Chuyện Nhà Nông

Tác giả : Mẫn Mẫn

Chương 15: Rắc rối trong lễ hội

Lễ hội nông sản của làng Hài Hước đã đến gần. Mọi người hối hả chuẩn bị, không khí phấn khởi bao trùm. Hòa, Lan, Tùng và Bích đã lên kế hoạch chu đáo cho sự kiện này, hy vọng sẽ thu hút được nhiều du khách và nâng cao thu nhập cho dân làng. Nhưng chưa kịp vui mừng, rắc rối đã bắt đầu.

“Cậu chắc chắn không quên việc chuẩn bị thực phẩm chứ, Tùng?” Hòa hỏi với chút lo lắng.

“Chắc chắn rồi! Mình đã chuẩn bị mấy mâm lớn rau củ tươi ngon!” Tùng đáp với nụ cười tươi tắn, nhưng không ai biết hắn đã ăn hết nửa số thực phẩm ấy trong những bữa ăn trước đó.

“Thật không? Chúng ta cần kiểm tra lại,” Lan nói, ánh mắt nghi ngờ.

Khi cả nhóm bắt đầu kiểm tra, sự thật phơi bày. Tùng đã “vô tình” tiêu thụ gần hết số thực phẩm. Hòa và Lan nhìn nhau, không biết nên cười hay nên khóc.

“Tùng! Cậu đã làm hỏng mọi thứ rồi!” Hòa kêu lên.

“Chỉ là một chút thôi mà, mọi người không phải quá căng thẳng,” Tùng cười ngại ngùng.

“Căng thẳng sao được! Lễ hội sắp diễn ra, mà cậu lại để mất hết thực phẩm!” Bích nói với giọng điệu nghiêm túc.

“Chúng ta phải nghĩ cách khắc phục ngay,” Lan nói, bàn tay cô nắm chặt lại. “Có thể đi thu gom thêm thực phẩm từ các nhà khác.”

“Đúng, đi thôi!” Hòa gật đầu, cảm giác trách nhiệm trĩu nặng.

Cả nhóm chia nhau đi khắp làng, gõ cửa từng nhà xin giúp đỡ. Mọi người đều sẵn lòng đóng góp, nhưng khi trở về, Tùng lại không thể cưỡng lại món ăn trước mặt.

“Thôi nào, Tùng! Đừng ăn nữa! Chúng ta cần giữ sức cho lễ hội!” Lan la lên, nhưng Tùng đã cắm cúi ăn một miếng nữa.

Mọi chuyện càng trở nên rắc rối khi Hòa thấy Khải đang đứng gần đó, ánh mắt nham hiểm. Hắn cười lớn, “Chà, sao mọi người lại cuống cuồng thế? Lễ hội mà không có gì để trưng bày thì thật thảm hại!”

“Cậu không có quyền xen vào việc của chúng tôi!” Bích nói, ánh mắt không rời khỏi Khải.

“Ôi, đừng nóng! Tôi chỉ muốn giúp thôi mà!” Khải giả vờ hồn nhiên, nhưng trong lòng hắn đang lên kế hoạch phá hoại.

“Chúng ta không cần sự giúp đỡ của cậu,” Hòa cứng rắn nói. “Chúng tôi sẽ tự lo được.”

Khải chỉ cười, rồi bỏ đi, để lại nỗi lo lắng trong lòng Hòa. Anh biết rằng Khải không từ bỏ dễ dàng, hắn sẽ tìm cách khiến lễ hội thất bại.Khi trở về, Hòa, Lan, Tùng và Bích ngồi lại để bàn kế hoạch. “Chúng ta cần phải làm một cái gì đó thật đặc biệt để thu hút sự chú ý của mọi người,” Lan đề nghị.

“Có thể làm một trò chơi lớn? Hoặc một cuộc thi nấu ăn?” Tùng nói, mắt sáng lên.

“Ý hay! Nhưng chúng ta cũng cần có sản phẩm để trưng bày,” Hòa nhắc nhở.

“Đúng rồi! Chúng ta có thể kêu gọi sự giúp đỡ từ những người khác trong làng,” Bích góp ý.

Cả nhóm quyết định tổ chức một cuộc thi nấu ăn, trong đó các gia đình sẽ đem đến món ăn đặc trưng của mình để tranh tài. Mọi người đều hào hứng, và không khí lại trở nên vui vẻ hơn.

Lễ hội bắt đầu với những tiếng cười nói, âm nhạc vang lên khắp nơi. Lan dẫn dắt cuộc thi nấu ăn, trong khi Hòa cùng Bích đứng canh chừng không cho Khải có cơ hội phá hoại.

Tuy nhiên, giữa lúc không khí đang vui vẻ, Tùng lại để một cái bát lớn đầy thức ăn rơi xuống đất. “Ôi không! Mình xin lỗi!” Tùng kêu lên, mặt đỏ bừng.

“Cậu lại làm hỏng mọi thứ rồi!” Hòa thở dài, nhưng rồi cũng không kìm được nụ cười. Tình huống thật dở khóc dở cười.

“Chúng ta có thể sử dụng những gì còn lại để tạo ra một món ăn mới! Hãy để mọi người thử sức sáng tạo!” Lan nói, ánh mắt lấp lánh.

Hòa gật đầu, “Đúng vậy! Chúng ta sẽ làm điều này thành một cơ hội!”

Khi cuộc thi nấu ăn diễn ra, những món ăn đặc sắc từ chính tay người dân làm ra tạo nên một bữa tiệc thị giác. Mọi người đều vui vẻ, tiếng cười vang lên khắp nơi. Hòa cảm thấy lòng mình ấm áp, nhưng vẫn không thể bỏ qua sự hiện diện của Khải.

Giữa cuộc thi, Khải lại xuất hiện, nhưng lần này Hòa không cho hắn cơ hội. “Chúng ta đang tổ chức một lễ hội thành công, không cần sự giúp đỡ của cậu!” Hòa tuyên bố.

“Chắc chắn rồi! Nhưng hãy coi chừng, mọi thứ có thể không diễn ra suôn sẻ đâu,” Khải đáp lại, rồi lùi lại một bước.

“Đừng lo, Hòa. Chúng ta sẽ làm tốt,” Bích nói, ánh mắt đầy quyết tâm.

Khi màn đêm buông xuống, ánh đèn lung linh soi sáng lễ hội, mọi người cùng nhau vui vẻ. Hòa nhận ra rằng tinh thần đoàn kết của làng chính là sức mạnh lớn nhất. Nhưng trong lòng anh vẫn còn cảm giác hồi hộp, không biết Khải sẽ làm gì tiếp theo.

Lễ hội chưa kết thúc, và cuộc chiến với Khải vẫn còn ở phía trước. Hòa hít một hơi thật sâu, chuẩn bị cho những gì sẽ đến.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu