huy động đến học viện y học””
“ những phương thức của lưu diệu,quả thực là tội ác phản nhân loại,dã
thú,cách đây không lâu,cảnh sát chúng tôi phái nhân viên xông vào trong
phòng phẫu thuật,muốn bắt lưu diệu,nhưng không ngờ lưu diệu đã sử dụng
tà thuật gì,những cảnh sát xông vào đó thậm chí còn chưa kịp nhìn thấy
lưu diệu,ai nấy đột nhiên tinh thân hoảng loạn,mấy người suýt thì trực
tiếp nhảy xuống từ trên tầng’
“ bây giừ,mấy cảnh sat này đã được đưa xuống,đang nằm trong xe cấp cứu
được điều trị tâm lí,điều này cũng làm cho cảnh sát chúng tôi hiểu,chỉ
dựa vào súng trong tay chúng tôi,muốn đối phó tên lưu diệu này,dường như không phải là chuyện đơn giản,vì thế,chúng tôi không thể không ủy thác Nguồn copy từ TruyenLau.com
người đạo gia là cậu giúp đỡ”
Trương cảnh quan trịnh trọng nói: “ đỗ minh,tôi không quan tâm trong
lòng cậu rốt cuộc nghĩ thế nào,cũng không quan tâm cậu đến đây rốt cuộc
là vì cái gì,không quan tâm cậu vì tư thù hay chính nghĩa,tôi chỉ hy
vọng cậu có thể giúp chúng tôi lần này”
Thực ra,cho dù trương cảnh quan không nói,tôi vì tính mạng mình,vì linh
hồn trên trời của đám hàn thuận,cũng sẽ nỗ lực đối phó lưu diệu,chỉ có
điều trong lòng tôi bây giờ vẫn hoài nghi: “ trương cảnh quan,nếu như
tôi giết lưu diệu,tôi có bị truy cứu không?” Website TruyenLau.com
trương cảnh quan lắc đầu: “ những gì lưu diệu làm hôm này,bắn 10 lần
cũng không đủ,như hắn,nếu như để hắn sống lên pháp trường,ai biết sẽ có
biến cố gì không,nếu như tạo ra thương vong cho ai đó thậm chí la trốn
chạy,đều không phải chuyện chúng tôi có thể tiếp nhận,còn hắn,bắt buộc
phải chết ở đây”
Nghe xong,trong lòng tôi nhẹ nhõm,cũng chính là nói,pháp luật đã cho tôi quyền lợi được giết lưu diệu TruyenLau.com
“ nếu đã như vậy,vậy lưu diệu bây giờ ở đâu?” tôi lập tức đứng dậy hỏi
Trương cảnh quan nói: “ camera phòng giải phẫu vẫn luôn mở,cảnh sát
chúng tôi cũng quan sát nhất cử nhất động của hắn mọi lúc,lúc này,hắn
vẫn trốn trong phòng giải phẫu,nhân viên an ninh nói,lưu diệu bây giờ
đang ngồi yên tĩnh trong phòng,dường như đang chờ đợi điều gì đó”
người lưu diệu đang chờ,không cần nói cũng biết hiển nhiên đó là tôi,lưu diệu rõ ràng có thể ra tay với tôi một cách thần không biết quỷ không
hay,nhưng hắn vì sao phải làm lớn vậy chứ,g**t ch*t nhiều người như
vậy,thậm chí còn thu hút sự chú ý của cảnh sát,lại còn ngồi im đợi
tôi,không hề muốn nghĩ cách chạy trốn,tất cả chuyện này,thực sự ko giống chuyện mà người có lí trí làm
Nhưng mà,cho dù lưu diệu làm thế này rốt cuộc là vì cái gì,cuối cùng hắn vẫn ở trong phòng giải phẫu,nếu đã ở trong đó,vậy thì tôi nhất định
phải đi tìm hắn,cho dù là vì bản thân,hay là vì người khác,càng huống hồ có Trầm Thiên Phàm,tôi cũng không cần sợ hãi bản thân lần nữa bị rơi
vào mộng cảnh
Nghĩ đến đây,tôi gật đầu,lập tức rời khỏi giảng đường,dưới sự chỉ dẫn của cảnh quan trương,đi đến phòng giải phẫu
Dưới phòng giải phẫu,có gần 10 chiếc xe cảnh sát cùng với xe trang bị vũ trang đỗ,bao vây cả tòa nhà
Nhưng tôi biết,những tổ chức bạo lực quốc gia này trước mặt lưu diệu chỉ làm màu thôi,dù gì hắn cũng là một phù thủy,đồng thời cũng là một đạo
sĩ,giết người là chuyện quá đơn giản với hắn
Lúc này,ánh mắt trời trên cao đột nhiên tối sầm lại,mâu đen ùn ùn keo tới,cả bầu trời giống như la rơi vào u tối
“ quỷ..quỷ,cứu mạng,mau thả tôi ra,toi muốn rời khỏi…”
Trên sân bóng rổ cách phòng giải phẫu ko xa,lúc này có mấy xe cứu thương đang đỗ,trong xe,tôi nghe thấy những tiếng hét
Tôi ý thức quay lại nhìn một cái,thì nhìn thấy mấy người mặc đồ vũ trang đang năm trên giường bệnh,sắc mặt họ thảm hại,ôm lấy cổ hét,như bị nổi
điên
Mấy cảnh sát vũ trang này,là nhóm người đầu tiên xông vào phòng giải
phẫu,cũng là bị ảnh hưởng bởi châu công cổ của lưu diệu,mất đi tâm trí
Mấy bác sĩ phụ trách k có cách nào
“ để tôi đi xem họ thế nào
tôi nói với trương cảnh quan,sau đó đi đến chiếc xe cứu thương kia,đi đến trước mặt mấy người cảnh sát bị điên cuồng kia
“ ma,các người đều là ma,các ngươi giết tôi,ăn thịt tôi,tôi sẽ không tha cho các ngươi”
Một trong số đó nhìn tôi hét,môi anh ta đã bị mình cắn rách,máu tươi b*n r* lúc anh ta nnois,trông vô cùng quái dị
Nhìn thấy chuyện nay,tôi lắ cđâu,có điều may mắn là họ là người bình
thường,,lưu diệu không sử dụng mộng cảnh có trình độ quá thâm sâu
Tôi lập tức vẽ mấy lá bùa tịnh tâm,trộn vào nước hóa thành bùa nước,sau đó đi đến trước mặt một cảnh sát,cưỡng ép anh ta uống
Bùa tịnh tâm làm cho tinh thần người ta được rõ ràng,có tác dụng nhất định với châu công cổ,tu là đạo hành cả tôi không bằng Trầm Thiên
Phàm,nhưng mà giải quyết chút mộng cảnh cấp thấp này xung có chút ok
Sau khi uống xong,cảnh sát kia từ từ bình tĩnh lại,khuôn mặt thê thảm
khôi phục lại sự bình tĩnh,sau đó,toàn thân anh ta đột nhiên run lên một cái,rồi nôn ra
“ tôi..tôi sao vậy? tôi chẳng phải đang bi bắt tội phạm sao? Sao lại nằm trên giường bệnh?”
Lúc này,a ta khôi phục lại tâm trí,khuôn mặt hoảng hốt nhìn các bác sĩ cùng với tôi
“ được rồi,chỉ là anh đã nằm mơ thấy ác mộng mà thôi,bây giờ đã tỉnh lại rồi”
Tôi nhìn cảnh sát kia rồi nói một tiếng,các bác sĩ xung quanh sau khi
kiểm tra toàn thân một lượt cho anh a xong,thì thả lỏng anh tar a
Tiếp theo,tôi chia bùa cho mọi người trong xe cứu thương rồi mới rời đi
“hihi,bùa này đúng là thân kì,chỉ có uống một ngụm,đã khôi phục sự tỉnh táo cho các bệnh nhân”
Lúc tôi làm những thứ này,những cảnh sát khác cũng đã nhìn thấy,xôn xao bàn tán
Tôi không quan tâm đến họ,trực tiêp đi đến trước mặt trương canhrquan
nói:” trương cảnh quan,mời ông lập tức lui quân cách phòng phẫu thuật
100m,tránh người khác lại rơi vào mộng du”
Không thể k nói,lưu diệu ko hề ra chiêu chí mạng với mấy cảnh sát
này,bằng không,mộ khi hắn để cho những cảnh sát này rơi vào mộng
cảnh,đồng thời khống chế họ tự tương tàn giết nhau,vậy thì chuyện này sẽ ko đơn giản như thế nữa,mà sẽ trực tiếp biến đây thành địa ngục trần
gian
Cảnh sát lâp tức thấy bất mãn với những gì tôi bảo,nhưng họ nhìn thấy
bản lĩnh của lưu diệu,vừa nãy cũng nhìn thấy bản lĩnh của tôi,thì cũng
lần lượt lui đi
Các cảnh sát đều đã lui đi ngoài 100m,tôi cũng không sợ hãi mấy,lập tức hít thật sâu,sau đó bước nhanh về phía trong
Trước khi vào căn phòng giải phẫu,tôi đặt biệt lấy một ít bùn đất đựng
vô trong túi áo,lưu diệu lần này,e rằng khó mà sống ra ngoài rồi,vì vậy
có những chuyện,tôi phải nhân lúc hắn chưa chết hoàn thành mới được
Sau khi làm xong những chuyện này,tôi đi vào trong,theo những gì được chỉ dẫn,đi lên tầng 3.
- Chương 1: Cô gái xinh đẹp ở sau núi
- Chương 2: Qủy dạ hành
- Chương 3: Thi độc và bột nếp
- Chương 4: Chín mạng của mèo
- Chương 5: Xác chết ngủ trong khoang bụng
- Chương 6: Đôi giày thêu hoa của bà Lý
- Chương 7
- Chương 8: Chấp niệm của ta là chàng : Đỗ Minh
- Chương 9: Quy tắc của giang hoài
- Chương 10: Ông ta đã đào mộ của Hứa Thiến lên
- Chương 11: Người chết giống như đèn tắt
- Chương 12: Rước kiệu hoa đến cưới chị
- Chương 13: Áo hoa, giày thêu hoa
- Chương 14
- Chương 15: Tôi? Thuần dương chi nhân?
- Chương 16
- Chương 17: Người đần độn
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21: Vị khách đến từ quỷ gian
- Chương 22
- Chương 23: Bệnh viện phụ sản
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27: Vợ trước của ông ta
- Chương 28: Ma nhập
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39: Hứa Thiến
- Chương 40
- Chương 41: Tạm biệt con đường âm dương
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44: Phật độ có nhân duyên
- Chương 45: Quay về dương gian
- Chương 46: Thuật ngũ hành
- Chương 47: Cây không động,mà lòng người động
- Chương 48: Cái chết của Thẩm Trường Thu
- Chương 49: Nước mắt của Thẩm Băng Dao
- Chương 50: Sói tập kích đêm khuya
- Chương 51: Liễu rủ hoa cười lại gặp làng
- Chương 52: Con ma trên nắp quan tai
- Chương 53: Để người chết nói chuyện
- Chương 54: Người gỗ giết người
- Chương 55: Câu chuyện trước đây của thôn Tân Mộc
- Chương 56: Anh em đông cứng ở trong tuyết
- Chương 57: Lại là một con rối gỗ
- Chương 58: Võ sinh trong tuyết
- Chương 59: Một cái vé xem hí kịch
- Chương 60
- Chương 61: Đạo thuật và hí thuật
- Chương 62: Xã hội pháp trị
- Chương 63: Xem xem màu sắc của trái tim ông
- Chương 64
- Chương 65: Mối quan hệ giữa Thẩm Trường Thu và Qủy mộ môn
- Chương 66: Quay về tiệm quan tài
- Chương 67: Cô ta thích trẻ con
- Chương 68: Bệnh viện cháy
- Chương 69: Cậu cũng không cần tôi nữa?
- Chương 70: Sư đồ Rạn nút?
- Chương 71: Hai phòng đơn
- Chương 72: Trạm tiếp theo : Núi Long Quyết
- Chương 73: Niên Thú
- Chương 74: Lời mời đến từ Thiên Huyền Quan
- Chương 75
- Chương 76: Kính Phương Thiên
- Chương 77: Chùa thừa duyên
- Chương 78
- Chương 79: Đêm đầu tiên ở trong chùa
- Chương 80: Bóng hình trong màn đêm
- Chương 81: Lời nguyền của Lop Nur (La Bố Lạc : Địa danh)
- Chương 82: Tiểu hòa thượng phục sinh
- Chương 83: Nếu như hỏi duyên phận,thì phải xem kiếp sau
- Chương 84: Thầy bói mắt mù
- Chương 85: Giấc mơ minh quỷ
- Chương 86: Thiên huyền quan
- Chương 87: Thiên cơ không thể thay đổi
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90: Sự tỉnh lại của Hứa Thiến
- Chương 91
- Chương 92: Chị chính là tương lai của em
- Chương 93: Không còn nợ nhau
- Chương 94: Giair thoát và trốn chạy
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99: Đến vì thừa duyên,về vì thừa duyên
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102: Mười người chết
- Chương 103: Sợi dây chuyền khắc hoa văn quỷ sát
- Chương 104: Lão an mày xin gạo
- Chương 105: Thi thể trong bùn
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108: Thi thể bò lên từ dưới mộ
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111: Âm mưu của giang hoài
- Chương 112: Tôi bò ra từ trong mộ
- Chương 113
- Chương 114: Lão quỷ và đạo sĩ
- Chương 115
- Chương 116: Cành ô liu của Tạ chính đức
- Chương 117: Con người rốt cuộc cũng chỉ vì bản thân
- Chương 118: Vu cáo hãm hại
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121: Đoạt lại xác thịt
- Chương 122: Ân Oán 30 năm
- Chương 123: Môn chủ quỷ mộ môn
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 130
- Chương 131: Trung tâm giám định pháp y
- Chương 132: Trứng cóc ở trong tử cung
- Chương 133
- Chương 134: Ôm cây đợi thỏ
- Chương 135: Cái chết của quỷ anh (đứa bé trong bụng quỷ nương)
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155: Cuộc đọ sức giữa đạo và cổ
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160: Huyết anh
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167: Tình cha như núi
- Chương 168: Quỷ nương…chết rồi
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176: Châu công cổ
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236: Nghiệp báo lại đến
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250: Nếu Em Thành Phật
- Chương 251: Sự Toàn Thành của Cô Ấy
- Chương 252: Trở Lại Cõi Âm
- Chương 253: Sư Phụ Gặp Nạn
- Chương 254: Kẻ Làm Hại Sư Phụ Ta, Không Thể Tha Thứ
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 275
- Chương 276
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
- Chương 280
Âm Quan Minh Thê
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.