"Khi nào chuyển tiền? Công ty lúc nào mới bàn giao?"
Khi Cố Hạo Dân còn chưa biết phải làm gì thì Giang Hải đã kéo Cố Uyên Như rời đi.
Giang Hải không cẩn nghe ông ta nói
gì.
“Ông Kim…” Cố Hạo Dân nhìn ông Kim Hyun với hy vọng ông ta thay đổi ý định.
Kim Hyun lạnh lùng nói: "Dự án này ngoài Cố tiểu thư, tôi không ký với ai cả."
Nói xong, Kim Hyun cũng quay người rời đi.
Cố Hạo Dân vô cùng lo lắng, chân chó chạy theo cười nói thuyết phục, nhưng thái độ Kim Hyun vô cùng dứt khoát.
Cố Hạo Dân thông báo những chuyện xảy ra trong công ty cho mấy người Cố Hiển, Cố Hiển khi nghe thấy Cố Hữu bị đá nát bi thì vô cùng tức giận, lại nghe Cố Hạo Dân báo, thì như tìm được chỗ trút giận.
Cố Hạo Dân cũng không phải kẻ ăn chay ngồi không, không ngại đáp lại bằng những lời lẽ gay gắt nhất.
Mắng mệt mỏi, hai người hẹn nhau hôm khác lại chửi tiếp.
Cố Hữu bị đánh tàn phế, Giang Hải đại náo tập đoàn Cố thị, làm mất dự án khu công nghiệp.
Anh em nhà họ Cố quả thực hối hận đứt ruột, chọn đi chọn lại, sao lại chọn Giang Hải này chứ.
Rất nhanh, người Cố gia lại tụ họp để bàn bạc. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Cố Thiết Huy vắt chân, nói với giọng điệu vô cùng khó chịu: “Đây là lúc quan trọng, dự án này đang ở giai đoạn vô cùng quan trọng với chúng ta.
Nếu dự án không ký kết thì cần lời giải thích đấy!”
Cố Thiết Huy muốn Cố Hạo Dân chịu trách nhiệm.
"Muốn trách?" Cố Hạo Dân tức giận: "Uyển Như theo dự án này từ đầu, liên quan gì đến tôi? Ai cảm thấy được thì tự đi mà ký?"
Cố Hiển nhíu chặt mày: "Người lái xe kia quen Kim Hyun như thế nào?"
"Kim Hyun hiếm muộn được anh ta giới thiệu bác sĩ." Nguồn copy từ TruyenLau.com
Cố Hạo Dân cũng không tin những gì mình nói, nhưng lúc ấy biểu cảm hưởng thụ của Kim Hyun quá rõ.
“Điên rồi! Điều đó mà cũng nói được sao?”
Cố Hạo Dân cũng nói: "Tôi cũng không muốn tin.
TruyenLau
Nhưng Kim Hyun không phủ nhận, còn rất thoải mái nữa, kỳ quái thực sự."
Trong Cố gia, Cố Thụy Long thâm độc trầm ổn nhất, cũng xem như Gia Cát Lượng của Cố gia.
Cố Thụy Long điềm tĩnh hỏi: "Dự án kia còn muốn hay không?"
"Đương nhiên cần rồi."
"Nếu như dự án này lọt vào trong tay con bé thì mặt mũi của mấy người chúng ta biết để ở đâu?" Cố Hạo Dân bực bội nói.
Cố Thụy Long nói: "Uyển Như ra sao mọi người không rõ sao?"
"Thì sao chứ? Có rất nhiều cách để nuốt dự án này." Cố Thiết Huy cười nhạo.
"Ai dám?" Cố Hiển hung hăng nói.
Cố Thiết Huy gõ gõ bàn: "Đừng cãi, làm sao lấy lại dự án chứ?"
Cố Thụy Long cười nhạt: "Điểm yếu của Uyển Như là gì? Không phải là mẹ nó sao?"
"Dự án tới tay thì tên kia tùy chúng ta xử lý."
"Ai sẽ đi?"
Không ai muốn đi cả, vô cùng mất mặt.
Hạ mình nhờ vả Cố Vân Lệ? Cả tên con rể kia sao? Họ quen ra lệnh, áp đặt, làm gì có chuyện nhờ vả chứ.
"Có lẽ Uyển Như cũng đợi chúng ta." Cố Thụy Long nhìn về phía Cố Hạo Dân, nở nụ cười vô cùng bí hiểm.
Giang Hải về nhà với Cố Uyển Như.
Đây rõ ràng là một căn nhà rách nát đúng nghĩa.
Một phòng ngủ một phòng khách vô cùng nhỏ bé, không có đồ đạc gì đáng giá.
Cố Vân Lệ và Lôi Nhân Hào ngủ trong phòng ngủ lớn.
Phòng khách xem như phòng ngủ của Cố Uyển Như, bàn ăn nhỏ trong góc.
Phòng bếp và nhà vệ sinh cũng rất chật hẹp.
Nhìn thấy Cố Vân Lệ, Giang Hải chào hỏi, Cố Vân Lệ hơi khó xử, bà về phòng đóng cửa lại.
"Mẹ tôi hơi không thích người lạ."
Cố Uyển Như giải thích.
Giang Hải gật đầu, cũng hiểu tính cách của Cố Vân Lệ.
Quá mức nhu nhược, cho nên mới bị người Cố gia chèn ép.
Năm đó, Cố Tùng đã hứa hôn Cố Vân Lệ với một người, tới gần ngày cưới Cố Vân Lệ lại đòi hủy hôn, nằng nặc muốn gả cho Lôi Nhân Hào.
Cố Tùng tức giận đuổi con gái ra khỏi nhà, đoạn tuyệt quan hệ.
Cho đến khi có Cố Uyển Như mới hòa hoãn lại, nhưng ông vẫn rất lạnh nhạt với Cố Vân Lệ.
Mặc dù ông tỏ ra rất yêu thích Cố Uyển Như , nhưng đối với Cố Tùng mà nói, Cố Uyển Như chỉ là có giá trị lợi dụng mà thôi.
Năm năm trước Cố Uyển Như bị bắt cóc, không ai đưa tiền chuộc.
Sau khi gặp những biến cố này, Cố Vân Lệ biến thành một người phụ nữ trầm mặc, ít nói lúc nào cũng ru rú ở nhà.
Đưa Giang Hải vào phòng mình, Cố Uyển Như rất ngại ngùng, cứ như cô đang ở nhà người khác vậy.
Giang Hải nhìn trái rồi lại nhìn phải, nở nụ cười tươi.
"Anh ngồi xuống trước đi." Cố Uyển Như chỉ vào chiếc ghế duy nhất trong phòng.
Giang Hải ngồi xuống, ánh mắt nhìn vào vết sẹo trên tay Cố Uyển Như.
"Anh...! anh…" Trước đây Cố Uyển Như đều gọi thẳng tên, hôm nay anh lại là chồng mình, nên xưng hô như thế này làm cô cảm thấy rất mất tự nhiên.
Mới đầu cô còn nghĩ Giang Hải là người của Cố Hiển .
Nhưng sau đó Giang Hải lại đối đầu với Cố Hiển, vì bảo vệ cô mà đánh Cố Hữu, vì bảo vệ cô lại đại náo tập đoàn Cố thị.
Giờ phút này, Cố Uyển Như thấy phức tạp.
Nếu đã rời khỏi Cố gia, Cố Uyển Như sẽ tự do, hoàn toàn có thể phân rõ giới hạn với Giang Hải.
Nhưng Giang Hải lại đối đầu với Cố gia, Cố Uyển Như muốn làm rõ mối quan hệ với Giang Hải.
"Cố gia sẽ không tha cho anh, đợi qua một thời gian anh hãy rời khỏi Thành phố Giang Tư đi." Cố Uyển Như khéo léo nói.
"Sao thế?" Cố Uyển Như đỏ mặt, chú ý tới ánh mắt thanh tịnh của Giang Hải, lúc này mới nhẹ nhàng thở phào.
"Anh không đi."
Giang Hải nói: "Vì sao em không nhận dự án kia? Anh có thể giúp."
"Không có gì để làm dự án cả, tôi làm thế nào?" Cố Uyển Như cảm kích ý tốt của Giang Hải: "Anh không hiểu, không đơn giản như vậy đâu."
Giang Hải lại nở nụ cười: "Anh nói được là được."
Giang Hải dịu dàng nói, có vẻ rất chân thật đáng tin.
Nhìn Giang Hải như vậy, Cố Uyển Như thất thần.
Đây là lái xe? Giang Hải như một con người hoàn toàn khác, cô không thể nhận ra nổi.
Nhưng may mà có anh, nếu không thì cô cũng không dám tưởng tượng sẽ có chuyện gì xảy ra.
"Chúng ta..." Cố Uyển Như muốn nói lại thôi.
Đang do dự thì bị tiếng gõ cửa dồn dập làm gián đoạn.
Ra khỏi phòng, Cố Vân Lệ và Cố Uyển Như thấy bất ngờ.
Nhà Cố Uyển Như thuộc dạng nghèo, ngay cả hàng xóm cũng chế giễu, làm gì có ai thèm tới.
Mở cửa ra, không hề ngoài dự đoán của Giang Hải, Cố Hạo Dân cười lấy lòng đang đứng ở ngoài cửa, trong tay còn cầm không ít đồ.
"Em gái, anh đến thăm em rể."
Cố Vân Lệ thấy khó hiểu, nhiều năm như vậy, Lôi Nhân Hào luôn bị cho là đồ vô dụng, chưa từng có ai đến nhà thăm.
Cố Hạo Dân giơ giơ mấy thứ đồ bổ trong tay ra nói: "Con bé Uyển Như quên đi lấy thuốc rồi cho em rể nên anh mang tới đây."
Tất cả mọi người đứng ở cửa, Cố Hạo Dân gượng cười: "Em gái, không mời anh vào sao?"
Cố Vân Lệ cũng thật sự mời ông ta vào.
Cố Uyển Như muốn vạch trần vở kịch của Cố Hạo Dân, nhưng khi nhìn thấy mẹ thì lại mềm lòng.
Nhiều năm qua, mẹ chưa từng cảm nhận tình cảm từ Cố gia.
Cố Uyển Như biết Cố Vân Lệ luôn muốn quay về Cố gia, không phải là vì tiền, mà là vì tình thân, dù họ rất khốn nạn.
Giờ phút này, Cố Vân Lệ khóc nấc, cho dù Cố Hạo Dân giả vờ, đối với Cố Vân Lệ cũng đủ.
Cố Hạo Dân giả vờ nhiệt tình: "Lâu quá không gặp, cả nhà chúng ta lát nữa cũng vui vẻ nói chuyện cũ."
Cố Hạo Dân quá mức nhiệt tình, cứ như thật sự quan tâm, thường xuyên tới lui thăm hỏi.
Ông ta luôn đề phòng nhìn Giang Hải một cái, trong mắt ông ta Giang Hải chính là con chó biết cắn người.
Căn nhà vô cùng chật hẹp, Cố Hạo Dân để những đồ mình mang đến lên bàn ăn, không quên nhấn mạnh.
"Đây đều là đồ loại một, từ nước ngoài đem về.
Còn có đồ bổ, là hàng organic, cực tốt cho sức khỏe.
Sức khỏe của em rể cần phải ăn nhiều đồ tốt để bồi bổ sức khỏe..."
Nói xong, Cố Hạo Dân lại muốn đi vào trong buồng, gọi em rể ơi em rể à rất thân thiết.
Giang Hải cười nhạt, một lên đứng chặn trước người Cố Hạo Dân : "Có gì thì ông cứ nói thẳng đi, đừng dài dòng.
Nói xong thì ông có thể đi, ở đây không chào đón ông."
Cố Hạo Dân đơ người, dần trở nên lạnh lùng: "Mày là cái thá gì, tự coi mình là người Cố gia sao?”
Giang Hải tiến về phía trước một bước, nhếch môi cười.
"Mày...!mày muốn làm gì?" Cố Hạo Dân lo sợ lui về phía sau.
Ông ta vội nắm tay Cố Vân Lệ: "Em gái, anh biết em cũng không đồng ý chuyện hôn sự của hai đứa.
Hay là vậy đi, lập tức đuổi con chó điên này đi, anh nhất định sẽ tìm một người tốt cho Uyển Như ."
Cố Vân Lệ khẽ run lên, toàn thân cứng đờ, trước đây cũng không dám mong mỏi xa vời đời này còn có thể thân mật với anh ruột như thế này, nếp nhăn trên mặt cũng giãn ra không ít.Cố Vân Lệ nhìn về phía Cố Uyển Như, dường như bà đã bị thuyết phục.
"Gả cho ai là cháu tự nguyện, không cần ai quyết định thay đâu cậu!"
Cô còn cố tình nhấn mạnh, giống như đang nghiến răng lại nói vậy.
Cố Uyển Như rất thông minh, đương nhiên cô biết Cố Hạo Dân đang muốn làm gì.
Người ép cô kén rể chính là bọn họ, hôm nay muốn đuổi Giang Hải đi cũng lại là bọn họ.
Cô đã hiểu quá rõ Cố gia, vì lợi ích thì chuyện dơ bẩn gì họ cũng làm ra được.
- Chương 1: Ở Rể
- Chương 2: Giảo Hoạt
- Chương 3: Nát Bi
- Chương 4: Thư Giãn Nào
- Chương 5: Quái Gỡ
- Chương 6: Hạ Mình Nhờ Vả
- Chương 7: Bạch Gia Đại Thụ
- Chương 8: Ngại Ngùng
- Chương 9: Nhã Hoàng Đắt Giá
- Chương 10: Chỉ Là Chiếc Xe Thôi Mà
- Chương 11: Có Rắc Rối
- Chương 12: Phong Thái Đi Vả Mặt Người Khác
- Chương 13: Chỉ Cần Có Giá
- Chương 14: Thêm Một Chiếc Xe
- Chương 15: Cố Tùng
- Chương 16: Tột Cùng Của Thất Vọng
- Chương 17: Anh Muốn
- Chương 18: Thất Bại Quay Về
- Chương 19: Hồng Lão Tam Tự Tìm Đường Chết
- Chương 20: Có Kẻ Cần Thuốc Đặc Biệt
- Chương 21: Công Ty Mới
- Chương 22: Thu Nạp Thêm Người
- Chương 23: Cổ Phần
- Chương 24: Sóng Gió Lần Một
- Chương 25: Quá Nhiều Bí Ẩn
- Chương 26: Ăn Phân Hóa Nghiện
- Chương 27: Thế Đạo Xoay Chuyển
- Chương 28: Sống Không Bằng Chết
- Chương 29: Đánh Và Xoa
- Chương 30: Tính Toán
- Chương 31: Người Đàn Ông Tốt
- Chương 32: Huênh Hoang
- Chương 33: Gáy Sớm
- Chương 34: Mở Màn Quấy Rối
- Chương 35: Làm Loạn
- Chương 36: Lão Đại Của Thành Phố Giang Thanh
- Chương 37: Lại Đến Giẫm Nát Cỏ
- Chương 38: Thiên Thần Sa Đọa Trở Lại
- Chương 39: Ra Vẻ
- Chương 40: Doanh Thu Tăng Rồi
- Chương 41: Hạnh Phúc Khi Bị Tống Tiền
- Chương 42: Chà Đạp Tùy Ý
- Chương 43: Cùng Thú Vui Đùa
- Chương 44: Tin Hay Lan Truyền
- Chương 45: Đến Lúc Dọn Dẹp Rồi
- Chương 46: Đã Sạch Sẽ
- Chương 47: Gặp Lại Bách Lý Hưng
- Chương 48: Dứt Ân Tình
- Chương 49: Cố Tùng Điên Rồi
- Chương 50: Cái Kết Của Cố Thụy Long
- Chương 51: Ganh Tỵ Hóa Hận
- Chương 52: Bị Bệnh Không Nhẹ
- Chương 53: Lại Bắt Đầu Phong Ba
- Chương 54: Mèo Con Lan Kiều
- Chương 55: Nhã Lam Khanh Trả Thù
- Chương 56: Lại Động Thủ
- Chương 57: Êm Đềm Trước Sóng
- Chương 58: Suy Tính Của Lan Kiều
- Chương 59: Thủ Đoạn Của Tần Hiên
- Chương 60: Hợp Đồng Có Vị Sắc Dục
- Chương 61: Hợp Đồng Chục Tỉ
- Chương 62: Huyền Gia Bồi Thường Công Ty
- Chương 63: Đối Mặt Với Hoàn Cảnh Khó Khăn
- Chương 64: Bí Mật Về Trận Hỏa Hoạn Của Giang Gia
- Chương 65: Cạn Kiệt
- Chương 66: Một Đêm Gió Tanh
- Chương 67: Khó Khăn
- Chương 68: Bẻ Cua
- Chương 69: Cô Diệp
- Chương 70: Biểu Trưng
- Chương 71: Dẫn Sói Vào Nhà
- Chương 72: Trắng Và Đen
- Chương 73: Chưa Thấy Quan Tài Chưa Đổ Lệ
- Chương 74: Xuất Hiện Lập Gia
- Chương 75: Chuyện Đùa
- Chương 76: Nhanh Chóng Gạo Nấu Thành Cơm
- Chương 77: Trò Bẩn
- Chương 78: Căng Thẳng Bức Phá
- Chương 79: Cố Tùng Bị Bắt Đi
- Chương 80: Trực Tiếp Livestream
- Chương 81: Cố Hiển Chịu Thiệt
- Chương 82: Đảo Ngược Mọi Thứ
- Chương 83: Từ Thiện Từ Tâm
- Chương 84: Diệp Gia Phô Trương
- Chương 85: Thất Hồn Tức Giận Thật Sự
- Chương 86: Ngài Lục Nhị
- Chương 87: Có Sự Thay Đổi
- Chương 88: Người Có Tiếng
- Chương 89: Lòng Không Ở Nơi Em
- Chương 90: Đáng Giá
- Chương 91: Có Gì Ta Làm Không Được
- Chương 92: Người Quan Trọng
- Chương 93: Kể Chuyện Hút Người
- Chương 94: Mọi Thứ Kết Thúc
- Chương 95: Phơi Bày
- Chương 96: Không Lẽ Lại Ra Tay
- Chương 97: Xé To Chuyện
- Chương 98: Có Mắt Như Mù
- Chương 99: Sát Nhập Công Ty
- Chương 100: Bạch Gia Ra Sân
- Chương 101: Tiệc
- Chương 102: Cục Bảo Mật Số 13 Bắt Người
- Chương 103: Tạ Hương Lam
- Chương 104: Làm Bộ Gì Chứ
- Chương 105: Con Chó Huyền Gia
- Chương 106: Chà Đạp Làm Vui
- Chương 107: Cho Các Người Tức Chết
- Chương 108: Bạch Hiệu Bị Đánh
- Chương 109: Ôi Thật Bất Ngờ Với Sự Thật
- Chương 110: Núi Lam Lam
- Chương 111: Có Ẩn Tình
- Chương 112: Harrai
- Chương 113: Quá Độ Ăn Chơi
- Chương 114: Thì Ra Là Anh!
- Chương 115: Người Của Lôi Đại Ca
- Chương 116: Có Thể Chờ Là Một Chuyện Vui
- Chương 117: Thành Phố Giang Thanh Lại Có Biến
- Chương 118: Đế Vương Là Tiểu Tử
- Chương 119: Đừng Mơ
- Chương 120: Đi Đâu Đó
- Chương 121: Lão Đại Đang Phải Đền Tiền
- Chương 122: Sát Thủ Kim Bảng
- Chương 123: Đánh Cược
- Chương 124: Hiểu Nhầm
- Chương 125: Sự Hợp Tác Của Nhà Họ Sài
- Chương 126: Thiếu
- Chương 127: Đi Giang Trung
- Chương 128: Tạ Sưu Mộ
- Chương 129: Cao Thủ Thành Phố Giang Thanh
- Chương 130: Chết Tiết!
- Chương 131: Sao Lại Thế
- Chương 132: Động Tĩnh Của Huyền Gia
- Chương 133: Lãnh Đạo Thành Phố Giang Thanh
- Chương 134: Dạy Em Đi
- Chương 135: Ngâm Suối Nước Nóng
- Chương 136: Ăn Cơm
- Chương 137: Đến Thành Phố Giang Thanh
- Chương 138: Cân Nhắc
- Chương 139: Chuyện Về Giang Hải
- Chương 140: Gặp Đại Ca
- Chương 141: Làm Phiền
- Chương 142: Người Đẹp
- Chương 143: Thu Tiền Về Tay
- Chương 144: Một Võ Giả
- Chương 145: Hoang Mang
- Chương 146: Có Người Phải Chết
- Chương 147: Thành Phố Giang Thanh Cần Trật Tự Mới
- Chương 148: Lan Cửu
- Chương 149: Quá Loạn Rồi
- Chương 150: Người Tới Là Ai
- Chương 151: Còn Gì Khác Không
- Chương 152: Không Tự Lượng Sức
- Chương 153: Xông Tới
- Chương 154: Kết Cục Cho Kẻ Ngáo
- Chương 155: Nghi Vấn
- Chương 156: Người Đâu
- Chương 157: Thông Minh Bất Ngờ
- Chương 158: Bão Táp
- Chương 159: Còn Nữa Sao
- Chương 160: Lại Đến
- Chương 161: Không Phục
- Chương 162: Thất Hồn Ra Sân
- Chương 163: Tai Họa Còn Đó
- Chương 164: Không Cần Động Tay
- Chương 165: Đề Phòng
- Chương 166: Thận Trọng Hơn
- Chương 167: Lập Uy
- Chương 168: Mời Người Đẹp
- Chương 169: Vẫn Phải Làm Theo
- Chương 170: Quỳ Xuống
- Chương 171: Con Trai
- Chương 172: Có Chút Khó Coi
- Chương 173: Thành Ý Hợp Tác
- Chương 174: Có Quỷ Mới Tin
- Chương 175: Chuyện Cũ Nhắc Lại
- Chương 176: Lạnh
- Chương 177: Uy Hiếp
- Chương 178: Ngạo Khí
- Chương 179: Sắp Kết Thúc Rồi
- Chương 180: 180: Kẻ Phải Chết
- Chương 181: 181: Người Quan Trọng
- Chương 182: 182: Ức Hiếp
- Chương 183: 183: Thân Phận Thật Sự
- Chương 184: 184: Vui Hay Buồn
- Chương 185: 185: Người Mới
- Chương 186: 186: Giết Người
- Chương 187: 187: Bị Gài
- Chương 188: 188: Nữ Thần Sao
- Chương 189: 189: Có Gì Không Ổn
- Chương 190: 190: Đến Lúc Nghiệp Gia Lãnh Cơm Hộp
- Chương 191: 191: An Bài Mọi Thứ
- Chương 192: 192: Chính Thức Khởi Động
- Chương 193: 193: Giằng Xé
- Chương 194: 194: Đùa Thôi Mà
- Chương 195: 195: Thế Giới Ngầm Là Có Thật Sao
- Chương 196: 196: Nguy Cơ Lại Tìm Đến
- Chương 197: 197: Ung Gia Không Yên Ổn
- Chương 198: 198: Không Tự Cân Sức
- Chương 199: 199: Trả Giá
- Chương 200: 200: Phẫn Nộ
- Chương 201: 201: Ai Là Ai
- Chương 202: 202: Mặt Mũi Nha
- Chương 203: 203: Có Chút Khó Hiểu
- Chương 204: 204: Bất Ngờ Hay Ý Đồ
- Chương 205: 205: Tụ Họp Hay Sỉ Nhục
- Chương 206: 206: Không Nên Quá Mức Hiền Lành
- Chương 207: 207: Nỗi Đau
- Chương 208: 208: Vẫn Rất Ngu Ngốc
- Chương 209: 209: Có Nên Như Thế Không
- Chương 210: 210: Nhanh Một Chút
- Chương 211: 211: Hiểm Họa
- Chương 212: 212: Tìm Uyển Như
- Chương 213: 213: Xứng Sao
- Chương 214: 214: Gia Tộc Mới
- Chương 215: 215: Party
- Chương 216: 216: Thật Sự Rất Tốt
- Chương 217: 217: Chỉ Đơn Thuần
- Chương 218: 218: Lại Là Gây Sự
- Chương 219: 219: Lời Hay Ý Đẹp
- Chương 220: 220: Quá Nhiệt Tình
- Chương 221: 221: Bận Bịu Chết Mất
- Chương 222: 222: Có Gì Đó Không Ổn
- Chương 223: 223: Còn Có
- Chương 224: 224: Cầu Xin
- Chương 225: 225: Giận
- Chương 226: 226: Là Thần Thì Không Thể Xâm Phạm
- Chương 227: 227: Tiền Này Nhận Hay Không
- Chương 228: 228: Gan Trời
- Chương 229: 229: Những Gì Còn Lại
- Chương 230: 230: Sư Huynh Của Giang Hải
- Chương 231: 231: Mạnh Quá Mức Tưởng Tượng
- Chương 232: 232: Nhổ Cỏ Tận Gốc
- Chương 233: 233: Cầu Xin Được Chết
- Chương 234: 234: Vẫn Vậy
- Chương 235: 235: Xin Ngủ Cùng
- Chương 236: 236: Giữ Bình Tĩnh
- Chương 237: 237: Giận Dữ Làm Gì Chứ
- Chương 238: 238: Đổi Chủ
- Chương 239: 239: Cận Kề
- Chương 240: 240: Sắp Có Biến Lớn
- Chương 241: 241: Chết Người Rồi
- Chương 242: 242: Chưa Kết Thúc
- Chương 243: 243: Cần Thời Gian
- Chương 244: 244: Tìm Chết
- Chương 245: 245: Chỉ Có Vậy
- Chương 246: 246: Có Cần Nể Trọng
- Chương 247: 247: Ngoài Dự Liệu
- Chương 248: 248: Sóng Gió Giang Thanh
- Chương 249: 249: Không Cùng Nhau
- Chương 250: 250: Kế Sách
- Chương 251: 251: Âm Thầm Lên Kế Hoạch
- Chương 252: 252: Căng Thẳng
- Chương 253: 253: Có Máu Chảy
- Chương 254: 254: Còn Có Thể Sống
- Chương 255: 255: Đến Nơi Khác
- Chương 256: 256: Dù Sao Cũng Chết
- Chương 257: 257: Cảm Nhận
- Chương 258: 258: Đừng Ai Nghĩ Cản
- Chương 259: 259: Hai Bên Có Lợi
- Chương 260: 260: Lấy Được
- Chương 261: 261: Lại Có Máu
- Chương 262: 262: Cùng Đi
- Chương 263: 263: Suy Nghĩ Đen Tối
- Chương 264: 264: Cướp
- Chương 265: 265: Chạy Đi
- Chương 266: 266: Chém Giết
- Chương 267: 267: Lênh Đênh
- Chương 268: 268: Tới Nơi
- Chương 269: 269: Mạnh Càng Thêm Mạnh
- Chương 270: 270: Lập Dị
- Chương 271: 271: Có Ích Gì
- Chương 272: 272: Là Cái Gì
- Chương 273: 273: Rắc Rối Hơn
- Chương 274: 274: Cánh Cửa
- Chương 275: 275: Cẩn Trọng Hơn Nữa
- Chương 276: 276: Về Thôi Nào
- Chương 277: 277: Đoàn Tụ
- Chương 278: 278: Vui Mừng
- Chương 279: 279: Đoàn Tụ
- Chương 280: 280: Vui Mừng
- Chương 281: 281: Cần Gặp Người
- Chương 282: 282: Bắt Đầu Một Việc Khác
- Chương 283: 283: Dọa Sợ
- Chương 284: 284: Sự Cố
- Chương 285: 285: Nơi Nào Cũng Được
- Chương 286: 286: Thông Minh Hại
- Chương 287: 287: Hại Người Và Người Hại
- Chương 288: 288: Còn Đường Chính Thống
- Chương 289: 289: Ai Cũng Cần Ăn Cơm
- Chương 290: 290: Có Mâu Thuẫn
- Chương 291: 291: Cạm Bẫy Thiết Lập
- Chương 292: 292: Không Thể Được
- Chương 293: 293: Đồ Tốt
- Chương 294: 294: Lại Đi
- Chương 295: 295: Là Ai
- Chương 296: 296: Người Của Ai
- Chương 297: 297: Có Quen Nhau Sao
- Chương 298: 298: Gia Tộc Lớn
- Chương 299: 299: Nụ Cười Bí Hiểm
- Chương 300: 300: Vật Để Lại
- Chương 301: 301: Gây Chia Rẽ
- Chương 302: 302: Ra Mắt
- Chương 303: 303: Nguy Hiểm Ẩn Ẩn
- Chương 304: 304: Chết Khó Coi
- Chương 305: 305: Nơi Có Người
- Chương 306: 306: Ác Quỷ Hay Thiên Thần
- Chương 307: 307: Mày Hết Nể Rồi
- Chương 308: 308: Có Sự Kết Nối
Chàng Rể Kỳ Quái
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.