Giác bi cao tăng,là trụ trị của chùa Đàm Hoa gần đây,lần này đến đây,cũng là nhận sụ nhờ vả của cảnh sát
Lưu diệu không phải là người mà vũ lực tầm thường có thể đối phó,trước
nay không tin quỷ thần như cảnh sát,chỉ đành mời người trong đạo môn
pháp môn đến giúp đỡ,đạo môn thì mời tôi,còn pháp môn thì mời giác bi
Vốn dĩ,ý của cảnh sát là ngộ ngỡ tôi khong thể đối phó lưu diệu,thi giao cho giác bi cao tăng ra tay giải quyết,nhưng bây giờ tất cả đã ổn
định,thi thể của lưu diệu được đựng vao trong túi vô khuẩn khuân lên xe
cứu thương,rất nhiều cảnh sát cũng di vào phòng giải phẫu,xử lí vấn đề
còn sót lại
Giác bi cao tăng nhìn tôi,nhìn da thịt thối rữa vì thi độc của tôi,trong mắt lộ vẻ kì lạ
Cảnh sát xung quanh bắt đầu lo lắng xử lí chuyện còn lại,bây giơ chỉ còn lại tôi và giác bi cao tăng
“ giác bi cao tăng,ngài thấy,nếu như lưu diệu này tôi không giết,phật phát có đủ năng lực giúp hắn quay đầu?”
Tôi nhịn đau đớn nói
Hôm qua ở chùa Đàm hoa,tôi từng nói với giác bi cao tăng động cơ giết
lưu diệu của mình,nhưng giác cao tăng lại dùng phật pháp làm lí do,đuổi
khách khéo,nhưng lại đúng lúc này,,lưu miêu chết trong tay lưu
diệu,chính vì thế,tôi nhớ rất rõ những lời mà ông ta nói
“ a di đà phật,loại này phật pháp không thể độ ”
“ phật không thể vì một tên,mà độ chúng sinh bừa bãi,phật nếu nư tiếp
tục từ bi với hắn,ngây thơ mong chờ hắn quay đầu,khác gì mong chờ được
lột da hổ chứ,đáng chết thì nên chết,phật pháp nếu như quá chú trọng đến trả giá,thì chỉ giúp đỡ cho nghiệp chướng”
Tôi nói
Giác bi cao tăng biết được tôi lại tạo nghiệp,ít nhiều sẽ giữ cho tôi
chút thể diện,lúc đó trong lòng tôi cũng đã sám hối với phật,nhưng cho
đến khi lưu miêu chết,cộng thêm pháp luật cho tôi quyền lợi giết lưu
diệu,mới làm cho tôi vênh váo như thế này trước mặt giác bi
TruyenLau.com
“ phật độ chúng sinh,nhưng phật không phải thánh mẫu”
Tôi thẳng thắn nói hết phẫn nộ trong lfng,tôi trách móc giác bi,cười nhạo chữ “ phật” ông ta tín ngưỡng
Giác bi vẫn điềm tĩnh,không vì lời nói của tôi mà xao động,tay trái thì TruyenLau.com
xoay chuỗi hạt,nói với tôi: “ bần tăng không nghi ngờ phật,may mà có
thí chủ chỉ điểm,nhưng thí chủ nên nhớ,phật là thiện,chứ không phải ác”
“ vậy thì,thế nào là thiện,thế nào là ác,mặt người dạ thú có phải thiện ko,mưu sát kẻ xấu có phải ác ko?” tôi nói
“ người thiện có ác,người ác có thiện,phật rất công tâm,nếu như dùng lời nói để trốn tránh,thì phật không còn là phật,mà là mê muội”
Tôi nói xong,khong quan tâm ông ta nữa,vòng qua người ông ta rời đi
“ thiện ko thiện,ác không ác,bần tăng mê muội,nếu như không thẻ độ hóa TruyenLau
người khác,vậy bần tăng nguyện quy hết tất cả ác báo về mình”
Lúc này,giác bi nói
Nghe xong,trong lòng tôi thấy lạ,cứ cảm thấy phật lực truyền đến từ sau lưng
Tôi quay đầu,thì phát hiện giác bi lúc này đã ngồi xuống thiền,âm thầm niệm kinh,cùng vói đó,còn có phật lực
Phật lực này,nhiều hơn trên người tôi rất nhiều rất nhiều,đi về phía của tôi
Phật lực thiêng liêng bao trùm lấy cơ thể tôi,thi độc trong người
tôi,lần lượt chảy ra,hóa thành những đám khí màu đen,bao trùm về phía
giác bi coa tăng
“ giác bi cao tăng,ông lam gì vậy,dừng tay lại”
Nhìn thấy chuyện này,trong lòng tôi lập tức hiểu ra,đồng thời,một sự sợ hãi dâng lên
Lúc này,giác bi cao tăng đang dùng phật pháp trên người làm sạch thi độc trong tôi
Nhưng mà,phật pháp ông ta có hạn,ông ta không thể làm sạch hoàn toàn thi độc trong người tôi,vì thế,ông ta đã lựa chọn dùng phật pháp thu hút,để thi độc di chuyển vào cơ thể ông ta
Phật pháp của giác bi không bằng nhất niệm nhất phàm,nhưng thi độc độc
thế nào thì tôi vô cùng hiểu rõ,giác bi cao tăng nếu như bị trúng thi
độc,thì chẳng khác gi tìm đường chết
Tôi tuy có chút thành kiến với tín ngưỡng của ông ta,nhưng tôi chưa từng nghĩ sẽ vì điều này mà bắt ông ta trả giả đắt nhue vậy
Tôi vội vàng sử dụng phật lực,muốn ngăn cản việc hấp thụ thi độc của
giác bi,nhưng phật lực của tôi yếu hơn giác bi cao tăng rất nhiều,không
chỉ không thể ngăn cản,ngược lại con đồng hóa với phật lực của ông
ta,giúp ông ta hấp thụ nhanh hơn
Rất nhiều thi độc hoa thành khí đen đi vào cơ thể giác bi,những mạch máu đen sì trên người tôi,cũng từ từ khôi phục màu sắc,một cảm giác áy náy
chưa từng đó bao trùm lấy tôi
Tôi chỉ trích ông ấy,nhưng ông ấy lại giúp tôi trả giá
Trong lòng giác bi có chấp niệm,ông ấy không khuât phục được tôi,cũng
không thuyết phục được bản thân mình,ông ấy lựa chọn dùng hành động
chứng minh bản thân đúng,chứng minh tôi sai
“ giác bi cao tăng,vãn bối non dại ăn nói lung tung,những gì nói trước
đó toàn là nói lúc giận dữ,xin ông đừng cho là thạt,xin hãy thu lại phật pháp”
Tôi không thể ngăn cản được,vội vàng quỳ xuống,khổ sở xin xỏ
Thi độc trong ngươi tôi,tôi tin trầm thiên phàm có thể giải được,đến lúc đó,tôi nhiều lắm cũng chỉ nợ một ân tình,nhưng mà,nếu như giác bi cao
tăng vì tôi mà trúng thi độc,vậy thì thứ tôi nợ,e rằng là một cái
mạng,ko chỉ thế,tooithaamj chí còn nợ phật môn một lời xin lỗi,những thứ này,tôi tuyệt đối ko muốn nhìn thấy
Nhưng mà,giác bi cao tăng ko nghe tôi thỉnh cầu,những phật lực lan tỏa
quanh tôi cũng ko vì sự phản kháng mà ngưng lại,rất nhiều thi độc không
thể ngăn cản đi vào cơ thể giác bi
Cuối cùng,thi độc trong tôi được làm sạch,giác bi cao tăng từ từ mở
mắt,chau mày,lúc này sắc mặt xanh xao,nở một nụ cười thản nhiên
“ cao tăng…”
Ánh mắt tôi run rẩy nhìn ông ấy,không có thi độc trog người,trên người
tôi những vết thương cũng đã hồi phục,cũng không chảy mủ nữa,kết vảy lại
Tất cả những gì vừa nãy,mấy cảnh sát cách đó ko xa cũng nhìn thấy,nhưng
họ chỉ là những người bình thường,không thể cảm nhận được sự tồn tại của phật lực,cũng không thế nhìn thấy thi độc di chuyển,họ dung ánh mắt kì
lạ nhìn chúng tôi,không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì
“ cao tăng,ngài việc gì phải làm thế,vãn bối có cách giải thi độc trên
ngươi,ngài vì sao phải hiến mạng mình?” tôi nói,trong lòng áy náy
Nhưng ma,ông ấy lắc đâu,từ từ đứng dậy nói: “ bần tăng làm vậy,nếu như có thể giúp thí chủ quay đầu là bờ,cũng là công đức”
Nghe xong,trong lòng tôi cười khổ: “ nhưng vãn bối vẫn luôn ở trên bờ,quay đầu kiểu gì?”
Tôi cứ cho rằng,trong lòng tôi đêu là thiện,người tôi giết ko nhiều,nhưng mỗi người đều người đáng chết
Giác bi niệm a di đà phật rồi từ từ rời đi khỏi học viện y học.
- Chương 1: Cô gái xinh đẹp ở sau núi
- Chương 2: Qủy dạ hành
- Chương 3: Thi độc và bột nếp
- Chương 4: Chín mạng của mèo
- Chương 5: Xác chết ngủ trong khoang bụng
- Chương 6: Đôi giày thêu hoa của bà Lý
- Chương 7
- Chương 8: Chấp niệm của ta là chàng : Đỗ Minh
- Chương 9: Quy tắc của giang hoài
- Chương 10: Ông ta đã đào mộ của Hứa Thiến lên
- Chương 11: Người chết giống như đèn tắt
- Chương 12: Rước kiệu hoa đến cưới chị
- Chương 13: Áo hoa, giày thêu hoa
- Chương 14
- Chương 15: Tôi? Thuần dương chi nhân?
- Chương 16
- Chương 17: Người đần độn
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21: Vị khách đến từ quỷ gian
- Chương 22
- Chương 23: Bệnh viện phụ sản
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27: Vợ trước của ông ta
- Chương 28: Ma nhập
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39: Hứa Thiến
- Chương 40
- Chương 41: Tạm biệt con đường âm dương
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44: Phật độ có nhân duyên
- Chương 45: Quay về dương gian
- Chương 46: Thuật ngũ hành
- Chương 47: Cây không động,mà lòng người động
- Chương 48: Cái chết của Thẩm Trường Thu
- Chương 49: Nước mắt của Thẩm Băng Dao
- Chương 50: Sói tập kích đêm khuya
- Chương 51: Liễu rủ hoa cười lại gặp làng
- Chương 52: Con ma trên nắp quan tai
- Chương 53: Để người chết nói chuyện
- Chương 54: Người gỗ giết người
- Chương 55: Câu chuyện trước đây của thôn Tân Mộc
- Chương 56: Anh em đông cứng ở trong tuyết
- Chương 57: Lại là một con rối gỗ
- Chương 58: Võ sinh trong tuyết
- Chương 59: Một cái vé xem hí kịch
- Chương 60
- Chương 61: Đạo thuật và hí thuật
- Chương 62: Xã hội pháp trị
- Chương 63: Xem xem màu sắc của trái tim ông
- Chương 64
- Chương 65: Mối quan hệ giữa Thẩm Trường Thu và Qủy mộ môn
- Chương 66: Quay về tiệm quan tài
- Chương 67: Cô ta thích trẻ con
- Chương 68: Bệnh viện cháy
- Chương 69: Cậu cũng không cần tôi nữa?
- Chương 70: Sư đồ Rạn nút?
- Chương 71: Hai phòng đơn
- Chương 72: Trạm tiếp theo : Núi Long Quyết
- Chương 73: Niên Thú
- Chương 74: Lời mời đến từ Thiên Huyền Quan
- Chương 75
- Chương 76: Kính Phương Thiên
- Chương 77: Chùa thừa duyên
- Chương 78
- Chương 79: Đêm đầu tiên ở trong chùa
- Chương 80: Bóng hình trong màn đêm
- Chương 81: Lời nguyền của Lop Nur (La Bố Lạc : Địa danh)
- Chương 82: Tiểu hòa thượng phục sinh
- Chương 83: Nếu như hỏi duyên phận,thì phải xem kiếp sau
- Chương 84: Thầy bói mắt mù
- Chương 85: Giấc mơ minh quỷ
- Chương 86: Thiên huyền quan
- Chương 87: Thiên cơ không thể thay đổi
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90: Sự tỉnh lại của Hứa Thiến
- Chương 91
- Chương 92: Chị chính là tương lai của em
- Chương 93: Không còn nợ nhau
- Chương 94: Giair thoát và trốn chạy
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99: Đến vì thừa duyên,về vì thừa duyên
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102: Mười người chết
- Chương 103: Sợi dây chuyền khắc hoa văn quỷ sát
- Chương 104: Lão an mày xin gạo
- Chương 105: Thi thể trong bùn
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108: Thi thể bò lên từ dưới mộ
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111: Âm mưu của giang hoài
- Chương 112: Tôi bò ra từ trong mộ
- Chương 113
- Chương 114: Lão quỷ và đạo sĩ
- Chương 115
- Chương 116: Cành ô liu của Tạ chính đức
- Chương 117: Con người rốt cuộc cũng chỉ vì bản thân
- Chương 118: Vu cáo hãm hại
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121: Đoạt lại xác thịt
- Chương 122: Ân Oán 30 năm
- Chương 123: Môn chủ quỷ mộ môn
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 130
- Chương 131: Trung tâm giám định pháp y
- Chương 132: Trứng cóc ở trong tử cung
- Chương 133
- Chương 134: Ôm cây đợi thỏ
- Chương 135: Cái chết của quỷ anh (đứa bé trong bụng quỷ nương)
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155: Cuộc đọ sức giữa đạo và cổ
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160: Huyết anh
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167: Tình cha như núi
- Chương 168: Quỷ nương…chết rồi
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176: Châu công cổ
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236: Nghiệp báo lại đến
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250: Nếu Em Thành Phật
- Chương 251: Sự Toàn Thành của Cô Ấy
- Chương 252: Trở Lại Cõi Âm
- Chương 253: Sư Phụ Gặp Nạn
- Chương 254: Kẻ Làm Hại Sư Phụ Ta, Không Thể Tha Thứ
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 275
- Chương 276
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
- Chương 280
Âm Quan Minh Thê
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.