Thế kỷ 21, Trường An hiện tại, tức thành phố G ngày nay.
Dưới ánh đèn neon rực rỡ và nhịp sống hối hả của một đô thị triệu dân, dấu ấn của vương triều Đại Yên năm xưa chỉ còn lại trong những trang sách sử bám bụi và những hiện vật nằm im lìm sau lớp kính của Bảo tàng Lịch sử Quốc gia.
Lâm Hạ là một nữ chuyên gia phục chế cổ vật trẻ tuổi. Cô không sở hữu dòng m.á.u Thánh nữ hay tinh thông cơ quan thuật phức tạp, nhưng cô có đôi bàn tay vô cùng khéo léo và một trực giác kỳ lạ đối với những món đồ có niên đại từ thời Nhiếp chính vương triều đại Đại Yên. Đồng nghiệp thường trêu rằng cô sinh nhầm thời, vì mỗi khi chạm vào một mảnh gốm hay một thanh đoản kiếm cũ, ánh mắt cô lại hiện lên một nỗi buồn xa xăm, như thể đang tìm kiếm một hình bóng đã mất dấu từ nghìn năm trước.
Hôm đó, bảo tàng tổ chức một cuộc triển lãm đặc biệt mang tên: "Bí mật phương Nam: Huyền thoại Nhiếp chính vương và Vương phi". Tâm điểm của buổi triển lãm là một chiếc trâm ngọc hình lá dâu (trâm ngọc diệp) được tìm thấy trong một mật đạo cổ dưới lòng đất phương Nam, vẫn còn nguyên vẹn và sáng bóng một cách thần kỳ.
Lâm Hạ đứng trước tủ kính trưng bày chiếc trâm. Tim cô bỗng thắt lại, một cảm giác quen thuộc đến nghẹt thở trào dâng. Cô dường như nghe thấy tiếng xào xạc của rừng trúc, mùi hương trầm nồng nàn và tiếng gọi trầm ấm của một nam nhân: "Nhược Vi..."
"Cô cũng thích món đồ này sao?" - Một giọng nói trầm thấp, đầy nam tính vang lên ngay bên cạnh.
Lâm Hạ giật mình quay lại. Đứng trước mặt cô là một người đàn ông cao lớn, vận bộ vest đen lịch lãm nhưng toát lên một khí chất uy nghiêm, áp đảo khiến những người xung quanh phải tự giác giữ khoảng cách. Gương mặt anh ta có những đường nét sắc sảo như tạc, đặc biệt là đôi lông mày kiếm và ánh mắt sâu thẳm, lạnh lùng nhưng khi nhìn cô, nó bỗng chốc trở nên d.a.o động dữ dội.
TruyenLau.com
Anh là Tiêu Thần, một CEO của một tập đoàn công nghệ hàng đầu, người vừa tài trợ hàng triệu đô la cho cuộc triển lãm này chỉ để tìm kiếm một câu trả lời cho những giấc mơ kỳ lạ đeo bám anh suốt từ thuở thiếu thời. Trong mơ, anh thấy mình đứng giữa chiến trường đẫm m.á.u, tay cầm thanh kiếm vàng, và luôn có một nữ t.ử đứng phía sau tiếp thêm sức mạnh cho anh.
Lâm Hạ ngẩn ngơ nhìn anh, đôi môi cô khẽ run rẩy: "Tôi... tôi cảm thấy mình đã từng nhìn thấy chiếc trâm này. Không, nói đúng hơn là tôi đã từng đeo nó."
TruyenLau
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tiêu Thần tiến lại gần thêm một bước, khoảng cách gần đến mức Lâm Hạ có thể ngửi thấy mùi gỗ đàn hương thoang thoảng từ người anh, một mùi hương không hề giống bất kỳ loại nước hoa hiện đại nào. Anh nhìn sâu vào đôi mắt cô, đôi mắt mà anh đã tìm kiếm qua hàng vạn gương mặt khác nhau.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
"Trên bản ghi chép của bảo tàng có nói," - Tiêu Thần khẽ nói, giọng anh thấp xuống như một lời tự sự - "Nhiếp chính vương năm đó đã từ bỏ cả ngai vàng chỉ để đưa Vương phi của mình về phương Nam quy ẩn. Có người nói họ là những kẻ khờ dại, nhưng tôi lại nghĩ” - Tiêu Thần ngừng một lúc, đưa mắt nhìn sang bức chân dung được họa của vị Nhiếp Chính Vương đang treo trên tường kia: “... đó là người đàn ông tỉnh táo nhất thế gian."
Lâm Hạ mỉm cười, nước mắt bỗng dưng trào ra mà chính cô cũng không hiểu tại sao: "Vì giang sơn vạn dặm cũng không bằng một chén trà ấm bên người mình yêu, đúng không?"
Tiêu Thần sững sờ. Đó chính là câu nói cuối cùng trong cuốn nhật ký cổ của Nhiếp chính vương mà anh đã đọc được. Anh không kìm lòng được nữa, đưa bàn tay run rẩy lên lau đi giọt nước mắt trên má cô. Một sự kết nối vô hình bùng nổ, mạnh mẽ đến mức như thể thời gian nghìn năm vừa bị xóa nhòa chỉ trong một cái chạm tay.
“Tiên sinh, không biết tôi có thể mạn phép hỏi tên anh không?" - Lâm Hạ hỏi, giọng cô chứa chan niềm hy vọng. "Tiêu Thần. Còn cô?" "Lâm Hạ. Rất vui được gặp anh."
Giữa không gian tĩnh lặng của bảo tàng, xung quanh là những hiện vật của quá khứ, hai con người của hiện tại đứng nhìn nhau như thể cả thế giới đã biến mất. Chiếc trâm ngọc trong tủ kính bỗng chốc phát ra một tia sáng xanh nhẹ, như một lời chào cuối cùng từ tổ tiên Thẩm gia dành cho hậu thế.
Dưới ánh hoàng hôn của thành phố hiện đại, Tiêu Thần nắm lấy tay Lâm Hạ, cùng cô bước ra khỏi bảo tàng. Gió mùa thu thổi qua, mang theo hương vị của tự do và hạnh phúc. Không còn ký ức về vương quyền, không còn gánh nặng chinh chiến sát phạt, không còn những bí mật Thánh nữ nặng nề. Lần này, họ có cả một đời bình dị phía trước để bù đắp cho những gian truân của nghìn năm trước.
Duyên phận là một vòng tròn, dù đi bao xa, dù qua bao kiếp, những người có chung một lời thề sinh t.ử chắc chắn sẽ tìm thấy nhau tại đích xác hồng tâm của định mệnh.
HOÀN TOÀN VĂN
Cờ Trong Tay Ai
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.
Cờ Trong Tay Ai
Chương 40: DUYÊN ĐỊNH THIÊN NIÊN
🎉 Bạn Đã Hoàn Thành Truyện!
Đề xuất truyện tương tự cho bạn