Nhóm đệ tử Phi Vu Môn này cũng không ngờ rằng mình vừa mới đến vương thành thì đã bị tiểu sư muội xấu xa nhà mình sắp bẫy lừa vào tròng, lúc này xung quanh đều là ngự lâm quân, tất nhiên bọn họ cũng có thể đoán được người trong phòng rốt cuộc là ai, trong lúc nhất thời chỉ biết hai mặt nhìn nhau kinh hoàng lo sợ, cũng không biết tiếp theo sẽ bị xử lý như thế nào.“Ngươi muốn tự mình thẩm vấn sao?” Đoạn Bạch Nguyệt lại hỏi: “Nhóm người này cũng không cố tình muốn xúc phạm đến ngươi, chỉ bị người hãm hại mà thôi, nếu ngươi lười quản thì cứ giao cho ta cũng được.”“Đúng là không có gì đáng thẩm.” Sở Uyên hoạt động gân cốt một chút: “Nhưng nếu bọn họ đã xông lên rồi thì cứ coi như được nghe kì văn dị sự trong chốn giang hồ một lần đi, cũng không vất vả gì.”Đoạn Bạch Nguyệt lắc đầu cười, phân phó ngự lâm quân dẫn đám người kia vào nhã gian.“Gặp được Hoàng thượng và Vương gia thì phải cẩn thận lời nói, rõ chưa?” Hướng Liệt trầm giọng căn dặn.Đám đệ tử vốn đã thấp thỏm lo sợ trong lòng, tất nhiên là sẽ gật đầu liên tục. Sau khi vào phòng, có người lớn gan ngẩng đầu nhìn người đang ngồi trên ghế một cái, rồi lại vội vàng cúi đầu không dám ngẩng lên nữa, thầm cảm thán Hoàng thượng quả thật là đẹp, ánh mắt trong veo mũi cao thanh nhã, mặc dù không mặc long bào nhưng bộ y phục màu biển xanh trên người cũng không che giấu được phong thái sang quý của bậc đế vương. Về phần bạch y nhân đứng phía sau hắn, có lẽ chính là Tây Nam Đoạn Vương trong tin đồn rồi, tuy không thấy rõ được ngũ quan nhưng chắc chắn cũng là một người cực kì cao lớn tuấn lãng, nếu không làm sao xứng với Hoàng thượng được.“Đừng sợ, trước tiên hãy bình thân.” Thấy mọi người có vẻ sợ hãi, Sở Uyên cười cười, nói: “Trẫm sẽ không làm khó dễ các ngươi, chỉ cần đem tất cả mọi chuyện nói rõ ràng ra là được, vì sao lại tới vương thành, và vì sao phải xông vào trà lâu này?” Thanh âm thanh nhã ôn nhuận, vô cùng dễ nghe.“Bẩm Hoàng thượng.” Có đệ tử lấy hết can đảm nói: “Cũng không phải chúng ta cố tình muốn quấy rầy Hoàng thượng và Vương gia, chỉ là bị tiểu sư muội lừa tới đây thôi, nàng nói….nói….”“Nói cái gì?” Sở Uyên hỏi.“Nói trong trà lâu này có hai nam tử đẹp mắt, còn gạt chúng ta nói cả hai đều chưa thành thân, cho nên…. Kính xin Hoàng thượng thứ tội.” Giọng nói càng ngày càng nhỏ, dĩ nhiên là vì trong lòng nàng cũng tự mình hiểu rõ, tuy đúng là bị tiểu sư muội lừa gạt nhưng loại chuyện “một đám cô nương gia vừa nghe có nam tử đẹp mắt thì lại cứng rắn xông vào trà lâu” như thế này cũng không phải chuyện dễ nghe, lại càng không có đạo lý.“Nếu người ngồi ở đây không phải là trẫm và Vương gia mà là hai nam tử đẹp mắt chưa thành thân thì sẽ thế nào?” Sở Uyên có chút hăng hái: “Cướp người về sao?”Đoạn Bạch Nguyệt ở trong lòng thở dài, học xấu rồi, lúc trước có cảm thấy hứng thú với loại chuyện như thế này.“Tất nhiên không phải vậy.” Đệ tử kia vội vàng biện hộ: “Chỉ là mời trở về cho Môn chủ bà bà nhìn một chút, không được thì sẽ thả ra ngay.”Đoạn Bạch Nguyệt sờ sờ cằm, hiển nhiên là đang nén cười.Lấy “đao kiếm ép bức” gán vào chữ “mời”, chiêu này của Phi Vu Môn tất cả mọi người trong chốn giang hồ đều biết.Khóe miệng Sở Uyên cũng giương lên: “Thật vậy sao?”Đám đệ tử kia đầu đầy mồ hôi lạnh, cũng không biết nên giải thích như thế nào, khụ khụ lắp bắp hồi lâu sau mới có thể kể rõ đầu đuôi mọi chuyện.Chuyện Phi Vu Môn thích nam nhân đẹp mắt này cũng chỉ mới được truyền ra giang hồ mấy năm gần đây, nguyên nhân là vì Môn chủ bà bà có thu dưỡng nữ nhi của một vị cố nhân, tuy đã đến tuổi thành gia lập thất nhưng vẫn chưa nhìn trúng người nào, chỉ nói là muốn tìm nam nhân đẹp nhất thiên hạ làm phu quân. Nhưng toàn bộ giang hồ này đều biết hai nam tử đẹp nhất thiên hạ đều đã thành thân, không ai dám cướp đoạt Thẩm công tử, cũng không có người nào dám đi trêu chọc Vô Tuyết Môn chủ, mà thời gian nhoáng cái đã qua hai năm, Môn chủ bà bà nóng lòng sốt ruột quá nên đã ra lệnh cho các đệ tử đi khắp thiên hạ tìm nam tử đẹp mắt chưa thành thân, hạ lệnh vô luận như thế nào cũng phải “mời” trở lại cho tiểu thư nhìn một chút.“Là vì lý do này sao?” Sở Uyên quay đầu nhìn vào mắt Đoạn Bạch Nguyệt.Đoạn Bạch Nguyệt cười cười, đáy mắt hàm ý không nói cũng hiểu — Đã là lúc này rồi, cũng không người nào dám lừa ngươi, tám phần mười chính là vì lý do không chút nào thú vị như thế thôi. Nếu ngươi muốn nghe chuyện lão yêu bà của ma giáo bắt mỹ nam tử về điên loan đảo phượng hút tinh khí thì phải tới tìm thuyết thư tiên sinh, chứ không phải tới nơi này.Sở Uyên bình tĩnh ngồi thẳng lại, trong lòng có chút phiền muộn, vì sao lần nào người này cũng có thể nhìn thấu tâm sự của mình?“Hoàng thượng, đám người ngoài kia luôn nói bản môn cứng rắn đoạt nam nhân, chuyện này đều là cố ý muốn vấy bẩn thanh danh của chúng ta.” Đệ tử kia thấy Sở Uyên không nói gì, vì vậy lại vội vàng la lên: “Tuy rằng cũng có lúc thật sự sẽ đe dọa một chút, nhưng nếu sau khi mang về mà Môn chủ bà bà không thích thì cũng nhất định phân phát bạc rồi đuổi đi, chưa từng làm những chuyện mang tính hoang đường coi thường luật pháp.”“Tiểu cô nương.” Đoạn Bạch Nguyệt cười nhắc nhở: “Chỉ cướp người mang về nhà cũng đã là chuyện trái luật pháp rồi, cũng không phải chưa chém hai đao thì không được gọi là tổn thương.”Đệ tử cúi đầu không nói, nhưng mặt mũi đỏ bừng.“Trở về nói với bà bà các ngươi, chuyện như vậy sau này đừng làm nữa.” Sở Uyên nói: “Lui ra đi.”“Dạ.” Đám đệ tử thở phào nhẹ nhõm, vội vàng lui ra ngoài, đều cảm thấy may mắn như vừa sống sót qua kiếp nạn.“Nam nhân đẹp mắt nhất toàn thiên hạ.” Đoạn Bạch Nguyệt sờ sờ gương mặt mình, đột nhiên nói: “Chẳng lẽ không phải là Bổn Vương sao?”Sở Uyên suýt chút nữa bị sặc nước trà.Đoạn Bạch Nguyệt nói: “Trong sách cũng viết như vậy.” Dù sao cũng đứng đầu hậu cung, không đẹp làm sao có thể trấn tràng được.Sở Uyên nói: “Ngươi nên suy nghĩ rõ ràng, nếu thật sự muốn lấy danh hào này, sau trở về cung ta sẽ soạn thảo thánh chỉ.”“Khụ khụ.” Đoạn Bạch Nguyệt cúi người hôn lên mặt hắn một cái, nói sang chuyện khác: “Ai cũng không đẹp mắt bằng Tiểu Uyên của ta.”“Khó khăn lắm mới được ra ngoài một ngày, trở về muộn một chút được không?” Sở Uyên nói: “Trong cung buồn bực.”“Có muốn đi nghe kể chuyện không?” Đoạn Bạch Nguyệt hỏi.Sở Uyên lập tức cự tuyệt: “Mười tiên sinh kể chuyện thì có đến chín người sẽ kể “Tiểu thiếu gia Thẩm gia hô phong hoán vũ”, không đi.” Nghe một hai lần còn được, mỗi lần đều chỉ là một câu chuyện, cũng không biết vì sap cư nhiên có thể kể lui kể tới nhiều năm như vậy, hơn nữa mỗi ngày đều có một đám người cổ động, ném bạc lên đài.Đoạn Bạch Nguyệt cười nói: “Không thích nghe kịch nam, không thích nghe xướng khúc, kể chuyện cũng không nghe, vậy cũng chỉ có thể trở về cung phê duyệt tấu chương thôi.”Sở Uyên nhéo nhéo cằm hắn: “Rõ ràng là hoàng hậu một không thông âm luật, hai không biết đánh cờ, ba không hiểu trà đạo, muốn tìm một chút chuyện vui nho nhỏ để làm cũng không có.” Mỗi lần mỗi lần đều là cùng nhau luyện võ, lại đánh không thắng được ngươi, không thú vị!“Ta không biết, Ôn đại nhân biết a.” Đoạn Bạch Nguyệt giải thích: “Hắn có thể cùng ngươi chơi.”Sở Uyên ngạc nhiên nói: “Vậy ý của ngươi là ta nên bỏ mặc ngươi đi tìm Ôn ái khanh?”Đoạn Bạch Nguyệt bị hắn làm nghẹn họng, một lát sau mới nói: “Ta phát hiện mỗi lần chúng ta cãi vã cũng đều là ngươi thắng.”Sở Uyên nói: “Phải vậy không?”Đoạn Bạch Nguyệt đúng lúc bổ sung: “Tất nhiên, đó là bởi vì mỗi lần ngươi đều là người có đạo lý, còn ta mỗi lần đều là vô lý muốn cố tình gây sự.”Sở Uyên thỏa mãn gật đầu: “Ừ.”“Vậy bây giờ ngươi muốn làm chi? Ta thật sự không biết chơi cờ đâu.” Đoạn Bạch Nguyệt ôm hắn vào lòng, mặt mày đau khổ nói: “Cũng đừng bắt ta học đánh cờ, nhìn trắng trắng đen đen choáng váng đầu hoa mắt.”Sở Uyên ghé vào đầu vai hắn khúc khích cười một trận, cọ cọ nói: “Chúng ta ra ngoài thành đi dạo, có được hay không?”“Tất nhiên là được.” Đoạn Bạch Nguyệt nói: “Khó khăn lắm ngươi mới đồng ý xuất cung, muốn đi đâu ta cũng đưa ngươi đi.”Hai tay Sở Uyên ôm gò má hắn, kề sát vào hôn một cái.Kể từ sau ngày đại hôn, một năm có hơn phân nửa thời gian Đoạn Bạch Nguyệt đều ở vương thành, mà Hoàng thượng thì đương nhiên không thể rời hoàng cung chạy loạn khắp giang hồ được, bởi vậy những lúc thấy trong cung buồn rồi chán rồi, nơi hai người thường tới nhất chính là núi Thúy Bình bên ngoài thành, cho dù chỉ là tìm một nơi yên lặng ngồi hóng gió, cùng người yêu thương chuyện trò đùa giỡn trong không gian riêng tư thôi thì cũng sẽ cảm thấy vui sướng hơn rất nhiều.Chẳng qua lần này có chút ngoài dự liệu –Trên núi đã có không ít người, đẩy xe khiêng bao, nhìn qua rất là náo nhiệt.“Đây là muốn làm chi?” Sở Uyên nhíu mày.Đoạn Bạch Nguyệt vỗ vỗ hắn, bước nhanh hai bước kéo một người qua đường lại hỏi, một lúc sau trở về nói là những người này đều là thương nhân, vì muốn nhanh chóng tới trấn Tuyên Vân để kịp tham gia hội Hồ Điệp tổ chức vào năm ngày sau, cho nên mới chọn đi tắt vòng qua núi Thúy Bình này.“Tiết trời lạnh lẽo thế này cũng sẽ có hồ điệp sao?” Sở Uyên không hiểu.“Cũng không phải hồ điệp, là hương liệu.” Đoạn Bạch Nguyệt nói: “Từ ướp hương y phục và đồ dùng hàng ngày đến xào rau làm cơm, từ Nam Dương đến Tây Vực, hương liệu nơi nào cũng có, mấy ngày trước cũng nghe Đoạn Niệm nhắc tới rồi, hình như rất náo nhiệt, có điều theo như Đoạn Niệm nói thì phải tổ chức vào tháng sau mới đúng, không hiểu vì sao lại đổi thành sớm như vậy.”“Trấn Tuyên Vân, nếu ra roi thúc ngựa thì cũng chỉ cách vương thành khoảng một hai ngày đi đường.” Sở Uyên nói: “Mấy năm trước ta còn muốn đi xem một lần.”Đoạn Bạch Nguyệt nói: “Muốn đi ư?”“Chỉ vì muốn xem hương liệu mà bỏ mặc chính vụ trong triều?” Sở Uyên cười: “Nếu ngươi ngại ở trong cung buồn bực thì cứ đi xem cũng được, không cho phép rủ rê ta đi theo.”“Ngươi đã không đi, ta ăn no rửng mỡ mới có thể một mình chạy đi xem trần bì hồi hương hoa quế hương diệp gì đó.” Đoạn Bạch Nguyệt nhéo mũi hắn một cái: “Đi thôi, không có nơi nào để đi, chỉ có thể về cung phê duyệt tấu chương.”Sở Uyên buồn chán vắt mình trên lưng hắn, mãi đến khi về tới cửa thành mới chịu đứng xuống đất tự mình đi.Bên ngoài ngự thư phòng không có quan viên nào đứng chờ, tấu chương trên long án cũng không nhiều, nội dung bên trong cũng chỉ là chút chuyện lông gà vỏ tỏi, chưa tới nửa canh giờ thì đã xem xong. Sở Uyên ngáp một cái, đêm trước chưa ngủ nên giờ cơn buồn ngủ ùn ùn kéo tới, cũng lười quay về tẩm cung, vì vậy dứt khoát nằm lên nhuyễn tháp bên cạnh ngủ thiếp đi, còn mơ vô số giấc mộng kì huyễn, cuối cùng giật mình tỉnh giấc, lại vừa vặn đối diện với đôi mắt của Đoạn Bạch Nguyệt gần trong gang tấc.“…”Tây Nam Vương bình tĩnh đứng thẳng dậy, để đôi môi hai người tách ra.Sở Uyên lau miệng một cái, nói: “Chiếm tiện nghi ta!”Đoạn Bạch Nguyệt ngồi xổm bên tháp: “Ừ.”“Ta vừa mới nằm mơ.” Sở Uyên nghiêng người nhìn thẳng hắn.Đoạn Bạch Nguyệt tựa đầu bên gối, đưa tay chọt chọt gương mặt Sở Uyên, cực thích giọng nói lười biếng khàn khàn khi vừa tỉnh ngủ này của hắn: “Mơ thấy cái gì?”“Quên rồi.” Sở Uyên nắm tay hắn: “Vừa tỉnh lại thì thấy ngươi.”Đoạn Bạch Nguyệt cười cười: “Còn thấy mệt không? Ngủ thêm một lát, ta ngủ cùng ngươi.”Sở Uyên vòng tay ôm cổ Đoạn Bạch Nguyệt, khóe mắt hơi phiếm hồng, như là chưa hết mệt mỏi. Đoạn Bạch Nguyệt kéo tấm chăn bên cạnh qua, bao hắn lại ôm vào lòng mình, một tay vỗ nhè nhẹ trên lưng muốn dụ dỗ hắn ngủ tiếp.“Vương gia.” Đoạn Niệm ở bên ngoài gọi.Sở Uyên mở mắt.Đoạn Bạch Nguyệt nói: “Ngủ tiếp.”“Sợ là bằng hữu kia của ngươi lại xảy ra chuyện gì rồi.” Sở Uyên nói: “Nếu không Đoạn Niệm cũng không cư xử l* m*ng như vậy đâu.” Biết hai người đang cùng ở trong thư phòng tồi còn chạy tới gián đoạn.Đoạn Bạch Nguyệt than thở: “Giao hữu vô ý.”Sở Uyên cười vỗ vỗ hắn: “Đừng náo loạn, đi ra xem thử đi.”Đoạn Bạch Nguyệt đứng dậy ra cửa, Đoạn Niệm quả thật mặt mày khổ bức, thoạt nhìn rất không muốn tới, rồi lại không thể không tới.Đoạn Bạch Nguyệt hỏi: “Chuyện gì?”Đoạn Niệm: “Là Vũ Quyết công tử, hiện tại đang ở ngoài cung, nói là muốn cùng Vương gia đi tham gia hội Hồ Điệp.”Sở Uyên ở trong phòng nghe được, bĩu môi, chầm chậm kéo chăn che đầu.“Hắn là người trong võ lâm, chạy tới thương hội làm náo loạn cái gì?” Đoạn Bạch Nguyệt nhíu mày: “Không đuổi theo nha đầu kia chạy khắp toàn quốc nữa sao?”Đoạn Niệm: “Chuyện này thuộc hạ cũng không biết, nếu Vương gia muốn biết thì chỉ sợ phải đích thân hỏi Vũ Quyết công tử.”Đoạn Bạch Nguyệt lắc đầu: “Bảo hắn tới khách đ**m trước đi rồi Bổn Vương sẽ cho hắn câu trả lời thuyết phục.”Đoạn Niệm nhận lệnh, xoay người lui xuống. Đoạn Bạch Nguyệt trở lại ngự thư phòng, thấy Sở Uyên đang trùm đầu đưa lưng về phía cửa, lập tức nói: “Ta lại không đáp ứng.”“Nhưng chín phần mười là ngươi sẽ đi.” Sở Uyên xoay người nằm úp sấp lại, tóc bị cọ hơi chút tán loạn: “Ta còn không hiểu ngươi hay sao, huynh đệ nghĩa khí lớn hơn trời, huống chi gần đây trong cung cũng không có chuyện gì.”Đoạn Bạch Nguyệt nở nụ cười bình tĩnh: “Nếu ngươi không muốn cho ta đi—.”Sở Uyên nhíu mày: “Ta là cái loại người không hiểu đạo lý như thế sao?”Đoạn Bạch Nguyệt vội vàng đáp: “Tất nhiên không phải.”Sở Uyên nói: “Ừ, không cho phép ngươi đi.”Đoạn Bạch Nguyệt : “….”Đoạn Bạch Nguyệt thử dò xét hỏi: “…Nếu ta nhất định phải đi, thì?”Sở Uyên ngồi dậy: “Tứ Hỉ!”“Này này này!” Đoạn Bạch Nguyệt nhanh chóng che cái miệng của hắn: “Có chuyện gì cứ nói, không được phép gọi Tứ Hỉ.” Nói phải cũng không đúng, nói không phải cũng không đúng, vì sao sau khi thành thân, tức phụ lại càng ngày càng có khuynh hướng bất chấp đạo lý đúng sai thế này? Đầu đau!Bên ngoài ngự thư phòng, một vòng tiểu nội thị đều thử dùng ánh mắt dò xét nhìn đại công công.Tứ Hỉ khoát khoát tay, hạ giọng nói: “Cứ xem như không nghe thấy gì.”Tiểu nội thị hiểu ý, tiếp tục đờ người ra nhìn chằm chằm vào con sâu béo mập đang gặm cỏ dưới chân.Hai người ầm ĩ một trận, Sở Uyên mới cười nói: “Đùa ngươi thôi, đi đi, trên đường đi cẩn thận một chút là được, sau khi xử lý xong chuyện thì nhớ phải trở về sớm.”Đoạn Bạch Nguyệt thở dài: “Ta thật sự không muốn chạy tới đó tham gia náo nhiệt.”“Thuận tiện mua chút hương liệu hiếm lạ về.” Sở Uyên xoa xoa gương mặt hắn: “Trong khoảng thời gian này trong cung cũng không có bao nhiêu chuyện, một mình ta xử lý là đủ rồi, ngươi nhàn rỗi cũng không có gì làm, ngược lại không bằng ra ngoài giải sầu.”“Ai nói vậy, ta không hề cảm thấy buồn chán.” Đoạn Bạch Nguyệt nói: “Hàng đêm lấy sắc thị quân, là chuyện hạnh phúc nhất thế gian rồi.”Sở Uyên lật chăn trùm đầu hắn lại, còn mình đứng dậy duỗi thắt lưng một cái, dự định trở về tẩm cung ngủ tiếp.“Vương gia.” Đoạn Niệm lại ở ngoài phòng gọi.Sở Uyên: “….”Đoạn Niệm khổ hề hề nói: “Thuộc hạ thật sự là…. Nhưng Vũ Quyết công tử nói nếu Vương gia không chịu ra ngoài thì hắn sẽ treo cổ trên cửa Tuyên Vũ luôn.”Sở Uyên: “….”Sở Uyên: “Phụt.”Đoạn Bạch Nguyệt cực kì không nghĩ ra, vì sao mình lại có thể quen biết một bằng hữu mất mặt xấu hổ đến như vậy.Sở Uyên thì ngược lại có chút hứng thú: “Ta có thể theo ngươi đi gặp hắn không?”“Nếu ngươi muốn đi thì tất nhiên là có thể.” Đoạn Bạch Nguyệt nói: “Chẳng qua người này còn nhây hơn Tư Không vài phần, chỉ sợ ngươi không chịu nổi tính cách ầm ĩ nhầy nhụa của hắn.”Vậy thì càng phải đi gặp một lần a. Sở Uyên gọi Tứ Hỉ vào hầu hạ rửa mặt thay y phục rồi theo Đoạn Bạch Nguyệt xuất cung. Trước cửa Tuyên Vũ quả thật có một nam tử trẻ tuổi, đang ngồi xổm trên mặt đất mặt mày ủ rũ thê lương, một vòng thị vệ canh cửa nhìn hắn như vậy cũng chỉ biết bó tay đứng nhìn —Dù sao cũng là bằng hữu của Vương gia, lại không làm chuyện gì vượt quá quy củ, cũng chỉ ngồi xổm ở chỗ này lâu lâu ngửa mặt lên trời gào to hai tiếng mà thôi, cũng không thể nào đem người trực tiếp đuổi đi được.Đoạn Bạch Nguyệt lập tức vạch rõ quan hệ: “Ta không quen hắn.”“Không được học theo Tiểu Cẩn.” Sở Uyên đá hắn một cước: “Vị bằng hữu này của ngươi nhìn qua đúng là có chút thương tâm, mau qua đó an ủi đôi câu đi
- Chương 1: Vương thành án mạng [ Phòng ốc của Tây Nam Vương phủ chính là như vậy!]
- Chương 2: Cửu huyền cơ [ Ta muốn hạt châu kia ]
- Chương 3: Lưu đại nhân tới [ Sợ rằng lại muốn làm mai ]
- Chương 4: Chẳng lẽ ngươi thầm mến Sa Đạt? [Lưu gia – rắc rối khó gỡ ]
- Chương 5: Biến động trong cung [ Ta đi xem người trong lòng ngươi]
- Chương 6: Bồ đề tâm kinh [ Mưu đồ ở mọi nơi]
- Chương 7: Nhiễm Nguyệt Lâu [ Rốt cuộc có dò được tin tức gì hay không?]
- Chương 8: Biến cố trong Lưu phủ [ Bọ ngựa bắt ve ]
- Chương 9: Nhà gỗ phía sau núi [ Đừng ác như vậy a ]
- Chương 10: Một cuộc biến động [ Ai nói chúng ta phải về tây nam ]
- Chương 11: Gặp lại [ Chẳng bằng không gặp ]
- Chương 12: Như bây giờ rất tốt [ Thành thân rồi mới gọi là tốt ]
- Chương 13: Thư sinh đến từ Giang Nam [ Cùng Hoàng thượng chuyện trò rất vui vẻ ]
- Chương 14: Tây Nam Vương đừng hoảng hốt [ Ôn đại nhân đến Thục Trung rồi]
- Chương 15: Hoan Thiên Trại [ Nếu là giả trở thành thật thì phải làm sao bây giờ?]
- Chương 16: Vị công công này [ Hay là chúng ta cùng đi nấu nước nóng đi]
- Chương 17: Thiên Thần Sa [ Biết đâu chừng có thể tìm được ]
- Chương 18: Phỉ Miễn quốc [ Còn không nhanh chân đi gặp người nào đó đi!!!]
- Chương 19: Thành Đại Nhạn [ Khắp nơi đều là cơ quan ]
- Chương 20: Quỹ đen [ Hay là tối nay đến dò xét?]
- Chương 21: Hộp gỗ [ Ta giúp ngươi dịch dung]
- Chương 22: Mật thất [ Võ công này cam đoan có thể trị bách bệnh]
- Chương 23: Kim Sơn (núi vàng) ở ngoài thành. [ Lam Cơ ở khách điếm Nhạn Hồi ]
- Chương 24: Ngụy Tử Y [ Đem Tây Nam Vương đi đi, đi đi]
- Chương 25: Quy Lai sơn trang [ Lửa lớn ngập trời]
- Chương 26: Cùng nhau trở về vương thành [ Đây chính là Bồ Đề tâm kinh]
- Chương 27: Đốt Tinh Cục [ Ván cờ thiên cổ ]
- Chương 28: Mộc Si Lão Nhân [ Bát hoang trận pháp]
- Chương 29: Cao Ly Vương sắp tới [ Chính là người muốn đem muội muội gả cho ngươi a, Cao Ly Vương ]
- Chương 30: Tử Thiềm Thừ [ Nghe nói Trại Phan An bị bệnh rồi. ]
- Chương 31: Tỉ võ [ Cần phải xấu hơn chút nữa mới được!!!]
- Chương 32: Tâm ý [ Người yêu sâu đậm không phải chỉ mình ngươi]
- Chương 33: Mưu kế [ Hay là sư phụ dịch dung đi!]
- Chương 34: Món ăn tây nam [ Ta muốn tới núi Ngọc Quan một chuyến]
- Chương 35: Triều Nhai [ Mê vực Nam Hải ]
- Chương 36: Triều Nhai mê âm [ Gặp được một người quen]
- Chương 37: Một người có duyên khác [ Trái tim bị đè nén của Tây Nam Vương]
- Chương 38: Thương Nam Châu [ Phi Loan Lâu chủ]
- Chương 39: Làm giao dịch [ Khắp nơi đều là hoàng kim]
- Chương 40: Tìm được [ Các ngươi cũng không quan trọng lắm đâu]
- Chương 41: Hồi cung [ Sao lại không thấy cây mai]
- Chương 42: Gặp được người trong lòng ca ca [ Đệ đệ cảm thấy vô cùng khiếp sợ]
- Chương 43: Thương lượng [Vì sao phải giữ người lại trong cung]
- Chương 44: Từ núi Ngọc Quan trở về [Dường như Lan Nhất Triển kia đã chết thật]
- Chương 45: Đi tuần [ Hôn cũng hôn rồi mà, vì sao không lưu lại qua đêm]
- Chương 46: Cao nhân [ Ngươi giúp ta đi làm một việc]
- Chương 47: Triều Nhai chuyện xưa [ Tham niệm là mầm tai họa]
- Chương 48: Lấy cổ [ Ngay cả vo gạo cũng không làm được thì phải làm sao bây giờ!!!]
- Chương 49: Ma quỷ lộng hành [ Sự tình cứ chuyện này nối tiếp chuyện kia ]
- Chương 50: Luyện và không luyện [ Nửa người nửa quỷ cũng tốt hơn đã chết rồi]
- Chương 51: Tham hoan [ Ít nhất còn có mười ngày này]
- Chương 52: Cơ duyên xảo hợp [ ta dạy ngươi phá giải Đốt Tinh Cục]
- Chương 53: Giữa ban ngày ban mặt cướp đồ đệ [ Lão đầu chết tiệt này quá vô sỉ]
- Chương 54: Tư vị có tức phụ yêu thương [ Thật là tốt]
- Chương 55: Tô Hoài sơn trang [ Tây Nam Vương muốn tới]
- Chương 56: Rốt cuộc thì đó là ai? [ Người tốt thì nên có mệnh tốt]
- Chương 57: Huyền Minh Hàn Thiết [ Đóa hoa nở trong miền hoang dã]
- Chương 58: Yêu kiếm thức tỉnh [ Hợp Hoan Cổ…. ít nhất…. cũng phải hạ gấp đôi]
- Chương 59: Không chết chính là không sao [ Cùng lắm thì quay về tây nam thôi]
- Chương 60: Diễn trò
- Chương 61: Biệt ly [ Ngươi phải trở lại]
- Chương 62: Thành Quan Hải [ Bóng trắng trong thành]
- Chương 63: Người Nam Dương trên đảo Triều Nhai [ Mê Vụ trận pháp]
- Chương 64: Huyền Thiên [ Chuyện quá khứ đã qua]
- Chương 65: Yêu kiếm thức tỉnh [ Đi kiếm một chậu cẩu huyết về vẩy lên đi]
- Chương 66: Hồi cung [ Vòng tròn vừa khít]
- Chương 67: Giữ được tính mạng trước đã [ Tương lai sau này chưa chắc là sẽ không tìm được Thiên Thần Sa]
- Chương 68: Bế quan [ Thư của Tây Nam Phủ]
- Chương 69: Trừ tịch (Giao thừa) [ Một năm qua đi, ngược lại cũng không quá khó chịu đựng]
- Chương 70: Xuôi nam [ Vì sao Hoàng thượng lại phải tới tây nam?]
- Chương 71: Không gặp [ Người nào chết trước, người đó thắng]
- Chương 72: Đường về [ Xem người nào tức chết người nào ]
- Chương 73: Hồi nhỏ [ Thích khách đến từ Bạch Tượng quốc]
- Chương 74: Giao dịch [ Vẫn là ca ca của mình tốt hơn]
- Chương 75: Cố nhân [ Giao hữu không cẩn thận lòng chua xót]
- Chương 76: Cùng nhau đi trước [ Nghe nói Tây Nam Vương đã âm thầm ra khỏi phủ rồi]
- Chương 77: Bạch Tượng quốc [ Có người nhìn trúng vị tiểu công tử này nha]
- Chương 78: Gặp người quen [ Chậc chậc chậc chậc dù hóa thành tro cũng nhận ra nha]
- Chương 79: Hai vị thiếu gia của Kiếm Môn [ Khách nhân đến từ Đại Sở]
- Chương 80: Tinh Châu [ Đương kim Hoàng thượng mới đúng là khác biệt với người khác]
- Chương 81: Khách nhân [ Vì sao Hoàng thượng lại tới?]
- Chương 82: Trận pháp quen thuộc [Có được toàn bộ không phí công lao]
- Chương 83: Truy tìm [ Chân trời góc bể cũng tìm về cho trẫm]
- Chương 84: Hắc Nha [ Thiên Thần Sa ở đỉnh Hoang Dã Vân]
- Chương 85: Gặp lại [ Người đâu! Bắt thích khách]
- Chương 86: Đỉnh Hoang Dã Vân [ Lấy được Thiên Thần Sa đã rồi tính tiếp]
- Chương 87: Thuyền lớn [ Ngươi cách xa ta một chút]
- Chương 88: Không cho phép nói lung tung [ Ngươi dám khiển trách Thiên tử Đại Sở???]
- Chương 89: Thiên Thần Sa là vật gì [ Trời sinh mệnh hoàng hậu]
- Chương 90: Như nguyện mà về [ Vị Ôn đại nhân kia đã trở về vương thành rồi]
- Chương 91: Tây Nam Vương lại phản rồi. [Nha~]
- Chương 92: Đoạn Vương phải cẩn thận người này [Một phiến lá nhỏ]
- Chương 92-2: Phiên ngoại 1 – Sinh nhật [ Ăn đường của ta, chính là người của ta]
- Chương 93: Tam Thước Lãng [Một tiểu trùng khí phách cực!]
- Chương 94: Thiên Ưng Các [ Cái gì gọi là tai bay vạ gió]
- Chương 95: Tử Long Quyết [ Cái gì gọi là hết đường chối cãi]
- Chương 96: Đêm trước ngày đại chiến [ Bởi vì miệt mài quá độ nên hói đỉnh đầu rồi]
- Chương 97: Loạn Tùy Châu [ Dẫn ngươi ra ngoài giải sầu]
- Chương 98: Sơn động [ Tranh thủ thời gian nửa ngày]
- Chương 99: Sơ chiến cáo tiệp [ Giúp trẫm tìm một thứ ]
- Chương 100: Tây Nam Vương thật giả
- Chương 101: Đêm rất an tĩnh [ Chỉ là cảm thấy như thế này thật tốt]
- Chương 102: Tộc Ngư Vĩ (đuôi cá) [ Chi bằng cứ đi tìm một lần thử xem]
- Chương 103: Phải nghĩ theo hướng tốt! [ Biết đâu ngày mai mình sẽ bị điếc]
- Chương 104: Đại thắng trở về [Hay là ta nấu cơm cho ngươi ăn]
- Chương 105: Hoa nở hai đóa [ Một cây nhiều cành]
- Chương 106: Chợ đêm trong vương thành [ Tức phụ nhà mình mình phải tự tìm lấy]
- Chương 107: Khách tới từ Bạch Tượng quốc [ Cây trâm vàng giữa lưng chừng núi]
- Chương 108: Kim Xu [ Xảy ra chút nhiễu loạn]
- Chương 109: Lưu Thương Kiếm Các [ Trừ vị hôn phu ra còn nhớ rõ Tây Nam Vương]
- Chương 110: Hội Vũ Y [ Mượn người hay là mượn xiêm y]
- Chương 111: Độc Ngũ [ Không chịu nổi chuyện hàng năm đều phải kéo hồng trù đoạn]
- Chương 112: Mưu kế [ Đi xem một chút cũng không sao]
- Chương 113: Đại hòa thượng [ Tây Nam Vương thẹn quá thành giận]
- Chương 114: Thẩm vấn [ Kĩ năng chải đầu…cuồng bạo]
- Chương 115: Tỉ võ [ MAU BUÔNG HOÀNG THƯỢNG RA!!!!!”
- Chương 116: Gặp nhau [ Tiểu Vương gia và Cửu điện hạ…gặp nhau]
- Chương 117: Cùng nhau vào cung [ Dù sao mọi người đều là người thích dược liệu]
- Chương 118: Khi nào thành thân [ Rốt cuộc là sính lễ hay là của hồi môn]
- Chương 119: Cung điện cũ [ Tâm tư đê tiện của người đê tiện]
- Chương 120: Xuôi nam [ Như vậy mà cũng có thể đem ra làm lễ vật]
- Chương 121: Dịch dung giả mạo người khác [ Nghe nói Diệp Cốc chủ rất hiền lương thục đức]
- Chương 122: Có người cản giá [ Đoạn Tiểu Vương gia bị sét đánh trúng đầu rồi]
- Chương 123: Tây Nam Phủ [Phải cướp dược liệu hay là phải cướp ca ca]
- Chương 124: Thế cục [ Thời khắc mấu chốt, tẩu tẩu vẫn đứng về phía ca ca]
- Chương 125: Bay lên trời chui xuống đất [ Ngươi dám chê trẫm!!!!!]
- Chương 126: Kịch hay [ Ngươi dám trộm long bào của trẫm!!!]
- Chương 127: Mã Lục [ Võ công cao tới đâu cũng chỉ là đầu hói]
- Chương 128: Đánh bậy đánh bạ [ Có người từng đi qua Nam Dương]
- Chương 129: Xuất chinh [ Vì sao phải khẩn trương trước Sở Hạng]
- Chương 130: Hai cái đầu trọc [ Một cuộc gặp gỡ TUYỆT VỜI *^_^*]
- Chương 131: Diệu Tâm [ Vì sao một chút cũng không A di đà phật?]
- Chương 132: Bắt người [ Tư vị có tức phụ yêu thương rất là tốt]
- Chương 133: Không thích thì không thích [ Quản hắn làm chi]
- Chương 134: Muốn làm cái gì? [ Tây Nam Phủ từ trước đến nay đều không biết bổn phận là gì ]
- Chương 135: Đột biến [ Cái gì gọi là ám ảnh]
- Chương 136: Mộng yểm [ Đợi ca ca khỏe rồi, ai kia dù sao vẫn phải thiến!!!]
- Chương 137: Giải quyết ổn thỏa hậu quả [ Kẻ “không giơ” kia đang ở phòng bếp]
- Chương 138: Sinh nhật [ Tặng một lễ vật rồi tặng thêm một Tây Nam Vương nữa]
- Chương 139: Nguyệt Lạc [ Rất có thể đây thật sự là thứ Hải Thần nương nương lưu lại a]
- Chương 140: Ẩn tình bên trong [Người của Bổn Vương, ngươi muốn nhìn lâu một chút cũng không thể, cho dù chỉ một cái liếc mắt]
- Chương 141: Ly gián [ Vì sao phải chủ động đi tìm Diệp Cốc chủ?]
- Chương 142: Rùa lớn [ Có muốn giữ lại cho ngươi làm tọa kỵ hay không?]
- Chương 143: Phá trận [ Không có gì quan trọng hơn ngươi]
- Chương 144: Ảo ảnh [ Khắp người đầy lông a!]
- Chương 145: Mưa độc [ Là muốn tứ hôn cho ai?]
- Chương 146: Chuyện đã xảy ra [ Đại sư hỏi ngươi muốn khi nào thành thân]
- Chương 147: Giao chiến [ Liên quan gì đến cái thứ chổi lông gà như ngươi!]
- Chương 148: Bầy cá [ Yêu kiếm tỉnh]
- Chương 149: Ôn tình [ Tần Cung chủ cũng không có gì đáng để ước ao]
- Chương 150: Tiểu Kim Tử [Cũng không biết Nam sư phụ cướp được từ đâu]
- Chương 151: Âm thanh ma quỷ [ Cháy khét cũng phải ăn]
- Chương 152: Duyên phận [ quanh quanh quẩn quẩn rồi cũng trở về]
- Chương 152-2: Phiên ngoại 2 – Niên thiếu [ tây nam có ta, ngươi có thích hay không]
- Chương 153: Trận chiến thứ hai [ đội thuyền như dãy núi]
- Chương 154: Biến cố [ tương lai e là ngay cả phòng chứa củi cũng không có mà ngủ ]
- Chương 155: Thiên chi nhai [ nương tử của ta mang thai rồi]
- Chương 156: Hay là chống gậy đi xem trận pháp [khinh công siêu việt và đủ loại trận pháp]
- Chương 157: Tìm về [ cũng không biết đã tái giá chưa]
- Chương 158: Gặp lại [ ca ca chỉ là đột nhiên rất muốn thổ huyết]
- Chương 159: Người hữu tình [ có cần bàn giặt y phục không? ] sở uyên nhìn thẳng hắn
- Chương 160: Ẩn tình trên đảo hoang [ không sủng hoàng hậu thì phải sủng ai]
- Chương 161: Ôn tồn [ gọi tướng công nghe một chút]
- Chương 162: Sư phụ [ mang tới một bảo bối]
- Chương 163: Rốt cuộc hạt châu có công dụng gì [ hay là vứt xuống biển đi]
- Chương 164: Đại quân xuất chiến [ chỉ có thể thắng chứ không thể thua]
- Chương 165: Âm thanh ma quái [có thể là do ngươi bị ù tai]
- Chương 166: Không bằng từ quan [ Thật sự là điềm lành a]
- Chương 167: Công đảo [ Đã đến lúc này rồi còn nói cái rắm]
- Chương 168: Đắc thắng [ Đây đây đây là bản thể của ngươi hiển linh?]
- Chương 169: Thu hoạch ngoài ý muốn [Một cái hình xăm dẫn đến đại hội nhận thân]
- Chương 170: Cái gọi là khắp chốn mừng vui [ Ít nhất có thể ăn chực được một bàn tiệc]
- Chương 171: Xin chào đại sư [ Lúc Cung chủ nhà ta thành thân, ngươi tới tặng lễ vật rồi chứ?]
- Chương 172: Ly Kính [ Từ nay về sau tất nhiên ta sẽ không để mình gặp chuyện không may]
- Chương 173: Cương thi [ con mẹ nó vì sao vẫn còn có thể đứng lên]
- Chương 174: Huyền cơ [ nghĩ một biện pháp lấy về tự mình dùng]
- Chương 175: Băng quan [ quái vật ngủ say]
- Chương 176: Rối gỗ [lấy về tự mình dùng]
- Chương 177: Cuộc chiến cuối cùng (thượng) [đột biến]
- Chương 178: Cuộc chiến cuối cùng (trung) [ yêu kiếm thức tỉnh]
- Chương 179: Cuộc chiến cuối cùng (hạ) [đại thắng]
- Chương 180: Đánh bậy đánh bạ [trong cõi u minh tự có thiên ý]
- Chương 181: Đường về [nghe nói là có tiểu thoại bản mới rồi nha]
- Chương 182: Về nhà [ba ngày sau chúng ta thành thân]
- Chương 183: Thành thân [nghe nói vương gia muốn thành thân với hoàng thượng]
- Chương 184: Tân hôn [cưới về nhà rồi cũng không cho ăn cơm]
- Chương 185: Hồi cung [đào đại nhân ngươi tạm thời đừng ngất]
- Chương 186: Hậu hôn [chính là muốn làm bất cứ chuyện gì đều phải cùng nhau]
- Chương 187: Tân niên [hết thảy vì năm sau đại hôn]
- Chương 188: Thất tuyệt vương muốn tới [cái gì gọi là một người tương đương hơn mười người
- Chương 189: Sư phụ [vì sao có người trời nắng chang chang còn trùm đầu lại]ậ
- Chương 190: Khắp chốn mừng vui [thiên tử đại hôn]
- Chương 191: Nhạc thổ [trường phong vạn dặm, như vẽ giang sơn]
- Chương 192: Phiên ngoại hội hồ điệp – p1 [ngươi thành thân rồi sao?]
- Chương 193: Phiên ngoại hồ điệp hội – phần 2 [ta không quen hắn]
- Chương 194: Phiên ngoại hội hồ điệp – phần 3 [ngươi nhất định sẽ thích mã huyện lệnh này]
- Chương 195: Phiên ngoại hội hồ điệp – phần 4 [phía dưới có người muốn lật bàn của hoàng hậu đại sở]
- Chương 196: Phiên ngoại hội hồ điệp – phần 5 [học xấu]
- Chương 197: Phiên ngoại – tỷ võ (thượng) [ta sẽ bảo vệ ngươi]
- Chương 198: [phiên ngoại] luận võ – hồi ức về mùa hè
- Chương 199: Phiên ngoại – Một ngày bình thường trong Tây Nam Phủ [ Rốt cuộc thì có vo gạo hay không]
Đế Vương Công Lược
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.
Đế Vương Công Lược
Tác giả :
Ngữ Tiếu Lan San