Ba Năm Chờ Đợi, Một Đời Tự Do

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Ba Năm Chờ Đợi, Một Đời Tự Do

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 7

Buổi tối.

Tắm rửa xong, tôi nằm trên giường kể chuyện trước khi ngủ cho hai bé.

Không ngờ, Tần Chân Chân lại đột ngột gửi cho tôi một đoạn video quay cảnh con cô ta.

Trong lòng tôi lập tức dâng lên dự cảm chẳng lành.

Vô thức bấm mở.

Chỉ thấy hai đứa trẻ mặc quần áo mỏng manh, quỳ trước cửa nhà, khóc lóc van xin:

“Dì ơi, xin dì đừng cướp ba của cháu, cháu và mẹ rất cần ba.”

“Đúng đó dì, xin dì đừng tìm ba cháu nữa, cháu và anh trai không thể sống thiếu ba.”

Chúng vừa khóc vừa quỳ dập đầu, trán còn in vết bầm nhạt.

Nhìn thấy cảnh này, tim tôi chợt siết lại.

Tần Chân Chân làm vậy.

Chẳng qua chỉ muốn lợi dụng sự đồng cảm của tôi – một người mẹ.

Thế nhưng, trẻ con không phải công cụ để tranh giành tình cảm.

Huống hồ, với Phó Thanh Thời, tôi đã sớm c/h/;ế/t tâm.

Hoàn toàn không còn ý định tái hôn.
TruyenLau.com
Ngay lúc tôi còn đang nghĩ nên làm thế nào, Tần Chân Chân lại gửi thêm một tin nhắn.

Cô ta viết: “Cô Thịnh, cô cũng là mẹ, chắc cô biết phải chọn thế nào cho con cái. Nếu cô muốn để con mình mang tiếng là con của kẻ thứ ba, thì cứ coi như chưa từng thấy tin nhắn này.”

Lời lẽ trắng trợn.

Đó chính là uy hiếp. Đọc truyện tại TruyenLau.com

Tôi tức đến bật cười, liền chụp màn hình đoạn video và tin nhắn, gửi thẳng cho Phó Thanh Thời.

Kèm theo một câu: “Quản cho tốt vợ con anh, tôi không muốn có lần thứ hai.”

Anh ta trả lời rất nhanh.
Website TruyenLau.com
Dường như có phần vội vã.

Anh ta gửi tới một đoạn ghi âm:

“Xin lỗi Hạ Hạ, anh không ngờ cô ta lại gửi những thứ này cho em. Anh sẽ xử lý, em đừng để trong lòng.”

“Hạ Hạ, mẹ nói với anh rồi, con em là thụ tinh trong ống nghiệm, không có cha. Anh nguyện ý gánh vác trách nhiệm làm cha, chăm sóc em và các con. Mong em suy nghĩ kỹ, cho anh một cơ hội bù đắp.”

Nghe xong đoạn ghi âm ấy.

Tôi tức đến mức hai tay run bần bật.

Rõ ràng tôi đã nói với mẹ.

Đừng xen vào chuyện của chúng tôi nữa.

Không ngờ, bà vẫn không chịu yên.

Tôi không trả lời tin nhắn của anh ta.

Mà lập tức hủy toàn bộ thẻ hội viên mẹ đã mở khắp nơi.

Đồng thời đóng băng tất cả thẻ ngân hàng trong tay bà.

Ba năm nay, tiền đầu tư tôi kiếm được, tôi vẫn chia cho bà một phần ba.

Chỉ mong bà có thể an ổn, sống tốt những ngày còn lại.

Nhưng nay, bà đã không chịu sống yên phận.

Vậy thì đừng trách.

Xử lý xong mọi chuyện.

Tôi chuyển một nửa tài sản của mình sang tên hai con.

Bản thỏa thuận này.

Chỉ có hiệu lực khi bọn trẻ trưởng thành.

Cũng coi như để lại cho chúng một sự đảm bảo.

Khi biết thẻ ngân hàng bị phong tỏa.

Mẹ tôi tức giận xông đến nhà chất vấn.

“Thịnh Hạ, ý mày là sao, ngay cả mẹ mà cũng bỏ được à? Tao cực khổ nuôi mày khôn lớn, sớm biết thế, năm xưa tao đã chẳng thèm sinh mày ra!”

Nghe lời trách móc ấy, lòng tôi vẫn dửng dưng.

Tôi lấy ra lá đơn cắt đứt quan hệ và một tấm thẻ ngân hàng đã chuẩn bị sẵn.

Nói thẳng với bà: “Chỉ cần mẹ ký tên vào bản thỏa thuận này, con sẽ cho mẹ một triệu.”

Nghe vậy, lửa giận trên mặt bà càng bùng cháy.

Ngay lúc bà sắp bộc phát, tôi nói tiếp:

“Hoặc, mẹ có thể kiện con. Con sẽ thực hiện nghĩa vụ theo pháp luật, chu cấp phí dưỡng lão cố định hằng tháng.”

“Ngoài khoản đó, con sẽ không đưa thêm một đồng, cũng sẽ không chịu trách nhiệm với cuộc sống của mẹ nữa.”

Lời vừa dứt, cả người bà như cứng đờ tại chỗ.

Bà không ngờ rằng, sẽ có một ngày tôi lại tuyệt tình đến thế.

Bà run rẩy hỏi: “Hạ Hạ, con… con thật sự nghiêm túc sao? Con thật sự không cần mẹ nữa ư?”

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu