Cho đến khi trận anh áp vào trán cô, khoảng cách giữa hai người chỉ vài milimet.
Hơi thở hòa quyện vào nhau, khẽ khàng, mỏ3ng manh.
Gió lạnh thổi qua, khiến Doanh Tử Khâm theo bản năng rúc vào trong lòng anh, tựa vào n.g.ự.c anh.
Phó Quân1 Thâm ôm cô càng chặt hơn.
Anh khẽ cười, giọng điệu trầm ấm, từng chút một tan vào trong gió.
“Ngủ ngon, bạn nhỏ.9” Anh cứ thế bế cô lên nhà, đến lúc tới trước cửa mới đặt cô xuống.
Ôn Phong Miên vẫn luôn
đợi ở trong nhà, nghe thấy tiếng chuôn3g cửa, mới vội vàng chạy ra.
Phó Quân Thầm đỡ lấy bả vai của Doanh Tử Khâm, khẽ gật đầu: “Cháu chào bác.”
“Con b8é này.” Ôn Phong Miên thở dài một tiếng, rất sầu muộn: “Thật khiến người ta không yên lòng chút nào.”
Cũng may là có Phó Quân Thâm đi đón, nếu là người khác mà cô ngủ thế này thì sớm muộn gì cũng bị đem đi bản. Nguồn copy từ TruyenLau.com
“Bác trai, cháu đi trước đây.” Phó Quân Thâm nói: “Buổi sáng khi nào cô ấy dậy, bác lại cho cô ấy uống một cốc
nước muối loãng, thải độc.”
“Được.” Ôn Phong Miền gật đầu: “Cháu đi đường cẩn thận.”
*** Đọc truyện tại TruyenLau.com
Phó Quân Thâm bước xuống lầu.
Anh không hề rời đi, mà lại quay đầu, nhìn về phía hàng cây bên phải: Đừng trốn nữa, ra đây đi.”
Thế mà có người đi ra từ đằng sau thật, là Nhiếp Triều.
“Thất thiếu, cậu đúng là Đ* c*m th*!” Sau khi tận mắt chứng kiến, Nhiếp Triều càng thêm đau đớn: “Dù thế nào thì
cậu cũng nuôi đại lão được gần một năm rồi nhỉ? Thế mà cậu cũng xuống tay được à, vô liêm si!” (2 TruyenLau.com
Nếu không phải anh ta tương đối sợ Phó Quân Thâm, thì nhất định đã xông tới, đánh thức Doanh Tử Khâm, nói
với cô rằng tên cầm thú này giở trò trong khi cô ngủ.
Phó Quân Thâm nghiêng đầu, liếc nhìn anh ta, giống như nhìn ra gì đó, nửa cười nửa không: “Lên xe.” Nhiếp Triều
cảm thấy mình đã nhận được một ánh nhìn c.h.ế.t chóc, anh ta run lẩy bẩy bước lên xe: “Người anh em, có phải cậu
định g.i.ế.c tôi diệt khẩu không?”
Phó Quân Thâm không nói gì, nhường ghế lái cho anh ta: “Cậu lái đi.” “Hả? Vì sao? Uống rượu à?” “Mệt.”
Nhiếp Triều chỉ đành cun cút đi khởi động xe: “Cậu bất giờ đúng là cái đồ trong sắc khinh bạn.”
“Nghĩ nhiều rồi.” Phó Quân Thầm hơi hé mí mắt: “Tôi đã trọng cậu bao giờ đầu.”2
Nhiếp Triều từ bỏ kháng cự, anh ta hỏi: “Về chung cư của cậu? Hay là đi đâu?”
Phó Quân Thâm thản nhiên nói: “Đến quán bar Sao Trời.”
Nhiếp Triều biết vị trí của quán bar này, nằm ngay trong chợ đen.
Nửa đêm, quán bar Sao Trời rất đông người,
nhưng so với những quán bar khác, cũng xem như yên tĩnh.
Phó Quân Thâm vừa bước vào thì đã bị người ta để mắt đến.
Bởi vì anh là hình mẫu mà mọi cô gái đều ưa thích.
Vai rộng, eo thon, chân dài khỏe khoắn.
Một cô gái không kìm được, bước lại gần.
Cô ta cầm một ly rượu, nở nụ cười duyên dáng vô cùng quyến rũ: “Thưa
ngài, có muốn chơi chút không?”
Phó Quân Thâm không ngẩng đầu lên, trong đôi mắt đào hoa của anh không có hơi ấm, chỉ thốt lên một chữ “Cút.”
Không hề nể mặt chút nào.
Nụ cười của cô gái cứng đờ, trên mặt như bị tát một cái bóng rát, nào còn dám v* v*n nữa, cuống quýt rời đi.
Nhiếp Triều chép miệng: “Quả nhiên, cậu chỉ không độc mồm với đại lão thôi.” Sau khi biết được Phó Quân Thâm
là quản lý cấp cao của Tập đoàn Venus, anh ta mới muộn màng phát hiện ra điều bất hợp lý.
Quả là vô lý luôn ấy chứ, như thể chỉ có mình anh ta mới là cậu ấm chơi bời lêu lổng, hơn nữa còn là loại vô công rồi
nghề, chẳng có tài cán gì.
“Thất thiểu, chẳng chuyên nghiệp gì cả.” Nhiếp Triều trách móc: “Đã hứa cùng nhau chơi bời lêu lổng cơ mà, thế
mà lại lên thành gia lập nghiệp sau lưng tôi.”
“Ừ, lập nghiệp thì có rồi, chỉ còn thiếu mỗi thành gia nữa thôi.” Phó Quân Thâm dựa vào thành ghế sô pha, bộ dạng
lười biếng: “Giao cho cậu một nhiệm vụ.”
Nhiếp Triều tu một ngụm bia, vểnh tai lên: “Gì thể gì thế?”
“Gần đây tôi có hơi bận, nếu cậu phát hiện ra bên cạnh bạn nhỏ nhà tôi xuất hiện một nam giới khả nghi nào…” Đôi
mắt đào hoa của Phó Quân Thâm liếc lên: “Ví dụ như Giang Mạc Viễn ấy, thì nhớ bảo với tôi.”
Sáng sớm ngày hôm sau.
Hickman một mình ra ngoài.
Bùi Thiên Ý xác nhận mấy vệ sĩ đều ở bên cạnh ông thì không đi theo nữa.
Anh ta lại đến Thanh Trí một chuyến, đưa ít đồ cho Doanh Nguyệt Huyên.
Buổi trưa, lúc Bùi Thiên Ý muốn mời Doanh Nguyệt Huyên ăn bữa cơm nữa, thì nhận được một cuộc điện thoại cấp
bách.
“Thiên Ý, xảy ra chuyện rồi.” Người gọi điện cho anh ta là một thầy giáo trong đoàn: “Giáo sư Hickman mất tích
rồi!” Bùi Thiên Ý biển sắc: “Có chuyện gì? Các vệ sĩ kia đâu?”
Vệ sĩ bên cạnh Hickman đều là tinh anh trong số các tinh anh, mang từ châu Âu qua đây.
“Các vệ sĩ bị phát hiện ngất trong một con hẻm.” Thầy giáo kia cũng rất cuống: “Hỏi thì bọn họ bảo bọn họ chẳng
biết gì cả.” “Tôi quay về ngay.” Bùi Thiên Ý cúp máy, vội vàng nói: “Nguyệt Huyên, xảy ra chuyện rồi, anh phải đi
trước đây.” Doanh Nguyệt Huyên còn chưa kịp lên tiếng thì Bùi Thiên Ý đã mau chóng rời đi.
Anh ta về khách sạn
nhanh nhất có thể, nhìn thấy năm người vệ sĩ kia: “Giáo sư mất tích ở đâu?” Các vệ sĩ cũng rất hoang mang, bởi vì
bọn họ thậm chí còn không biết là mình mất đi ý thức lúc nào.
Đợi đến khi bọn họ tỉnh lại, thì đã không thấy Hickman đầu nữa.
Bùi Thiên Ý cắn răng: “Chắc chắn là bị bắt cóc rồi.”
Đúng là Hickman là giáo sư hàng đầu thế giới, nhưng người bình thường không quan tâm đến giới học thuật sẽ
không nhận ra ông ấy.
“Thiên Ý, bây giờ phải làm sao?” Thầy giáo kia lên tiếng: “Chúng ta phải liên lạc với bên phía châu u, bảo họ cử
người qua.”
“Bây giờ đã không kịp nữa rồi.” Bùi Thiên Ý liếc nhìn thời gian: “Liên hệ với cảnh sát trước đã, tôi sẽ định vị vị trí
của giáo sư”
Thầy giáo gật đầu, vội vàng đi gọi điện thoại.
Hickman mất tích không phải là chuyện nhỏ.
Một bên khác.
Doanh Tử Khâm đang ăn cơm thì nhận được điện thoại của Tả Lê.
Giọng điệu của anh ta cũng rất mất bình tĩnh: “Trò Doanh, giáo sư Hickman mất tích rồi, sau tối hôm qua, em có
gặp lại thầy ấy không?”
“Không ạ.” Ánh mắt Doanh Tử Khâm hơi chững lại: “Giáo sư mất tích rồi? Đã xảy ra chuyện gì?”
Tuy Hickman nói có hơi nhiều, nhưng cô vẫn khá là thích ông lão này.
Kiến thức của Hickman rất phong phú, nhờ có ông mà cô cũng có thêm hiểu biết mới về cơ học lượng tử.
“Chỉ e không phải là mất tích bình thường, mà là bị bắt cóc.” Tả Lê dân lấy lại nhịp thở: “Bây giờ tôi sẽ bay đến
thành phố Hộ, trò Doanh, chuyện này em không cần phải lo, mà em cũng chẳng lo được.”
Có thể đưa Hickman đi mà không gây ra động tĩnh gì, thì đối phương hắn không đơn giản.
Đồng tử của Doanh Tử Khâm hơi co lại, cúp máy.
Cô lau tay, rồi đứng dậy rời khỏi nhà ăn.
***
Trong khách sạn.
Bùi Thiên Ý vẫn đang lần theo dấu vết xem rốt cuộc Hickman đang ở nơi nào.
Anh ta đã bỏ thiết bị định vị siêu nhỏ vào trong túi áo, điện thoại và một vài nơi khác trên người Hickman.
Kích cỡ chỉ bằng hạt bụi, rất khó bị phát hiện.
Anh ta làm như vậy, chính là để đề phòng chuyện này xảy ra.
Nhưng điều khiển Bùi Thiên Ý bực dọc là anh ta đã đặt tổng cộng mười thiết bị định vị siêu nhỏ, nhưng mười phút
trôi qua rồi, mà vẫn không xác định được chính xác vị trí của Hickman.
Hoặc là tín hiệu bị làm nhiều.
Hoặc là thiết bị định vị bị phá hủy.
Nhưng khả năng cái sau xảy ra không lớn lắm, bởi vì Bùi Thiên Ý có thể liên tục bắt được sống của thiết bị định vị,
chỉ có điều tín hiệu cực kỳ không ổn định.
“Bên phía cảnh sát thành phố Hồ đã bắt đầu ra quân rồi.” Một thầy giáo ở bên cạnh nói: “Không biết có thể tìm
được giáo sư không nữa.”
“Không có nhiều hy vọng.” Bùi Thiên Ý nhíu mày thật chặt: “Giáo sư không phải chỉ đơn giản là mất tích, không có
điện thoại gọi đến à?”
Như thể để chứng minh cho cách nghĩ của anh ta, điện thoại trên bàn đổ chuông.
Là điện thoại di động của Hickman, được phát hiện cùng chỗ với các vệ sĩ hôn mê.
Bùi Thiên Ý lập tức bắt máy: “A lô?”
“Hickman đang nằm trong tay bọn tao.” Đầu dây bên kia là một giọng nói khó đoán định nam nữ “Lấy ống phun
sương chữ L ra trao đổi, cho các người thời gian ba ngày.”
Dứt lời liền cúp máy.
Lúc Bùi Thiên Ý gọi lại thì đã thành số máy không có thực.
Anh ta đập mạnh tay xuống bàn, trán nổi gân xanh: “Chết tiệt!”
Quả nhiên là một vụ bắt cóc.
Mục đích của đối tượng là ổng phun sương chữ L.
Cho bọn họ thời gian ba ngày,
chính là đã tính toán kỹ thời gian để vận chuyển ống phun sương chữ L từ phòng thí nghiệm ở châu Âu sang đây.
Những quyền sở hữu ống phun sương chữ L không phải do bọn họ quyết định.
Bùi Thiên Ý cau mày, tiếp tục định vị một đợt mới.
Nhưng vẫn không được.
Anh ta rời khỏi máy tính, bồn chồn lo âu.
Cố Diệp Phi
Ống phun sương chữ L cũng rất quan trọng, đó là phát minh mới nhất
của phòng thí nghiệm.
Đúng lúc này cửa phòng họp bị đẩy ra, mấy thầy cô lập tức nhận ra cô bé.
Bùi Thiên Ý vốn đã rất bực bội, lúc này nhìn thấy Doanh Tử Khâm lại càng cáu kỉnh hơn: “Cô đến đây làm gì?”
“Định vị.” Doanh Tử Khâm đi thẳng đến trước máy tính, quan sát màn hình, sau đó ngồi xuống.
Bùi Thiên Ý tức đến bật cười: “Không phải cố định nói với tôi rằng cô còn là hacker đấy chứ?”
Đến anh ta còn không định vị được vị trí của Hickman, chẳng lẽ Doanh Tử Khâm lại có thể?
Bùi Thiên Ý thở hắt ra, nhìn cột tiến độ vẫn không có chút động tĩnh nào, chỉ đành lấy điện thoại ra, liên lạc với phòng thí nghiệm bến phía châu âu.
Lúc này, Doanh Tử Khâm gõ xuống ký tự cuối cùng, sau đó ấn “enter”.
Cột tiến độ ngay lập tức được lấp đầy, một cái khung màu đen nhảy ra.
[Đã định vị mục tiêu.”
- Chương 1: Thần toán trở về
- Chương 2: Bồi bổ cho cô bạn nhỏ thiếu máu của chúng ta
- Chương 3: Châu âu cổ
- Chương 4: Lấy gì so sánh với doanh lộ vi
- Chương 5: Rung động khi vé má
- Chương 6: Chỗ dựa
- Chương 7: Đại tiểu thư nhà họ doanh
- Chương 8: Ba năm nữa là kết hôn được rồi
- Chương 9: Tay chơi số một
- Chương 10: Cô ấy là thần y
- Chương 11: Phó quân thâm: tôi bị thận yếu?
- Chương 12: Gọi Tiếng Anh Nữa Nghe Thử Coi
- Chương 13: Một Đoạn Ghi Hình
- Chương 14: Bạn Nhỏ Nhà Tôi Thì Tôi Phải Chiều
- Chương 15: Cha Nuôi
- Chương 16: Nhà Họ Doanh Không Dám Nhưng Tôi Dám
- Chương 17: Định Cảm Ơn Anh Thế Nào Đ Y
- Chương 18: Thiếu Niên Thiên Tài
- Chương 19: Trường Đại Học Số Một Thế Giới
- Chương 20: Cô Bạn Nhỏ Sao Em Lại Sờ Anh Thế
- Chương 21: Nhà Họ Doanh Sẽ Gặp Quả Báo
- Chương 22: Sớm Muộn Gì Cũng Có Ngày Nó Phải Hối Hận
- Chương 23: Cô Bạn Nhỏ Nhà Tôi Giỏi Thật
- Chương 24: Doanh Lộ Vi Không Thể Nào Ngờ Được
- Chương 25: Thế Nào Gọi Là Thần Toán
- Chương 26: Anh Lại Gọi Thêm Lần Nữa Yểu Yểu
- Chương 27: Nát Mặt
- Chương 28: Thì Cứ Ra Tay Đi
- Chương 29: Vả Mặt
- Chương 30: Anh Trai Trực Nhật Cùng Với Em
- Chương 31: Giới Cổ Y Không Ai So Được Với Cô Ấy
- Chương 32: Từ Từ Từng Bước Bắt Ưng Phi Phi Ăn Rác
- Chương 33: Được Cho Cô Thấy Sự Công Bằng
- Chương 34: Dám Ngang Ngược Như Vậy Trước Mặt Thất Thiếu
- Chương 35: Phó Quân Thâm Không Ai Bảo Vệ Thì Để Tôi
- Chương 36: Con Là Mẹ Chỉ Để Làm Cảnh Thôi À
- Chương 37: Doanh Tử Khâm Liên Quan Gì Đến Bà
- Chương 38: Diễn Đàn Trường Bùng Nổ
- Chương 39: Đút Cho Cô Bạn Nhỏ Ăn Kẹo
- Chương 40: Bố Doanh Tớ Bảo Vệ Cậu
- Chương 41: Cám Ơn Cô Bé Đã Giúp Cô Dạy Dỗ Con Trai
- Chương 42: Cô Có Biết Kim Châm Độ Huyệt Là Gì Không
- Chương 43: Bố Doanh Đúng Là Đại Lão Toàn Năng
- Chương 44: Vỏ Bọc Thần Bí
- Chương 45: Ông Nội Ủng Hộ Cháu Cuỗm Cô Cháu Ngoại Của Lão Chung Đi
- Chương 46: Một Tấm Thẻ Ngân Hàng Vứt Thẳng Vào Mặt Của Giang Mạc Viễn
- Chương 47: Không Uổng Công Thương Cô Bạn Nhỏ
- Chương 48: Hot Search Trên Weibo
- Chương 49: Đại Lão Ra Tay Rồi
- Chương 50: Xả Giận Thay Cô Bạn Nhỏ Nhà Chúng Tôi
- Chương 51: Phản Kích Mạnh Mẽ!
- Chương 52: Trở Thành Trò Cười Của Cả Mạng Xã Hội
- Chương 53: Vả Mặt
- Chương 54: Xem Anh Đ Y Dạy Dỗ Người Bắt Nạt Em Như Thế Nào
- Chương 55: Và Mặt Với Tốc Độ Ánh Sáng
- Chương 56: Các người không đụng đến doanh đại lão được đâu!
- Chương 57: Phát sóng trực tiếp vụ kiện fanclub của doanh lộ vi
- Chương 58: Luôn có kẻ thích tự chuốc nhục vào người
- Chương 59: Lại một vỏ bọc nữa
- Chương 60: Chuyện của cô doanh, các vị không có tư cách nhúng tay vào
- Chương 61: Hai người bọn họ đứng gần nhau quá rồi
- Chương 62: Còn có gì mà đại lão không biết không?
- Chương 63: Huênh hoang thế đấy
- Chương 64: Nhà họ doanh mặt mày xám xịt đi về
- Chương 65: Bà có biết con bé mới là cháu gái ruột của bà không?
- Chương 66: Sụp đổ hình tượng
- Chương 67: Không xứng trình diễn “mặt trời và mặt trăng”
- Chương 68: Cô bạn nhỏ, lên xe với anh
- Chương 69: Phó quân thâm:Ngay cả tay của phụ nữ anh cũng chưa từng chạm vào
- Chương 70: Nhà họ nhiếp ở đế đô!
- Chương 71: Doanh lộ vi tái mặt khi toà đưa ra phán quyết
- Chương 72: Lạnh rồi
- Chương 73: Doanh đại lão xem bói rất giỏi
- Chương 74: Biết rõ ai mới thật sự là con nuôi
- Chương 75: Rõ ràng là đang tát vào mặt bọn họ
- Chương 76: Đạp chung tri vãn cắm đầu xuống nước
- Chương 77: Hạ tuần nhìn thấy livestream
- Chương 78: Sẽ bị đại học norton tước học vị
- Chương 79: Doanh tử khâm rất giống một người
- Chương 80: Thôi miên sư số một
- Chương 81: Quỳ xuống trước doanh đại lão đi
- Chương 82: Chúc mừng sinh nhật tuổi mười bảy của yểu yểu
- Chương 83: Chấn động toàn cầu!
- Chương 84: Cú vả mặt vô hình trí mạng nhất
- Chương 85: Đầu bếp chính đi tổ chức sinh nhật cô doanh tử khâm rồi
- Chương 86: Anh thấy bức tranh chữ này thế nào?
- Chương 87: Thư pháp của doanh tử khâm quá mạnh
- Chương 88: Kiêu ngạo, viết ngay trước mặt tất cả mọi người
- Chương 89: Thịnh thanh đường:Cậu nói chữ này là do ngụy hậu viết?
- Chương 90: Vỏ bọc đã rơi ra như thế
- Chương 91: - Thân bại danh liệt!
- Chương 92: - Doanh đại lão không phải là con người
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108: CHƯƠNG 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201: HỘI KÍN, DOANH TỬ KHÂM MẠNH HƠN CẬU VẠN LẦN
- Chương 202: DÁM ĐỘNG ĐẾN THỨ CỦA ĐẠI LÃO? CÚT RA KHỎI NHÀ HỌ CHUNG
- Chương 203: VẢ MẶT TẠI CHỖ, AI NẤY ĐỀU PHÁT RỒ
- Chương 204: DOANH HOÀNG: TỔ TIÊN CỦA CÁC NGƯỜI LÀ ĐỒ ĐỆ CỦA TÔI
- Chương 205: DOANH THIÊN LUẬT BIẾT ĐƯỢC DOANH NGUYỆT HUYÊN LÀ THIÊN KIM GIẢ
- Chương 206: PHẢI CÔNG BỐ DOANH TỬ KHẨM MỚI LÀ ĐẠI TIỂU THƯ THẬT
- Chương 207: MÓN QUÀ, HÀNH ĐỘNG CỦA DOANH ĐẠI LÃO
- Chương 208: SUY SỤP TÂM LÝ
- Chương 209: Ở NGAY TRƯỚC MẮT EM
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 275
- Chương 276
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
- Chương 280
- Chương 281
- Chương 282
- Chương 283
- Chương 284
- Chương 285
- Chương 286
- Chương 287
- Chương 288
- Chương 289
- Chương 290
- Chương 291
- Chương 292
- Chương 293
- Chương 294
- Chương 295
- Chương 296
- Chương 297
- Chương 298
- Chương 299
- Chương 300
- Chương 301
- Chương 302
- Chương 303
- Chương 304
- Chương 305
- Chương 306
- Chương 307
- Chương 308
- Chương 309
- Chương 310
- Chương 311
- Chương 312
- Chương 313
- Chương 314
- Chương 315
- Chương 316
- Chương 317
- Chương 318
- Chương 319
- Chương 320
- Chương 321
- Chương 322
- Chương 323
- Chương 324
- Chương 325
- Chương 326
- Chương 327
- Chương 328
- Chương 329
- Chương 330
- Chương 331
- Chương 332
- Chương 333
- Chương 334
- Chương 335
- Chương 336
- Chương 337
- Chương 338
- Chương 339
- Chương 340
- Chương 341
- Chương 342
- Chương 343
- Chương 344
- Chương 345
- Chương 346
- Chương 347
- Chương 348
- Chương 349
- Chương 350
Cô Thiên Kim Thất Lạc - Tố Uyên
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.