Chuyện Nhà Nông

Tác giả : Mẫn Mẫn

Chương 4: Tình huống dở khóc dở cười trong vườn

Khi buổi sáng đầu tiên của việc trồng cây đến, Hòa cảm thấy hồi hộp hơn bao giờ hết. Anh đã chuẩn bị tâm lý cho việc bắt tay vào công việc, nhưng có lẽ không ai có thể dự đoán được rằng ngày hôm đó sẽ diễn ra nhiều tình huống dở khóc dở cười.

“Cậu đã sẵn sàng chưa?” Lan hỏi, đứng bên cạnh với một nụ cười tươi rói. Cô đã chuẩn bị sẵn sàng dụng cụ và hạt giống.

“Rất sẵn sàng!” Hòa đáp, ánh mắt tràn đầy niềm vui, nhưng không khỏi lo lắng. Anh cầm một cái xẻng, nhìn nó như thể nó là một vũ khí bí mật. “Chỉ cần chúng ta làm theo kế hoạch, mọi thứ sẽ ổn thôi.”

“Đúng rồi, nhưng nhớ là phải làm đúng cách nhé! Không được làm hỏng đâu,” Lan nhắc nhở, cố gắng giữ cho tinh thần cả hai luôn lạc quan.

Hòa gật đầu, nhưng trong lòng anh đã có chút nghi ngờ. Hành động đầu tiên là đào lỗ để trồng cây. Anh bắt đầu xới đất, nhưng cái xẻng dường như không hợp tác. Mỗi lần anh nhấc nó lên, nó lại bật xuống đất như thể đang trêu chọc anh.

“Cậu có chắc là đã làm đúng không?” Lan hỏi, vừa cười vừa cố gắng giúp Hòa điều chỉnh tư thế.

“Chắc chắn mà! Chỉ là đất hơi cứng thôi,” Hòa đáp, cố gắng tỏ ra tự tin. Nhưng sau vài phút, mồ hôi đã đổ ra như tắm. Anh chợt nghe tiếng cười rộn rã từ phía xa. Nhìn lại, Tùng và Bích đang đứng cách đó không xa, quan sát họ với ánh mắt thích thú.

“Để mình giúp cậu!” Tùng nói, tiến lại gần. “Cậu chỉ cần dùng sức một chút.”

Hòa nhường lại cái xẻng cho Tùng, nhưng chỉ một vài cú xới, đất lại bật lên như thể đang phản kháng. “Ôi trời, sao mà cứng thế này!” Tùng thở hổn hển.

“Có lẽ chúng ta nên thử cách khác,” Lan đề xuất, “Hay là chúng ta tìm một cái cuốc to hơn?”

“Hay là một cái búa!” Hòa thêm vào, khiến cho mọi người bật cười. “Nhưng mà, nếu không được thì… chúng ta có thể chuyển sang trồng rau!”

Lan lắc đầu, “Không thể, chúng ta đã quyết định trồng cây ăn trái mà!”

Cuối cùng, sau rất nhiều cố gắng và những tiếng cười, Hòa, Lan, Tùng và Bích đã thành công trong việc đào được những lỗ trồng đầu tiên. Hòa cẩn thận đặt hạt giống vào và lấp đất lại, nhưng ngay sau đó, một cơn gió mạnh thổi qua làm cho đất trong lỗ bay tứ tung.

“Trời ơi!” Hòa kêu lên, mặt mày thất vọng. “Mọi thứ lại bị hỏng rồi!”

“Không sao đâu, chúng ta có thể làm lại,” Bích động viên, “Cứ bình tĩnh nào!”

Hòa nhìn những hạt giống vừa được trồng lại lộ ra, lòng chua xót. “Mình thật vụng về, không biết có ai làm nông mà lại như mình không nữa.”“Chưa đâu, cậu vẫn chưa phải là người vụng về nhất đâu!” Tùng cười lớn, “Nhớ hồi mình trồng dưa hấu không? Toàn bộ bị chuột ăn sạch!”

Cả nhóm lại cười vang. Hòa cảm thấy nhẹ nhõm hơn, nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang. Lần này, Lan quyết định tự tay trồng hạt, nhưng không may lại đổ hết nước tưới lên người Hòa khi đang cố gắng làm cho đất ẩm.

“Ôi! Xin lỗi!” Lan đỏ mặt, còn Hòa thì ướt sũng nhưng không thể không cười.

“Cảm ơn cậu, mình đang rất khát nước!” Hòa đùa.

“Chúng ta phải làm một kế hoạch chi tiết hơn cho lần sau,” Bích nói, “Không thể để những điều này xảy ra nữa.”

“Một kế hoạch chi tiết… Đúng là ý tưởng hay,” Hòa gật đầu, nhưng trong lòng anh tự biết rằng những tình huống hài hước như thế này sẽ luôn xảy ra. Dù có chăm sóc cẩn thận đến đâu, thì cuộc sống nông dân vẫn sẽ luôn có những bất ngờ.

Khi công việc đã hoàn tất, cả bốn người ngồi nghỉ dưới bóng cây, thưởng thức những trái cây mà họ đã mang theo. Mọi người cùng nhau trò chuyện, cười đùa về những tình huống dở khóc dở cười vừa xảy ra.

“Thật sự, mình thấy việc trồng cây không chỉ là công việc mà còn là một trải nghiệm thú vị,” Lan nói, ánh mắt lấp lánh.

“Phải rồi, làm nông không chỉ có mồ hôi mà còn có niềm vui,” Hòa đồng tình, cảm thấy mọi mệt mỏi tan biến.

“Chỉ cần chúng ta không để Khải làm rối tung lên mọi thứ thì sẽ không có gì phải lo cả,” Bích thêm vào, khiến không khí lại rộn rã tiếng cười.

“Đúng! Khải mà xuất hiện thì mình sẽ không còn vui nữa,” Tùng nhún vai, “Nhưng mà… nếu có chuyện gì xảy ra, mình sẽ luôn sẵn sàng để giúp các cậu.”

“Cảm ơn cậu, Tùng!” Hòa nói với lòng biết ơn. “Thật sự, có các cậu bên cạnh, mình không còn cảm thấy đơn độc.”

Khi ánh nắng bắt đầu tắt dần, Hòa cảm thấy một niềm hy vọng mới. Dù cuộc sống nông dân có nhiều khó khăn, nhưng với những người bạn bên cạnh, mọi thứ sẽ trở nên dễ dàng hơn.

“Chúng ta sẽ phải làm lại vào ngày mai,” Lan nói, “Và lần này, mình sẽ mang theo một cái xẻng tốt hơn!”

Hòa chỉ biết cười, nhưng trong lòng đã chuẩn bị cho những tình huống dở khóc dở cười tiếp theo. Cuộc sống nông dân không bao giờ thiếu những bất ngờ, và anh đã sẵn sàng để đón nhận tất cả.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn Đọc truyện tại TruyenLau.com

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu