Đàn tranh?
Trong mắt tôi,phù băng chỉ là một cô gái đáng thương có dáng vẻ của một người lang thang,tôi vốn dĩ cho rằng thứ cô ấy thích nhất chính là đồ ăn thức uống,nhưng không ngờ cô ấy lại thích nhạc cụ
Phù băng nhìn chằm chằm đàn tranh,giống như đứa trẻ nhìn thấy kẹo vậy,trong mắt tràn đầy khao khát
Lão tiên sinh bên cạnh đương nhiên nhìn thấy ánh mắt của phù băng,ông ta vừa làm việc vừa cười hiền hòa nói: “ tiểu cô nương,cô có thể thử,xem thử xem đàn có tốt ko”
Nghe xong,phù băng nở một nụ cười ngây ngô,cô ấy dùng hết sức lắc đầu,sau đó không ngần ngại ngồi bó gối xuống đất,đặt đàn tranh lên đùi
Phù băng dơ tay ra,nhẹ nhàng gảy,lam cho đàn tran phát ra những âm thanh trầm bổng
Sau đó,phù băng lại điều chỉnh độ lỏng chặt của dây đàn,từ từ đặt tay lên đàn,bắt đầu đàn
Cùng với âm thanh dịu nhẹ du dương đó,là khuôn mặt ngây thơ thật thà vốn có của phù băng được thay bằng dáng vẻ trang trọng,gió nhè nhẹ thổi lên mái tóc dài,khuôn mặt như ngọc tạc thành của cô ấy,trông rất cao quý và hiền hậu,làm tôi nhất thời khó mà tin rằng đó là cùng một người so với dáng vẻ đáng yêu ngốc nghếch thường ngày
m thanh đàn tranh vang lên,có một cảm giác kì diệu dâng lên trong lòng tôi ( hận đàn ông)
Tôi chỉ là một đứa quê mùa sống trong thôn,chưa từng tiếp xúc tiếng nhạc êm dịu du dương này,cũng ko hiểu rõ âm luật,nhưng không biết vì sao,tôi có thể nghe hiểu rõ ràng thứ mà phù băng đàn
Tiếng đàn của phù băng,lúc thì trầm thấ,lúc thì gấp gáp,lúc thì như tiếng nước chảy,lúc thì như tiếng cát,lúc thì như tiếng gió thổi
Một hình ảnh kì diệu xuất hiện từ trong tiếng đàn phù băng,chiếm lấy đầu óc tôi,tôi dường như có thể nhìn thấy phía trước có một sa mạc rộng thênh thang,trong sa mạc có một đội lạc đà,tiếng chuông treo trên lạc đà vang đến,ánh nắng dữ dội chiếu lên cát vàng,cuồng phong cuốn lấy cát bay đến từ khắp nơi,làm cho trời đất mờ mịt Nguồn copy từ TruyenLau.com
Đoàn lạc đà này từ từ bước về phía tôi,xuyên qua cơ thể tôi,tôi nhìn phương hướng họ đi,thì nhìn thấy cách đó không xa,có một cái hồ nước,trong hồ nước có nước,rất nhiều cá vui vẻ nhảy nhót trên mặt nước,còn xung quanh hồ nước sinh trưởng rất nhiều cây cối xanh tươi,trên cây còn có những loại quả đủ màu
Trên mặt các lữ khách lộ ta một tia tuyệt vọng,lại thêm một thế giới màu xnah nữa xuất hiện trước mặt họ,nhưng họ cứ chạy cứ chạy,cuối cùng giống như không có cách nào tìm ra nơi họ muốn,cuối cùng ai nấy ngã xuống cát,bị cát vàng phủ lấp
Một cảm giác đau khổ dâng lên trong tôi,cơ thể tôi lúc này ko nhịn được mà run lạnh lên,lúc này mới hồi phục lại hiện thực
Tôi có chút kinh ngạc nhìn phù băng,thì nhìn thấy đôi tay hù băng đã ấn lên dây đàn,kết thúc khúc nhạc Nguồn copy từ TruyenLau.com
Tôi nhìn ánh mắt phù băng,lúc này đã thay dổi,tôi là một ngươi không am hiểu âm luật,cho dù khúc nhạc cô ấy đàn có hay như thế nào,nó cũng chỉ nghe vào tai thế thôi,tuyệt đối ko thể làm cho tôi sinh ra cộng hưởng,rơi vào trong ý cảnh được,sa mạc tôi vừa nhìn thấy,giống ảo cảnh hơn
Tiengs đàn dừng lại,sự trang trọng trên mặt phù băng cũng tiêu tan hét,thay vào đó lại là nụ cười ngây thơ quen thuộc,ánh mắt long lanh nhìn tôi,dường như là đang chất vấn tôi có hay không
“ hay…rất hay” tôi miễn cưỡng cười,nói với cô ấy,nhưng trong lòng có chút khó hiểu
Nụ cười trên mặt phù băng,lúc này rạng rỡ,cô ấy giống như nghe thấy lời tán thưởng hay nhất trên thế giới này,vui mừng như một đứa trẻ
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Phù băng đặt đàn tranh trở lại bàn,sau đó phủi bụi dính trên váy,đứng dậy,cô ấy đi đến trước mặt tôi,ôm lấy tau tôi định rời đi
“ Tắc Bắc,Sa Mạc….hay quá! Đã lâu lắm rồi tôi không được nghe một khúc làm cho người ta chìm đắm thế này”
Lúc này,tôi nghe thấy ông chủ cảm khái
Tôi quay đầu lại,nhìn ông chủ,thì phát hiện lúc này nước mắt ông ta đã chảy ra,đàn nhị trong tay cũng rơi xuống đất
Lúc này,ông ta ngồi dậy,đi đến trước mặt phù băng,hiền từ hỏi: “ tiểu cô nương,cô xuất thân trong một gia đình đàn tranh à,cách gảy đàn của cô,không phải trình độ mà người luyện mấy năm có thể đạt được,có thể nói với tôi,khúc này tên gì không?”
Sự nhiệt tình của ông chủ làm phù băng khó hiểu,cô ấy có chút mơ hồ nhìn tôi,sau đó từ từ trốn ra sau lưng tôi
Tôi cười nói: “ tiên sinh,bạn tôi cô ấy….bị câm, những gì ông nói,sợ rằng cô ấy ko thể trả lời”
Nghe xong,trên mặt ông ta hiện lên sự bất ngờ,sau đó vội vàng nói xin lỗi: “ thật xin lỗi.chỉ là khúc cô đàn,quả thực rất hiếm khi nghe được,nghe …càng giống như là khúc nhạc đã thất truyền bao nhiêu năm,thêm trình độ gảy đan điêu luyện,cho dù là người không hiểu về âm luật,cũng chìm đắm vào trong ý cảnh,..”
Lúc bắt đầu,tôi còn cho rằng thứ tôi nhìn thấy là một thuật ảo giác nào đó,nhưng nghe ông ta nói như vậy,tôi kinh ngạc nhìn phù băng
Lẽ nào,phù băng thật sự là một thiên tài về âm nhạc,thậm chó có thể làm cho người ta chìm đắm vào trong ý cảnh của khúc nhạc
Nhưng mà,phù băng chỉ là một cô bé lang thang ko có nơi để về,tôi khó mà nghĩ rằng cô ấy là một bậc thầy về âm nhạc
Chỉ có điều,tôi quen phù băng chưa đến hai ngày,rốt cuộc cô ấy là ai tôi không rõ,ko biết chừng cô ấy thật sự là một người rất lợi hại
Nghĩ đến đây,tôi cũng tạm thời bỏ nghi hoặc trong lòng,sau đó nói với ông chủ: “ lão tiên sinh,thật sự đã làm phiền rồi,chúng tôi bây giờ muốn ra ngoài đi dạo,không ở lại đây thêm nữa”
Nói xong,tôi đưa phù băng chuẩn bị rời đi
“ đợi đã” ông chủ hét một tiếng
“ còn có chuyện gì sao?” tôi hỏi
Lúc này,ông ta cẩn thậnđặt đàn tranh vào tron một chiếc hộp dài,cầm đến trước mặt phù băng: “ cô nương,đàn của lão tử tuy khong được tốt,nhưng hiếm khi gặp được tri âm,chiếc đàn này,tặng cho cô nương,mong cô không chê”
“ lão tiên sinh,ông mở cửa làm ăn,sao có thể thế này chứ?” tôi vội vàng nói
Nhưng mà,ông chủ có vẻ rất cố chấp:” mỗi một cây đàn thật ra đều có linh hồn của nó,tuy đơn sơ nhưng là tâm huyết của nghệ nhân,thà tặng nó cho cô nương,còn hon là bán nó cho một người chỉ tạm thời hứng thú để mấy mấy trăm nghìn,đó cũng là tạo hóa của đàn tranh mà
Nghe xong,trong lòng tôi không khỏi cười khổ,hóa ra ông ta tặng đàn tranh cho phù băng,còn là một niềm vinh hạnh
Phù băng nhìn đàn tranh,trong mắt lập tức sáng lên,dường như rất thích cây đàn này,nhưng ko có sự đồng ý của tôi,cô ấy cũng ko nhận lấy,chỉ ngẩng đầu nhìn tôi,đợi tôi trả lời
“ lão tiên sinh,chiếc đàn này bao nhiêu tiền,tôi trả tiền mua cũng được”
‘ ko cần ko cần,đàn có thể gặp được người hiểu nó,đó là tạo hóa của nó,nếu như nói về tiền,thì mất giá trị quá”
Ông chủ cố chấp tặng cho phù băng,tôi cũng chỉ đành đồng ý
Phù băng nhận lấy đàn tranh,nụ cười trên mặt rạng rỡ vô cùng
Chúng tôi tiêp tục đi dạo,nhưng lúc này,tôi tự dưng dừng chân lại
Lúc này đang là giưa trưa,ánh mặt trời chói chang làm người ta đau cả đầu,nhưng mà lại cs một luồng gió nóng thổi đến từ trên đường đột nhiên biến thành gió lạnh làm tôi ko khỏi run rẩy
Nụ cười trên mặt tôi từ từ thu lại,tôi nắm chặt lấy tay phù băng ý bảo cô ấy dừng lại
Trên mặt phù băng có một tia khó hiểu,cô ấy nhìn tôi,sau đó nhìn theo ánh mắt tôi,trên con đường cách chúng tôi ko xa,lúc này xuất hiện 3 người..”
- Chương 1: Cô gái xinh đẹp ở sau núi
- Chương 2: Qủy dạ hành
- Chương 3: Thi độc và bột nếp
- Chương 4: Chín mạng của mèo
- Chương 5: Xác chết ngủ trong khoang bụng
- Chương 6: Đôi giày thêu hoa của bà Lý
- Chương 7
- Chương 8: Chấp niệm của ta là chàng : Đỗ Minh
- Chương 9: Quy tắc của giang hoài
- Chương 10: Ông ta đã đào mộ của Hứa Thiến lên
- Chương 11: Người chết giống như đèn tắt
- Chương 12: Rước kiệu hoa đến cưới chị
- Chương 13: Áo hoa, giày thêu hoa
- Chương 14
- Chương 15: Tôi? Thuần dương chi nhân?
- Chương 16
- Chương 17: Người đần độn
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21: Vị khách đến từ quỷ gian
- Chương 22
- Chương 23: Bệnh viện phụ sản
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27: Vợ trước của ông ta
- Chương 28: Ma nhập
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39: Hứa Thiến
- Chương 40
- Chương 41: Tạm biệt con đường âm dương
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44: Phật độ có nhân duyên
- Chương 45: Quay về dương gian
- Chương 46: Thuật ngũ hành
- Chương 47: Cây không động,mà lòng người động
- Chương 48: Cái chết của Thẩm Trường Thu
- Chương 49: Nước mắt của Thẩm Băng Dao
- Chương 50: Sói tập kích đêm khuya
- Chương 51: Liễu rủ hoa cười lại gặp làng
- Chương 52: Con ma trên nắp quan tai
- Chương 53: Để người chết nói chuyện
- Chương 54: Người gỗ giết người
- Chương 55: Câu chuyện trước đây của thôn Tân Mộc
- Chương 56: Anh em đông cứng ở trong tuyết
- Chương 57: Lại là một con rối gỗ
- Chương 58: Võ sinh trong tuyết
- Chương 59: Một cái vé xem hí kịch
- Chương 60
- Chương 61: Đạo thuật và hí thuật
- Chương 62: Xã hội pháp trị
- Chương 63: Xem xem màu sắc của trái tim ông
- Chương 64
- Chương 65: Mối quan hệ giữa Thẩm Trường Thu và Qủy mộ môn
- Chương 66: Quay về tiệm quan tài
- Chương 67: Cô ta thích trẻ con
- Chương 68: Bệnh viện cháy
- Chương 69: Cậu cũng không cần tôi nữa?
- Chương 70: Sư đồ Rạn nút?
- Chương 71: Hai phòng đơn
- Chương 72: Trạm tiếp theo : Núi Long Quyết
- Chương 73: Niên Thú
- Chương 74: Lời mời đến từ Thiên Huyền Quan
- Chương 75
- Chương 76: Kính Phương Thiên
- Chương 77: Chùa thừa duyên
- Chương 78
- Chương 79: Đêm đầu tiên ở trong chùa
- Chương 80: Bóng hình trong màn đêm
- Chương 81: Lời nguyền của Lop Nur (La Bố Lạc : Địa danh)
- Chương 82: Tiểu hòa thượng phục sinh
- Chương 83: Nếu như hỏi duyên phận,thì phải xem kiếp sau
- Chương 84: Thầy bói mắt mù
- Chương 85: Giấc mơ minh quỷ
- Chương 86: Thiên huyền quan
- Chương 87: Thiên cơ không thể thay đổi
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90: Sự tỉnh lại của Hứa Thiến
- Chương 91
- Chương 92: Chị chính là tương lai của em
- Chương 93: Không còn nợ nhau
- Chương 94: Giair thoát và trốn chạy
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99: Đến vì thừa duyên,về vì thừa duyên
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102: Mười người chết
- Chương 103: Sợi dây chuyền khắc hoa văn quỷ sát
- Chương 104: Lão an mày xin gạo
- Chương 105: Thi thể trong bùn
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108: Thi thể bò lên từ dưới mộ
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111: Âm mưu của giang hoài
- Chương 112: Tôi bò ra từ trong mộ
- Chương 113
- Chương 114: Lão quỷ và đạo sĩ
- Chương 115
- Chương 116: Cành ô liu của Tạ chính đức
- Chương 117: Con người rốt cuộc cũng chỉ vì bản thân
- Chương 118: Vu cáo hãm hại
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121: Đoạt lại xác thịt
- Chương 122: Ân Oán 30 năm
- Chương 123: Môn chủ quỷ mộ môn
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 130
- Chương 131: Trung tâm giám định pháp y
- Chương 132: Trứng cóc ở trong tử cung
- Chương 133
- Chương 134: Ôm cây đợi thỏ
- Chương 135: Cái chết của quỷ anh (đứa bé trong bụng quỷ nương)
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155: Cuộc đọ sức giữa đạo và cổ
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160: Huyết anh
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167: Tình cha như núi
- Chương 168: Quỷ nương…chết rồi
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176: Châu công cổ
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236: Nghiệp báo lại đến
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250: Nếu Em Thành Phật
- Chương 251: Sự Toàn Thành của Cô Ấy
- Chương 252: Trở Lại Cõi Âm
- Chương 253: Sư Phụ Gặp Nạn
- Chương 254: Kẻ Làm Hại Sư Phụ Ta, Không Thể Tha Thứ
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 275
- Chương 276
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
- Chương 280
Âm Quan Minh Thê
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.