Cố Thụy Long ẩn ý nhìn Cố Hạo Dân: "Cha, công ty không nên phân chia, cần quy về một mối, một người quyết định là đủ.
Chủ tịch và tổng giám đốc không thống nhất được quan điểm thì..."
“Sao, ý chú là gì?” Cố Hạo Dân nhìn ông ta: “Tôi chết rồi sao?”
"Anh hai, nên theo sắp xếp của cha chứ, em cũng chỉ muốn tốt cho Cố gia."
Cố Tùng cau mày: "Nói thẳng!”
Cố Thụy Long tỏ vẻ lo lắng: "Tình hình công ty thế nào ai cũng biết, cần nhất là vực dây công ty.
Nhưng dự án lớn kia đã bị bé Uyển Như lấy mất rồi"
“Con muốn đề xuất, nếu ai có thể lấy lại dự án này sẽ thành người đứng đầu công ty, có quyền điều phối công ty.
Như vậy, Cố thị mới có thể phát triển được.” Cố Thụy Long giải thích.
"Cha..."
Cố Tùng nhìn Cố Hạo Dân, rõ ràng là bị lời nói này làm cho lay động rồi.
“Con đồng ý.” Cố Hạo Dân bắt buộc phải đồng ý.
Trong lòng thầm mắng, tự nhủ sau khi nắm quyền công ty sẽ đuổi tất cả các người.
Cố Tùng gật đầu: "Cứ thế đi."
Cố Thụy Long ẩn ý mỉm cười.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Cố Hạo Dân rất tức giận.
Cố Tùng đuổi hết mọi người ra ngoài, tự bản thân suy nghĩ.
Thật ra Cố Tùng đã lập một bản di chúc, nhưng nó chỉ là để cho người khác xem thôi.
Đẩy Cố Uyển Như lên vị trí cao cũng chỉ là để rèn luyện một chút, đợi được gả vào gia đình giàu có sẽ không bị coi là bình hoa di động.
Nếu Cố Uyển Như có thể có chỗ đứng trong công việc kinh doanh của nhà chồng, chẳng phải sẽ mang lại lợi ích cho Cố gia sao?
Mọi công sức của Cố Tùng như đổ sông đổ biển. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Nếu Cố Tùng biết các con trai phá hỏng mọi kế hoạch của mình, có khi tức tới chết.
Rời khỏi biệt thự Luxury, Cố Hiển bực bội: "Tên khốn Giang Hải kia, tao nhất định phải g**t ch*t mày."
"Không, tao muốn mày sống không bằng chết."
Cố Hiển đã mất hết tất cả, con trai và quyền thừa kế đều không còn nữa. TruyenLau
Ông ta hận Giang Hải đến tận xương tủy, Cố Hiển điên cuồng, như thể muốn đồng quy vu tận với Giang Hải .
Gọi cho Hồng Lão Tam, Cố Hiển nói: "Anh Tam, chuyện kia chúng ta nói..."
“Mẹ kiếp, vội cái gì?” Hồng Tam Lão có chút bực bội: “Cái gì cũng từ từ, cứ bỏ của thì ít mà đòi làm nhiều.
Mẹ kiếp, đạo lý đó không hiểu sao?”
Cố Hiển cũng không muốn dây dưa, bọn họ đều không sợ gì cả, một hai lời không thuận tại là xách dao lên giải quyết.
Cố Hiển cười nói: "Anh Tam, tôi có thể thêm tiền, nhưng tôi có chút yêu cầu..."
Vị trí đẹp nhất của Hoàng Kim Giáp Lân, căn biệt thự vô cùng lộng lẫy, do Ngô Mẫn chuẩn bị, cuối cùng đã bàn giao.Tất cả mọi thứ đều là đồ mới, chỉ cần mang theo đồ dùng hàng ngày là có thể dọn vào ở được rồi.
Tâm trạng của Cố Vân Lệ cũng đỡ hơn rất nhiều, bà mua đồ muốn nấu một bàn tiệc mừng tân gia.
Giang Hải ăn hết bát này đến bát cơm khác.
“Anh thích ăn cơm thế sao? Từ từ thôi” Cố Uyển Như nhỏ giọng.
“Thật ra, anh nhớ nắm cơm kia.” Giang Hải nghiêm túc.
Anh ăn sạch không còn một hạt cơm nào trong bát rồi mới đặt bát đũa xuống, hài lòng vỗ vỗ bụng.
"Mẹ, sau này mẹ chuẩn bị nấu đồ bổ để bồi dưỡng cho cha, còn sẽ đưa thực đơn theo đơn thuốc."
“Đơn thuốc gì cơ?” Cố Uyển Như tò mò.
Giang Hải nói nhỏ: "Công thức để sinh con trai, anh cũng muốnuống vài thang."
Cố Uyển Như đỏ mặt ngại ngùng, cô lơ đi để che giấu lúng túng.
Vị bác sĩ sẽ điều trị cho Lôi Nhân Hào cũng sắp tới thành phố Giang Tư rồi, Cố Vân Lệ nói sáng sớm mai sẽ đi những thứ trong đơn thuốc.
Sau đó, Cố Uyển Như làm việc quên mình.
Hiện công ty chỉ có dự án kia Cố Uyển Như muốn làm càng nhanh càng sớm, mọi giai đoạn phải được chuẩn bị kỹ lưỡng.
Đêm khuya, Giang Hải ngồi một mình, nhìn bóng Cố Uyển Như, anh cảm thấy mình giống oán phụ.
Cố Uyển Như vặn vặn cái cổ mỏi nhừ, chuẩn bị tắm rửa đi ngủ.
Đến lúc này, Cố Uyển Như phát hiện biệt thự chỉ có hai phòng ngủ.
Vợ chồng Cố Vân Lệ ở tầng một, còn Giang Hải và Cố Uyển Như ở trên tầng hai.
Mà phòng tắm trên tầng hai ở trong phòng ngủ, vách ngăn ở giữa là một tấm kính trong suốt rất lớn.
Giang Hải sớm đã phát hiện ra thiết kế này, anh cảm thán Ngô Mẫn thực sự rất biết cách tận hưởng cuộc sống.
Chỉ cần mở đèn ở trong, thì nét uốn lượn in bóng lên rèm, Giang Hải nghĩ là muốn tăng huyết áp.
Cố Uyển Như đỏ mặt như quả cà chua, đuổi Giang Hải ra khỏi phòng ngủ, khóa cửa lại.
Giang Hải đang khóc thầm trong lòng, thầm hận Ngô Mẫn làm quá đáng, kiểu gì cũng bị đuổi.
Cái tên Ngô Mẫn này đúng là không hiểu lòng người.
Giang Hải thở dài.
Đường đường là Đế Vương của thế giới ngầm, phụ trách việc buôn bán mọi thứ ở phương Đông, anh luôn giữ mình trong sạch, loại phụ nữ nào mà anh chưa từng gặp qua, sao anh có thể làm việc bỉ ổi như thế này được?
Áp tai vào cửa, anh rất căng thẳng.
Ngô Mẫn có cần phải làm thế không chứ? Thật là lãng phí, đến tiếng nước chảy cũng không nghe thấy được.
Không được, nhất định phải dạy dỗ Ngô Mẫn, tệ quá, nghĩ Giang Hải anh là loại người gì?
"HỪ Tôi cần làm thế sao? Phòng tôi cơ mà?" Giang Hải lẩm bẩm.
Giang Hải lo lắng đi qua đi lại, còn nằm bò trên mặt sàn nhìn vào trong.
“Vợ ơi, em xong chưa?” Giang Hải khẽ gọi.
Một lúc anh lại gọi: "Vợ ơi?"
Giang Hải gọi không biết bao nhiêu lần, cửa phòng rốt cục cũng được mở ra: "Vợ à, anh cũng muốn… tắm..."
“Tắm đi.” Cố Uyển Như tránh sang một bên để anh đi vào.
Giang Hải cười thầm: "Vợ à, em tốt quá...!này...!em đi đâu vậy?"
Giang Hải tắm, Cố Uyển Như muốn tạm tránh đi.
Sau Giang Hải khi tắm rửa xong đi ra thì Cố Uyển Như ngủ trên bàn làm việc.
Anh đang định bế Cố Uyển Như nhwunh chưa kịp làm gì cô ấy đã thức giấc.
“Vợ à, vào phòng ngủ đi, ở đây rất lạnh.” Giang Hải trong lòng không yên.
“Anh ngủ trên giường đi.” Cố Uyển Như ngáp một cái, trong lòng thầm nghĩ ngày hôm sau phải đi mua một cái giường nhỏ về.
Giang Hải nhìn giường lớn lại thấy nuối tiếc.
Đành chịu đựng vậy, dù sao không thể quá nhanh được.
Giang Hải đành mỗi người một góc, trong lầm vô cùng khó chịu.
Sáng hôm sau,
Một người đan đợi Giang Hải ở vườn sau, chính là Thất Hồn.
Hẳn là Tần Hiên vô cùng ngạc nhiên, vì đây chính là đàn em của hắn ta.
Thất Hồn để lộ một hình xăm hung ác hiện ra: "Thất Hồn xin ra mắt Đế Vương."
Giang Hải gật đầu: "Thiên Ưng Môn sẽ nghe theo cậu.
Cứ kế hoạch cũ mà làm."
Chỉ những người đứng đầu khu vực phương Đông mới biết rõ sự tồn tại của Đế vương.
Kinh tế? Chợ đen? Anh chính là tất cả, là Đế vương của thế giới ngầm.
Nhưng chưa phải là tất cả.
Đế vương không chỉ là danh xưng một người, mà còn là một thế lực, luôn độc lập không liên minh với bất kỳ ai hay thế lực nào, tồn tại như một sự mình chứng với sứ mệnh giữ gìn, bảo vệ phương Đông.
Ngay cả những người đứng đầu các quốc gia cũng đừng mở là đối thủ cả Đế vương.
Nói cho đúng, Đế vương không hề cố kỵ gì cả.
Sau khi quay lại biệt thự đã tháy Cố Uyên Như đang ngồi vào bàn ăn, đồ ăn cùng đã bày lên.
Lúc này Lôi Nhân Hào đem ra món thịt xào ớt: "Con rể, nếm xem có hợp khẩu vị con không, lâu ngày không làm nên tay nghề cũng mai một dần rồi."
"Sao lúc nãy con không thấy? Con cũng lâu rồi chưa ăn món này của cha.”
“Không được, chỉ có nhiêu đây thôi, con rể ăn còn chưa đủ, con sao có phần được.” Lôi Nhân Hào né tránh đôi đũa của Cố Uyển Như đang vòi tới miếng thịt, bảo vệ đĩa thịt an toàn hạ cánh trước mặt Giang Hải.
Cố Uyển Như nhìn Giang Hải, lại khó hiểu nhìn cha mẹ.
Thái độ này khá lạ, cha mẹ không thích Giang Hải cơ mà? Thay đổi nhanh thế sao? Vì Giang Hải mua nhà và xe hay vì điều gì?
"Quá thiên vị nha.
Con là con ruột mà?” Cố Uyển Như thăm dò.
Giang Hải thè lưỡi, cố tình bắt chước khuôn mặt của tiểu nhân đắc chí.
Cố Uyển Như hừ một cái: "Cha mẹ thật dễ dụ dỗ, mới đó đã thay đổi rồi?"
Lôi Nhân Hào vờ như không nghe thấy: "Con rể, ăn cái này đi, món này Vân Lệ ..."
“Cảm ơn cha!” Giang Hải rất tự nhiên.
Được Ngô Mẫn giới thiệu, nhiều công ty muốn đấu thầu các dự án phụ trong dự án lớn của công ty Cố Uyển Như làm.
Ngoài xem bản vẽ, còn tổ chức một cuộc họp đi hiện trường.
Có rất nhiều việc và vấn đề cần xử lý trong một dự án, mà dự án lớn thì càng cần lầm tốt hơn.
Cố Uyển Như có Ngô Mẫn giúp đỡ, nên mọi việc vô cùng dễ dàng.
Giang Hải như một lái xe đơn thuần, công việc của anh chỉ là chờ đợi Cố Uyển Như.
Hai chiếc xe dừng ngay trước Giang Hải, một người thò đầu ra khỏi cửa xe.
"Mày là Giang Hải?"
Một người hung dữ, có hình xăm vô cùng hung tợn, càng làm cho tên này đáng sợ.
Giang Hải không thèm để ý, cứ như chăm chú nghịch điện thoại, nụ cười vui vẻ.
“Mẹ kiếp, nói! Mày là Giang Hải?” Tên này hung tợn đe dọa.
“Cút.” Giang Hải nói.
Người đàn ông mặt sẹo nhìn bức ảnh trên tay xác định cẩn thận: "Là nó."
Nhanh chóng có tốp người nhảy ra, tay cầm vũ khí như sẵn sàng chém giết.
“Tên kia, lão Tam muốn gặp mày, đi!.” Gã túm cổ áo Giang Hải .
"Bụp..."
Động tác rất nhanh, hầu như không ai thấy được Giang Hải đã làm gì, chỉ thấy tên bặm trợn kia bay ra xa mấy mét, còn là bay cực nhanh.
- Chương 1: Ở Rể
- Chương 2: Giảo Hoạt
- Chương 3: Nát Bi
- Chương 4: Thư Giãn Nào
- Chương 5: Quái Gỡ
- Chương 6: Hạ Mình Nhờ Vả
- Chương 7: Bạch Gia Đại Thụ
- Chương 8: Ngại Ngùng
- Chương 9: Nhã Hoàng Đắt Giá
- Chương 10: Chỉ Là Chiếc Xe Thôi Mà
- Chương 11: Có Rắc Rối
- Chương 12: Phong Thái Đi Vả Mặt Người Khác
- Chương 13: Chỉ Cần Có Giá
- Chương 14: Thêm Một Chiếc Xe
- Chương 15: Cố Tùng
- Chương 16: Tột Cùng Của Thất Vọng
- Chương 17: Anh Muốn
- Chương 18: Thất Bại Quay Về
- Chương 19: Hồng Lão Tam Tự Tìm Đường Chết
- Chương 20: Có Kẻ Cần Thuốc Đặc Biệt
- Chương 21: Công Ty Mới
- Chương 22: Thu Nạp Thêm Người
- Chương 23: Cổ Phần
- Chương 24: Sóng Gió Lần Một
- Chương 25: Quá Nhiều Bí Ẩn
- Chương 26: Ăn Phân Hóa Nghiện
- Chương 27: Thế Đạo Xoay Chuyển
- Chương 28: Sống Không Bằng Chết
- Chương 29: Đánh Và Xoa
- Chương 30: Tính Toán
- Chương 31: Người Đàn Ông Tốt
- Chương 32: Huênh Hoang
- Chương 33: Gáy Sớm
- Chương 34: Mở Màn Quấy Rối
- Chương 35: Làm Loạn
- Chương 36: Lão Đại Của Thành Phố Giang Thanh
- Chương 37: Lại Đến Giẫm Nát Cỏ
- Chương 38: Thiên Thần Sa Đọa Trở Lại
- Chương 39: Ra Vẻ
- Chương 40: Doanh Thu Tăng Rồi
- Chương 41: Hạnh Phúc Khi Bị Tống Tiền
- Chương 42: Chà Đạp Tùy Ý
- Chương 43: Cùng Thú Vui Đùa
- Chương 44: Tin Hay Lan Truyền
- Chương 45: Đến Lúc Dọn Dẹp Rồi
- Chương 46: Đã Sạch Sẽ
- Chương 47: Gặp Lại Bách Lý Hưng
- Chương 48: Dứt Ân Tình
- Chương 49: Cố Tùng Điên Rồi
- Chương 50: Cái Kết Của Cố Thụy Long
- Chương 51: Ganh Tỵ Hóa Hận
- Chương 52: Bị Bệnh Không Nhẹ
- Chương 53: Lại Bắt Đầu Phong Ba
- Chương 54: Mèo Con Lan Kiều
- Chương 55: Nhã Lam Khanh Trả Thù
- Chương 56: Lại Động Thủ
- Chương 57: Êm Đềm Trước Sóng
- Chương 58: Suy Tính Của Lan Kiều
- Chương 59: Thủ Đoạn Của Tần Hiên
- Chương 60: Hợp Đồng Có Vị Sắc Dục
- Chương 61: Hợp Đồng Chục Tỉ
- Chương 62: Huyền Gia Bồi Thường Công Ty
- Chương 63: Đối Mặt Với Hoàn Cảnh Khó Khăn
- Chương 64: Bí Mật Về Trận Hỏa Hoạn Của Giang Gia
- Chương 65: Cạn Kiệt
- Chương 66: Một Đêm Gió Tanh
- Chương 67: Khó Khăn
- Chương 68: Bẻ Cua
- Chương 69: Cô Diệp
- Chương 70: Biểu Trưng
- Chương 71: Dẫn Sói Vào Nhà
- Chương 72: Trắng Và Đen
- Chương 73: Chưa Thấy Quan Tài Chưa Đổ Lệ
- Chương 74: Xuất Hiện Lập Gia
- Chương 75: Chuyện Đùa
- Chương 76: Nhanh Chóng Gạo Nấu Thành Cơm
- Chương 77: Trò Bẩn
- Chương 78: Căng Thẳng Bức Phá
- Chương 79: Cố Tùng Bị Bắt Đi
- Chương 80: Trực Tiếp Livestream
- Chương 81: Cố Hiển Chịu Thiệt
- Chương 82: Đảo Ngược Mọi Thứ
- Chương 83: Từ Thiện Từ Tâm
- Chương 84: Diệp Gia Phô Trương
- Chương 85: Thất Hồn Tức Giận Thật Sự
- Chương 86: Ngài Lục Nhị
- Chương 87: Có Sự Thay Đổi
- Chương 88: Người Có Tiếng
- Chương 89: Lòng Không Ở Nơi Em
- Chương 90: Đáng Giá
- Chương 91: Có Gì Ta Làm Không Được
- Chương 92: Người Quan Trọng
- Chương 93: Kể Chuyện Hút Người
- Chương 94: Mọi Thứ Kết Thúc
- Chương 95: Phơi Bày
- Chương 96: Không Lẽ Lại Ra Tay
- Chương 97: Xé To Chuyện
- Chương 98: Có Mắt Như Mù
- Chương 99: Sát Nhập Công Ty
- Chương 100: Bạch Gia Ra Sân
- Chương 101: Tiệc
- Chương 102: Cục Bảo Mật Số 13 Bắt Người
- Chương 103: Tạ Hương Lam
- Chương 104: Làm Bộ Gì Chứ
- Chương 105: Con Chó Huyền Gia
- Chương 106: Chà Đạp Làm Vui
- Chương 107: Cho Các Người Tức Chết
- Chương 108: Bạch Hiệu Bị Đánh
- Chương 109: Ôi Thật Bất Ngờ Với Sự Thật
- Chương 110: Núi Lam Lam
- Chương 111: Có Ẩn Tình
- Chương 112: Harrai
- Chương 113: Quá Độ Ăn Chơi
- Chương 114: Thì Ra Là Anh!
- Chương 115: Người Của Lôi Đại Ca
- Chương 116: Có Thể Chờ Là Một Chuyện Vui
- Chương 117: Thành Phố Giang Thanh Lại Có Biến
- Chương 118: Đế Vương Là Tiểu Tử
- Chương 119: Đừng Mơ
- Chương 120: Đi Đâu Đó
- Chương 121: Lão Đại Đang Phải Đền Tiền
- Chương 122: Sát Thủ Kim Bảng
- Chương 123: Đánh Cược
- Chương 124: Hiểu Nhầm
- Chương 125: Sự Hợp Tác Của Nhà Họ Sài
- Chương 126: Thiếu
- Chương 127: Đi Giang Trung
- Chương 128: Tạ Sưu Mộ
- Chương 129: Cao Thủ Thành Phố Giang Thanh
- Chương 130: Chết Tiết!
- Chương 131: Sao Lại Thế
- Chương 132: Động Tĩnh Của Huyền Gia
- Chương 133: Lãnh Đạo Thành Phố Giang Thanh
- Chương 134: Dạy Em Đi
- Chương 135: Ngâm Suối Nước Nóng
- Chương 136: Ăn Cơm
- Chương 137: Đến Thành Phố Giang Thanh
- Chương 138: Cân Nhắc
- Chương 139: Chuyện Về Giang Hải
- Chương 140: Gặp Đại Ca
- Chương 141: Làm Phiền
- Chương 142: Người Đẹp
- Chương 143: Thu Tiền Về Tay
- Chương 144: Một Võ Giả
- Chương 145: Hoang Mang
- Chương 146: Có Người Phải Chết
- Chương 147: Thành Phố Giang Thanh Cần Trật Tự Mới
- Chương 148: Lan Cửu
- Chương 149: Quá Loạn Rồi
- Chương 150: Người Tới Là Ai
- Chương 151: Còn Gì Khác Không
- Chương 152: Không Tự Lượng Sức
- Chương 153: Xông Tới
- Chương 154: Kết Cục Cho Kẻ Ngáo
- Chương 155: Nghi Vấn
- Chương 156: Người Đâu
- Chương 157: Thông Minh Bất Ngờ
- Chương 158: Bão Táp
- Chương 159: Còn Nữa Sao
- Chương 160: Lại Đến
- Chương 161: Không Phục
- Chương 162: Thất Hồn Ra Sân
- Chương 163: Tai Họa Còn Đó
- Chương 164: Không Cần Động Tay
- Chương 165: Đề Phòng
- Chương 166: Thận Trọng Hơn
- Chương 167: Lập Uy
- Chương 168: Mời Người Đẹp
- Chương 169: Vẫn Phải Làm Theo
- Chương 170: Quỳ Xuống
- Chương 171: Con Trai
- Chương 172: Có Chút Khó Coi
- Chương 173: Thành Ý Hợp Tác
- Chương 174: Có Quỷ Mới Tin
- Chương 175: Chuyện Cũ Nhắc Lại
- Chương 176: Lạnh
- Chương 177: Uy Hiếp
- Chương 178: Ngạo Khí
- Chương 179: Sắp Kết Thúc Rồi
- Chương 180: 180: Kẻ Phải Chết
- Chương 181: 181: Người Quan Trọng
- Chương 182: 182: Ức Hiếp
- Chương 183: 183: Thân Phận Thật Sự
- Chương 184: 184: Vui Hay Buồn
- Chương 185: 185: Người Mới
- Chương 186: 186: Giết Người
- Chương 187: 187: Bị Gài
- Chương 188: 188: Nữ Thần Sao
- Chương 189: 189: Có Gì Không Ổn
- Chương 190: 190: Đến Lúc Nghiệp Gia Lãnh Cơm Hộp
- Chương 191: 191: An Bài Mọi Thứ
- Chương 192: 192: Chính Thức Khởi Động
- Chương 193: 193: Giằng Xé
- Chương 194: 194: Đùa Thôi Mà
- Chương 195: 195: Thế Giới Ngầm Là Có Thật Sao
- Chương 196: 196: Nguy Cơ Lại Tìm Đến
- Chương 197: 197: Ung Gia Không Yên Ổn
- Chương 198: 198: Không Tự Cân Sức
- Chương 199: 199: Trả Giá
- Chương 200: 200: Phẫn Nộ
- Chương 201: 201: Ai Là Ai
- Chương 202: 202: Mặt Mũi Nha
- Chương 203: 203: Có Chút Khó Hiểu
- Chương 204: 204: Bất Ngờ Hay Ý Đồ
- Chương 205: 205: Tụ Họp Hay Sỉ Nhục
- Chương 206: 206: Không Nên Quá Mức Hiền Lành
- Chương 207: 207: Nỗi Đau
- Chương 208: 208: Vẫn Rất Ngu Ngốc
- Chương 209: 209: Có Nên Như Thế Không
- Chương 210: 210: Nhanh Một Chút
- Chương 211: 211: Hiểm Họa
- Chương 212: 212: Tìm Uyển Như
- Chương 213: 213: Xứng Sao
- Chương 214: 214: Gia Tộc Mới
- Chương 215: 215: Party
- Chương 216: 216: Thật Sự Rất Tốt
- Chương 217: 217: Chỉ Đơn Thuần
- Chương 218: 218: Lại Là Gây Sự
- Chương 219: 219: Lời Hay Ý Đẹp
- Chương 220: 220: Quá Nhiệt Tình
- Chương 221: 221: Bận Bịu Chết Mất
- Chương 222: 222: Có Gì Đó Không Ổn
- Chương 223: 223: Còn Có
- Chương 224: 224: Cầu Xin
- Chương 225: 225: Giận
- Chương 226: 226: Là Thần Thì Không Thể Xâm Phạm
- Chương 227: 227: Tiền Này Nhận Hay Không
- Chương 228: 228: Gan Trời
- Chương 229: 229: Những Gì Còn Lại
- Chương 230: 230: Sư Huynh Của Giang Hải
- Chương 231: 231: Mạnh Quá Mức Tưởng Tượng
- Chương 232: 232: Nhổ Cỏ Tận Gốc
- Chương 233: 233: Cầu Xin Được Chết
- Chương 234: 234: Vẫn Vậy
- Chương 235: 235: Xin Ngủ Cùng
- Chương 236: 236: Giữ Bình Tĩnh
- Chương 237: 237: Giận Dữ Làm Gì Chứ
- Chương 238: 238: Đổi Chủ
- Chương 239: 239: Cận Kề
- Chương 240: 240: Sắp Có Biến Lớn
- Chương 241: 241: Chết Người Rồi
- Chương 242: 242: Chưa Kết Thúc
- Chương 243: 243: Cần Thời Gian
- Chương 244: 244: Tìm Chết
- Chương 245: 245: Chỉ Có Vậy
- Chương 246: 246: Có Cần Nể Trọng
- Chương 247: 247: Ngoài Dự Liệu
- Chương 248: 248: Sóng Gió Giang Thanh
- Chương 249: 249: Không Cùng Nhau
- Chương 250: 250: Kế Sách
- Chương 251: 251: Âm Thầm Lên Kế Hoạch
- Chương 252: 252: Căng Thẳng
- Chương 253: 253: Có Máu Chảy
- Chương 254: 254: Còn Có Thể Sống
- Chương 255: 255: Đến Nơi Khác
- Chương 256: 256: Dù Sao Cũng Chết
- Chương 257: 257: Cảm Nhận
- Chương 258: 258: Đừng Ai Nghĩ Cản
- Chương 259: 259: Hai Bên Có Lợi
- Chương 260: 260: Lấy Được
- Chương 261: 261: Lại Có Máu
- Chương 262: 262: Cùng Đi
- Chương 263: 263: Suy Nghĩ Đen Tối
- Chương 264: 264: Cướp
- Chương 265: 265: Chạy Đi
- Chương 266: 266: Chém Giết
- Chương 267: 267: Lênh Đênh
- Chương 268: 268: Tới Nơi
- Chương 269: 269: Mạnh Càng Thêm Mạnh
- Chương 270: 270: Lập Dị
- Chương 271: 271: Có Ích Gì
- Chương 272: 272: Là Cái Gì
- Chương 273: 273: Rắc Rối Hơn
- Chương 274: 274: Cánh Cửa
- Chương 275: 275: Cẩn Trọng Hơn Nữa
- Chương 276: 276: Về Thôi Nào
- Chương 277: 277: Đoàn Tụ
- Chương 278: 278: Vui Mừng
- Chương 279: 279: Đoàn Tụ
- Chương 280: 280: Vui Mừng
- Chương 281: 281: Cần Gặp Người
- Chương 282: 282: Bắt Đầu Một Việc Khác
- Chương 283: 283: Dọa Sợ
- Chương 284: 284: Sự Cố
- Chương 285: 285: Nơi Nào Cũng Được
- Chương 286: 286: Thông Minh Hại
- Chương 287: 287: Hại Người Và Người Hại
- Chương 288: 288: Còn Đường Chính Thống
- Chương 289: 289: Ai Cũng Cần Ăn Cơm
- Chương 290: 290: Có Mâu Thuẫn
- Chương 291: 291: Cạm Bẫy Thiết Lập
- Chương 292: 292: Không Thể Được
- Chương 293: 293: Đồ Tốt
- Chương 294: 294: Lại Đi
- Chương 295: 295: Là Ai
- Chương 296: 296: Người Của Ai
- Chương 297: 297: Có Quen Nhau Sao
- Chương 298: 298: Gia Tộc Lớn
- Chương 299: 299: Nụ Cười Bí Hiểm
- Chương 300: 300: Vật Để Lại
- Chương 301: 301: Gây Chia Rẽ
- Chương 302: 302: Ra Mắt
- Chương 303: 303: Nguy Hiểm Ẩn Ẩn
- Chương 304: 304: Chết Khó Coi
- Chương 305: 305: Nơi Có Người
- Chương 306: 306: Ác Quỷ Hay Thiên Thần
- Chương 307: 307: Mày Hết Nể Rồi
- Chương 308: 308: Có Sự Kết Nối
Chàng Rể Kỳ Quái
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.