Lễ hội thành công. Khắp nơi trong làng Hài Hước, tiếng nhạc vang lên rộn rã, tiếng cười nói hòa quyện với hương vị nồng nàn của các món ăn truyền thống. Mọi người tụ tập ở quảng trường, nơi những gian hàng trưng bày sản phẩm nông sản được bày biện đẹp mắt. Hòa đứng giữa đám đông, cảm nhận được sự phấn khích đang lan tỏa trong không khí.
“Chúng ta đã làm được!” Lan nói, đôi mắt lấp lánh dưới ánh mặt trời. Cô nhón chân, tựa vào vai Hòa, khiến tim hắn đập nhanh hơn.
“Đúng vậy, nhưng đừng quên Khải vẫn đang ở đây,” Hòa nhắc nhở, ánh mắt lướt qua một góc của lễ hội. Hắn thấy Khải đứng đó, vẻ mặt thâm trầm, không rời mắt khỏi đám đông.
“Chúng ta sẽ không để hắn phá hoại ngày vui này,” Bích nói, bước tới bên cạnh Hòa và Lan. Cô nắm chặt tay, thể hiện sự quyết tâm. “Hãy tập trung vào lễ hội. Chúng ta đã chuẩn bị rất nhiều cho ngày hôm nay.”
“Phải rồi, chỉ cần chúng ta đoàn kết, mọi chuyện sẽ ổn thôi,” Tùng vui vẻ nói, đang bưng một đĩa bánh xèo lớn. Hắn đưa đĩa cho Hòa. “Này, ăn đi, rất ngon đấy!”
Hòa cười, nhưng lòng hắn vẫn không yên. Hắn nhìn quanh, thấy mọi người đang say sưa tham gia các hoạt động. Tiếng reo hò của những người tham gia cuộc thi nấu ăn vang lên, tạo nên một không khí sôi động. Hòa cảm thấy tự hào về những gì họ đã làm được.
“Chúng ta nên chuẩn bị cho phần thi của mình,” Lan nói, ánh mắt đầy hy vọng. “Mọi người đang rất mong đợi.”
“Đúng rồi!” Hòa gật đầu, “Hãy để mọi người thấy tài năng của chúng ta.”
Khi họ đến gần gian hàng của mình, Hòa cảm nhận được sự hồi hộp. Hắn và Lan đã chuẩn bị món ăn từ những sản phẩm nông sản tươi ngon nhất của làng. Mọi thứ đều đã sẵn sàng, chỉ còn chờ giám khảo đến.
Giữa lúc mọi người đang chuẩn bị, bỗng có tiếng la lớn vang lên từ phía gian hàng bên cạnh. Một mảnh vải bay lên không trung, rồi rơi xuống, dính đầy bùn đất. Mọi người quay lại, và Hòa nhận ra đó là Hồng, đang cố gắng dọn dẹp.
“Hồng, cẩn thận chút!” Bích kêu lên, nhưng Hồng chỉ cười hề hề. “Đừng lo, mình sẽ làm được!”
“Đúng là không thể tin nổi,” Tùng nói, lắc đầu. “Cô ấy lúc nào cũng như vậy.”
Hòa chỉ biết cười, nhưng lòng hắn lại dấy lên một nỗi lo. Nếu Khải lợi dụng tình huống này, có thể hắn sẽ gây rối. Hắn quay sang Lan, “Chúng ta phải giữ mắt quan sát.”
“Để mình lo,” Lan đáp, ánh mắt kiên quyết. “Còn anh, hãy chuẩn bị cho món ăn của mình.”
Hòa gật đầu, quyết tâm làm cho lễ hội thành công. Trong khi mọi người xung quanh đang hào hứng, hắn cảm nhận được tình cảm ấm áp từ Lan, làm hắn có thêm động lực.
Cuộc thi nấu ăn bắt đầu. Mọi người tập trung vào gian hàng của mình, hăng hái chuẩn bị những món ăn ngon nhất. Hòa thấy Lan say mê với từng nguyên liệu, đôi tay cô thoăn thoắt, tạo ra những món ăn không chỉ ngon mà còn đẹp mắt. Hòa không thể không ngắm nhìn cô, trái tim hắn như đập nhanh hơn.
“Anh có muốn thử không?” Lan hỏi, đưa cho Hòa một miếng bánh vừa mới chiên. Hắn cắn một miếng, hương vị ngập tràn trong miệng.
“Ngon quá!” Hòa thốt lên, không thể kìm được. “Cô thật tài giỏi.”
“Cảm ơn, nhưng còn nhiều việc phải làm,” Lan cười tươi. “Chúng ta phải làm cho món ăn của mình thật đặc biệt.”Khi cuộc thi đang diễn ra, bỗng có tiếng nói vang lên từ phía sau. “Các bạn có vẻ rất bận rộn nhỉ?” Khải xuất hiện, vẻ mặt đầy mỉa mai.
Hòa cảm thấy hơi khó chịu. “Chúng tôi đang chuẩn bị cho lễ hội. Anh nên đi chỗ khác.”
“Ôi, thật không khí vui vẻ,” Khải nói, không để ý đến lời Hòa. “Nhưng không biết các bạn có giữ được sự vui vẻ này đến cuối không?”
“Chúng tôi không cần sự châm chọc của anh,” Bích nói, ánh mắt sắc bén. “Hãy rời khỏi đây nếu không có việc gì.”
Khải chỉ cười, ánh mắt lấp lánh sự mưu mô. “Tôi chỉ muốn chúc mừng các bạn thôi mà. Hy vọng lễ hội sẽ thành công, không như những lần trước.”
Hòa cảm thấy lòng mình chùng xuống. Hắn biết Khải không phải là người dễ dàng từ bỏ. Hắn quay sang Lan, thấy cô đang nắm chặt tay, sự quyết tâm trong ánh mắt cô khiến hắn an tâm hơn.
“Chúng ta không thể để hắn làm hỏng ngày hôm nay,” Hòa nói, cố gắng giữ bình tĩnh.
“Đúng vậy. Hãy tập trung vào công việc của mình,” Lan đáp, nụ cười trên môi khiến không khí trở nên nhẹ nhàng hơn.
Cuộc thi tiếp tục diễn ra, mọi người đang hăng say thể hiện tài năng nấu nướng của mình. Hòa cảm nhận được sự phấn khích lan tỏa khắp nơi. Hắn và Lan cùng nhau chuẩn bị món ăn, không khí ấm áp và vui vẻ khiến mọi lo âu tan biến.
Cuối cùng, giám khảo cũng xuất hiện. Hòa cùng Lan đứng cạnh nhau, hồi hộp chờ đợi phản hồi. Những món ăn lần lượt được trình bày, tiếng khen ngợi vang lên khắp nơi. Hòa nhìn Lan, thấy nụ cười rạng rỡ trên gương mặt cô, lòng hắn ấm áp.
“Món ăn của chúng ta cũng không kém đâu!” Hòa nói, cảm giác tự tin dâng lên.
“Chắc chắn rồi,” Lan đáp, ánh mắt sáng ngời. “Chúng ta đã làm hết sức mình.”
Khi đến lượt họ, Hòa dâng món ăn lên, tim đập mạnh. Giám khảo nếm thử, vẻ mặt trầm ngâm. Một giây trôi qua như hàng giờ, Hòa cảm thấy như mọi thứ đều dừng lại.
“Rất ngon! Món này có hương vị rất đặc biệt!” Giám khảo khen ngợi, khiến cả hai không khỏi phấn khởi.
Hòa và Lan nhìn nhau, nụ cười trên môi không thể nào ngừng lại. Họ đã làm được. Một cảm giác hạnh phúc tràn ngập trong lòng, và giữa những tiếng vỗ tay, Hòa chợt nhận ra rằng tình cảm của mình dành cho Lan đã nảy nở mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
“Cảm ơn em,” Hòa thì thầm, lòng tràn đầy xúc động.
“Cảm ơn anh đã luôn bên cạnh,” Lan đáp, ánh mắt cô sáng rực.
Giữa không gian ấm áp của lễ hội, Hòa cảm nhận được tình yêu đang nảy nở giữa họ. Hắn biết rằng, dù Khải có mưu mô đến đâu, họ sẽ luôn cùng nhau vượt qua.
Nhưng sự yên bình không kéo dài lâu. Hòa chợt nhìn thấy Khải đứng bên ngoài, ánh mắt lấp lánh sự thù địch. Hắn biết rằng một cuộc đối đầu mới sắp diễn ra, và lễ hội vẫn còn nhiều điều bất ngờ đang chờ đợi.
truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive
truyenfull,truyenfull vn