Hoàng đế hứng thú cân nhắc Hộ bộ thượng thư một lát, bỗng nhiên lại thở dài.
Cho dù có một trái tim phong lưu phóng khoáng và một lần nữa sống lại trong cơ thể hai mươi tuổi, hoàng đế vẫn cứ không vui.
Sức khỏe của cơ thể này quá kém, kém xa đời trước của hắn, bộ dạng ngược lại cũng phong lưu, khóe mắt đuôi mày tràn đầy ý tứ ngả ngớn phù lãng, làn da trắng đến mức tựa như mấy đời không bày ra dưới ánh thái dương, cánh cung nhẹ nhất cũng phải mất sức mới kéo căng được, đi từ tẩm cung đến chính điện cũng đủ thở không nổi.
Thân mình xương cốt như vậy, cho dù lúc âu yếm, các ái khanh ngoan ngoãn nằm im hắn cũng ăn không xong.
Hận đến mức nghiến răng, lại chỉ có thể chậm rãi rèn luyện dần.
Hắn cũng thật không biết nguyên chủ làm sao còn có thể động sắc được, xương cốt như vậy, nếu mỗi đêm chỉ một lần cũng không thể sênh ca hàng đêm đi?
Khó trách mới hai mươi tuổi đã không còn.
Bởi vì nguyên nhân này, hắn cũng không động những phi tần kia. Thứ nhất là do nguyên thân mà nguyên chủ để lai cho hắn cũng không chịu nổi tửu sắc; thứ hai, đã chiếm thân thể của người ta, cũng không thể ngủ luôn với tức phụ của người ta; thứ ba, thật ra hắn cũng không thích nữ nhân đến vậy, dù sao hoàng đế cũng không phải không có nhi tử, trước cứ dưỡng xem sao, nếu không ra gì lại tính sau.
Mượn thân thể này quân lâm thiên hạ thêm một lần đã là đại phuc khí, nếu có thể chừa cho nguyên chủ chút huyết mạch thuần khiết, cũng coi như trả ân tình.
Phục hồi tinh thần, thấy Ôn Tử Nhiên vẫn còn cung kính đứng dưới bậc thềm, Nhiếp Huyễn khoác tay nói: "Khanh đi bận việc của khanh đi."
Ôn Tử Nhiên như được đại xá, vội vội vàng vàng lui xuống.
Bởi vì nhát gan cẩn thận, hắn nhất quán sâu sắc, am hiểu sát ngôn quan sắc, hoàng đế thất thần một lát ánh mắt nhìn hắn có chút là lạ, làm cho hắn dựng hết lông tơ sau lưng, hiện giờ hoàng đế chịu thả hắn đi, có thể nào không buông một hơi.
Bất quá, hoàng đế sau khi khỏi bệnh xác thật là không giống trước kia.
Không chỉ là thành thạo chính sự anh minh thần võ cứ như là thiên bẩm, ngay cả cách nói chuyện, ánh mắt nhìn người, khí phái toàn thân cũng đều không giống.
Nếu không phải ngày đó thừa tướng và Thành vương đều thủ ngoài cửa, hoàng đế sau khi khỏi bệnh vẫn tận sức với thừa tướng, hắn cũng sẽ nghỉ có phải hoàng đế bị người đánh tráo hay không.
Lắc đầu quăng bỏ ý tưởng vớ vẩn này ra khỏi đầu, Ôn Tử Nhiên vừa tính toán xem năm nay có thể thu bao nhiêu thuế, vửa phân tâm nhớ tới bộ dáng thiếu chút nữa ngã sấp xuống của Chu Hi vừa rồi, nhịn không được trong lòng tắc lưỡi một tiếng.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Thiên tử hôm nay không như xưa, chỉ dựa vào một tư thế cùng thừa tướng tranh phong này, nếu vẫn cứ tiếp tục như vậy, đợi đến cuối năm khi thứ tướng Dung Hàm Chi hồi kinh yết khuyết, không biết sẽ còn có bao nhiêu chuyện vui đây.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190: PN 1: Chu Hi - ánh mặt trời cô độc
- Chương 191: PN 2 : Dung Hàm Chi - Phượng Hoàng giữa trời cao
- Chương 192: PN 3: Ôn Tử Nhiên - Ngọc thô được mài dũa
- Chương 193: PN 4: Nhiếp Kỳ - Đạo chân thấu cõi trần
- Chương 194: PN5: (topic) 888 về đối tượng hẹn hò quái đản của tôi
- Chương 195: PN 6: Nếu Đại Yến cũng có diễn đàn văn học đồng nhân
- Chương 196: PN 7: Concept hiện đại. Từ 001 đến 030
- Chương 197: PN 7: Concept hiện đại (tt)
- Chương 198: PN 8: Nguyên đán
[Đam Mỹ] Quân Lâm Thiên Hạ
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.