“Cháu muốn hút máu Cố thị sao?” Cố Tùng trách cứ.
"Không…không phải..." Cố Uyển Như khóc nấc nhìn Cố Hiển : "Đều là cậu ép cháu."
Cố Hạo Dân lạnh lùng nói: "Cháu không nên đổ oan cho chúng ta, không ai làm gì cháu cả?"
“Oan uổn mọi người?” Cố Uyển Như kiên cường chất vấn: “Mọi người làm gì đã quên cả rồi sao?”
Cố Tùng nhìn mọi người, cũng chất vấn: "Có chuyện gì?"
Cố Vân Lệ nức nở khóc, nét mặt của Lôi Nhân Hào rất bình tĩnh, vỗ về an ủi bà.
Những khác chỉ biết im lặng.
Cố Thụy Long bối rối: "Chuyện gì cũng không quan trọng bằng sức khỏe của cha."
Cố Tùng lớn tiếng quát: “Có chuyện gì?”
Cố Thụy Long quay sang Cố Uyển Như, cười gượng: "Uyển Như…kết hôn rồi."
“Kết hôn? Với ai?” Cố Tùng vô cùng tức giận, cảm thấy lồng ngực muốn bùng nổ.
Cố Thụy Long giả vờ đau lòng, cứ như có khổ mà không nói được.
Cố Hiển nhìn Giang Hải, ậm ừ: "Cưới một tài xế…cũng ở rể."
“Đồ khốn nạn.” Cố Tùng vô cùng tức giận, nếu không phải quá yêu thì ông đã lao vào đánh chết mấy đứa con trời đánh này.
Nhưng cũng không quên ném mọi thứ vơ được về phía Cố Uyển Như.
Cô sợ hãi, nếu như không trốn, thì những vật kia đủ ném chết cô.
Anh em Cố gia đều tỏ vẻ đắc ý, cho dù Cố Uyển Như có làm gì cũng vô dụng.
Đừng mơ chia tài sản với họ!
"Ông ngoại, cháu là bị ép, bị các cậu ép!” Cố Uyển Như hét lên, vô cùng ấm ức.
Cố Hạo Dân lạnh lùng nói: "Ồ, ép? Ai ép? Cháu là đứa bé lên ba sao?"
Cố Uyển Như vô cùng bất lực, cô biết họ đã đồng lòng ép buộc cô tới đường cùng thì cô có làm gì cũng vô dụng.
“Chính mọi người dùng sinh mạng của cha con để ép con.”
Cố Thiết Huy kỳ quái nói: "Phế vật chẳng phải sờ sờ ra kia sao?"
Cố Thụy Long nói: "Chúng ta ngu ngốc sao.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Lại làm mất dự án, còn gả cháu cho tên lái xe để mọi thứ như thế này sao?"
"Uyển Như với thằng vô dụng kia lấy dự án kia.
Chúng nó là cùng một bọn."
"Uyển Như, dự án kia là sao?"
Cô không biết làm sao mở lời với Cố Tùng.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Bọn người Cố gia đã cáo trạng trước, đem mọi tội lỗi đổ lên đầu Cố Uyển Như.
Cố Tùng nhìn Cố Uyển Như , trong mắt không phải là tình thân, mà là chán ghét.
“Uyển Như, chuyển nhượng dự án cho tập đoàn.” Cố Tùng lạnh lùng nói: “Sau đó xin lỗi các câu, mọi chuyện cứ thế đi.”
Ngay cả Cố Uyển Như cũng hiểu ra, Cố Tùng muốn lấy lại dự án, cũng muốn cắt đứt mọi quan hệ với mình.
TruyenLau
Cố Uyển Như đã kết hôn nên cũng không còn giá trị lợi dụng.
“Thì ra là vậy.” Cố Uyển Như chua xót: “Thì ra cuối cùng chỉ là cháu có bao nhiêu giá trị lợi dụng thôi sao?”
Nhìn thấy Cố Uyển Như khóc nấc, Giang Hải cũng không có ý định can thiệp vào chuyện của Cố gia.
Trong một gia đình b**n th** thiếu tình người này thì việc hơn thua không còn quan trọng.
Cứ như cha vợ, để mẹ con Cố Uyển Như hiểu ra sự thật, đợi đến khi hoàn toàn thất vọng rồi cũng sẽ tốt thôi, nếu không tổn thương nữa.
Trong lòng Cố Uyển Như đã hoàn toàn thất vọng rồi.
Khóc khô nước mắt sau đó cười khổ: "Đã vậy, cháu cũng không cần nữa."
“Ta đã quá dễ dãi với cháu rồi, để cháu muốn làm gì làm.
Đem giấy bút ra cho nó viết chuyển nhượng.” Cố Tùng uy nghiêm ra lệnh.
“Cháu không viết.” Cố Uyển đờ đẫn nhìn Cố Tùng.
Cố Hiển mắng: “Vân Lệ, con gái tốt của cô đấy, mẹ nào con nấy mà.”
Cố Uyển Như đang tức giận, ép buộc sẽ chỉ phản tác dụng.
Nhưng Cố Vân Lệ lại khác, bà ta nhu nhược đến đáng ghét.
“Vân Lệ.” Cố Tùng lạnh nhạt: “Con vẫn không hề nghĩ cho Cố gia, cho cha sao?”
Cố Thụy Long bước tới, giữ chặt Cố Vân Lệ: "Em nói Uyển Như giao lại dự án kia đi, anh cầu xin em đấy.”
Nói xong Cố Thụy Long như sắp quỳ xuống.
Ông ta muốn Cố Tùng chán ghét Cố Vân Lệ hơn.
Cố Vân Lệ vội vàng đỡ ông ta dậy: "Anh làm gì vậy?”
“Uyển Như, con chuyển nhượng đi.” Cố Vân Lệ vẫn chọn chịu đựng.
Cố Uyển Như nhìn sang Giang Hải, cô không có chỗ dựa nào cả, chỉ có anh.
Giang Hải biết không thể im lặng nữa, nếu anh không làm gì thì càng không thể ghi điểm với Cố Uyển Như.
“Dự án của tôi.
Thỏa thuận hợp tác ký với tập đoàn Hàn Quốc có ghi rõ, đổi chủ thì phải có sự đồng ý của họ.
"
Quyền chủ động rơi vào tay anh.
Hiện tại, Cố Uyển Như đang đối đầu với mọi người, mọi thứ không quay lại được nữa.
“Cậu chính là chồng của Uyển Như?” Cố Tùng hỏi.
Giang Hải không nói gì, chỉ thờ ơ.
Ông ta không xứng để Giang Hải phải để tâm.
Cố Tùng muốn mắng cũng không thể mắng được, tức giận vô cùng.
Cố Thiết Huy nhìn Giang Hải tỏ ra nguy hiểm: "Cha, Uyển Như mới mua một chiếc xe trị giá hơn mấy tỷ, tiền này…?”
Cố Thụy Long khẽ nói: "Em gái còn mua biệt thự ở Hoàng Kim Giáp, là căn Nhã Hoàng nữa, vô cùng đắt đỏ.”
“Uyển Như, làm sao cháu có tiền?” Cố Tùng chất vấn.
Nhiều năm qua, những thứ kia là thứ Cố Uyển Như không bao giờ có đủ khả năng mua.
"Nghi ngờ cháu làm gì công ty sao?" Cố Uyển Như cười nhạo: "Cháu tieepps xúc được tài chính công ty sao?"
Cố Thụy Long nhìn Cố Hiển cố nhịn cười: "Cha, Cố Hữu ...!bị chồng của Cố Uyển Như làm cho tuyệt tự, không thể nối dõi tông đường được nữa rồi...Cố Hữu ...!nó…bị…nát bi rồi!"
“Nát…bi? Là thế nào?” Cố Tùng kinh ngạc.
Cố Thụy Long thầm vui mừng.
Cố Tùng nhìn Cố Hiển.
Cố Hiển nhìn Giang Hải như muốn ăn tươi nuốt sống anh, nghiến răng nghiến lợi nói: "Cố Hữu bị thằng khốn này đánh thành phế phẩm rồi.”
Cố Hạo Dân nắm tay Cố Tùng như an ủi: "Thằng khốn này nó đánh Cố Hữu ngay vào ngày đầu làm rể.
Cha chỉ có ba đứa cháu trai…vậy mà…"
Cố Tùng rất coi trọng người kế thừa, luôn cưng chiều ba đứa cháu trai, nghe được tin này, bảo ông không tức giận là chuyện không tưởng.
Cố Tùng nhìn Giang Hải bằng ánh mắt thù hận: “Người…tới…”
"Cha..." Cho dù Cố Hiển hận Giang Hải nhưng ông ta biết nếu làm gì Giang Hải, thì chuyện Chu gia kia sẽ lộ ra, Cố Hữu sợ là đến mạng cũng không giữ được, còn liên lụy Cố gia.
Cố gia làm sao chống lại Chu gia.
Nên Cố Hiển đành nói nhỏ vào tai Cố Tùng chuyện này.
Cố Tùng nhíu mày.
Nhìn về phía Cố Uyển Như quát: “Cút! Từ giờ mày không được bước chân vào Cố gia nửa bước.
Tao không có đứa cháy như mày.”
“Cha!” Cố Vân Lệ khóc càng lớn: “Cố Hữu thực sự đã có ác ý với Uyển Như …”
"Uyển Như cũng như cô, đều là đồ vô dụng." Cố Tùng tức giận quát: "Bọn vô dụng, cút khỏi đây ngay."
Cố Vân Lệ chỉ biết khóc nấc lên.
Cố Uyển Như tức giận đỡ Cố Vân Lệ đang khóc lóc đau đớn đi ra ngoài.
Giang Hải đỡ Lôi Nhân Hào.
Sau lưng vang lên giọng nói lạnh lùng của Cố Tùng .
"Được, được lắm.
Ranh con, Cố gia không dễ động vậy đâu."
Giang Hải quay người cười đáp lại: "Muốn trả thù? E là ông không còn nhiều thời gian đâu, cố mà nhanh lên."
Cố Tùng giận run lên, bệnh nặng vừa khỏi mà Giang Hải trù ẻo ông ta.
Những gì Giang Hải nói là sự thật, Giang Hải truyền vào người ông một ít năng lượng để ông ta tỉnh lại mà thôi.
Lúc này, Cố Tùng trông có vẻ ổn, nhưng thực tế ông ta như đèn dầu trước gió.
Cố Tùng rất nhanh sẽ phải chết hoặc sống ngắc ngoải.
“Thằng khốn!” Cố Tùng thở gấp.
Ông ta chỉ vào Cố Hiển : "Mày lại đây, lại đây, lại đây..."
Cố Hiển bước tới.
"Bốp......"
Cố Tùng một cái tát mạnh giáng xuống: "Vô dụng, không bảo vệ được con trai, mày có ích gì chứ? Mày còn muốn thừa hưởng gia sản?
"Cha, tất cả đều là do cái tên tài xế đó..."
Cố Thụy Long cười với ông ta: "Cha, đừng tức giận hại sức khoẻ, cha nghỉ ngơi chút đi."
Cố Tùng vơ đại một thứ gì ném về phía Cố Hiển: "Mày chết đi! Cút, cút khỏi đây, tao không muốn nhìn thấy mày nữa."
Cố Hiển chán nản rời đi.
Cố Thiết Huy khó chịu, Cố Tùng luôn quan tâm đến con nối dòng, bốn anh em, ông là người duy nhất không có con trai.
Lúc trước, Cố Tùng rất thiên vị Cố Hiển, bây giờ Cố Hữu bị phế rồi, Cố Tùng liền trở mặt.
Theo tình hình này, nếu Cố Tùng chết, Cố Hiển sẽ không được chia tài sản thừa kế, còn mình không có con trai thì sao?
Cố Tùng hỏi tình hình của tập đoàn Cố thị, sau đó tức giận thở phì phì ra lệnh: "Anh hai làm chủ tịch hội đồng quản trị, anh ba tiếp quản vị trí tổng giám đốc."
Tập đoàn Cố thị đổi chủ, Cố Hiển mất ghế đã bị loại khỏi cuộc chơi, còn Cố Thiết Huy thì bị lãng quên.
Trong lòng Cố Thiết Huy không phục, ánh mắt nhìn Cố Tùng chỉ có sự thù ghét.
Cố Thụy Long cười nhẹ, ông già khỏi bệnh thật là đúng lúc.
Cố Uyển Như đã bị tống cổ ra khỏi Cố gia.
Cố Hiển đã bị loại.
Cố Thiết Huy vô dụng, trong mắt Cố Tùng, chỉ có cháu trai.
Chỉ cần dọn dẹp thêm Cố Hạo Dân, khi Cố Tùng chết, toàn bộ tài sản của Cố gia đều là của ông ta.
- Chương 1: Ở Rể
- Chương 2: Giảo Hoạt
- Chương 3: Nát Bi
- Chương 4: Thư Giãn Nào
- Chương 5: Quái Gỡ
- Chương 6: Hạ Mình Nhờ Vả
- Chương 7: Bạch Gia Đại Thụ
- Chương 8: Ngại Ngùng
- Chương 9: Nhã Hoàng Đắt Giá
- Chương 10: Chỉ Là Chiếc Xe Thôi Mà
- Chương 11: Có Rắc Rối
- Chương 12: Phong Thái Đi Vả Mặt Người Khác
- Chương 13: Chỉ Cần Có Giá
- Chương 14: Thêm Một Chiếc Xe
- Chương 15: Cố Tùng
- Chương 16: Tột Cùng Của Thất Vọng
- Chương 17: Anh Muốn
- Chương 18: Thất Bại Quay Về
- Chương 19: Hồng Lão Tam Tự Tìm Đường Chết
- Chương 20: Có Kẻ Cần Thuốc Đặc Biệt
- Chương 21: Công Ty Mới
- Chương 22: Thu Nạp Thêm Người
- Chương 23: Cổ Phần
- Chương 24: Sóng Gió Lần Một
- Chương 25: Quá Nhiều Bí Ẩn
- Chương 26: Ăn Phân Hóa Nghiện
- Chương 27: Thế Đạo Xoay Chuyển
- Chương 28: Sống Không Bằng Chết
- Chương 29: Đánh Và Xoa
- Chương 30: Tính Toán
- Chương 31: Người Đàn Ông Tốt
- Chương 32: Huênh Hoang
- Chương 33: Gáy Sớm
- Chương 34: Mở Màn Quấy Rối
- Chương 35: Làm Loạn
- Chương 36: Lão Đại Của Thành Phố Giang Thanh
- Chương 37: Lại Đến Giẫm Nát Cỏ
- Chương 38: Thiên Thần Sa Đọa Trở Lại
- Chương 39: Ra Vẻ
- Chương 40: Doanh Thu Tăng Rồi
- Chương 41: Hạnh Phúc Khi Bị Tống Tiền
- Chương 42: Chà Đạp Tùy Ý
- Chương 43: Cùng Thú Vui Đùa
- Chương 44: Tin Hay Lan Truyền
- Chương 45: Đến Lúc Dọn Dẹp Rồi
- Chương 46: Đã Sạch Sẽ
- Chương 47: Gặp Lại Bách Lý Hưng
- Chương 48: Dứt Ân Tình
- Chương 49: Cố Tùng Điên Rồi
- Chương 50: Cái Kết Của Cố Thụy Long
- Chương 51: Ganh Tỵ Hóa Hận
- Chương 52: Bị Bệnh Không Nhẹ
- Chương 53: Lại Bắt Đầu Phong Ba
- Chương 54: Mèo Con Lan Kiều
- Chương 55: Nhã Lam Khanh Trả Thù
- Chương 56: Lại Động Thủ
- Chương 57: Êm Đềm Trước Sóng
- Chương 58: Suy Tính Của Lan Kiều
- Chương 59: Thủ Đoạn Của Tần Hiên
- Chương 60: Hợp Đồng Có Vị Sắc Dục
- Chương 61: Hợp Đồng Chục Tỉ
- Chương 62: Huyền Gia Bồi Thường Công Ty
- Chương 63: Đối Mặt Với Hoàn Cảnh Khó Khăn
- Chương 64: Bí Mật Về Trận Hỏa Hoạn Của Giang Gia
- Chương 65: Cạn Kiệt
- Chương 66: Một Đêm Gió Tanh
- Chương 67: Khó Khăn
- Chương 68: Bẻ Cua
- Chương 69: Cô Diệp
- Chương 70: Biểu Trưng
- Chương 71: Dẫn Sói Vào Nhà
- Chương 72: Trắng Và Đen
- Chương 73: Chưa Thấy Quan Tài Chưa Đổ Lệ
- Chương 74: Xuất Hiện Lập Gia
- Chương 75: Chuyện Đùa
- Chương 76: Nhanh Chóng Gạo Nấu Thành Cơm
- Chương 77: Trò Bẩn
- Chương 78: Căng Thẳng Bức Phá
- Chương 79: Cố Tùng Bị Bắt Đi
- Chương 80: Trực Tiếp Livestream
- Chương 81: Cố Hiển Chịu Thiệt
- Chương 82: Đảo Ngược Mọi Thứ
- Chương 83: Từ Thiện Từ Tâm
- Chương 84: Diệp Gia Phô Trương
- Chương 85: Thất Hồn Tức Giận Thật Sự
- Chương 86: Ngài Lục Nhị
- Chương 87: Có Sự Thay Đổi
- Chương 88: Người Có Tiếng
- Chương 89: Lòng Không Ở Nơi Em
- Chương 90: Đáng Giá
- Chương 91: Có Gì Ta Làm Không Được
- Chương 92: Người Quan Trọng
- Chương 93: Kể Chuyện Hút Người
- Chương 94: Mọi Thứ Kết Thúc
- Chương 95: Phơi Bày
- Chương 96: Không Lẽ Lại Ra Tay
- Chương 97: Xé To Chuyện
- Chương 98: Có Mắt Như Mù
- Chương 99: Sát Nhập Công Ty
- Chương 100: Bạch Gia Ra Sân
- Chương 101: Tiệc
- Chương 102: Cục Bảo Mật Số 13 Bắt Người
- Chương 103: Tạ Hương Lam
- Chương 104: Làm Bộ Gì Chứ
- Chương 105: Con Chó Huyền Gia
- Chương 106: Chà Đạp Làm Vui
- Chương 107: Cho Các Người Tức Chết
- Chương 108: Bạch Hiệu Bị Đánh
- Chương 109: Ôi Thật Bất Ngờ Với Sự Thật
- Chương 110: Núi Lam Lam
- Chương 111: Có Ẩn Tình
- Chương 112: Harrai
- Chương 113: Quá Độ Ăn Chơi
- Chương 114: Thì Ra Là Anh!
- Chương 115: Người Của Lôi Đại Ca
- Chương 116: Có Thể Chờ Là Một Chuyện Vui
- Chương 117: Thành Phố Giang Thanh Lại Có Biến
- Chương 118: Đế Vương Là Tiểu Tử
- Chương 119: Đừng Mơ
- Chương 120: Đi Đâu Đó
- Chương 121: Lão Đại Đang Phải Đền Tiền
- Chương 122: Sát Thủ Kim Bảng
- Chương 123: Đánh Cược
- Chương 124: Hiểu Nhầm
- Chương 125: Sự Hợp Tác Của Nhà Họ Sài
- Chương 126: Thiếu
- Chương 127: Đi Giang Trung
- Chương 128: Tạ Sưu Mộ
- Chương 129: Cao Thủ Thành Phố Giang Thanh
- Chương 130: Chết Tiết!
- Chương 131: Sao Lại Thế
- Chương 132: Động Tĩnh Của Huyền Gia
- Chương 133: Lãnh Đạo Thành Phố Giang Thanh
- Chương 134: Dạy Em Đi
- Chương 135: Ngâm Suối Nước Nóng
- Chương 136: Ăn Cơm
- Chương 137: Đến Thành Phố Giang Thanh
- Chương 138: Cân Nhắc
- Chương 139: Chuyện Về Giang Hải
- Chương 140: Gặp Đại Ca
- Chương 141: Làm Phiền
- Chương 142: Người Đẹp
- Chương 143: Thu Tiền Về Tay
- Chương 144: Một Võ Giả
- Chương 145: Hoang Mang
- Chương 146: Có Người Phải Chết
- Chương 147: Thành Phố Giang Thanh Cần Trật Tự Mới
- Chương 148: Lan Cửu
- Chương 149: Quá Loạn Rồi
- Chương 150: Người Tới Là Ai
- Chương 151: Còn Gì Khác Không
- Chương 152: Không Tự Lượng Sức
- Chương 153: Xông Tới
- Chương 154: Kết Cục Cho Kẻ Ngáo
- Chương 155: Nghi Vấn
- Chương 156: Người Đâu
- Chương 157: Thông Minh Bất Ngờ
- Chương 158: Bão Táp
- Chương 159: Còn Nữa Sao
- Chương 160: Lại Đến
- Chương 161: Không Phục
- Chương 162: Thất Hồn Ra Sân
- Chương 163: Tai Họa Còn Đó
- Chương 164: Không Cần Động Tay
- Chương 165: Đề Phòng
- Chương 166: Thận Trọng Hơn
- Chương 167: Lập Uy
- Chương 168: Mời Người Đẹp
- Chương 169: Vẫn Phải Làm Theo
- Chương 170: Quỳ Xuống
- Chương 171: Con Trai
- Chương 172: Có Chút Khó Coi
- Chương 173: Thành Ý Hợp Tác
- Chương 174: Có Quỷ Mới Tin
- Chương 175: Chuyện Cũ Nhắc Lại
- Chương 176: Lạnh
- Chương 177: Uy Hiếp
- Chương 178: Ngạo Khí
- Chương 179: Sắp Kết Thúc Rồi
- Chương 180: 180: Kẻ Phải Chết
- Chương 181: 181: Người Quan Trọng
- Chương 182: 182: Ức Hiếp
- Chương 183: 183: Thân Phận Thật Sự
- Chương 184: 184: Vui Hay Buồn
- Chương 185: 185: Người Mới
- Chương 186: 186: Giết Người
- Chương 187: 187: Bị Gài
- Chương 188: 188: Nữ Thần Sao
- Chương 189: 189: Có Gì Không Ổn
- Chương 190: 190: Đến Lúc Nghiệp Gia Lãnh Cơm Hộp
- Chương 191: 191: An Bài Mọi Thứ
- Chương 192: 192: Chính Thức Khởi Động
- Chương 193: 193: Giằng Xé
- Chương 194: 194: Đùa Thôi Mà
- Chương 195: 195: Thế Giới Ngầm Là Có Thật Sao
- Chương 196: 196: Nguy Cơ Lại Tìm Đến
- Chương 197: 197: Ung Gia Không Yên Ổn
- Chương 198: 198: Không Tự Cân Sức
- Chương 199: 199: Trả Giá
- Chương 200: 200: Phẫn Nộ
- Chương 201: 201: Ai Là Ai
- Chương 202: 202: Mặt Mũi Nha
- Chương 203: 203: Có Chút Khó Hiểu
- Chương 204: 204: Bất Ngờ Hay Ý Đồ
- Chương 205: 205: Tụ Họp Hay Sỉ Nhục
- Chương 206: 206: Không Nên Quá Mức Hiền Lành
- Chương 207: 207: Nỗi Đau
- Chương 208: 208: Vẫn Rất Ngu Ngốc
- Chương 209: 209: Có Nên Như Thế Không
- Chương 210: 210: Nhanh Một Chút
- Chương 211: 211: Hiểm Họa
- Chương 212: 212: Tìm Uyển Như
- Chương 213: 213: Xứng Sao
- Chương 214: 214: Gia Tộc Mới
- Chương 215: 215: Party
- Chương 216: 216: Thật Sự Rất Tốt
- Chương 217: 217: Chỉ Đơn Thuần
- Chương 218: 218: Lại Là Gây Sự
- Chương 219: 219: Lời Hay Ý Đẹp
- Chương 220: 220: Quá Nhiệt Tình
- Chương 221: 221: Bận Bịu Chết Mất
- Chương 222: 222: Có Gì Đó Không Ổn
- Chương 223: 223: Còn Có
- Chương 224: 224: Cầu Xin
- Chương 225: 225: Giận
- Chương 226: 226: Là Thần Thì Không Thể Xâm Phạm
- Chương 227: 227: Tiền Này Nhận Hay Không
- Chương 228: 228: Gan Trời
- Chương 229: 229: Những Gì Còn Lại
- Chương 230: 230: Sư Huynh Của Giang Hải
- Chương 231: 231: Mạnh Quá Mức Tưởng Tượng
- Chương 232: 232: Nhổ Cỏ Tận Gốc
- Chương 233: 233: Cầu Xin Được Chết
- Chương 234: 234: Vẫn Vậy
- Chương 235: 235: Xin Ngủ Cùng
- Chương 236: 236: Giữ Bình Tĩnh
- Chương 237: 237: Giận Dữ Làm Gì Chứ
- Chương 238: 238: Đổi Chủ
- Chương 239: 239: Cận Kề
- Chương 240: 240: Sắp Có Biến Lớn
- Chương 241: 241: Chết Người Rồi
- Chương 242: 242: Chưa Kết Thúc
- Chương 243: 243: Cần Thời Gian
- Chương 244: 244: Tìm Chết
- Chương 245: 245: Chỉ Có Vậy
- Chương 246: 246: Có Cần Nể Trọng
- Chương 247: 247: Ngoài Dự Liệu
- Chương 248: 248: Sóng Gió Giang Thanh
- Chương 249: 249: Không Cùng Nhau
- Chương 250: 250: Kế Sách
- Chương 251: 251: Âm Thầm Lên Kế Hoạch
- Chương 252: 252: Căng Thẳng
- Chương 253: 253: Có Máu Chảy
- Chương 254: 254: Còn Có Thể Sống
- Chương 255: 255: Đến Nơi Khác
- Chương 256: 256: Dù Sao Cũng Chết
- Chương 257: 257: Cảm Nhận
- Chương 258: 258: Đừng Ai Nghĩ Cản
- Chương 259: 259: Hai Bên Có Lợi
- Chương 260: 260: Lấy Được
- Chương 261: 261: Lại Có Máu
- Chương 262: 262: Cùng Đi
- Chương 263: 263: Suy Nghĩ Đen Tối
- Chương 264: 264: Cướp
- Chương 265: 265: Chạy Đi
- Chương 266: 266: Chém Giết
- Chương 267: 267: Lênh Đênh
- Chương 268: 268: Tới Nơi
- Chương 269: 269: Mạnh Càng Thêm Mạnh
- Chương 270: 270: Lập Dị
- Chương 271: 271: Có Ích Gì
- Chương 272: 272: Là Cái Gì
- Chương 273: 273: Rắc Rối Hơn
- Chương 274: 274: Cánh Cửa
- Chương 275: 275: Cẩn Trọng Hơn Nữa
- Chương 276: 276: Về Thôi Nào
- Chương 277: 277: Đoàn Tụ
- Chương 278: 278: Vui Mừng
- Chương 279: 279: Đoàn Tụ
- Chương 280: 280: Vui Mừng
- Chương 281: 281: Cần Gặp Người
- Chương 282: 282: Bắt Đầu Một Việc Khác
- Chương 283: 283: Dọa Sợ
- Chương 284: 284: Sự Cố
- Chương 285: 285: Nơi Nào Cũng Được
- Chương 286: 286: Thông Minh Hại
- Chương 287: 287: Hại Người Và Người Hại
- Chương 288: 288: Còn Đường Chính Thống
- Chương 289: 289: Ai Cũng Cần Ăn Cơm
- Chương 290: 290: Có Mâu Thuẫn
- Chương 291: 291: Cạm Bẫy Thiết Lập
- Chương 292: 292: Không Thể Được
- Chương 293: 293: Đồ Tốt
- Chương 294: 294: Lại Đi
- Chương 295: 295: Là Ai
- Chương 296: 296: Người Của Ai
- Chương 297: 297: Có Quen Nhau Sao
- Chương 298: 298: Gia Tộc Lớn
- Chương 299: 299: Nụ Cười Bí Hiểm
- Chương 300: 300: Vật Để Lại
- Chương 301: 301: Gây Chia Rẽ
- Chương 302: 302: Ra Mắt
- Chương 303: 303: Nguy Hiểm Ẩn Ẩn
- Chương 304: 304: Chết Khó Coi
- Chương 305: 305: Nơi Có Người
- Chương 306: 306: Ác Quỷ Hay Thiên Thần
- Chương 307: 307: Mày Hết Nể Rồi
- Chương 308: 308: Có Sự Kết Nối
Chàng Rể Kỳ Quái
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.