Cờ Trong Tay Ai

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Cờ Trong Tay Ai

Chương 39: MẢNH KÝ ỨC THẨM GIA

Mười lăm năm trước, khi khói lửa của những cuộc xung đột biên giới phía Nam vẫn còn âm ỉ, vùng núi Hỏa Vân không chỉ là một địa danh địa lý mà còn là thánh địa bất khả xâm phạm của Hỏa Vân Giáo. Tại đây, Mộc Thanh Loan, mẫu thân của Nhược Vi, đang ngồi trên ngai đá lạnh lẽo của điện thờ chính. Nàng là Đại Thánh nữ, là người duy nhất có thể giao tiếp với thần linh và nắm giữ bí mật về các cơ quan cổ xưa bảo vệ vùng đất này.

 

Trong mắt giáo chúng, Thanh Loan là một vị thần không có cảm xúc, mang vẻ đẹp thoát tục nhưng xa cách. Thế nhưng, đằng sau lớp mặt nạ bạc vô cảm ấy là một trái tim khao khát được nhìn thấy thế giới bên ngoài những bức tường đá xám xịt.

 

Mọi chuyện thay đổi khi Thẩm Thiệu Đạt, lúc bấy giờ là một quan viên trẻ tuổi của Đại Yên phụ trách đàm phán biên giới, bị phe Tả phái phục kích và rơi xuống vực sâu dẫn vào mật đạo của Hỏa Vân Giáo. Chính Mộc Thanh Loan đã cứu ông. Thay vì giao ông cho giáo chủ để hành hình, nàng đã giấu ông trong mật thất cơ quan cá nhân của mình.

 

"Ngài là người Đại Yên?" - Mộc Thanh Loan hỏi, giọng nói trong trẻo như tiếng chuông đồng, đôi mắt nàng tò mò nhìn bộ y phục quan viên của ông.

 

Thẩm Thiệu Đạt, dù đang mang thương tích, vẫn giữ phong thái của một chính nhân quân t.ử. Ông mỉm cười, một nụ cười ấm áp như ánh nắng mùa xuân mà Thanh Loan chưa từng được thấy ở phương Nam: "Tại hạ Thẩm Thiệu Đạt. Đa tạ Thánh nữ đã cứu mạng. Người đời nói Hỏa Vân Giáo là nơi tà ác, nhưng ánh mắt của cô nương lại thanh khiết hơn bất cứ ai tại hạ từng gặp ở kinh thành."

 

Trong những ngày dưỡng thương, Thẩm Thiệu Đạt đã kể cho Mộc Thanh Loan nghe về một Trường An phồn hoa, về những rừng trúc rì rào, và về một khái niệm mà nàng chưa từng biết tới: sự công bằng. Ông nói rằng thế gian này không nên được vận hành bằng nỗi sợ hay thần quyền, mà bằng lòng nhân nghĩa và sự thấu hiểu.

 

"Ở đó, người ta có thể tự do yêu thương và lựa chọn cuộc đời của mình không?" - Thanh Loan khẽ hỏi dưới ánh trăng phương Nam.

 

"Có thể. Và nếu cô nương đi cùng tại hạ, tại hạ nguyện dùng cả đời mình để bảo vệ sự tự do đó cho nàng." - Thẩm Thiệu Đạt nhẹ nhàng nắm lấy đôi bàn tay lạnh ngắt của nàng, một lời thề không cần hoa mỹ nhưng nặng tựa thái sơn.

 

Tuy nhiên, cuộc chạy trốn của họ không hề dễ dàng. Vô Nhai, kẻ lúc bấy giờ là hộ pháp của giáo phái đã sớm nhận ra sự bất thường. Hắn thèm khát quyền lực của Thánh nữ và sự hiểu biết về cơ quan thuật của nàng. Vào đêm trăng tròn, khi Thẩm Thiệu Đạt và Mộc Thanh Loan định rời khỏi mật đạo, Vô Nhai đã dẫn theo hàng trăm giáo chúng bao vây.

 
Đọc truyện tại TruyenLau.com
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Phản bội thần linh là tội c.h.ế.t!" - Vô Nhai gào lên.

 

Mộc Thanh Loan đứng chắn trước Thẩm Thiệu Đạt, nàng rút chiếc trâm ngọc diệp trên tóc, thứ thực chất là chìa khóa khởi động toàn bộ hệ thống phòng thủ của thánh điện. Nàng nhìn Thẩm Thiệu Đạt, rồi nhìn về phía những người dân đang bị bóng tối của giáo phái che mắt.

  TruyenLau.com

"Thần linh không cần sự hy sinh của con người để tồn tại. Kẻ cần nó chỉ là lòng tham của ngươi, Vô Nhai!" - Thanh Loan hét lớn.

 

Nàng dùng m.á.u của mình kích hoạt cơ quan, tạo ra một trận sạt lở đá khổng lồ để ngăn chặn giáo chúng, tạo đường thoát thân. Nhưng để đổi lấy sự tự do, nàng đã phải thực hiện một lời nguyện nguyền: Huyết mạch của nàng sẽ luôn bị tả phái truy đuổi, và bí mật về Thánh nữ sẽ trở thành một gánh nặng mà con cháu nàng phải gánh vác.

 

Họ về đến kinh thành Trường An, Thẩm Thiệu Đạt dùng quyền thế của gia tộc để che giấu thân phận cho nàng. Mộc Thanh Loan trở thành Thẩm phu nhân, một nữ t.ử dịu dàng, tinh thông cơ quan học. Thẩm Nhược Vi ra đời trong sự kết tinh của tình yêu cấm kỵ và lòng dũng cảm ấy. Website TruyenLau.com

 

Mảnh ký ức cuối cùng hiện về là đêm trước trận t.h.ả.m sát mười năm trước. Mộc Thanh Loan dường như đã tiên liệu được sự trở lại của Vô Nhai. Bà ôm c.h.ặ.t nữ nhi Thẩm Nhược Vi vào lòng, trao cho nàng chiếc trâm ngọc và thì thầm:

 

"Con gái, sau này dù thế gian có gọi con là gì, hãy nhớ rằng con là kết quả của sự lựa chọn tự do nhất trên đời. Đừng bao giờ để nỗi sợ định đoạt vận mệnh của mình. Hãy dùng trí tuệ để tìm thấy sự công bằng cho chính con."

 

Sáng hôm sau, khi khói lửa bao trùm phủ Thượng thư, Mộc Thanh Loan đã dùng toàn bộ nội lực để đóng kín mật đạo, chấp nhận bị chôn vùi trong đống đổ nát để bảo vệ Thẩm Nhược Vi và Thẩm Thiệu Đạt. Sự hy sinh của bà không phải là sự kết thúc, mà là sự khởi đầu cho một huyền thoại.

 

Giờ đây, khi Nhược Vi ngồi giữa rừng trúc phương Nam, nhìn lại những bản vẽ cũ của mẹ, nàng mới hiểu hết ý nghĩa của hai chữ "gia tộc". Thẩm gia không chỉ là danh gia vọng tộc ở Đại Yên, mà là nơi hội tụ của hai dòng m.á.u mãnh liệt: sự chính trực của người cha và khát vọng tự do của người mẹ.

 

Bức tranh quá khứ khép lại, nhưng hơi ấm từ mảnh ký ức ấy vẫn luôn hiện hữu trong từng hơi thở của Thẩm Nhược Vi, nhắc nhở nàng rằng tình yêu đích thực luôn có khả năng vượt qua mọi rào cản của thời gian, không gian và ngay cả những lời nguyền tàn độc nhất.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu