Quốc Hưng đứng lặng lẽ bên bờ suối nước thánh, ánh mắt sâu thẳm như chứa đựng một biển cả bí ẩn. Hắn vừa gia nhập nhóm, và trong khoảnh khắc đó, cảm giác như những linh hồn xung quanh đang đổ dồn về phía hắn. Minh Thảo, Huy và Hạnh nhìn hắn với ánh mắt chờ đợi, như thể họ đang mong mỏi một điều gì đó từ người bạn mới.
“Cậu có thể cảm nhận được linh hồn không?” Minh Thảo hỏi, giọng cô nhẹ nhàng nhưng đầy nỗi lo lắng.
Quốc Hưng gật đầu, đôi mắt hắn lấp lánh như một ánh sao trong đêm. “Tôi có thể cảm nhận được sự hiện diện của những linh hồn, nhưng chúng thường rất mờ ảo. Chúng ta cần phải cẩn thận.”
Huy nhíu mày. “Cậu có thể cho chúng tôi biết nhiều hơn về khả năng của mình không?”
“Có những ký ức đau thương mà tôi không thể quên. Chúng luôn hiện hữu trong tâm trí tôi,” Quốc Hưng nói, giọng hắn trầm xuống. “Khi ánh trăng đen xuất hiện, mọi ký ức ấy lại trở về, như những bóng ma không thể xua đuổi.”
“Những ký ức đó có liên quan đến chúng ta không?” Hạnh hỏi, vẻ tò mò hiện rõ trên khuôn mặt nhỏ nhắn của cô.
“Có thể,” hắn thở dài, “Nhưng tôi không chắc. Chúng ta cần phải khám phá những điều này cùng nhau.”
Cả nhóm quyết định ngồi lại bên suối, nơi ánh trăng đen phản chiếu những hình ảnh mờ ảo. Hạnh bắt đầu lẩm nhẩm một câu thần chú, mong muốn gọi mời những linh hồn. Minh Thảo nhắm mắt lại, để tâm hồn mình hòa vào dòng nước, cảm nhận sự ấm áp từ linh khí tỏa ra.
Bất ngờ, một hình ảnh xuất hiện trong tâm trí Minh Thảo. Cô thấy một người phụ nữ, làn da trắng, đôi mắt buồn bã. “Mẹ?” cô thì thầm, nhưng hình ảnh nhanh chóng biến mất, để lại trong lòng cô một nỗi nhớ nhung không nguôi.
“Mọi người có cảm nhận được điều gì không?” Huy hỏi, giọng anh căng thẳng.
“Có một điều gì đó rất kỳ lạ,” Minh Thảo đáp. “Có lẽ chúng ta nên thử tìm hiểu sâu hơn.”
Quốc Hưng chần chừ, ánh mắt hắn dõi theo những dòng nước. “Tôi cảm thấy có một linh hồn đang gần gũi, nhưng nó rất yếu ớt. Có thể là một ký ức đau thương mà chúng ta cần phải đối mặt.”
“Chúng ta không thể chỉ ngồi đây,” Hạnh nói, quyết tâm hiện rõ trong mắt. “Chúng ta phải tìm ra sự thật.”
Cả nhóm đứng dậy, hướng về phía những cây cối rậm rạp xung quanh suối. Một tiếng cười vang vọng từ phía xa, làm họ dừng lại. “Ai đó?” Huy hỏi, nhìn quanh với sự nghi ngờ.
“Có thể chúng ta không phải là những người duy nhất ở đây,” Quốc Hưng khẳng định, sự bí ẩn trong giọng nói của hắn khiến mọi người cảm thấy lạnh sống lưng.
Họ tiến về phía phát ra tiếng cười, từng bước chân in dấu trên mặt đất ẩm ướt. Ánh trăng đen chiếu sáng từng góc khu rừng, nhưng không khí u ám khiến họ cảm thấy như đang bị theo dõi. Minh Thảo cảm nhận được sự căng thẳng trong lòng, nhưng cũng không thể dừng lại.“Cảm giác như có ai đó đang đợi chúng ta,” Hạnh thì thầm.
“Chúng ta phải cẩn thận,” Huy nhắc nhở, ánh mắt anh vẫn chăm chú về phía trước.
Khi họ đến gần nguồn âm thanh, một hình bóng xuất hiện từ bóng tối. Đó là một người đàn ông, gương mặt nhăn nheo, đôi mắt sắc lạnh. Minh Hòa. Hắn đứng đó, với nụ cười thâm hiểm. “Cuối cùng cũng có khách,” hắn nói, giọng điệu đầy châm biếm.
“Ngươi là ai?” Quốc Hưng hỏi, cố gắng giữ bình tĩnh.
“Tôi là người biết nhiều điều về ánh trăng đen,” Minh Hòa đáp, bước tới gần họ. “Và tôi cũng biết về những bí ẩn trong quá khứ của cậu, Quốc Hưng.”
Cả nhóm bàng hoàng. Quốc Hưng, người mà họ vừa mới gặp, giờ đây lại là mục tiêu của một thế lực tăm tối. “Ngươi biết gì về tôi?” Hưng chất vấn, giọng hắn đầy căng thẳng.
“Biết nhiều hơn cậu tưởng,” Minh Hòa nhếch môi. “Những ký ức đau thương mà cậu mang theo không chỉ là gánh nặng. Chúng có thể là chìa khóa mở ra cánh cửa đến sức mạnh mà cậu đang tìm kiếm.”
“Ngươi muốn gì?” Huy hỏi, không rời mắt khỏi kẻ thù.
“Tôi muốn cậu gia nhập tôi. Cùng nhau, chúng ta có thể khai thác sức mạnh từ ánh trăng đen.” Minh Hòa nói, ánh mắt hắn lấp lánh như ánh trăng.
Quốc Hưng cảm thấy một nỗi sợ hãi tột độ. Những ký ức quay cuồng trong tâm trí hắn, như một cơn bão không thể kiểm soát. “Tôi không thể làm điều đó,” hắn đáp, giọng nói cương quyết.
“Rất tiếc, nhưng cậu không có lựa chọn,” Minh Hòa cười lớn, âm thanh vang vọng giữa những tán cây.
Ánh trăng đen bỗng nhiên trở nên chói lóa, như một cơn sóng vỡ vụn, cuốn lấy mọi thứ trong ánh sáng u ám. Quốc Hưng cảm thấy như mình đang bị lôi cuốn vào một thế giới khác, nơi những linh hồn đang kêu gọi. Hắn nhắm mắt lại, cố gắng tìm kiếm sự bình yên trong tâm hồn. TruyenLau
“Mọi người!” Huy kêu lên. “Chúng ta phải đi! Đây không phải là nơi an toàn!”
“Đúng vậy,” Hạnh đồng tình, vẻ mặt cô đầy lo lắng. “Chúng ta cần rời khỏi đây ngay bây giờ.”
Khi họ quay lưng định chạy, Minh Hòa cất giọng, đầy kiêu ngạo. “Hãy nhớ, bóng ma quá khứ sẽ luôn theo đuổi các người. Và ánh trăng đen không bao giờ quên.”
Nhóm bạn chạy trốn khỏi khu rừng, từng bước chân nặng nề, trái tim đập loạn nhịp. Dù đã rời xa, họ biết rằng những ký ức đau thương, những linh hồn lầm lạc và bóng ma trong quá khứ vẫn đang chờ đợi họ, cùng với ánh trăng đen, chưa bao giờ rời xa.
truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive
truyenfull,truyenfull vn