Lúc bị chuyển tư thế thứ ba, Ôn Tử Nhiên đã bị tham làm đến hỗn loạn, chỉ hận không thể quay lại nửa canh giờ trước, đánh chết cái tên thành thật quá mức chính là mình đây.
Hắn mới biết được thì ra hoàng đế hỏi eo chân mình có bệnh cũ không là vì săn sóc, sớm biết liền nói dối đều có tật cũ, dù có khi quân cũng tốt hơn bị chơi đa dạng lật tới lật lui như bây giờ.
Mới quỳ tiếp nhận nửa hiệp, đầu gối, cẳng chân và khuỷu tay đều đau, hiện giờ lại bị bắt dựa vào tưởng, dang rộng hai chân thừa hoan, eo cũng sắp gãy.
h* th*n bị chèn ép đã không còn cảm giác, chỉ có kh*** c*m từ nơi sâu kia kịch liệt chạy dọc theo cột sống, khiến cho một thân xương cốt đều thấm đẫm t*nh d*c, ngoại trừ rên khóc, kẹp chặt eo hoàng đế thì không còn làm được gì nữa.
Nhiếp Huyễn đã tẩm bổ nhiều ngày như vậy, lại hơn nửa năm không đụng vào ai, hôm nay khai trai, mạnh mẽ không chịu nổi, ép buộc Ôn Tử Nhiên đến chỉ biết khóc xin tha, cuối cùng ngay cả nói cũng không ra hơi.
Hắn còn cố kỵ hai lão thủ vệ bên ngoài, cộng với hoàng đế có khả năng còn mang theo người hầu đến, vẫn luôn đè thấp cổ họng không dám khóc kêu lớn tiếng, không biết là Nhiếp Huyễn săn sóc cực điểm mà đuổi hết mọi người ra khỏi viện, chỉ là nhìn bộ dáng xấu hổ này của hắn liền cảm thấy thú vị, nên không nói cho hắn biết.
Trước đây hắn chỉ biết hoàng đế háo sắc, không biết hoàng đế khi lên giường lại là người chu đáo như vậy.
Sau lúc không thích hợp ban đầu vẫn luôn chìm trong vui thích tràn ngập không thoát ra được, thân thể xa lạ đến nỗi tựa như không còn là của mình, rõ ràng là phục tùng mà thừa hoan, vốn dĩ cho rằng sẽ phải chịu thống khổ khuất nhục khó có thể nhẫn, lại bị thao làm còn thư sướng hơn so với lúc hành lễ Chu công với phu nhân ở nhà.
Tình nhiệt thượng đầu, thậm chí ngay cả xấu hổ cũng không quan tâm, giữa ý loạn thần mê, trong đầu chỉ còn mỗi một ý niệm rõ ràng chính là không được khóc rên quá lớn tiếng.
Lần thứ hai hoàng đế chặn bắp đùi hắn mà b*n r*, hắn đã bị hoàng đế thao bắn ba bốn lần, eo mềm đến cả người đều chột dạ, ngay cả khóc cũng có chút vô lực.
Nhiếp Huyễn thật ra vẫn chưa thỏa mãn, nhưng cũng vẫn tha cho hắn, ôm vào lòng nhẹ nhàng hôn lên mi nhãn, ôn thanh nói: "Ái khanh lần đầu thừa hoan, vẫn nên kiềm chế một chút."
Ôn Tử Nhiên oán thầm nói đến cùng là ai không kiềm chế? Chỉ là không dám thật nói ra.
Lại nghĩ tới chính mình cư nhiên bị người chơi mặt sau đến bắn, lại còn không chỉ một lần, càng thêm oán thầm. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Nhiếp Huyễn sờ sờ lên eo lưng vốn trơn bóng như ngọc nay phủ thêm một tầng mồ hôi, thở dài: "Nơi này không tiện, chốc nữa chỉ có thể lau sơ cho ái khanh, ái khanh quay về lại tắm rửa."
Ôn Tử Nhiên bị ôn nhu của hoàng để hù đến đỏ mặt.
"Ngài mai hưu mộc, liền nghỉ ngơi cho tốt. Hôm nay trẫm làm quá phận, e rằng ái khanh sẽ phải đau eo mấy ngày...Có thể ngồi cũng sẽ không thoải mái. Cho nên, mấy ngày sau cũng không cần ngồi lại nha phủ đến đầu sáng. Thật sự không thoải mái, xin nghỉ hai ngày cũng không sao, trẫm thông cảm."
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Ôn Tử Nhiên sau khi nghe được nửa câu, hận không thể vùi luôn mặt vào chăn không cần gặp ai nữa, lại ngập ngừng: "Nhưng...thần...còn phải xem việc thu thuế..."
"Mang về xem cũng được." Nhiếp Huyễn cười hôn lên môi hắn, "Chẳng phải thừa tướng cũng thường xuyên đem văn thư về sao? Cũng chưa từng có ai dám dị nghị."
Ôn Tử Nhiên vẫn do dự, thanh âm sau tình sự hơi khàn khàn run rẩy, nhỏ giọng nói: "Dù sao thừa tướng cũng là thừa tướng."
"Sợ cái gì, hiện giờ ngươi là người của trẫm." Nhiếp Huyễn bị chất giọng kia làm cho ngứa ngáy trong lòng, lại chỉ dùng ngón tay vuốt lên mái tóc đẫm mồ hôi của hắn: "Không cần phải cẩn thận dè dặt như trước kia nữa, chỉ cần đừng làm càn." Đọc truyện tại TruyenLau.com
"Có trẫm đây, ai cũng không làm gì được ngươi."
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190: PN 1: Chu Hi - ánh mặt trời cô độc
- Chương 191: PN 2 : Dung Hàm Chi - Phượng Hoàng giữa trời cao
- Chương 192: PN 3: Ôn Tử Nhiên - Ngọc thô được mài dũa
- Chương 193: PN 4: Nhiếp Kỳ - Đạo chân thấu cõi trần
- Chương 194: PN5: (topic) 888 về đối tượng hẹn hò quái đản của tôi
- Chương 195: PN 6: Nếu Đại Yến cũng có diễn đàn văn học đồng nhân
- Chương 196: PN 7: Concept hiện đại. Từ 001 đến 030
- Chương 197: PN 7: Concept hiện đại (tt)
- Chương 198: PN 8: Nguyên đán
[Đam Mỹ] Quân Lâm Thiên Hạ
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.