Ông cụ Phó vừa đi, sẽ không còn ai che chở cho Phó Quân Thâm nữa.
Thật ra thời gian Phó Quân Thâm ở nhà họ Phó không tính là dài.
3
Lúc năm tuổi, Phó Quân Thâm đã đến Đế đô, sinh sống ở Đế đô gần mười năm.
Đến năm mười bốn tuổi, anh mới
được cÔng cụ Phó đón về1 thành phố Hộ.
Sau đó thì có danh hiệu công tử ăn chơi phong lưu nhất thành phố Hộ.
Năm mười tám tuổi, Phó Quân Thâm đến Đ9ế đô một chuyện, thành phố Hồ lại nhận được tin tức anh chọc vào
nhà họ Mộng.
Vì thế, Ông cụ Phó lại đưa anh đến châu Âu ngay tro3ng đêm, hơn ba năm, gần bốn năm sau, Phó Quân Thẩm mới
lại quay về.
Tính tới tính lui, Phó Quân Thâm cũng chỉ ở nhà họ Phó chưa t8ới mười năm.
Nhưng Phó Minh Thành vẫn nhìn Phó Quân Thâm không vừa mắt, bởi vì Ông cụ Phó quá coi trọng anh.
Website TruyenLau.com
Một cậu ấm ăn chơi trác táng chỉ được mẽ ngoài, còn đầu chẳng làm được tích sự gì.
Phó Quân Thâm dựa vào đầu mà phách lối như vậy chứ?
Ông cụ Phó đi rồi, Phó Minh Thành lại cảm thấy thoải mái hơn nhiều, hòn đá nặng trĩu trong lòng ông ta cũng đã
Đọc truyện tại TruyenLau.com
rơi xuống.
Khác những bậc cha ông khác, ở nhà họ Phó, Ông cụ Phó có uy danh quá lớn.
nhà họ Phó có địa vị ở thành phố Hồ như ngày hôm nay cũng là nhờ có Ông cụ Phó. TruyenLau
Điều khiến Phó Minh Thành bất ngờ là Ông cụ Phó không giấu di chúc đi mà lại thẳng thắn đặt ngay trên bàn sách.
Phó phu nhân cũng nhìn thấy: “Minh Thành, ở đây này.”
Phỏ Minh Thành nhanh chóng đi tới, cầm di chúc trên bàn sách lên, bắt đầu lật xem.
Lúc nhìn thấy Ông cụ Phó để hết Ngự Hương Phường, 15% cổ phần Tập đoàn Phó thị cùng toàn bộ bất động sản
của nhà họ Phó ở Đế đô cho Phó Quân Thâm, gân xanh trên trán và trên cổ Phó Minh Thành run lên bần bật.
Ông ta thở hổn hển, trực tiếp xé nát bản di chúc trong tay.
Thấy hành động này của ông ta, Phó phu nhân biết ngay đã xảy ra chuyện gì.
Bà ta há miệng: “Ngự Hương Phường.
Ông cụ thật sự cho nó Ngự Hương Phường à?” Cho dù cả hai đều đã chuẩn
bị tâm lý nhưng nhìn thấy di chúc viết rõ rành rành vẫn không thể nào chấp nhận được.
Ngự Hương Phường đó!
Nền tảng của nhà họ Phó!
Bị một thằng ăn chơi trác táng lấy mất, chẳng được mấy ngày mà mất trắng.
Phó Minh Thành hít một hơi thật sâu: “Cứ chuẩn bị hậu sự trước đã, bố cũng tám mươi lăm tuổi rồi, đây là hỉ tang,
là chuyện tốt.
Mời thầy tới quyết định thời gian tổ chức tang lễ, còn phải mở tiệc mời các gia tộc lớn đến.”
Người già trên tám mươi tuổi qua đời, tang lễ đã có thể gọi là hỉ tang.
Thế nên đến lúc đó, nhà họ Phó cũng sẽ làm theo tập tục, đặt linh cữu trong nhà ba ngày bày tiệc rượu mời khách.
Với Phó Minh Thành mà nói, đây là một cơ hội rất lớn để ông ta lôi kéo đối tác.
Mấy ngày trước, bổ Tô Nguyễn là Tô Lương Huy đã gửi tin nhắn cho ông ta, nói là sẽ ủng hộ ông ta hết sức.
Ông ta muốn cho Phó Quân Thảm thấy rõ ai mới là người xứng đáng thừa kế nhà họ Phó.
Nhưng Phó Minh Thành cũng biết, ông ta xẻ bản di chúc này chẳng có tác dụng gì.
Ông cụ Phó là người rất cẩn thận, chắc chắn ông đã chuẩn bị rất nhiều bản di chúc, hơn nữa nhất định đã đưa đi
công chứng, có hiệu lực pháp luật.
Phó phu nhân như vừa tỉnh mộng, vội vàng bắt đầu gọi điện thoại.
Bây giờ bọn họ không cần chuẩn bị quan tài vì đã chuẩn bị từ cách đây rất lâu rồi.
Chẳng ai ngờ, hậu sự đã chuẩn bị
từ hơn ba năm trước, bây giờ mới dùng tới.
Phó Minh Thành ném những mảnh vụn tờ di chúc mình vừa xé vào thùng rác, đoạn liếc nhìn Ông cụ Phó nằm trên
giường một cái rồi đi ra ngoài.
Bên kia, sau khi gọi điện thoại cho mấy anh chị em khác của Phó Minh Thành, Phó phu nhân lại vội vàng lên lầu.
“Nhất Trần!” Phó phu nhân gõ cửa một cái, thấy tiếng ngáy vang của người trong phòng, bà ta dứt khoát dùng chìa
khóa mở cửa luôn: “Nhất Trần, mau dậy đi.”
“Mẹ, đừng làm phiền con.” Phó Nhất Trần lầu bầu một tiếng, lật người: “Hôm nay là cuối tuần, để con ngủ thêm lát
nữa.”
“Còn ngủ à?” Phó phu nhân tức đến độ véo xếch tại anh ta lên: “Ông nội con mất rồi, con ngủ gì mà ngủ?”
Câu này khiến Phó Nhất Trần lập tức tỉnh như sáo.
Anh ta mở choàng mắt, bật dậy: “Mẹ, mẹ nói gì cơ?”
“Sáng sớm nay, ông nội con đi rồi.” Trên mặt Phó phu nhân cũng không có vẻ gì là đau buồn, chỉ điềm nhiên nói:
“Dậy chuẩn bị với mẹ mau lên.”
Phó Nhất Trần cuống cuồng bắt đầu thay quần áo: “Chẳng phải sức khỏe ông vẫn tốt ạ? Sao tự dưng lại…”
Nói đoạn, như vừa nhận ra điều gì, anh ta vội hỏi: “Di chúc thì sao? Ông nội chia thế nào ạ?”
nhà họ Phó lớn như vậy, Ông cụ Phó còn có không ít anh chị em, chỉ riêng hàng con như Phó Minh Thành đã có
hơn hai mươi người chứ chưa cần nói đến hàng cháu như Phó Nhất Trần.
Phó phu nhân không nói gì.
“Không phải là cho Phó Quân Thâm hết đấy chứ?” Sắc mặt Phó Nhất Trần thoáng thay đổi: “Ông nội điên rồi ư?
Anh cả còn lù lù ra đấy mà để nó thừa kế nhà họ Phó à?”
“Con không phải lo lắng chuyện này.” Ngoài cửa, nét mặt Phó Minh Thành lạnh như bằng: “Phó Quân Thâm
không phải con của bố và mẹ con, nó không phải người nhà họ Phó, không có tư cách thừa kế cái nhà này.”
Cố Diệp Phi
Phó Nhất Trần sửng sốt: “Bố… bố nói gì cơ?”
Anh ta đố kỵ với Phó Quân Thâm nhiều năm như vậy, kết quả Phó Quân Thâm lại không phải người nhà họ Phó
ư?!
Phó Minh Thành không để ý đến anh ta nữa mà vội vàng đi tìm Hà Tuyền – người thực hiện di chúc do Ông cụ Phó
chỉ định.
***
Cũng trong sáng hôm đó, bốn gia tộc lớn đều đã biết tin Ông cụ Phó qua đời.
Mấy năm nay, nhà họ Giang vẫn luôn
ổn định đứng sau nhà họ Phú, Giang Mạc Viễn cùng một mục dồn lực vào nhà họ Giang để nhà họ Giang có thể
vượt qua nhà họ Phó, trở thành gia tộc đứng đầu bốn nhà hào môn.
Nhưng Giang Mạc Viễn luôn bận rộn chuyện ở
công ty, không mấy quan tâm đến thế giới bên ngoài, bà Giang là Diệp Tổ Hà phải gọi điện thoại bảo anh ta về.
“Mất rồi ạ?” Giang Mạc Viễn sửng sốt hiểm thấy, một lúc sau, anh ta chậm rãi nhả ra một câu vô cùng lạnh lùng:
“Cũng là chuyện trong dự liệu.”
Sức khỏe của Ông cụ Phó vẫn luôn không tốt, có chữa khỏi chắc cũng để lại di chứng gì đó.
Thế nên Giang Mạc Viễn không có bất cứ cảm xúc gì với chuyện này.
Đối với anh ta mà nói, Ông cụ Phó cũng chỉ là một người xa lạ.
Đến đời bọn họ, giao tình của tổ tiên đã phai nhạt từ lâu.
Diệp Tổ Hà đang pha trà, bình thản đáp: “Phỏ Nghĩa Xương đi rồi, thành phố Hộ này cũng sắp nổi sóng gió, Mạc
Viễn, đây là cơ hội của con đấy.”
Người nhà họ Phó còn tranh nhau đòi chia gia sản, bảo sao người ngoài lại không muốn thâu tóm nhà họ Phó?
Tuy trước kia bà ta còn muốn để Giang Mạc Viễn kết hôn với thiên kim nhà họ Phó, còn nói chuyện vui vẻ với Phó
phu nhân rồi.
Nhưng trên thế giới làm gì có tình nghĩa vĩnh cửu.
Đương nhiên nhà họ Giang phải đặt lợi ích lên hàng đầu.
Giang Mạc Viễn khẽ vuốt cằm: “Mẹ, con hiểu rồi.”
Nhân cơ hội nhà họ Phó nội loạn, nói không chừng nhà họ Giang có thể vượt qua nhà họ Phó, thậm chí thu mua
được mấy sản nghiệp lớn nhà họ cũng nên.
Giang Mạc Viễn ngồi trên ghế sô pha, nới lỏng cà vạt rồi cầm một tách
trà lên.
Sau khi nhập một hớp, như nghĩ tới điều gì, anh ta cau mặt một hồi, ánh mắt trở nên đăm chiêu.
Ông cụ Phó mất đi, người chịu đả kích lớn nhất chắc chắn là Phó Quân Thâm.
Không có cÔng cụ Phó, cậu ấm như
Phó Quân Thâm cũng mất đi chỗ dựa.
Giang Mạc Viễn v**t v* chiếc tách, ánh mắt dần sâu thăm thẳm.
Cứ như vậy, Doanh Tử Khâm cũng…
Giang Mạc Viễn hơi siết ngón tay, chậm rãi thở hắt ra một hơi, mi tâm giãn ra.
Anh ta nghe nói Doanh Tử Khâm đã bị đuổi khỏi nhà họ Doanh, anh ta cũng có thể thuận tiện đón cô về nhà họ
Giang.
Diệp Tổ Hà chú ý tới sự thay đổi trong cảm xúc của anh ta: “Mạc Viễn, con đang nghĩ gì thế?”
“Không có gì.” Giang Mạc Viễn thản nhiên: “Con đang nghĩ mẹ nói rất đúng, đây là cơ hội của con.”
Nghe vậy, Diệp Tổ Hà chỉ khẽ gật đầu, không hỏi nhiều nữa,
***
Vì là cuối tuần nên ông cụ Chung không đến công ty.
Ông vẫn dậy lúc tám giờ như ngày thường, ra ngoài tập Thái
Cực quyền, tản bộ rồi tiện đường đi mua chút thức ăn.
Ông cụ Chung khả thích cuộc sống bình dân thể này, dạo này ông còn bắt đầu học nấu ăn.
Lúc ông về đến nhà đã là
mười một giờ, nhìn thấy quản gia Chung ngơ ngẩn ngồi vững trên sô pha, thi thoảng còn đưa tay dụi mắt, ông lấy làm lạ, hỏi: “Sao thế?”
“Ông chủ.” Thấy ông về, quản gia Chung đứng bật dậy: “Ông chủ, nhà họ… họ Phó, có tang rồi.” Ông cụ Chung
không phản ứng kịp, máy móc hỏi lại: “Ai cơ?” “Ông cụ Phó.” Chung quản gia khẽ lau nước mắt: “Ông ấy vừa mất
sáng sớm nay.”
Cơ thể ông cụ Chung hơi loạng choạng, sắc mặt lập tức tái mét.
“Ông ngoại.” Ánh mắt Doanh Tử Khâm thoảng thay đổi, cô nhanh chóng bước lên đỡ lấy ông, đưa cho ông ly nước
đã chuẩn bị sẵn: “Ông ngoại, ông uống nước đi ạ.” Một khi tâm trạng người già quá d.a.o động sẽ tạo thành tổn
thương rất lớn đến cơ thể.
Ông cụ Chung run rẩy một hồi mới miễn cưỡng uống được một hớp nước.
Doanh Tử Khâm đã bỏ thuốc vào nước,
có thể giúp ông ổn định tâm trạng.
“Tử Khâm, cháu đi tìm thằng nhóc kia đi, ông ngoại không sao đâu.” Ông cụ Chung uống xong, không kịp buồn bã
bị thương đã nghĩ tới chuyện quan trọng nhất: “Bây giờ, người không chấp nhận nổi nhất là nó.
Cháu phải trông
chừng nó, ông Phó nói nó mà phát điên lên là có thể tổn thương cả chính bản thân mình.”
Sau khi xác nhận ông cụ Chung không có việc gì, Doanh Tử Khâm buông tay rồi ra ngoài.
***
Tin tức lan truyền rất nhanh, Phó Minh Thành lại có ý tổ chức tang lễ rình rang nên không đè tin xuống, tin tức cứ thế truyền tới Đế đô.
Mục Hạc Khanh cũng không thể tin nổi, Trong chốc lát, ông không nói gì, chỉ cúi đầu trầm mặc.
Bên cạnh, Mục Thừa mở miệng hỏi ý: “Ông chủ, chúng ta?” “Dùng máy bay tư nhân.” Mục Hạc Khanh nhanh chóng đưa ra quyết định: “Đến thành phố Hộ.”
- Chương 1: Thần toán trở về
- Chương 2: Bồi bổ cho cô bạn nhỏ thiếu máu của chúng ta
- Chương 3: Châu âu cổ
- Chương 4: Lấy gì so sánh với doanh lộ vi
- Chương 5: Rung động khi vé má
- Chương 6: Chỗ dựa
- Chương 7: Đại tiểu thư nhà họ doanh
- Chương 8: Ba năm nữa là kết hôn được rồi
- Chương 9: Tay chơi số một
- Chương 10: Cô ấy là thần y
- Chương 11: Phó quân thâm: tôi bị thận yếu?
- Chương 12: Gọi Tiếng Anh Nữa Nghe Thử Coi
- Chương 13: Một Đoạn Ghi Hình
- Chương 14: Bạn Nhỏ Nhà Tôi Thì Tôi Phải Chiều
- Chương 15: Cha Nuôi
- Chương 16: Nhà Họ Doanh Không Dám Nhưng Tôi Dám
- Chương 17: Định Cảm Ơn Anh Thế Nào Đ Y
- Chương 18: Thiếu Niên Thiên Tài
- Chương 19: Trường Đại Học Số Một Thế Giới
- Chương 20: Cô Bạn Nhỏ Sao Em Lại Sờ Anh Thế
- Chương 21: Nhà Họ Doanh Sẽ Gặp Quả Báo
- Chương 22: Sớm Muộn Gì Cũng Có Ngày Nó Phải Hối Hận
- Chương 23: Cô Bạn Nhỏ Nhà Tôi Giỏi Thật
- Chương 24: Doanh Lộ Vi Không Thể Nào Ngờ Được
- Chương 25: Thế Nào Gọi Là Thần Toán
- Chương 26: Anh Lại Gọi Thêm Lần Nữa Yểu Yểu
- Chương 27: Nát Mặt
- Chương 28: Thì Cứ Ra Tay Đi
- Chương 29: Vả Mặt
- Chương 30: Anh Trai Trực Nhật Cùng Với Em
- Chương 31: Giới Cổ Y Không Ai So Được Với Cô Ấy
- Chương 32: Từ Từ Từng Bước Bắt Ưng Phi Phi Ăn Rác
- Chương 33: Được Cho Cô Thấy Sự Công Bằng
- Chương 34: Dám Ngang Ngược Như Vậy Trước Mặt Thất Thiếu
- Chương 35: Phó Quân Thâm Không Ai Bảo Vệ Thì Để Tôi
- Chương 36: Con Là Mẹ Chỉ Để Làm Cảnh Thôi À
- Chương 37: Doanh Tử Khâm Liên Quan Gì Đến Bà
- Chương 38: Diễn Đàn Trường Bùng Nổ
- Chương 39: Đút Cho Cô Bạn Nhỏ Ăn Kẹo
- Chương 40: Bố Doanh Tớ Bảo Vệ Cậu
- Chương 41: Cám Ơn Cô Bé Đã Giúp Cô Dạy Dỗ Con Trai
- Chương 42: Cô Có Biết Kim Châm Độ Huyệt Là Gì Không
- Chương 43: Bố Doanh Đúng Là Đại Lão Toàn Năng
- Chương 44: Vỏ Bọc Thần Bí
- Chương 45: Ông Nội Ủng Hộ Cháu Cuỗm Cô Cháu Ngoại Của Lão Chung Đi
- Chương 46: Một Tấm Thẻ Ngân Hàng Vứt Thẳng Vào Mặt Của Giang Mạc Viễn
- Chương 47: Không Uổng Công Thương Cô Bạn Nhỏ
- Chương 48: Hot Search Trên Weibo
- Chương 49: Đại Lão Ra Tay Rồi
- Chương 50: Xả Giận Thay Cô Bạn Nhỏ Nhà Chúng Tôi
- Chương 51: Phản Kích Mạnh Mẽ!
- Chương 52: Trở Thành Trò Cười Của Cả Mạng Xã Hội
- Chương 53: Vả Mặt
- Chương 54: Xem Anh Đ Y Dạy Dỗ Người Bắt Nạt Em Như Thế Nào
- Chương 55: Và Mặt Với Tốc Độ Ánh Sáng
- Chương 56: Các người không đụng đến doanh đại lão được đâu!
- Chương 57: Phát sóng trực tiếp vụ kiện fanclub của doanh lộ vi
- Chương 58: Luôn có kẻ thích tự chuốc nhục vào người
- Chương 59: Lại một vỏ bọc nữa
- Chương 60: Chuyện của cô doanh, các vị không có tư cách nhúng tay vào
- Chương 61: Hai người bọn họ đứng gần nhau quá rồi
- Chương 62: Còn có gì mà đại lão không biết không?
- Chương 63: Huênh hoang thế đấy
- Chương 64: Nhà họ doanh mặt mày xám xịt đi về
- Chương 65: Bà có biết con bé mới là cháu gái ruột của bà không?
- Chương 66: Sụp đổ hình tượng
- Chương 67: Không xứng trình diễn “mặt trời và mặt trăng”
- Chương 68: Cô bạn nhỏ, lên xe với anh
- Chương 69: Phó quân thâm:Ngay cả tay của phụ nữ anh cũng chưa từng chạm vào
- Chương 70: Nhà họ nhiếp ở đế đô!
- Chương 71: Doanh lộ vi tái mặt khi toà đưa ra phán quyết
- Chương 72: Lạnh rồi
- Chương 73: Doanh đại lão xem bói rất giỏi
- Chương 74: Biết rõ ai mới thật sự là con nuôi
- Chương 75: Rõ ràng là đang tát vào mặt bọn họ
- Chương 76: Đạp chung tri vãn cắm đầu xuống nước
- Chương 77: Hạ tuần nhìn thấy livestream
- Chương 78: Sẽ bị đại học norton tước học vị
- Chương 79: Doanh tử khâm rất giống một người
- Chương 80: Thôi miên sư số một
- Chương 81: Quỳ xuống trước doanh đại lão đi
- Chương 82: Chúc mừng sinh nhật tuổi mười bảy của yểu yểu
- Chương 83: Chấn động toàn cầu!
- Chương 84: Cú vả mặt vô hình trí mạng nhất
- Chương 85: Đầu bếp chính đi tổ chức sinh nhật cô doanh tử khâm rồi
- Chương 86: Anh thấy bức tranh chữ này thế nào?
- Chương 87: Thư pháp của doanh tử khâm quá mạnh
- Chương 88: Kiêu ngạo, viết ngay trước mặt tất cả mọi người
- Chương 89: Thịnh thanh đường:Cậu nói chữ này là do ngụy hậu viết?
- Chương 90: Vỏ bọc đã rơi ra như thế
- Chương 91: - Thân bại danh liệt!
- Chương 92: - Doanh đại lão không phải là con người
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108: CHƯƠNG 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201: HỘI KÍN, DOANH TỬ KHÂM MẠNH HƠN CẬU VẠN LẦN
- Chương 202: DÁM ĐỘNG ĐẾN THỨ CỦA ĐẠI LÃO? CÚT RA KHỎI NHÀ HỌ CHUNG
- Chương 203: VẢ MẶT TẠI CHỖ, AI NẤY ĐỀU PHÁT RỒ
- Chương 204: DOANH HOÀNG: TỔ TIÊN CỦA CÁC NGƯỜI LÀ ĐỒ ĐỆ CỦA TÔI
- Chương 205: DOANH THIÊN LUẬT BIẾT ĐƯỢC DOANH NGUYỆT HUYÊN LÀ THIÊN KIM GIẢ
- Chương 206: PHẢI CÔNG BỐ DOANH TỬ KHẨM MỚI LÀ ĐẠI TIỂU THƯ THẬT
- Chương 207: MÓN QUÀ, HÀNH ĐỘNG CỦA DOANH ĐẠI LÃO
- Chương 208: SUY SỤP TÂM LÝ
- Chương 209: Ở NGAY TRƯỚC MẮT EM
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 275
- Chương 276
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
- Chương 280
- Chương 281
- Chương 282
- Chương 283
- Chương 284
- Chương 285
- Chương 286
- Chương 287
- Chương 288
- Chương 289
- Chương 290
- Chương 291
- Chương 292
- Chương 293
- Chương 294
- Chương 295
- Chương 296
- Chương 297
- Chương 298
- Chương 299
- Chương 300
- Chương 301
- Chương 302
- Chương 303
- Chương 304
- Chương 305
- Chương 306
- Chương 307
- Chương 308
- Chương 309
- Chương 310
- Chương 311
- Chương 312
- Chương 313
- Chương 314
- Chương 315
- Chương 316
- Chương 317
- Chương 318
- Chương 319
- Chương 320
- Chương 321
- Chương 322
- Chương 323
- Chương 324
- Chương 325
- Chương 326
- Chương 327
- Chương 328
- Chương 329
- Chương 330
- Chương 331
- Chương 332
- Chương 333
- Chương 334
- Chương 335
- Chương 336
- Chương 337
- Chương 338
- Chương 339
- Chương 340
- Chương 341
- Chương 342
- Chương 343
- Chương 344
- Chương 345
- Chương 346
- Chương 347
- Chương 348
- Chương 349
- Chương 350
Cô Thiên Kim Thất Lạc - Tố Uyên
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.