Họ đi qua những con đường nhỏ hẹp, không gian xung quanh dần trở nên yên tĩnh lạ thường. Minh Thảo cảm nhận được nỗi lo lắng trong lòng Huy và Hạnh, nhưng cô không thể chần chừ. Những tiếng thì thầm trong đầu ngày càng rõ ràng, như những linh hồn đang kêu gọi.
“Chúng ta sắp đến nơi rồi,” Huy nói, giọng anh thấp hơn bình thường, ánh mắt chăm chú vào những tán cây xung quanh. “Hãy nhớ, không ai biết điều gì đang chờ đợi chúng ta.”
Minh Thảo gật đầu, nhưng lòng cô không thể ngăn được sự hồi hộp. Cô tự hỏi liệu mẹ có thật sự đang chờ mình, hay chỉ là những ảo ảnh do ánh trăng đen tạo ra. Đột nhiên, một âm thanh lạ vang lên, như tiếng rì rào của những linh hồn lẩn khuất. Họ dừng lại, nhìn nhau với sự lo âu.
“Nghe thấy không?” Hạnh lên tiếng, đôi mắt cô ánh lên sự tò mò. “Hình như có ai đó ở gần đây.”
“Chúng ta phải cẩn thận,” Huy nhắc nhở, nhưng Minh Thảo đã bước lên một bước, trái tim cô đập mạnh. Cô cảm thấy một lực hấp dẫn kỳ lạ từ phía ngôi mộ cũ, nơi mà cô đã thấy trước đó.
“Đi thôi!” Hạnh hối thúc, nhưng Minh Thảo vẫn đứng im. Cô cúi xuống, tay chạm vào bia mộ, cảm nhận hơi ấm từ dòng máu chảy trong cơ thể. “Mẹ… mẹ có ở đây không?” Cô thì thầm, giọng đầy khát khao.
Bia mộ rêu phong nhô lên giữa những bụi cỏ dại. Minh Thảo nhìn kỹ, nhận ra những dòng chữ đã phai màu, nhưng vẫn có thể đọc được: “Nguyễn Thị Hương.” Tên mẹ cô. Một cảm giác chua xót xộc lên trong lòng.
“Chúng ta cần tìm hiểu về người đã nằm ở đây,” Hạnh nói, ánh mắt cô lấp lánh. “Có thể mẹ cậu để lại điều gì đó cho chúng ta.”
Huy, đứng gần đó, đột nhiên cảm thấy một luồng gió lạnh thổi qua. “Cẩn thận,” anh nói, “có thể có điều gì không ổn.”
Minh Thảo thở sâu, cố gắng tập trung vào những gì mình đang cảm nhận. Một hình ảnh vụt qua trong tâm trí cô: mẹ đang đứng bên suối nước, nụ cười ấm áp, bàn tay nhẹ nhàng vẫy gọi. “Con là người có sức mạnh. Đừng bao giờ quên điều đó…”
“Chúng ta phải làm gì đó!” Cô thốt lên, quyết tâm trong ánh mắt. “Không chỉ vì mẹ, mà vì tất cả những linh hồn đang lẩn khuất.”
Huy gật đầu, nhưng vẻ mặt anh vẫn lo lắng. “Được rồi, nhưng phải cẩn thận. Chúng ta không biết ánh trăng đen sẽ dẫn lối chúng ta đến đâu.”
“Nhưng nếu không đi, có thể chúng ta sẽ không bao giờ biết được,” Hạnh nói, giọng cô đầy thuyết phục.
Cả nhóm đồng ý, họ tiến vào rừng sâu hơn, nơi ánh sáng dần trở nên yếu ớt. Mỗi bước đi đều khiến Minh Thảo cảm nhận được sự hiện diện của những linh hồn xung quanh, như thể có ai đó đang theo dõi họ. Ánh trăng đen như một tấm màn tối dày đặc, nhưng cũng đầy bí ẩn.
Bỗng nhiên, họ dừng lại trước một khoảng trống, nơi có một suối nước nhỏ trong veo, ánh trăng chiếu xuống tạo ra những vệt sáng kỳ ảo. Hạnh chạy đến bên suối, ánh mắt cô rực rỡ. “Đây chính là suối nước thánh mà mọi người hay nhắc đến. Nó có thể chữa lành vết thương.”“Cậu có chắc không?” Huy hỏi, vẫn giữ vẻ nghi ngại.
“Cảm giác ở đây thật khác thường,” Hạnh nói, rồi cúi xuống, chạm tay vào dòng nước. “Có gì đó rất mạnh mẽ.”
Minh Thảo bước đến gần, cảm nhận được năng lượng từ suối nước. Cô nhớ lại những câu chuyện mẹ đã kể về sức mạnh của nước thánh, về cách nó có thể chữa lành cả thể xác lẫn linh hồn. “Có thể chúng ta sẽ tìm thấy những linh hồn lạc lối ở đây,” cô nói, lòng đầy hy vọng.
Bất chợt, một tiếng động mạnh vang lên từ phía sau, khiến cả ba người giật mình. Hình bóng mờ ảo hiện lên giữa những tán cây, một người con gái nhỏ nhắn với làn da rám nắng và mái tóc ngắn. “Ai đang ở đây?” Cô hỏi, giọng nói vui vẻ nhưng cũng đầy nghi ngờ.
“Chúng tôi… chúng tôi đang tìm hiểu về ánh trăng đen,” Minh Thảo đáp, sự tò mò trong ánh mắt cô nhìn chằm chằm vào cô gái lạ mặt.
“Ta là Lê Thị Hạnh,” cô gái nói, nụ cười rạng rỡ trên khuôn mặt. “Còn các cậu là ai?”
“Minh Thảo và Huy,” Huy nhanh chóng giới thiệu, nhưng vẫn cảnh giác.
“Các cậu đến đúng chỗ rồi,” Hạnh lạ lùng nói. “Ta biết về ánh trăng đen, và ta có thể giúp.” Nguồn copy từ TruyenLau.com
“Tại sao lại giúp chúng tôi?” Minh Thảo hỏi, không giấu nổi sự nghi ngờ.
“Bởi vì ta cảm nhận được sức mạnh trong các cậu,” Lê Thị Hạnh đáp, ánh mắt cô đầy sự tin tưởng. “Chúng ta có thể cùng nhau khám phá bí mật này. Ánh trăng đen không chỉ là tăm tối, mà còn chứa đựng sức mạnh chữa lành.”
“Cậu có khả năng chữa lành?” Huy hỏi, có phần ngạc nhiên.
“Đúng vậy. Ta thường đến đây, nơi có linh khí từ suối nước thánh,” cô gái nói, vẻ tự tin hiện rõ. “Hãy cùng nhau tìm hiểu về ánh trăng đen. Có thể chúng ta sẽ tìm ra cách để cứu những linh hồn lầm lạc.”
Minh Thảo cảm thấy một niềm hy vọng dâng trào. Cô không đơn độc nữa, có những người bạn cùng chí hướng. “Vậy thì chúng ta sẽ cùng nhau,” cô khẳng định. “Không chỉ vì mẹ tôi, mà vì tất cả những linh hồn đang cần giúp đỡ.” TruyenLau
Huy nhìn hai cô gái, trong lòng cũng dâng lên một sự háo hức. “Được rồi, nhưng phải cẩn thận. Chúng ta không biết điều gì đang chờ đợi.”
Họ quyết định trở lại ngôi mộ, nơi những bí mật đang chờ được khám phá. Ánh trăng đen vẫn chiếu xuống, như một lời hứa hẹn về những điều kỳ diệu và cũng đầy rủi ro. Cả nhóm bước đi, lòng tràn đầy quyết tâm nhưng cũng không khỏi lo lắng về những gì sắp diễn ra. Họ không chỉ đối mặt với ánh trăng đen, mà còn với những bí ẩn sâu thẳm trong chính bản thân mình.
truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive
truyenfull,truyenfull vn