Nhìn dáng vẻ con gái lúng túng đến mức muốn chui xuống đất trốn, cơn bực trong lòng tôi cũng tan đi.
Đứa trẻ này, từ nhỏ đã suy nghĩ nhiều, lại rất sĩ diện.
Tôi không tiếp tục nói thêm, để lại cho nó chút thể diện.
MC thấy vậy liền vội bảo đạo diễn chuyển cảnh, quăng câu hỏi sang cặp khách mời cuối cùng – chị em Khưu Vân và Khưu Vũ.
“Được rồi được rồi, gia đình nào mà chẳng có va chạm, nói ra là xong thôi!”
“Chúng ta cùng xem cặp chị em được cư dân mạng bình chọn là ‘chị em thần tiên ai cũng ao ước’ này, hai người có điều gì bất mãn với nhau không?”
Ống kính hướng về phía hai chị em.
Khưu Vân mặc áo khoác chống gió phong cách dã ngoại, làn da rám nắng khỏe mạnh, nụ cười sáng lạn.
Khưu Vũ cao lớn, điển trai, nét mặt có vài phần giống chị, mang theo chút lém lỉnh của một chàng trai trẻ đầy năng lượng.
Hai người nhìn nhau, gần như cùng lúc bật cười.
Khưu Vân thoải mái vỗ mạnh vai em trai.
“Bất mãn à? Đương nhiên là có! Nguồn copy từ TruyenLau.com
Thằng nhóc này lần nào đi khám phá cũng nhét tất cả tất vào balo của chị, về nhà lại chối bay chối biến!”
Khưu Vũ lập tức phản đòn:
“Chị còn dám nói? Lần trước trong rừng nhiệt đới, ai là người hát hò nửa đêm gọi sói tới vậy?”
“Không nhờ em chạy nhanh, hai ta đã thành bữa tối của sói rồi!”
Nguồn copy từ TruyenLau.com
“Em biết gì chứ, đó gọi là sức hấp dẫn của âm nhạc!”
“Thôi đi, đến cả khỉ nghe xong cũng phải quỳ lạy chị trong đêm đấy.”
Hai chị em đấu khẩu rôm rả, chẳng kịch bản, chẳng màu mè, chỉ là những khoảnh khắc tự nhiên và chân thật nhất.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Sự thân thiết và ăn ý tỏa ra từ tận xương tủy, thứ tình cảm này làm sao diễn được.
Bình luận trên màn hình tràn ngập những tiếng “hahaha” và vô số biểu tượng chanh xanh.
【Đây mới là kiểu chị em đúng chuẩn!】
【Ghen tỵ quá, vừa đẹp vừa thân thiết, lại còn cùng nhau chu du khắp thế giới, đúng là cuộc đời thần tiên!】
【So với hai gia đình trước, nhà này đúng là liều thuốc chữa lành.】
【Có năng lực, có tình thân, đây mới là sự đủ đầy thật sự.】
Nhìn hai chị em vừa đấu khẩu vừa cười xòa kết thúc phần chơi, tôi cũng dâng lên chút cảm giác ghen tỵ.
Tôi nghiêng đầu sang, thấy Trần Mộ Ngôn cúi gằm mặt, hai tay xoắn chặt vào nhau, mái tóc dread hồng kia cũng ỉu xìu vài phần.
Cuối cùng, phần đầu tiên khép lại. MC thở phào, lau mồ hôi rồi thông báo phần tiếp theo bắt đầu.
“Bây giờ là phần thi ấm áp – ‘Gian bếp yêu thương’! Mỗi gia đình sẽ cùng nhau nấu một món ăn, để nhân viên chương trình nếm thử và chấm điểm!”
Vừa dứt lời, tôi đã giơ tay.
MC sững người: “Tổng giám đốc Văn, chị có điều gì muốn nói sao?”
“Tôi không biết nấu ăn.” Tôi thành thật đáp.
“Vì sự an toàn tính mạng của mọi người, phần này tôi muốn xin quyền… nhờ ngoại viện.”
Bình luận lập tức dậy sóng.
【??? Ngoại viện? Đây là chương trình cha mẹ con cái chứ đâu phải bàn đàm phán thương mại!】
【Quý giá quá, thật sự quý giá quá, không biết nấu ăn thì Trần Mộ Ngôn lớn lên thế nào vậy?】
【Đúng là nhà tư bản, chuyện gì cũng muốn dùng tiền giải quyết.】
Tôi nhìn những dòng chữ chạy qua màn hình, không khỏi cảm thấy khó hiểu.
Có phương án tốt hơn, tại sao không dùng?
Đầu bếp khách sạn 5 sao chẳng phải mạnh hơn trăm lần so với một “sát thủ nhà bếp” như tôi sao?
Thế nhưng, Trần Mộ Ngôn bên cạnh bỗng đứng phắt dậy, trừng mắt nhìn tôi, vành mắt nhanh chóng đỏ hoe, giọng run lên vì nén xúc động:
“Con chưa từng ăn món nào mẹ nấu.”
Dáng vẻ tủi thân ấy như thể tôi đã phạm một tội ác tày trời.
Tôi hơi cạn lời: “Hồi nhỏ con đã ăn rồi. Hậu quả là suýt khiến mẹ và ba con phải sinh thêm đứa thứ hai.”
Trần Mộ Ngôn nghẹn họng, không nói nên lời, nước mắt lấp lánh nơi khóe mắt nhưng nhất quyết không chịu rơi.
【Trời ơi, tôi bắt đầu thấy gene ‘tử thần’ của Trần Mộ Ngôn là di truyền từ mẹ rồi.】
【Đến mức nghiêm trọng khiến ba mẹ tính chuyện sinh đứa thứ hai, thôi đừng ăn nữa thì hơn.】
Bản Báo Cáo Tình Thân
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.