Ánh Trăng Đen

Tác giả : Mẫn Mẫn

Chương 7: Lễ Cúng Tối

Ngọn lửa trong trung tâm ngôi làng nhấp nháy, ánh sáng của nó dường như không thể xua tan đi bóng tối đang bao trùm. Những người dân trong làng đã tụ tập quanh đó, khuôn mặt họ hiện rõ vẻ lo âu. Đây là đêm cúng tế truyền thống, một phong tục đã có từ bao đời để xua đuổi những linh hồn lạc lối, nhưng lần này có điều gì đó khác thường.

Nguyễn Minh Thảo, cùng với Trần Văn Huy, Lê Thị Hạnh và Nguyễn Quốc Hưng, đứng ở bên lề đám đông, lắng nghe tiếng cầu nguyện và tiếng trống vang vọng. "Mình có nên tham gia không?" Hạnh hỏi, giọng cô chứa đầy sự hồi hộp.

“Chúng ta không thể bỏ lỡ cơ hội này,” Minh Thảo khẳng định, ánh mắt cô sáng lên với sự quyết tâm. “Có thể lễ cúng sẽ giúp chúng ta hiểu thêm về ánh trăng đen.”

Huy gật đầu, dù trong lòng vẫn có phần lo lắng. “Đúng vậy. Nhưng hãy nhớ, chúng ta không thể để mình bị cuốn vào những điều mà chúng ta không hiểu.”

Quốc Hưng đứng im lặng, ánh mắt như đang suy tư điều gì. “Nếu linh hồn thực sự tồn tại, có thể đây là cơ hội để chúng ta tìm ra những bí mật mà chúng ta đang tìm kiếm.”

Cả nhóm bước vào đám đông, hòa mình vào không khí trang nghiêm. Những trưởng lão trong làng đứng giữa, mặt họ nghiêm túc khi thực hiện những nghi lễ cổ truyền. Họ dâng lên những lễ vật, những bông hoa, và cả những món ăn mà người dân tin rằng sẽ làm vừa lòng các linh hồn.

“Chúng ta hãy đứng gần hơn,” Minh Thảo đề nghị, sự hồi hộp trong lòng dâng lên. Họ tiến lại gần, không khí dày đặc sự tôn nghiêm và lo âu.

Bỗng dưng, một cơn gió lạnh lẽo lướt qua, mang theo tiếng thì thầm từ những linh hồn. Thảo cảm thấy da gà nổi lên. “Có chuyện gì đó không ổn,” cô nói nhỏ.

Huy nhìn quanh, cố gắng tìm kiếm một dấu hiệu. “Chúng ta phải cảnh giác. Nếu có linh hồn nào xuất hiện, chúng ta cần phải chuẩn bị.”

Một trưởng lão lớn tuổi bắt đầu đọc những câu chú, giọng ông vang vọng giữa không gian tĩnh lặng. Minh Thảo cảm thấy một sức mạnh lạ lùng, như thể có điều gì đó đang thâm nhập vào tâm trí cô. Những hình ảnh mờ ảo xuất hiện, những linh hồn lạc lối, những tiếng kêu gọi.

“Nghe thấy không?” Hạnh thì thầm, mặt cô trắng bệch. “Có ai đó đang gọi chúng ta.”

“Phải cẩn thận,” Quốc Hưng nhắc nhở, ánh mắt anh ánh lên sự lo lắng. “Đừng để bản thân bị cuốn vào những điều không thể hiểu được.”

Khi lễ cúng tiếp tục, một cơn gió mạnh thổi qua, làm tắt ngúm ngọn lửa. Mọi người hoảng loạn, ánh sáng từ những ngọn đèn dầu trở nên yếu ớt. “Chúng ta phải đi!” Huy kêu lên, giọng anh lạc đi.Nhưng trước khi họ kịp hành động, từ bóng tối hiện lên một hình bóng. Đó là Đỗ Minh Hòa, gương mặt hắn nhếch mép trong ánh sáng u ám. “Chào mừng các vị,” hắn nói, giọng điệu châm biếm. “Cuối cùng cũng có những người dám bước vào thế giới của tôi.”

“Ngươi muốn gì?” Huy hỏi, cố gắng giữ bình tĩnh.

“Tôi chỉ muốn giúp các người hiểu rõ về ánh trăng đen,” Minh Hòa đáp, ánh mắt hắn như chứa đầy sự thâm hiểm. “Nhưng trước hết, các người phải trả giá cho sự tò mò của mình.”

Lễ cúng dường như đã trở thành một cái bẫy. Minh Thảo cảm thấy một nỗi sợ hãi tột độ, nhưng cũng không thể rời mắt khỏi Minh Hòa. “Ngươi không thể làm gì chúng tôi,” cô nói, mặc dù lòng không chắc chắn.

“Thật sao?” hắn cười lớn, âm thanh vang vọng giữa bóng tối. “Hãy chờ xem.”

Một luồng ánh sáng kỳ lạ từ ánh trăng đen chiếu xuống, tạo nên một không gian ma mị. Những tiếng thì thầm càng lúc càng rõ ràng, như thể chúng đang kêu gọi. Minh Thảo cảm thấy một sức mạnh kéo cô lại gần hơn, nhưng Huy đã nắm chặt tay cô. “Đừng để mình bị lôi cuốn vào,” anh nói, giọng nghiêm túc.

Quốc Hưng đứng giữa, trầm ngâm. “Chúng ta cần phải đối mặt với hắn. Đây không phải là lúc để sợ hãi.”

Minh Hòa tiến gần hơn, đôi mắt hắn sáng lên trong bóng tối. “Các người không thể tránh khỏi số phận của mình. Ánh trăng đen sẽ dẫn dắt các người đến với những bí mật mà các người chưa từng tưởng tượng.”

Hạnh nhắm chặt mắt lại, lòng đầy lo lắng. “Chúng ta không thể để hắn kiểm soát.”

“Chúng ta phải cùng nhau,” Minh Thảo nói, giọng quyết đoán. “Không ai có thể đứng một mình trong đêm tối này.”

Nhóm bạn nắm chặt tay nhau, cảm nhận được sức mạnh từ tình bạn. Họ không thể để mình bị chia rẽ bởi những thế lực tăm tối. “Chúng ta sẽ không lùi bước,” Quốc Hưng khẳng định, ánh mắt anh tràn đầy quyết tâm.

Nhưng ngay khi họ chuẩn bị đối mặt với Minh Hòa, một tiếng nổ lớn vang lên, làm rung chuyển không gian. Ánh trăng đen chói lòa, làm mờ đi mọi thứ xung quanh. Minh Hòa cười lớn, giọng hắn như tiếng vọng từ địa ngục. “Hãy xem các người có thể sống sót như thế nào trong bóng tối này!”

Cả nhóm cảm thấy như thế giới đang sụp đổ quanh họ. Họ phải tìm cách thoát khỏi bóng tối, nhưng cũng biết rằng ánh trăng đen đang chờ đợi, và cuộc chiến thực sự mới chỉ bắt đầu. Website TruyenLau.com

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu