Tôi vừa hé môi định nói gì đó.
Đúng lúc này, nhân viên của cửa hàng mẹ và bé bên cạnh vừa mang rác ra ngoài, nhìn thấy tôi liền sáng mắt, vội chạy lại chào:
“Cô Thịnh, cuối tuần này Đại Bảo và Tiểu Bảo vẫn tới bơi chứ? Để bọn em chuẩn bị trước.”
“Tất nhiên rồi, tôi có thể bận một chút, đến lúc đó sẽ nhờ bạn đưa hai nhóc qua.”
Tôi mỉm cười nhẹ nhàng đáp lại.
Sắc mặt Phó Thanh Thời lập tức trắng bệch.
Anh ta nhìn tôi chằm chằm, ngỡ ngàng không tin nổi:
“Cái gì… cái gì Đại Bảo, Tiểu Bảo?”
Nhân viên kia ngạc nhiên đáp: “Chính là con của cô Thịnh đó, một trai một gái, đáng yêu vô cùng. Tôi chưa từng thấy đứa trẻ nào dễ thương như vậy.”
Lời nói ấy như một tiếng sét xé trời, nện thẳng vào người anh ta.
Phó Thanh Thời run rẩy, khó tin hỏi: “Em… em thật sự có con rồi sao? Bao nhiêu tuổi rồi? Là… là con của anh sao?”
Một hơi anh ta hỏi liên tiếp mấy câu.
Giọng càng lúc càng run, xen lẫn sự kích động rõ rệt.
Anh ta dường như cho rằng, tôi đã mang thai con anh ta từ lúc ly hôn.
Nhân viên kia nghe vậy lại càng bối rối. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Bởi cha của con tôi là người lai Trung – Anh.
Bọn trẻ đều thừa hưởng đôi mắt xanh của cha.
Trong khi Phó Thanh Thời lại là người Hoa thuần túy. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Nếu chuyện này không giải thích rõ ràng.
Chỉ e sau lưng sẽ có lời ong tiếng ve.
Tôi không quan tâm người khác nói gì. TruyenLau
Nhưng con tôi tuyệt đối không thể chịu bất kỳ ấm ức nào.
“Chúng ta đã ly hôn ba năm, mà con tôi mới hai tuổi, làm sao có thể là của anh được.”
Tôi bình thản, hờ hững nói.
Sự mong chờ vừa lộ rõ trên mặt anh ta, chợt đông cứng ngay sau câu nói của tôi.
“Không… không thể nào, em đã nói sẽ ngoan ngoãn chờ anh mà…”
Tần Chân Chân dường như nghe được điều gì nực cười, lập tức chen lời:
“Anh thấy chưa Phó Thanh Thời, tôi đã nói từ lâu rồi, cô ta chẳng phải người tốt đẹp gì, làm gì có chuyện ngoan ngoãn chờ anh. Giờ hay rồi, cô ta còn có con với kẻ khác!”
“Câm miệng!” Nụ cười trên mặt Phó Thanh Thời vụt tắt, ánh mắt ngập đầy ủy khuất, tuyệt vọng.
Đôi mắt đỏ ngầu, run rẩy nắm lấy tay tôi, khàn giọng hỏi: “Hạ Hạ, không phải thật đâu đúng không? Em đã nói sẽ chờ anh mà.”
Tôi từng nói.
Nhưng đó là bất đắc dĩ.
Ngày ấy, tôi luôn hy vọng một ngày mẹ sẽ tỉnh ngộ.
Mong bà có thể học cách yêu thương tôi như những bà mẹ khác.
Thế nhưng sau khi tôi ly hôn với Phó Thanh Thời.
Điều bà thường nói với tôi nhất chính là: “Con rể có đến tìm mày không? Nó nói bao giờ sẽ tái hôn chưa?”
“Đừng có suốt ngày làm phế vật trong nhà nữa. Mau tới trước mặt nó mà nhắc nhở sự tồn tại của mày đi, không thì nó quên mất thật đấy, đến lúc đó mày tính sao?”
Ngày đó, tôi đã hỏi bà.
“Trong mắt mẹ, chẳng lẽ không có đàn ông thì không sống nổi sao?”
Tôi từng nghĩ, dựa vào chính mình, tôi cũng có thể cho bà một cuộc sống hạnh phúc.
Nhưng bà mãi không bao giờ thấy đủ.
Đối diện câu hỏi của tôi, bà lại ra vẻ coi thường.
Phản bác: “Phải có đàn ông mới gọi là một gia đình trọn vẹn! Nếu không phải vì chúng mày tống bố mày vào tù, thì tao đâu phải chịu cảnh bị người ta mắng là đàn bà có chồng mà như goá phụ?”
Khoảnh khắc đó, tôi mới hiểu.
Bà luôn oán trách tôi.
Oán tôi không chịu ký giấy bãi nại, kiên quyết để cha vào tù.
Cũng chính nhờ câu nói ấy, tôi tỉnh ngộ.
Dù là tình thân hay tình yêu.
Thứ không thể có được.
Thì đừng níu giữ.
Phó Thanh Thời thấy tôi im lặng, liền gào lên điên loạn, vỡ òa trong tuyệt vọng.
“Em nói gì đi chứ! Ngày đó khi anh đưa Tần Chân Chân về, em cũng đâu tỏ ra để ý sự tồn tại của cô ta!”
“Em đã đồng ý rất rõ ràng, sao giờ lại lật lọng?”
“Hay đây chính là cách em trả thù anh?”
Ba Năm Chờ Đợi, Một Đời Tự Do
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.