Hacker nào đó nhìn thanh tiến độ màu đỏ này, sắc mặt đột ngột thay đổi.
Chỉ cần 0,1% cuối cùng này biến thành màu đỏ, vậy đồng n3ghĩa với việc tường lửa của Tập đoàn Venus bị công
phá hoàn toàn.
Thế nhưng rõ ràng là khi nãy bọn họ đã làm biện pháp phòng ng1ự, ngăn cản thế công của đối phương rồi.
Sao thanh tiến độ đã lùi về lại đột ngột tăng lên nhiều như vậy?!
Đây là chuyệ9n xưa nay chưa từng có.
Trong phòng làm việc của viện trưởng ở bệnh viện Thiệu Nhân.
“Cô Doanh, cô…” Viện trưởng cũng3 giật mình vì tiếng cảnh báo đột ngột vang lên, ông tò mò đi tới xem: “Cô sắp
thua trò chơi này ư?”
Doanh Tử Khâm không hề đáp8 lại, chỉ nhìn thanh tiến độ màu đỏ sắp bị công chiếm hoàn toàn, vẻ mặt không hề
thay đổi chút nào, vẫn bình tĩnh nhập code vào.
Lúc này hacker nào đó cũng phát hiện ra thanh tiến độ đã đạt tới
99,9% thể nhưng 0,1% còn lại mãi vẫn chưa thấy chạy nốt.
Ánh mắt anh ta thay đổi, bắt đầu giành giật từng giây để định vị người tấn công tường lửa.
Ba mươi giây sau, cuối cùng Doanh Tử Khâm đã gõ xong đoạn code thứ hai.
Sau đó cô đưa tay lên, chậm rãi ấn vào phím “Enter”. Nguồn copy từ TruyenLau.com
“Tít…”
Tiếng cảnh báo liên tục vang lên biến thành một âm thanh kéo dài, cao tới tận cùng, sau đó biến mất.
Đồng thời thanh tiến độ màu đỏ cũng nhanh chóng rút ngược trở về, trong thời gian chưa đầy một giây đã trở về
0%.
Lần này thanh tiến độ không tăng lên nữa. Website TruyenLau.com
Những ngón tay Doanh Tử Khâm vẫn không hề rời khỏi bàn phím, tiếp tục gõ.
Cô đang tiến hành gia cố cho tường lửa của Tập đoàn Venus.
Cho dù người tấn công tường lửa đã thất bại, rút lui,
trong thời gian ngắn không thể ngóc đầu trở lại.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Nhưng chung quy thì đối phương đã tìm được lỗ hổng của tưởng
lửa, vậy nên nhất định phải khắc phục được lỗ hổng này.
Qua thêm nửa tiếng, ngón tay Doanh T Viện trưởng lau mồ hôi, khẽ thở phào một tiếng.
ử Khâm mới dừng lại, cô bình thản nói:
“Thằng rồi.”
Chính ông cũng không hiểu vì sao khi xem trò chơi công thủ này, ông lại cảm thấy hãi hùng khiếp vía, mồ hôi đầm
đìa.
Trái tim ông phải rèn luyện thêm mới được.
Ở bờ bên kia đại dương.
Hacker nào đó thở phào một tiếng.
Cuối cùng đã kết thúc.
Cho dù anh ta bắt tay với Doanh Tử Khâm ngăn chặn đợt tấn công này, thế nhưng vẫn không thể định vị được
người tấn công ở đâu.
Trong lúc giao chiến, anh ta có thể nhận định được kỹ thuật tấn công của đối phương vô cùng mạnh mẽ.
Tối thiểu là sàn sàn với anh ta.
Sở dĩ khó ngăn chặn như vậy là vì lúc Josie tìm tới anh ta thì tường lửa đã sắp bị phá
giải xong rồi.
Nếu như giao đấu ngay từ đầu, đối phương sẽ không thể làm được gì cả.
Hành động của đối phương
có chuẩn bị trước.
Hacker nào đó xoa đầu, cầm điện thoại di động lên gọi một cuộc.
Sau khi đổ bốn tiếng chuông, đầu dây bên kia mới
nghe máy.
“Tôi nói này, cậu làm gì vậy hả?” Hacker nào đó bất mãn nói: “Thiếu chút nữa là công ty của cậu đã bị công phá mà
cậu vẫn coi như không có chuyện gì xảy ra à?”
“Hả?” Phó Quân Thâm nói với vẻ lười biếng, cười đáp: “Chẳng phải là còn có anh hay sao?” “Đệt, còn có tôi cái gì
chứ hả?” Hacker nào đó tức điên người: “Hóa ra là tôi làm công cho cậu đó hả? Tôi nói cho cậu biết, lần này có tôi
cũng không đủ.”
Anh ta hừ lạnh một tiếng: “Không biết là cậu đắc tội với ai, trình độ của đối phương rất cao siêu, tôi phải mời bạn
nhỏ nhà cậu bắt tay hợp tác với tôi mới ngăn cản được đó.”
Nghe được câu này, bờ môi cong của Phó Quân Thâm có chút thay đổi.
Sắc mặt anh trở nên lạnh nhạt: “Lần sau nếu như chuyện này diễn ra thì hãy tìm tôi luôn.”
“Sao hả?” Hacker nào đó bóc một hộp mì tôm, cầm một chai Cocacola lên: “Chẳng phải là cậu không chạm vào máy
vi tính nữa ư? Muốn rời núi rồi hả?”
“Ừm, tôi tự mình ra tay.” Phó Quân Thâm dừng lại một chút, dường như cười một tiếng: “Không thể để cô ấy mệt
mỏi được.” “Phụt! Khụ khụ khụ!” Hacker nào đó bị sặc Cocacola, sau khi bình thường lại, anh ta giận dữ hét: “Con
mẹ nó, cậu nói tiếng người được không?! Vậy thì tôi có thể mệt mỏi được à?”
Trong điện thoại, giọng nói lười biếng mang theo ý cười của Phó Quân Thâm vang lên: “Tần Linh Yến.”
Hacker nào đó giật b.ắ.n người, suýt nữa là ném bát mì tôm trên tay ra ngoài: “Đệt, cậu gọi tên đầy đủ của tôi làm gì
vậy hả?”
Mỗi lần bị gọi tên đầy đủ, anh ta đều nhớ lại những ký ức không vui.
Trước kia mỗi một lần anh ta gây ra chuyện gì, mẹ anh ta sẽ gọi đầy đủ cả họ lẫn tên anh ta, sau đó là một trận đòn
như người.
Đã trải qua rất nhiều năm rồi nhưng chuyện này vẫn ám ảnh trong lòng anh ta.
Vậy nên anh ta mới đặt cho liên minh hacker cái tên “ẩn danh”.
Bên trong giới hacker, Liên minh hacker ẩn danh luôn xưng hô với nhau bằng biệt danh.
Trừ khi là chủ động công khai tên thật của mình, nếu không thì người khác sẽ không biết được.
Hơn nữa, điều quan trọng nhất chính là Tần Linh Yến không hề thích cái tên này chút nào!
Vừa đần lại vừa giống tên con gái.
Có bố mẹ nhà nào đặt tên này cho một đứa con trai không hả?
Linh Yến.
Anh ta cảm thấy chắc chắn là bố mẹ mình tham gia đám ma chay hiếu hỉ nhà nào đó rồi đặt cái tên này cho anh ta.
Đôi mắt đào hoa của Phó Quân Thâm khẽ híp lại, cong môi lên: “Tần Linh Yến, tôi đề nghị tốt hơn hết là anh hãy
mua một cái máy thay đổi giọng nói.” Tần Linh Yến ăn một miếng mì tôm, hoang mang: “Gì hả?”
“Giọng nói của anh rất giống mấy cậu nhóc ngây thơ” Phó Quân Thâm lười biếng đáp: “Nếu như không phải tôi và
anh đã gọi video với nhau, tôi cũng không tin anh đã hơn hai mươi tuổi rồi đâu.”
Dừng lại một chút, anh lười biếng bổ sung một câu: “Tôi từng gặp một cậu nhóc chín tuổi ở nhà họ Mục ở Đế đô,
giọng nói của cậu nhóc ấy không khác gì anh cả.”
“Anh mà không mua máy thay đổi giọng nói, cẩn thận sau này bị lừa đó.”
Tần Linh Yến: “…”
Đề ma ma.
Hai tên b**n th** kia đang lôi anh ta ra làm trò đùa đấy hả?
“Được rồi, ngoài hai người ra thì tôi còn có thể nói chuyện với ai chứ?” Tần Linh Yến hừ lạnh một tiếng: “Cậu hãy
mau chóng suy nghĩ xem mình đã chọc phải ai đi.”
Đồng thời thì chính anh ta cũng cảm thấy thắc mắc.
Kỹ thuật máy tính của anh ta chắc chắn đã đứng trong hàng ngũ đỉnh cao ở thế giới này.
Nhưng trong những năm gần đây, không có bất kỳ liên minh hacker hay hacker nào trỗi dậy cả.
Hàng năm trên
trường quốc tế đều có một hội nghị an ninh mũ đen, sẽ có khá nhiều hacker tập trung ở đó.
Tần Linh Yến cũng tới đó, chỉ là không ai biết anh ta chính là lão đại của Liên minh hacker ẩn danh mà thôi.
Cố Diệp Phi
Anh ta không phát hiện ra hacker nào đáng chú ý tới cả.
Chuyện này quá kỳ lạ.
Nhưng Tân Linh Yến cũng lười suy nghĩ, dù sao có phải anh ta bị tấn công đầu, cứ để cho
tên độc mồm độc miệng kia đau đầu đi thôi.
Anh ta bê bát mì tôm lên, vui vẻ ăn.
***
Bên phía bệnh viện Thiệu Nhân.
Doanh Tử Khâm ngồi trước máy vi tính, nhắm mắt trầm tư.
Cô nhớ ra rồi, khi cô tới Đại học Norton vào tháng sáu thì đã phát hiện ra điện thoại của phó hiệu trưởng bị người
khác tấn công.
Kỹ thuật hack của người này vô cùng cao siêu, e rằng không hề thua kém gì Tần Linh Yến cả, thậm
chí rất có thể đã vượt hơn hẳn.
Cô kịp thời phát hiện ra, ngăn chặn đợt tấn công của đối phương giúp phó hiệu trưởng.
Doanh Tử Khâm biết tốc độ phát triển của khoa học công nghệ rất nhanh, muốn che giấu tung tích còn khó hơn thời
châu Âu cổ nhiều.
Vậy nên trước khi rời khỏi Đại học Norton, cô đã tiến hành gia cổ tường lửa cho Đại học Norton.
Cho dù người tấn công Đại học Norton và Tập đoàn Venus không phải là một nhưng tuyệt đối tới từ cùng một nơi.
Cả Đại học Norton lẫn Tập đoàn Venus đều là trung tâm nghiên cứu khoa học quan trọng trên thế giới.
Doanh Tử Khâm suy tư vài giây, vò đầu một cái, sau đó mở mắt ra nhìn về phía viện trưởng: “Chúng ta nói chuyện
tiếp thôi.” “Hả? À được.” Viện trưởng lấy tài liệu ra: “Cô Doanh, triệu chứng căn bệnh này rất kỳ lạ, lúc bệnh nhân
được đưa tới thì chúng tôi cũng không có bất kỳ biện pháp nào.”
“Cô nói nếu như có chứng bệnh khó nào thì hãy nói cho cô biết, vậy nên tôi mới mang tới.”
“Ừm.” Doanh Tử Khâm mở ra, vuốt cằm: “Đúng là rất thú vị, người bệnh ở đâu?”
Cô xem bệnh phải tùy duyên, nhưng cô cũng thích giải quyết một vài căn bệnh khó chữa.
Chữa trị những căn bệnh này rất có cảm giác khiêu chiến.
“Bệnh nhân là thương nhân quốc tế, còn đang ở nước ngoài.” Viện trưởng nói: “Tôi đã liên hệ với bọn họ, nếu như
có đồng ý khám, vậy ba ngày sau bọn họ sẽ tới đây.”
“Ba ngày sau thì không được rồi.” Doanh Tử Khâm nhìn lịch: “Trường học có việc, lại thêm hai ngày nữa đi.”
“Được.” Viện trưởng vội vàng đáp lời: “Tôi sẽ thông báo cho bọn họ.” Doanh Tử Khâm gật đầu, cầm áo khoác
ngoài lên, rời đi.
Buổi đêm, tại nhà tổ của nhà họ Doanh.
Mọi chuyện đã trôi qua gần nửa năm, bà cụ Doanh cho dù không chịu thì cũng nhất định phải tiếp nhận sự thật
Doanh Lộ Vi phạm pháp, bị nhốt vào tù.
Cũng may sau khi bà ta xuất hiện, Doanh Nguyệt Huyên thường xuyên tới ở bên khiến bà ta cũng được an ủi đôi
chút.
Từ nhỏ Doanh Nguyệt Huyên đã hiểu chuyện, cũng rất biết cách chăm sóc người già.
“Loan Loan, để bà nội ngắm cháu nào.” Bà cụ Doanh đè bả vai Doanh Nguyệt Huyên xuống: “Sang châu Âu một
năm, cháu xinh hơn trước nhiều.”
Doanh Nguyệt Huyên cảm thấy hơi xấu hổ: “Bà nói gì vậy ạ?”.
“Bà nói thật đó.” Bà cụ Doanh hài lòng gật đầu: “Sang năm là cháu đủ 18 tuổi rồi, bà sẽ tìm cho cháu một gia đình
tốt.”
Nghe được câu này, Doanh Nguyệt Huyên ngẩn người.
Cô ta còn chưa kịp nói gì thì bà cụ Doanh đã nói: “Hôn
nhân đại sự là chuyện quan trọng, nhưng cũng không phải vội, hôm nay bà dẫn cháu đi gặp một vị khách quý.”
Bà ta biết Doanh Nguyệt Huyên có thiên phú cao về máy tính, từng viết ra được một chương trình nhận được giải thưởng thanh thiếu niên ở nước ngoài.
Chuyện này khiến bà ta vô cùng vui mừng.
Về phần Doanh Tử Khâm hả?
Nó có thiên phú gì ở phương diện máy tính ư?
- Chương 1: Thần toán trở về
- Chương 2: Bồi bổ cho cô bạn nhỏ thiếu máu của chúng ta
- Chương 3: Châu âu cổ
- Chương 4: Lấy gì so sánh với doanh lộ vi
- Chương 5: Rung động khi vé má
- Chương 6: Chỗ dựa
- Chương 7: Đại tiểu thư nhà họ doanh
- Chương 8: Ba năm nữa là kết hôn được rồi
- Chương 9: Tay chơi số một
- Chương 10: Cô ấy là thần y
- Chương 11: Phó quân thâm: tôi bị thận yếu?
- Chương 12: Gọi Tiếng Anh Nữa Nghe Thử Coi
- Chương 13: Một Đoạn Ghi Hình
- Chương 14: Bạn Nhỏ Nhà Tôi Thì Tôi Phải Chiều
- Chương 15: Cha Nuôi
- Chương 16: Nhà Họ Doanh Không Dám Nhưng Tôi Dám
- Chương 17: Định Cảm Ơn Anh Thế Nào Đ Y
- Chương 18: Thiếu Niên Thiên Tài
- Chương 19: Trường Đại Học Số Một Thế Giới
- Chương 20: Cô Bạn Nhỏ Sao Em Lại Sờ Anh Thế
- Chương 21: Nhà Họ Doanh Sẽ Gặp Quả Báo
- Chương 22: Sớm Muộn Gì Cũng Có Ngày Nó Phải Hối Hận
- Chương 23: Cô Bạn Nhỏ Nhà Tôi Giỏi Thật
- Chương 24: Doanh Lộ Vi Không Thể Nào Ngờ Được
- Chương 25: Thế Nào Gọi Là Thần Toán
- Chương 26: Anh Lại Gọi Thêm Lần Nữa Yểu Yểu
- Chương 27: Nát Mặt
- Chương 28: Thì Cứ Ra Tay Đi
- Chương 29: Vả Mặt
- Chương 30: Anh Trai Trực Nhật Cùng Với Em
- Chương 31: Giới Cổ Y Không Ai So Được Với Cô Ấy
- Chương 32: Từ Từ Từng Bước Bắt Ưng Phi Phi Ăn Rác
- Chương 33: Được Cho Cô Thấy Sự Công Bằng
- Chương 34: Dám Ngang Ngược Như Vậy Trước Mặt Thất Thiếu
- Chương 35: Phó Quân Thâm Không Ai Bảo Vệ Thì Để Tôi
- Chương 36: Con Là Mẹ Chỉ Để Làm Cảnh Thôi À
- Chương 37: Doanh Tử Khâm Liên Quan Gì Đến Bà
- Chương 38: Diễn Đàn Trường Bùng Nổ
- Chương 39: Đút Cho Cô Bạn Nhỏ Ăn Kẹo
- Chương 40: Bố Doanh Tớ Bảo Vệ Cậu
- Chương 41: Cám Ơn Cô Bé Đã Giúp Cô Dạy Dỗ Con Trai
- Chương 42: Cô Có Biết Kim Châm Độ Huyệt Là Gì Không
- Chương 43: Bố Doanh Đúng Là Đại Lão Toàn Năng
- Chương 44: Vỏ Bọc Thần Bí
- Chương 45: Ông Nội Ủng Hộ Cháu Cuỗm Cô Cháu Ngoại Của Lão Chung Đi
- Chương 46: Một Tấm Thẻ Ngân Hàng Vứt Thẳng Vào Mặt Của Giang Mạc Viễn
- Chương 47: Không Uổng Công Thương Cô Bạn Nhỏ
- Chương 48: Hot Search Trên Weibo
- Chương 49: Đại Lão Ra Tay Rồi
- Chương 50: Xả Giận Thay Cô Bạn Nhỏ Nhà Chúng Tôi
- Chương 51: Phản Kích Mạnh Mẽ!
- Chương 52: Trở Thành Trò Cười Của Cả Mạng Xã Hội
- Chương 53: Vả Mặt
- Chương 54: Xem Anh Đ Y Dạy Dỗ Người Bắt Nạt Em Như Thế Nào
- Chương 55: Và Mặt Với Tốc Độ Ánh Sáng
- Chương 56: Các người không đụng đến doanh đại lão được đâu!
- Chương 57: Phát sóng trực tiếp vụ kiện fanclub của doanh lộ vi
- Chương 58: Luôn có kẻ thích tự chuốc nhục vào người
- Chương 59: Lại một vỏ bọc nữa
- Chương 60: Chuyện của cô doanh, các vị không có tư cách nhúng tay vào
- Chương 61: Hai người bọn họ đứng gần nhau quá rồi
- Chương 62: Còn có gì mà đại lão không biết không?
- Chương 63: Huênh hoang thế đấy
- Chương 64: Nhà họ doanh mặt mày xám xịt đi về
- Chương 65: Bà có biết con bé mới là cháu gái ruột của bà không?
- Chương 66: Sụp đổ hình tượng
- Chương 67: Không xứng trình diễn “mặt trời và mặt trăng”
- Chương 68: Cô bạn nhỏ, lên xe với anh
- Chương 69: Phó quân thâm:Ngay cả tay của phụ nữ anh cũng chưa từng chạm vào
- Chương 70: Nhà họ nhiếp ở đế đô!
- Chương 71: Doanh lộ vi tái mặt khi toà đưa ra phán quyết
- Chương 72: Lạnh rồi
- Chương 73: Doanh đại lão xem bói rất giỏi
- Chương 74: Biết rõ ai mới thật sự là con nuôi
- Chương 75: Rõ ràng là đang tát vào mặt bọn họ
- Chương 76: Đạp chung tri vãn cắm đầu xuống nước
- Chương 77: Hạ tuần nhìn thấy livestream
- Chương 78: Sẽ bị đại học norton tước học vị
- Chương 79: Doanh tử khâm rất giống một người
- Chương 80: Thôi miên sư số một
- Chương 81: Quỳ xuống trước doanh đại lão đi
- Chương 82: Chúc mừng sinh nhật tuổi mười bảy của yểu yểu
- Chương 83: Chấn động toàn cầu!
- Chương 84: Cú vả mặt vô hình trí mạng nhất
- Chương 85: Đầu bếp chính đi tổ chức sinh nhật cô doanh tử khâm rồi
- Chương 86: Anh thấy bức tranh chữ này thế nào?
- Chương 87: Thư pháp của doanh tử khâm quá mạnh
- Chương 88: Kiêu ngạo, viết ngay trước mặt tất cả mọi người
- Chương 89: Thịnh thanh đường:Cậu nói chữ này là do ngụy hậu viết?
- Chương 90: Vỏ bọc đã rơi ra như thế
- Chương 91: - Thân bại danh liệt!
- Chương 92: - Doanh đại lão không phải là con người
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108: CHƯƠNG 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201: HỘI KÍN, DOANH TỬ KHÂM MẠNH HƠN CẬU VẠN LẦN
- Chương 202: DÁM ĐỘNG ĐẾN THỨ CỦA ĐẠI LÃO? CÚT RA KHỎI NHÀ HỌ CHUNG
- Chương 203: VẢ MẶT TẠI CHỖ, AI NẤY ĐỀU PHÁT RỒ
- Chương 204: DOANH HOÀNG: TỔ TIÊN CỦA CÁC NGƯỜI LÀ ĐỒ ĐỆ CỦA TÔI
- Chương 205: DOANH THIÊN LUẬT BIẾT ĐƯỢC DOANH NGUYỆT HUYÊN LÀ THIÊN KIM GIẢ
- Chương 206: PHẢI CÔNG BỐ DOANH TỬ KHẨM MỚI LÀ ĐẠI TIỂU THƯ THẬT
- Chương 207: MÓN QUÀ, HÀNH ĐỘNG CỦA DOANH ĐẠI LÃO
- Chương 208: SUY SỤP TÂM LÝ
- Chương 209: Ở NGAY TRƯỚC MẮT EM
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 275
- Chương 276
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
- Chương 280
- Chương 281
- Chương 282
- Chương 283
- Chương 284
- Chương 285
- Chương 286
- Chương 287
- Chương 288
- Chương 289
- Chương 290
- Chương 291
- Chương 292
- Chương 293
- Chương 294
- Chương 295
- Chương 296
- Chương 297
- Chương 298
- Chương 299
- Chương 300
- Chương 301
- Chương 302
- Chương 303
- Chương 304
- Chương 305
- Chương 306
- Chương 307
- Chương 308
- Chương 309
- Chương 310
- Chương 311
- Chương 312
- Chương 313
- Chương 314
- Chương 315
- Chương 316
- Chương 317
- Chương 318
- Chương 319
- Chương 320
- Chương 321
- Chương 322
- Chương 323
- Chương 324
- Chương 325
- Chương 326
- Chương 327
- Chương 328
- Chương 329
- Chương 330
- Chương 331
- Chương 332
- Chương 333
- Chương 334
- Chương 335
- Chương 336
- Chương 337
- Chương 338
- Chương 339
- Chương 340
- Chương 341
- Chương 342
- Chương 343
- Chương 344
- Chương 345
- Chương 346
- Chương 347
- Chương 348
- Chương 349
- Chương 350
Cô Thiên Kim Thất Lạc - Tố Uyên
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.