Chỉ sau một đêm, Trần Mộ Ngôn từ một thần tượng gây tranh cãi, trở thành một biểu tượng quốc dân thực thụ.
Nó không còn cố chấp dùng những chiếc gai và vẻ nổi loạn để bảo vệ bản thân, mà dần học cách chấp nhận phần nội tâm hơi ngốc nghếch, hơi vụng về của mình.
Phong cách của nó bắt đầu đa dạng hơn, lúc thì ngầu lòi, lúc lại dịu dàng, ánh mắt cũng có thêm chút linh động và thư thái chưa từng có.
Nó như cuối cùng đã tìm được cách để sống hòa thuận với thế giới này.
Sau đó, nó thực sự trở thành “bộ ba sắt thép” cùng Khưu Vân và Khưu Vũ, ba người đeo ba lô, chu du khắp thế giới.
Điện thoại tôi bắt đầu thường xuyên nhận được ảnh nó gửi về từ khắp mọi nơi.
Có tấm chụp ở Tây Tạng, đôi má bị nắng làm đỏ ửng, ôm một chú cừu nhỏ, cười đến nỗi chẳng thấy đâu cái răng.
Có tấm ở bãi biển, nó và Khưu Vân bị sóng đánh ướt nhẹp, cả hai lấm lem nhưng vẫn tươi rói giơ tay làm dấu “yeah” trước ống kính.
Có tấm trong rừng nhiệt đới, mặt nó vẽ đầy sơn dầu, cùng Khưu Vũ lẽo đẽo theo sau hướng dẫn viên bản địa, tò mò ngó nghiêng mọi thứ.
Mỗi bức ảnh đều sống động đến mức như muốn bật ra khỏi màn hình.
Chiều hôm đó, vừa kết thúc một cuộc họp quốc tế dài, điện thoại tôi vang lên “ting” một tiếng.
Là ảnh và một đoạn tin nhắn thoại nó gửi đến.
Ảnh là sa mạc vào buổi hoàng hôn, bầu trời đỏ rực một nửa.
Ba đứa ngồi trên mui xe địa hình, giơ cao lon bia, cười sảng khoái, tự do không chút kìm nén.
Tôi mở đoạn ghi âm, giọng nó vang lên giữa tiếng gió phần phật, vui vẻ và phấn khích:
“Mẹ ơi! Ở đây siêu đỉnh luôn! Con chụp cả đống ảnh gửi mẹ này!”
“Mẹ chờ nhé, đợi mẹ rảnh, con đưa mẹ đến đây!”
“Con đã tìm hết chỗ đẹp rồi, lên hẳn cả chiến lược cho mẹ, đảm bảo mẹ chơi vừa thoải mái vừa vui!”
TruyenLau.com
Tôi nhìn bức ảnh, ánh hoàng hôn dát vàng lên người nó, như đang phủ cho nó một quầng sáng lấp lánh.
Bao lâu rồi tôi chưa được thấy nụ cười vô tư lự ấy trên gương mặt con bé?
Tôi cầm điện thoại, ngón tay dừng trên màn hình thật lâu, rồi từ từ gõ vài chữ: Nguồn copy từ TruyenLau.com
“Ừ.”
Nghĩ ngợi một lúc, tôi bổ sung thêm:
“Qua bao ngày nỗ lực, mẹ cũng tiến bộ rồi.”
“Khi con về, mình cùng ăn bún ốc.”
“…Đóng cửa bếp, ăn thẳng trong nồi được không?” TruyenLau
(Hết)
Bản Báo Cáo Tình Thân
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.
Bản Báo Cáo Tình Thân
Chương 11
🎉 Bạn Đã Hoàn Thành Truyện!
Đề xuất truyện tương tự cho bạn