Bản Báo Cáo Tình Thân

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Bản Báo Cáo Tình Thân

Chương 4

Màn kịch của mẹ con Tiền Phong cuối cùng cũng kết thúc một cách chóng vánh.

MC phải vận dụng hết vốn liếng nghề nghiệp để kéo chủ đề trở lại, mồ hôi trên trán còn nhiều hơn cả Tiền Phong dưới ánh đèn sân khấu.

Anh ta hiển nhiên không muốn chạm vào “ổ ong” đó nữa, ánh mắt đảo một vòng rồi dừng lại trên hai mẹ con tôi.

“Tiếp theo, hãy cùng nghe câu chuyện của cô gái cá tính Mộ Ngôn và mẹ cô ấy nào!”

MC gượng gạo nâng cao bầu không khí.

“Mộ Ngôn, bình thường nhìn con thật ngầu và mạnh mẽ, hôm nay có điều gì muốn nói với mẹ không?”

Trần Mộ Ngôn uể oải ngước mắt, nhai kẹo cao su, thổi ra một bong bóng hồng “bốp” một tiếng rồi vỡ tan.

Nó không nhìn tôi, mà hướng về phía máy quay mở miệng:

“Nếu nói bất mãn thì nhiều lắm.

Chủ yếu là mẹ con người quá tiêu chuẩn kép, quá nghiêm khắc, căn bản không hiểu cái gọi là lãng mạn của bọn trẻ tụi con.”

Bình luận trực tuyến lập tức sôi động.

【Đến rồi đến rồi! Nhân vật chính nhập cuộc!】

【Tiêu chuẩn kép? Nói rõ đi, tôi thích nghe vụ này!】

【Tôi biết mà, kiểu nữ cường nhân như tổng giám đốc Văn chắc chắn rất khắt khe với con cái, không có chút tình cảm nào…】

Mộ Ngôn liếc nhìn màn hình, khóe môi cong lên nhiều hơn.

“Lúc nhỏ con chỉ lấy nước rửa chén thổi bong bóng chơi thôi, vậy mà mẹ đi làm về đ/á/n/h con một trận tơi bời.”
Đọc truyện tại TruyenLau.com
“Nhà mình chẳng lẽ nghèo đến mức không mua nổi nước rửa chén à?”

Dòng bình luận nhanh chóng đồng cảm với nó.

【Gia đình giàu có cũng áp đặt giáo dục khổ hạnh sao?】

【Mẹ tôi cũng vậy, đến giờ tôi vẫn sợ làm vỡ một cái bát hay lãng phí chút nước.】

【Không mua máy thổi bong bóng đã đành, con bé tự chế cũng không cho, lại còn đánh nó?】
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Nhìn mọi người nhất loạt quay sang công kích mình, tôi vẫn đang cố lục lọi trí nhớ.

Có chuyện này thật sao?

Hình như… đúng là có thật!

Tôi suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng cũng nhớ ra ngọn ngành sự việc.

Ngày hôm đó đúng là tôi đ/á/n/h nó, đ/á/n/h không nhẹ tay, đến mức tiếng khóc inh ỏi của đứa trẻ làm tôi ù tai mấy ngày liền, thư ký phải lặp lại câu nói hai lần tôi mới nghe rõ.
TruyenLau
Tôi liếc nó với vẻ chán chường.

“Con hít phải thuốc trừ sâu, sau đó ngất đi, mẹ còn phải đưa con đi bệnh viện rửa dạ dày.”

“…”

【…】

【Hả??????】

【Ơ??????】

【Tôi có thể nói là câu này nghe còn vần không (nhỏ giọng)…】

Mộ Ngôn rõ ràng không dám tin.

Mọi ấm ức nghẹn nơi cổ họng, miệng há ra rồi khép lại, nhưng không phát ra nổi âm thanh nào.

Rõ ràng vẫn chưa chịu bỏ cuộc, nó đảo mắt một vòng rồi tiếp tục:

“Thế lần con tốt bụng lấy son bôi cho em họ, ba cũng đ/á/n/h con, trong khi em chẳng nói gì cả, sao lại trút giận lên con trước?”

Tôi đưa tay day trán.

“Con bôi là keo 101, em con nói thế nào được nữa?”

【Ha ha ha ha ha, đúng rồi, em bé không nói được nữa.】

【Xin cứu mạng, Trần Mộ Ngôn mau qua ngồi chung bàn với người bảo làm pháp y không sợ bị kiện ấy!】

Im lặng một lát, nó vẫn cố chấp hỏi:

“Thế ông nội đ/á/n/h con chắc là không có lý do gì chứ?”

Tôi cảm thấy hơi mệt.

“Con cầm lươn vàng vung như dải lụa múa, quất ông một trận, ông còn bị nó cắn một phát.”

Nhìn dáng nó sắp mở miệng, tôi lập tức nhớ ra hết và nã dồn dập:

“Bà nội đ/á/n/h con vì con ăn trộm vòng hoa tang về, bày một vòng quanh giường rồi nằm giữa, làm bà sợ đến nằm liệt ba ngày.”

“Cô con đ/á/n/h vì con lôi x/ásc thai nhi bị bỏ ngoài bệnh viện về buộc thành chuỗi, còn làm hỏng cả tấm trải nhuốm m/á/u, là phiên bản giới hạn toàn cầu, phải hủy bỏ luôn.”

“Còn bác cả – lúc đó đang lái xe, con nhất quyết đòi chơi trò ‘đoán xem tôi là ai’.”

Bình luận vừa náo nhiệt bỗng như bị nhấn nút tạm dừng, im lặng suốt năm giây.

Ngay sau đó, bùng nổ dữ dội hơn.

【?????? Tôi vừa nghe gì thế?】

【Ma đồng đích thực đang ở ngay đây.】

【Tôi rút lại lời vừa rồi, đây không phải mẹ ác, đây là Bồ Tát cứu thế nhân!】

【Nếu không có tổng giám đốc Văn, Trần Mộ Ngôn chắc chẳng sống đến hôm nay.

【Gia đình cô ấy cũng vậy.】

MC bị cú twist động trời làm choáng váng, lắp bắp quay sang Mộ Ngôn, cố gắng cứu vãn.

“Mộ Ngôn… mẹ cháu nói… là thật à?”

“Sao cháu nhớ khác với lời mẹ vậy?”

Câu hỏi này như đánh thức Mộ Ngôn.

“Con… con đâu có nhớ rõ! Những điều con nói là con viết trong nhật ký hồi nhỏ mà!”

Câu trả lời ấy chẳng những không cứu vãn được tình thế, ngược lại khiến bầu không khí càng thêm kỳ quái.

Dòng bình luận cũng từ sốc chuyển sang buồn cười không nhịn nổi.

【Ha ha ha ha ha xin lỗi tôi cười to quá, nhật ký á?】

【Trẻ con viết nhật ký kiểu gì chả là: ‘Hôm nay mẹ đánh con, con ghét mẹ’, tuyệt đối không ghi ‘vì con suýt ném em trai xuống lầu nên mẹ đánh con’.】

【Đây không phải làm giả sổ sách sao? Chọn lọc thông tin, chỉ viết cái có lợi cho mình.】

【Cười xỉu, tự viết nhật ký tự dìm mình, Mộ Ngôn, cháu đúng là thiên tài.】

【Có lẽ hồi đó nó còn nhỏ, chẳng biết mình làm sai, chỉ biết mình bị đánh thôi.】

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu