Thịt mềm bí ẩn mẫn cảm đến cực điểm, sao có thể chống lại móng tay trêu chọc, Ôn Tử Nhiên cắm mu bàn tay, khó chịu ngưỡng cổ, liên tiếp lắc đầu, lắc đến búi tóc cũng bung ra.
Nhiếp Huyễn thấy vậy, cúi người l**m lên hầu kết hắn, dùng miệng phủ lên nhẹ nhàng m*t, lại không dám dùng lực quá mạnh, sợ để lại dấu vết, khiến hắn trở về khó mà giải thích.
Miệng lưỡi tuy rằng ôn nhu, đầu ngón tay kia lại như muốn mạng, tầng tầng nhu ấn k*ch th*ch, mới hai ba lần đã làm cho tính khí g*** h** ch*n Ôn Tử Nhiên run rẩy ngẩng đầu, Nhiếp Huyễn cảm thấy đã được, rút tay ra, dùng cao chi tan chảy ướt đầy tay, bôi lên tính khí hưng phấn của chính mình.
Sau khi tiếp quản thân thể này, y ghét bỏ nguyên chủ ngu xuẩn không đáng một đồng, lại duy độc hài lòng đối với thân thể này, không chỉ diện mạo phong lưu, căn khí càng hùng tuấn.
Tính khí thô to hoàn toàn hùng khởi bị bôi lên một lớp dầu trơn, thoạt nhìn càng thêm dữ tợn, Nhiếp Huyễn có hứng thú thầm nghĩ may mắn là ái khanh nhà y đã sớm bị làm cho thất thần, nếu không, để cho hắn thấy long căn oai hùng này, chỉ sợ lại phải dỗ dành thêm một trận.
Đặt lên miệng huyệt đã bị đùa giỡn đến trơn ướt từ từ c*m v**, Ôn Tử Nhiên lập tức giãy dụa lên, tuy rằng chỗ đó đã được ngón tay khuếch trương, nhưng vẫn không chịu nổi thước tấc của hoàng đế, dù chưa bị thương, lại cảm giác cơ thể bị nhồi đầy, căng cực, run cầm cập muốn lui ra sau trốn.
Nhiếp Huyễn giữ chặt eo hắn, mạnh mẽ cắm xuống đến cùng, Ôn Tử Nhiên ai ai kêu một tiếng, cắn môn, khóc thút tha thút thít.
Nhiếp Huyễn không vội động, muốn đợi cho hắn thích ứng với kích thước của y, nghe hắn khóc thật đáng yêu, kề sát lại l**m lên khóe mắt hắn, trêu đùa: "Khóc đến sung mắt, không sợ khi trở về không thể giải thích với phu nhân sao?"
Ôn Tử Nhiên nhất thời không dám khóc nữa, ráng nhịn xuống tiếng thút thít, cố tình lại nghe y nhắc tới phu nhân nhà mình, chỉ cảm thấy trong lòng thêm chua sót – hiền thê ở nhà dựa đèn ngóng trông, chính mình lại nằm dưới thân hoàng đế dang rộng hai chân uyển chuyển thừa hoan, lấy sắc thị quân.
Nước mắt càng không ngừng được, phía dưới cũng kẹp càng thêm chặt.
Nhiếp Huyễn bị hắn kẹp đến đổ một ngụm khí lạnh, búng lên tính khí bán cương của hắn một cái: "Thả lỏng, kẹp chặt như vậy, nếu trẫm kiềm không được mà bắn vào trong, ngươi không được trách trẫm."
Có thể là đã quen với sự vô sỉ của hoàng đế đêm nay, lúc này nghe lời này, thậm chí Ôn Tử Nhiên cũng không cảm thấy kinh ngạc, chỉ thêm kinh hoảng, cố gắng thả lỏng thân mình, sợ rằng y sẽ thật sự bắn vào bên trong mình.
Hắn vừa mới thả lỏng liền bị hoàng đế ấn chặt eo, bắt đầu hung hăng đưa đẩy.
Lúc trước Nhiếp Huyễn đã làm quen với bên trong của hắn, giờ đây không phí sức liền tìm được nơi kia, thẳng lưng va chạm vào nơi tiêu hồn ẩn mật, khiến cho Ôn Tử Nhiên triệt để thất thần rên lên the thé.
Âm cuối có vẻ run rẩy, rõ ràng đã đ*ng t*nh. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Nhiếp Huyễn liền kéo đôi chân dài trắng nõn kia vòng qua thắt lưng mình, vừa đỉnh sâu vào bên trong hắn, vừa dương dương tự đắc ghé bên tai hắn trêu đùa: "Sao? Đã nói sẽ làm cho khanh vui thích, có biết quân vô hí ngôn?"
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190: PN 1: Chu Hi - ánh mặt trời cô độc
- Chương 191: PN 2 : Dung Hàm Chi - Phượng Hoàng giữa trời cao
- Chương 192: PN 3: Ôn Tử Nhiên - Ngọc thô được mài dũa
- Chương 193: PN 4: Nhiếp Kỳ - Đạo chân thấu cõi trần
- Chương 194: PN5: (topic) 888 về đối tượng hẹn hò quái đản của tôi
- Chương 195: PN 6: Nếu Đại Yến cũng có diễn đàn văn học đồng nhân
- Chương 196: PN 7: Concept hiện đại. Từ 001 đến 030
- Chương 197: PN 7: Concept hiện đại (tt)
- Chương 198: PN 8: Nguyên đán
[Đam Mỹ] Quân Lâm Thiên Hạ
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.