Cùng với giọng nói non nớt của bọn trẻ.
Còn vang lên một tiếng trầm thấp xen chút bất lực nhưng lại dịu dàng nuông chiều:
“Đừng ồn nữa, nhóc con, dì Thịnh Hạ rất tốt, dì ấy sẽ coi các con như con ruột mà yêu thương.”
Đó là giọng khàn khàn, trầm ổn của Phó Thanh Thời truyền đến từ đầu dây bên kia.
Nghe được giọng nói đã lâu không gặp ấy, toàn thân tôi bất giác run lên.
Trong thoáng chốc, ký ức cũ ùa về.
Tôi nhớ lại ngày cha tôi ngoại tình, dẫn tiểu tam tới nhà gây sự, định cướp đồ quý giá mang đi.
Mẹ tôi sợ hãi đến toàn thân run rẩy, hèn nhát nhỏ giọng nói: “Con trai bà ta muốn vào học tiểu học quý tộc, tôi nghe lời ông đưa hết tiền cho họ rồi, thật sự không còn gì cả.”
Trước khi bà thốt ra câu đó.
Tôi chưa bao giờ biết bà từng đưa tiền cho con của tiểu tam đi học.
Tôi tức giận đến mức toàn thân run lên.
Nhưng lại lo bà bị cha tôi làm hại.
Chỉ có thể đứng chắn trước người bà, bảo vệ bà.
Hôm ấy, cha tôi nhất quyết không tin mẹ không còn tiền.
Vung d/a/o lên, gào thét đòi ch/é/m c/h/ế/t chúng tôi.
Đúng lúc ngàn cân treo sợi tóc.
Mẹ đã đẩy tôi ra sau, che chở tôi một cách chặt chẽ.
Cũng may khi ấy Phó Thanh Thời dẫn vệ sĩ kịp thời tới.
Khống chế người cha điên cuồng của tôi. TruyenLau.com
Anh ta còn vận dụng quyền lực trong gia đình.
Tìm người thu thập đủ loại bằng chứng.
Khiến cha tôi bị tuyên án tám năm t/ù.
TruyenLau.com
Đêm biết tin ông ta sẽ phải ngồi t/ù.
Phó Thanh Thời sợ tôi suy nghĩ nhiều, đã đặc biệt đến nhà ở cùng tôi.
Nhìn tôi cầm bản án mà lặng lẽ rơi nước mắt.
Anh ta ôm tôi vào lòng, giọng đầy xót xa vỗ về: “Hạ Hạ, đừng sợ, có anh ở đây. Anh sẽ không để bất kỳ ai bắt nạt em nữa, sau này nhất định sẽ luôn bảo vệ em.”
Mẹ tôi cũng khóc, vừa khóc vừa nói: “Hạ Hạ, cha con bị giam rồi, mẹ chỉ còn mình con thôi. Website TruyenLau.com
Nghĩ tới chuyện mẹ vừa liều mạng che chở cho con, sau này con ngoan ngoãn nghe lời mẹ, được không?”
Những lời đó.
Khiến câu chất vấn nơi cổ họng tôi hoàn toàn bị chặn lại.
Khi ấy, tôi đã rất muốn hỏi bà.
Vì sao lại đưa tiền cho con tiểu tam.
Vì sao lừa tôi rằng trong nhà không còn tiền.
Mỗi tháng chỉ ném cho tôi một trăm tệ sinh hoạt phí.
Nhưng tôi rõ ràng biết.
Mọi chuyện đã trôi qua.
Dù có nhận được câu trả lời thế nào.
Thứ đã mất, cũng không thể lấy lại.
Thậm chí tôi còn ngây thơ nghĩ.
Sau này tôi đã có Phó Thanh Thời.
Anh ta sẽ trở thành chỗ dựa vững chắc.
Lấp đầy khoảng trống trong tim tôi.
Nhưng tôi chưa bao giờ ngờ tới.
Khi nghe lời mẹ, bỏ qua đời tư của anh ta, cho anh ta tự do.
Thứ tôi nhận lại chính là lưỡi d/a/o s/ắc b/é/n đ.â/m thẳng vào tim mình.
Giờ phút này, khi nghe thấy bên tai là giọng Phó Thanh Thời đang kiên nhẫn dỗ dành lũ trẻ.
Tôi bỗng cảm thấy mệt mỏi, bình thản mở miệng: “Phó Thanh Thời, tôi không đùa với anh. Tôi thật sự có hai đứa con.”
“Còn nữa, chăm sóc hai đứa nhỏ đã chiếm hết thời gian của tôi. Tôi không còn sức làm bảo mẫu để chăm con cho anh nữa.”
Tôi nói nhạt nhẽo, nhưng vô cùng thản nhiên.
Mẹ tôi lại tức giận đến trợn mắt phùng mang.
Ngay lúc bà định mở miệng lần nữa, tôi nhắc khẽ: “Mẹ, con nhớ tiệm làm đẹp của mẹ sắp phải đóng tiền rồi phải không?”
“Nếu mẹ vẫn cứ phân biệt đúng sai không rõ, thì con cũng chẳng ngại lại mang tiếng bất hiếu một lần nữa.”
Bà lập tức im bặt, không dám nói thêm.
Chỉ có thể trừng mắt nhìn tôi, hận sắt không thành thép.
Đầu dây bên kia, Phó Thanh Thời lại bật cười khinh miệt.
“Thịnh Hạ, em đang đùa gì vậy? Đừng quên chẩn đoán của bác sĩ lúc chúng ta kết hôn. Em căn bản không thể sinh con.”
Ba Năm Chờ Đợi, Một Đời Tự Do
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.