Cờ Trong Tay Ai

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Cờ Trong Tay Ai

Chương 36: TUYẾT NHẠN TUNG HOÀNH

Ba năm sau ngày đại chiến Trường An kết thúc, giang sơn Đại Yên bước vào thời kỳ thái bình thịnh trị chưa từng có. Tại biên thùy phía Bắc, nơi gió rít qua những khe núi đá và tuyết phủ trắng xóa quanh năm, một bóng hình nữ tướng quân vận giáp bạc cưỡi trên con chiến mã đen tuyền đang đứng sừng sững trên đỉnh đồi lộng gió.

 

Ngụy Lạc Yên nheo mắt nhìn xuống thung lũng, nơi đội kỵ binh Tuyết Nhạn đang luyện tập hỏa khí cơ quan, những khí tài mà Thẩm Nhược Vi đã đặc biệt thiết kế riêng cho quân đội biên phòng. Đôi mắt nàng không còn vẻ u sầu, đố kỵ hay sự cố chấp điên cuồng của một kẻ lụy tình như năm xưa. Giờ đây, trong đôi mắt ấy chỉ còn lại sự kiên định, bao dung và uy nghiêm của một vị trấn thủ biên cương, người mang trọng trách bảo vệ cửa ngõ của cả một vương triều.

 

Dưới lớp áo giáp nặng nề, Ngụy Lạc Yên vẫn luôn mang theo thanh đoản kiếm Long Lân bên hông. Đó không còn là vật định tình để nàng bấu víu vào quá khứ, mà là biểu tượng của trách nhiệm và sự kết nối giữa nàng với phu thê Nhiếp chính vương. Đối với Lạc Yên, Thâme Nhược Vi từ lâu đã không còn là tình địch, mà là người tẩu tẩu đáng kính, một tâm giao tri kỷ đã dùng lòng bao dung để cứu rỗi linh hồn nàng khỏi hố sâu của hận thù.

 

"Quận chúa, gió lạnh đã nổi, người nên vào trong trướng nghỉ ngơi." - Một phó tướng trẻ tuổi tiến lại gần, cung kính dâng lên chiếc áo choàng lông cáo.

 

Ngụy Lạc Yên khoác áo, khẽ mỉm cười: "Ngươi thấy không? Tuyết năm nay rơi sớm hơn mọi khi. Ở phương Nam chắc giờ này hoa trà đang nở rộ, tẩu tẩu chắc đang cùng ca ca thưởng trà dưới bóng trúc."

 

Nàng thở dài một hơi, hơi thở hóa thành làn khói trắng tan biến vào không trung. Đúng lúc đó, một tiếng tù và vang lên dồn dập từ phía cổng doanh trại. Một binh sĩ phi ngựa hỏa tốc vào báo:

 

"Cấp báo Tướng quân! Có một đoàn sứ giả từ vùng Đông biên đến xin hội kiến. Dẫn đầu là một vị tướng quân trẻ tuổi, hắn nói mang theo thư tay của Tiêu đại nhân từ phương Nam và một bản chiếu chỉ của Hoàng thượng giao cho người."

 
TruyenLau
Ngụy Lạc Yên nhướng mày kinh ngạc. Vùng Đông biên vốn là nơi biên giới biển, cách Bắc cảnh hàng vạn dặm, cớ sao lại có tướng quân lặn lội đến tận đây? Nàng thúc ngựa quay về doanh trại chính. Đứng đợi nàng giữa sân huấn luyện là một nam nhân cao lớn, vận trường bào màu xanh thiên thanh phủ bên ngoài giáp nhẹ. Gương mặt hắn cương nghị, đôi lông mày rậm mang vẻ lãng t.ử nhưng ánh mắt lại sắc sảo như chim ưng.

 

Hắn là Thạch Thiếu Quân, một vị tướng trẻ tài năng xuất chúng vừa được Hoàng đế trọng dụng để cai quản vùng duyên hải phía Đông. Ngay khi Ngụy Lạc Yên xuống ngựa, hắn không hề tỏ ra khép nép trước khí thế của một nữ tướng quân danh trấn thiên hạ, mà lại mỉm cười, một nụ cười phóng khoáng như gió biển.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - Nguồn copy từ TruyenLau.com

 

"Ngụy tướng quân, nghe danh đã lâu, nay mới thấy “Tuyết Nhạn” của phương Bắc quả thực danh bất hư truyền. Tại hạ Thạch Thiếu Quân, phụng mệnh mang thư đến cho người."

 

Ngụy Lạc Yên đón lấy bức thư, nhận ra nét chữ cứng cỏi của Tiêu Lãm Thần. Trong thư, ca ca nàng không hề bàn về việc quân cơ, mà chỉ viết những lời lẽ thấm đẫm tình thân: "Lạc Yên, tuyết phương Bắc lạnh lẽo, lòng người không nên cô độc mãi. Thiếu Quân là người chính trực, tâm hồn khoáng đạt như biển khơi, rất giống tính cách của muội khi còn nhỏ. Giang sơn đã yên, muội cũng nên vì bản thân mình mà mở lòng một lần."

  TruyenLau

Ngụy Lạc Yên khẽ bật cười, nụ cười hiếm hoi làm bừng sáng cả gương mặt phong sương. Nàng gấp bản trát lại, nhìn sang vị tướng quân trẻ tuổi đang tò mò quan sát những cây cung cơ quan của Thẩm Nhược Vi đặt quanh sân.

 

"Thạch tướng quân, ngài lặn lội từ biển Đông đến vùng tuyết trắng này, chắc không chỉ để đưa một bức thư chứ?" - Lạc Yên hỏi, giọng nói có phần thử thách.

 

Thạch Thiếu Quân tiến lại gần, ánh mắt hắn dừng lại trên gương mặt nàng lâu hơn một chút so với lệ thường, rồi hắn dõng dạc nói: "Bệ hạ và Nhiếp Chính Vương đều nói Ngụy tướng quân là nữ trung hào kiệt, tài b.ắ.n cung thiên hạ vô song. Tại hạ vốn không tin, nên muốn đến đây xin được thỉnh giáo một phen. Nếu tại hạ thua, nguyện ở lại phương Bắc làm phó tướng cho người một năm. Nếu tại hạ thắng... liệu có thể mời Quận chúa cùng đi ngắm biển Đông một lần không?"

 

Sân tập bỗng chốc im bặt. Đám binh sĩ Tuyết Nhạn tròn mắt nhìn kẻ gan dạ dám thách thức "đại tỷ" của mình. Lạc Yên sững sờ trong giây lát, rồi nàng bật cười sảng khoái. Đã lâu lắm rồi, nàng mới gặp một kẻ thú vị và không sợ c.h.ế.t như vậy.

 

"Được! Ngươi đã có lòng, vậy bổn quận chúa sẽ cho ngươi thấy tại sao kỵ binh phương Bắc lại là nỗi khiếp sợ của ngoại bang!"

 

Dưới màn tuyết bắt đầu rơi nặng hạt, hai bóng hình lao đi trên lưng ngựa như hai vệt sáng bạc và xanh hòa quyện. Tiếng dây cung rung lên, tiếng cười vang động cả một vùng trời biên viễn.  Ngụy Lạc Yên hiểu rằng, ca ca và tỷ tỷ nàng nói đúng, mùa đông dù có dài đến đâu rồi cũng sẽ qua đi. Cành mai tuyết trắng của nàng sau bao ngày giá buốt, cuối cùng cũng đã tìm thấy ánh nắng ấm áp của riêng mình.

 

Trận so tài ấy kéo dài đến tận đêm khuya, không ai biết ai thắng ai thua, chỉ biết rằng kể từ ngày đó, bên cạnh nữ tướng quân giáp bạc của Bắc cảnh luôn có một vị tướng quân áo xanh kề vai sát cánh. Họ cùng nhau uống rượu giữa bão tuyết, cùng nhau bàn luận về luật pháp và bảo vệ biên cương của Đại Yên. Một huyền thoại mới về tình yêu và lòng quả cảm bắt đầu được viết tiếp trên nền tuyết trắng của vùng trời phương Bắc.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu