Huyện lệnh trấn Tuyên Vân tên là Mã Đại Sơn, ngay cả Hán tự cũng không biết được bao nhiêu chữ nên càng đừng nói chuyện tham gia khoa cử, vẫn nhờ Vương đại nhân trong triều cất nhắc nên mới có được một chức quan. Cũng vì sư gia trong phủ tâm tư cẩn thận, làm việc chu đáo nên có việc gì cũng có thể giúp đỡ một tay, hơn nữa trấn nhỏ này chưa từng xảy ra vụ án nào lớn, bởi vậy dân chúng thật sự rất thích vị Huyện lệnh quê mùa này.Trước khi tiếp giá, sư gia đã ân cần dạy bảo Huyện lệnh hơn mười lần rằng thấy Đoạn Vương thì phải gọi là Vương gia, nghìn vạn lần không được học theo tiểu thoại bản gọi Hoàng hậu, Hoàng hậu chỉ có Hoàng thượng mới được gọi thôi, không liên quan gì đến chúng ta.Xe ngựa chạy thẳng vào Huyện nha, Đoạn Bạch Nguyệt đỡ Sở Uyên đi xuống, thuận tiện quét mắt nhìn Mã Đại Sơn, trong lòng quả nhiên bị chấn động một chút — mắt chuông đồng mặt đen đủi râu ria xồm xoàm, thật giống như Trương Tam gia tái thế, người này rõ ràng giống một danh tướng hơn a.Mã Đại Sơn mở miệng nói, giọng điệu âm vang như chuông đồng: “Hạ quan tham kiến Hoàng thượng, Vương gia.”Hai tai Sở Uyên vang lên ong ong, vì sao mới vài năm không gặp, giọng người này lại lớn hơn vài phần.Sư gia còn dạy rất nhiều câu để Mã Đại Sơn nói chuyện sau khi gặp Hoàng thượng, nãy giờ hắn vẫn luôn lo sợ bất an, rất sợ mình sẽ nhớ nhầm cái này sang cái kia khiến Hoàng thượng nổi giận, nên vừa nghe Tứ Hỉ nói Hoàng thượng mệt mỏi muốn nghỉ ngơi thì đã thấy trong lòng như trút được gánh nặng, đưa mọi người tới nơi ở rồi khom người cáo từ, chỉ ngóng trông nghìn vạn lần đừng bị gọi lại hỏi chuyện.Phòng ốc của Huyện nha tất nhiên không tốt được bao nhiêu, nhưng so với khách đ**m thì cũng sạch sẽ hơn nhiều lắm, thậm chí còn có một bầu trà ngon. Sở Uyên hỏi: “Có thật là không cần gọi vị Bạch thiếu hiệp kia tới đây ở không?”“Không cần.” Đoạn Bạch Nguyệt nắm tay Sở Uyên: “Ta thật sự không muốn gây xung đột với Phong Táp Cốc, nhưng Vũ Quyết nhất định muốn lấy được khối Mặc Hồn Hương kia, nên song phương sớm muộn gì cũng phải đối đầu, chúng ta cứ cách xa hắn một chút tốt hơn.”“Vậy lần này không giúp hắn?” Sở Uyên hỏi.“Hành sự tùy theo hoàn cảnh đi.” Đoạn Bạch Nguyệt thở dài: “Giao hữu vô ý, lại có đệ đệ và một người cha không đáng tin, đau đầu cũng vô dụng.”Sở Uyên buồn bực: “Chuyện này thì liên quan gì đến Dao nhi?”“Tất nhiên là có quan hệ rồi.” Đoạn Bạch Nguyệt nói: “Nếu hắn chịu cưới vị tiểu thư của Phong Táp Cốc kia thì đâu có nhiều chuyện rắc rối như vậy.”Nhìn vẻ mặt lý lẽ hùng hồn của hắn, Sở Uyên nghĩ có lẽ mình nên tìm cho Đoạn Dao vài tiểu trùng bảo bối béo mập, dù sao có một ca ca như vậy, nhân sinh nhất định cũng không dễ dàng gì.Tại khách đ**m, Bạch Vũ Quyết tỉnh ngủ, uống hết nửa bầu trà lạnh ngắt rồi mới ngáp dài đi tìm Đoạn Bạch Nguyệt, lại nghe thị vệ Tây Nam Phủ báo lại là hai canh giờ trước Vương gia đã cùng Hoàng thượng ra ngoài rồi.Bạch Vũ Quyết cả kinh nói: “Hoàng thượng tới đây?”Thị vệ nói: “Phải.”Bạch Vũ Quyết cảm khái: “Hồ mị họa quốc.”Hồ mị: ởđây là mê hoặc, quyến rũ.Thị vệ: “….”Đương nhiên, Hoàng thượng chịu tới cũng là chuyện tốt, ít nhất lại có thêm một chỗ dựa vững chắc nữa. Bạch Vũ Quyết hỏi: “Vậy Hoàng thượng và Vương gia đi đâu?”Thị vệ đáp: “Thuộc hạ không biết.”Bạch Vũ Quyết giải thích: “Ta cũng sẽ không tìm tới cửa.”Thị vệ kiên trì: “Thuộc hạ thật sự không biết.”Nhìn vẻ mặt diện vô biểu tình của đối phương, Bạch Vũ Quyết không thể làm gì khác hơn là lùi một bước, dặn dò bảy tám lần phải chuyển cáo tới Đoạn Bạch Nguyệt, cách một ngày trước khi diễn ra buổi đấu giá Mặc Hồn Hương, vô luận như thế nào cũng phải tới Vân Tiêu Lâu, nếu không cũng chính là vì sắc và quăng bỏ lý trí, như vậy không được.Chiều tối, thị vệ tới Huyện nha báo lại nguyên xi câu kia cho Đoạn Bạch Nguyệt.Sở Uyên ở trong phòng nghe được cuộc đối thoại của hai người, khóe miệng giương lên, tiếp tục thơ ơ lật sách. Đoạn Bạch Nguyệt vào phòng, nói: “Trời đã tối rồi, ra ngoài ăn chút gì đi.”“Vị bằng hữu này của ngươi thật thú vị.” Sở Uyên nói: “Muốn gì nói nấy không hề câu nệ tiểu tiết, hơi giống mấy vị hiệp khách ngoài đại mạc được viết trong sách.”“Chỉ cần ở chung với hắn thêm vài ngày nữa thôi, chắc chắn ngươi sẽ không nghĩ hắn giống hiệp khách ngoài đại mạc nữa đâu, trái lại còn muốn bắt hắn sung quân tới đại mạc.” Đoạn Bạch Nguyệt kéo Sở Uyên đứng dậy: “Tới ngày đấu giá khối hương kia ngươi xem hắn cũng không muộn, còn hai ngày này coi như giải sầu đi, được không? Có hắn bên cạnh ồn ào muốn chết.”Sở Uyên ừ một tiếng, sóng vai cùng hắn đi ra ngoài. Bóng đêm nặng nề buông xuống, dù các quầy bán hương liệu đã thu dọn hơn phân nửa nhưng trên đường vẫn có rất nhiều khách thương qua lại, khó khăn lắm mới tìm được quán nhỏ ít người thì cũng chỉ còn lại hai bát mì chay cuối cùng, một chút dầu mỡ cũng không có.“Vừa rồi còn thấy quán bán đậu phụ rán, ngươi có muốn ăn không?” Đoạn Bạch Nguyệt đưa cho hắn một đôi đũa: “Bát mì này quá ít lại còn thanh đạm, đừng để nửa đêm phải tỉnh giấc vì đói.”Sở Uyên căn dặn: “Thêm tương ớt.”Đoạn Bạch Nguyệt cười nhéo nhéo cằm hắn, đứng dậy đi ra ngõ nhỏ.Quán đậu phụ buôn may bán đắt cực kỳ, Đoạn Bạch Nguyệt còn đang xếp hàng đợi mua thì đã có người đưa một gói đậu phụ rán tới trước mặt: “Vương gia muốn cái này?”…“Sao vậy? Sợ ta hạ độc?” Thấy hắn không nói lời nào, người phía sau nói tiếp: “Cái này là A Tứ vừa mới mua.”Đoạn Bạch Nguyệt xoay người lại nói: “Kiều Cốc chủ.”Đối phương là một nam nhân khoảng chừng hơn hai mươi tuổi, làn da trắng đến gần như trong suốt, môi mỏng mắt hoa đào, chính là Thiếu Cốc chủ của Phong Táp Cốc, Kiều Quy.“Sao Vương gia lại tới trấn nhỏ này?” Kiều Quy cười hỏi.Đoạn Bạch Nguyệt nói: “Xem náo nhiệt.”“Thì ra chỉ là vì muốn xem náo nhiệt.” Kiều Quy dường như cảm thấy rất may mắn: “Ta còn tưởng là vì muốn đoạt Mặc Hồn Hương.”“Kiều Cốc chủ không cần phải quanh co lòng vòng như vậy.” Đoạn Bạch Nguyệt nói: “Muốn bảo bối đâu có gì lạ, cứ theo quy củ giang hồ mà tranh đoạt là được, tranh không được cũng là số mệnh, chẳng thể trách ai.”“Trong quy củ giang hồ cũng không cho phép lấy quyền thế ra áp chế người khác.” Kiều Quy tiến gần bên tai hắn, cúi đầu nói: “Ta không muốn gây xung đột với Vương gia, cũng không muốn làm Hoàng thượng mất hứng.”Đoạn Bạch Nguyệt nói: “Chỉ sợ ngươi đã làm hắn mất hứng rồi.”Kiều Quy nhí mày: “Vương gia nói vậy là ý gì?”Đoạn Bạch Nguyệt cười: “Ngươi cứ đoán xem.”Kiều Quy do dự quay đầu lại, chỉ thấy ở đầu ngõ có một bạch y nam tử đang ôm cánh tay đứng dưới dãy đèn lồng đỏ, khóe miệng tựa như đang mỉm cười, nhưng quanh thân lại tràn đầy khí lạnh khiến những người xung quanh muốn nhìn cũng không dám nhìn, ngay cả thanh âm nói chuyện cũng bị đè ép đi vài phần.Kiều Quy lập tức đứng thẳng người.Đoạn Bạch Nguyệt nhướng mi: “Kiều Cốc chủ nói xong chưa?”Kiều Quy nghiến răng: “Phong Táp Cốc của ta cũng không đắc tội Vương gia.”Đoạn Bạch Nguyệt lắc đầu: “Kiều Cốc chủ nghĩ nhiều rồi, ta cũng vừa mới nói, muốn có Mặc Hồn Hương thì cứ theo quy củ giang hồ mà làm, là do Cốc chủ đa nghi, không nên nói Tây Nam Phủ lấy quyền thế ra áp chế người khác, ta đứng ở chỗ này nãy giờ ,thậm chí cũng chưa từng có chút động tác nào khác.”“Được, vậy cứ theo quy củ giang hồ đi.” Kiều Quy gật đầu, dẫn theo gia đinh vội vã rẽ vào đường nhỏ.Đoạn Bạch Nguyệt cầm gói đậu phụ rán đi tới đầu ngõ, nói: “Lừa được, không tốn bạc.”Sở Uyên nắm lỗ tai hắn, cứ thế kéo tới một góc không người.Đoạn Bạch Nguyệt vừa nghiêng đầu liên tục hít hà, vừa mở gói giấy dầu ra đưa tới trước mặt hắn.Mùi còn rất thơm.Sở Uyên cầm xăm trúc xăm một miếng lên ăn thử, thuận miệng thẩm vấn: “Vừa rồi có chuyện gì xảy ra?”“Hắn là Cốc chủ Phong Táp Cốc, Kiều Quy.” Đoạn Bạch Nguyệt nói: “Năm đó phụ vương định thân cho Dao nhi, chính là gả cho muội muội hắn, tên là Kiều Tâm.”“Quan hệ giữa ngươi và hắn tốt lắm sao?” Sở Uyên đút cho Đoạn Bạch Nguyệt một miếng đậu phụ rán: “Cẩn thận nóng.”“Ta và hắn thì có quan hệ gì tốt, thấy mặt đều phải đi đường vòng.” Đoạn Bạch Nguyệt mặt không đổi sắc nói: “Có điều người này đích xác là rất thích dựa vào người khác, có thể là vì Phong Táp Cốc lấy “súc cốt công” làm sở trường.” Súc lâu ngày, tất nhiên sẽ súc thành bệnh, tỷ như nói không đứng thẳng người được.Súc cốt công: chương nào đóđã nói rồi, pháo hôi Lưu Cẩm Đức cũng luyện võ công này đó, súc là co rút cho xương nhỏ lại nha.Sở Uyên dở khóc dở cười: “Lại hồ ngôn loạn ngữ.”“Ta cũng không lừa ngươi.” Đoạn Bạch Nguyệt kéo tay Sở Uyên ngồi xuống bậc thang: “Lúc trước còn định trốn tránh, hiện tại nếu đã trốn không thoát thì chúng ta cứ quang minh chính đại tham gia hội Hồ Điệp kia một lần đi, xem thử Mặc Hồn Hương kia rốt cuộc là thứ gì.”“Vừa rồi nhìn Kiều Quy kia hình như võ công không thấp.” Sở Uyên nhắc nhở: “Bạch thiếu hiệp chưa chắc đã đánh thắng được hắn.”“Đây là thương hội, không phải đại hội võ lâm, cho dù là người trong giang hồ thì cũng phải tuân theo quy củ, người nào ra giá cao người đó mua được hàng. Có điều nếu một bên không chịu quân theo quy củ thì bên kia cũng không cần đạo nghĩa làm gì.” Đoạn Bạch Nguyệt nói: “Nếu nói về võ công, có thể Vũ Quyết không so được với Kiều Quy, nhưng nếu nói về oai môn tà đạo thì sẽ chẳng có ai là đối thủ của hắn.”Sở Uyên nhíu mày: “Nếu đã dễ xảy ra chuyện như vậy, hay là phân phó quan phủ tăng cường phòng bị đi.”“Điều này thì không cần.” Đoạn Bạch Nguyệt nói: “Vũ Quyết và Kiều Quy đều là giang hồ chính đạo, cho dù thật sự muốn đánh nhau thì cũng sẽ tránh xa dân chúng, sẽ không gây phiền phức cho hội Hồ Điệp lần này.”Sở Uyên gật đầu, đưa gói đậu phụ rán còn hơn phân nửa kia cho hắn cầm: “Đi thôi, trở về.”“Không đi dạo tiếp một lát sao?” Đoạn Bạch Nguyệt hỏi.“Cũng không hẳn phải lòng vòng trên đường lớn mới gọi là giải sầu, ở đây nhiều người lui tới, cũng không được tự nhiên.” Sở Uyên nắm tay hắn: “Trở về Huyện nha ngược lại thanh tĩnh.”Hai người cứ thế dắt tay nhau về, trên đường đi còn mua một bầu rượu và một bọc món kho, ngồi trên hành lang gấp khúc ở hậu viện Huyện nha nghe gió ngắm trăng, đúng là thích ý hơn đi dạo bên ngoài rất nhiều.Rượu rất mạnh, uống xong ba ly, Sở Uyên tựa vào đầu vai Đoạn Bạch Nguyệt, cầm ly sứ trắng lắc lư qua lại.“Đang suy nghĩ chuyện gì?” Đoạn Bạch Nguyệt hỏi.“Nghĩ về cuộc sống của chúng ta trong tương lai.” Sở Uyên nói: “Có phải là cũng như lúc này hay không? Cái gì cũng không cần làm, chỉ việc uống rượu, rồi tán gẫu.”“Đáng tiếc Tiểu Mãn vẫn chưa trưởng thành.” Đoạn Bạch Nguyệt giúp hắn sửa sang lại tóc rối: “Nếu không ta thật sự chỉ muốn cứ như vậy dẫn ngươi trở về tây nam.”Sở Uyên cúi đầu ừm một tiếng, thuận thế cầm ly rượu đưa tới bên miệng hắn. Đoạn Bạch Nguyệt ngửa đầu uống một hơi cạn sạch, ngay sau đó liền cảm nhận được đôi môi ấm áp dán lên.Người như tỉnh lại như say, trăng như ẩn vừa như hiện, ngay cả cơn gió cũng mang theo mùi hương, sau nụ hôn triền miên, Đoạn Bạch Nguyệt ôm Sở Uyên vào lòng, tay phải thuận thế trượt xuống, mở chốt cài đai lưng ra.Biết thói quen của Hoàng thượng và Vương gia, vừa sáng sớm Tứ Hỉ đã phái thị vệ xung quanh tiểu viện này đi nơi khác, chỉ mình hắn đứng hầu hạ ở cửa chờ lệnh, cảm thấy tâm tình rất tốt, thậm chí cũng bắt đầu vô ý thức nghĩ tới chuyện sau này theo Hoàng thượng trở về Tây Nam Phủ, khi đó cuộc đời sẽ nhàn nhã thong dong biết bao nhiêu a.Tuy tiểu viện này cực an tĩnh nhưng có người yêu bên cạnh nên sẽ thấy thời gian trôi qua rất nhanh, cũng không cảm thấy nhàm chán — chí ít Sở Uyên nghĩ như vậy.Trước mặt bày biện một bàn cờ, Đoạn Bạch Nguyệt chống cằm, hai mắt buồn ngủ mờ sương, đang cùng Sở Uyên nghiên cứu một tàn cục mà cổ nhân lưu lại từ mấy trăm năm trước, thuận tiện ở trong lòng cảm thấy thật may mắn, may mắn ngày mai đã diễn ra hội Hồ Điệp rồi, nếu không để mình nhìn đồ chơi này thêm hai ngày nữa thì phỏng chừng mắt cũng mù luôn.Sở Uyên cầm một quân cờ lên, thuận miệng nói: “Nếu mệt mỏi thì về phòng ngủ đi.”Đoạn Bạch Nguyệt kiên định nói: “Ta không buồn ngủ.”Sở Uyên đưa tay nhấc hai mí mắt nặng trĩu trụp xuống của hắn lên, buồn cười nói: “Thật sao?”Đoạn Bạch Nguyệt ôm chặt hắn muốn hôn.Sở Uyên dí một ngón tay lên trán hắn đẩy ra, hỏi: “Ngươi có muốn học chơi cờ không?”Đoạn Bạch Nguyệt lập tức tĩnh táo hơn phân nửa, tất nhiên không muốn.“Vậy ngồi đàng hoàng đi.” Sở Uyên dựa vào lòng hắn: “Không được phép lộn xộn.”Đoạn Bạch Nguyệt ừm một tiếng, tựa cằm lên vai Sở Uyên ngáp dài ngáp ngắn, chưa tới thời gian uống một chén trà sau đã ngủ thiếp đi, toàn bộ sức nặng đều đè lên người hắn.“Đừng nháo.” Sở Uyên cười đẩy đẩy hắn, hai người cùng đổ rạp xuống nhuyễn tháp, bàn cờ dao động, quân cờ rơi vãi khắp nơi.Tứ Hỉ lặng yên không tiếng động nhanh chóng giơ tay đóng cửa tiểu viện lại. Bạch Vũ Quyết khó khăn lắm mới tìm tới cửa thì lại bị thị vệ liên tục dụ dỗ mạnh mẽ kéo từ trên cây xuống khiêng đi, tay áo bị cành cây kéo toạc không ai bồi thường, còn phải lo lắng không biết sáng mai Đoạn Bạch Nguyệt có dậy kịp giờ hay không, rất là thống khổ.Hoàng thượng muốn đi xem hội Hồ Điệp, tất nhiên Mã Đại Sơn đã tới trước chuẩn bị nhã gian, ngay đối diện đài đấu giá, tầm mắt trống trải lại không dễ bị người ngoài nhìn thấy. Mặc dù các loại hương liệu nổi tiếng đều sẽ chừa lại đấu giá sau cùng, nhưng vì Sở Uyên muốn xem náo nhiệt nên vừa sáng sớm Đoạn Bạch Nguyệt đã dẫn hắn tới đây, sau khi ăn hết một đĩa điểm tâm, uống hết một bầu trà thì trên đài mới có người gõ chiêng.Người ngồi bên trong các nhã gian đều là khách quý, mỗi loại hương liệu cần đấu giá đều sẽ đưa hàng mẫu vào những nhã gian này, Sở Uyên cúi đầu ngửi ngửi, nói: “Không thích lắm, hơi nồng.”“Ngươi vốn thích những thứ thanh nhã, tất nhiên cái này không thích hợp.” Đoạn Bạch Nguyệt nói: “Có điều bất cứ thứ gì có thể mang lên đài đấu giá ngày hôm nay thì đều là thứ hiếm lạ, và đều sẽ có người tranh đoạt.”“Cái này ngược lại không tệ.” Sở Uyên thả khối hương thứ hai xuống: “Mua cho Tiểu Cẩn.”Đoạn Bạch Nguyệt gật đầu, phân phó thị vệ đem bạc xuống trả. Càng về cuối hương liệu càng đáng giá hơn, trước đây Sở Uyên chưa từng tham gia loại hoạt động nào như vậy nên cảm thấy rất hứng thú, gặp phải hương liệu nào thơm lại mua, mua tặng người này mua cho người kia, cuối cùng ngay cả lão đồ tể trong Tây Nam Vương phủ cũng có được một hộp son thơm mang về tặng nương tử.“Được rồi, hương liệu tiếp theo không cho phép ngươi quấy rối nữa, ngoan ngoãn ngồi yên đi.” Đoạn Bạch Nguyệt đứng phía sau lưng nắm hai vai hắn nhắc nhở.“Là Mặc Hồn Hương sao?” Sở Uyên hỏi.Đoạn Bạch Nguyệt gật đầu.Vì là hương liệu hiếm lạ nên hàng mẫu đưa tới cũng cực nhỏ, chỉ quét một chút trên mảnh lụa màu đỏ, gần như rất khó nhìn ra bằng mắt thường, ngửi thử cũng không có mùi vị gì đặc biệt, cũng không biết vì sao lại có thể đáng giá đến vậy.Bạch Vũ Quyết ngồi dưới đài, tay phải âm thầm nắm chặt chuôi kiếm, hai mắt gắt gao nhìn chằm chằm vào khối hương kia. Bởi vì có Đoạn Bạch Nguyệt ở đây nên hắn cũng không sợ phải cùng đối phương so bạc, cùng lắm thì mượn xài trước, tương lai từ từ trả lại là được. Nhưng hắn thật sự sợ Kiều Quy sẽ cứng rắn cướp —sự tình trọng đại, có thể không gặp chuyện xui xẻo thì cứ không gặp tương đối thỏa đáng hơn.Dưới đài lặng ngắt như tờ, Sở Uyên nói: “Xem ra đúng là có không ít người muốn khối hương này.”“Cái này ngươi nghĩ sai rồi.” Đoạn Bạch Nguyệt nói: “Người muốn khối hương thì không nhiều lắm, số người tò mò mới là không ít. Hôm qua lúc chúng ta đi dạo trên đường, hầu như người người đều nói có nhân sĩ trong giang hồ muốn cướp Mặc Hồn Hương, nếu tin này truyền ra ngoài rồi thì các thương nhân bình thường chín phần mười sẽ không nhúng tay vào nữa, ngươi chỉ cần chờ xem Vũ Quyết và Kiều Quy tranh nhau là được.”Vừa dứt lời, dưới đài đã có một nam tử trung niên bụng phệ đứng dậy, phủi phủi vỏ hạt dưa trên y phục hào phóng nói: “Không cần biết đáng giá bao nhiêu bạc, khối hương này bổn đại gia ta cũng phải lấy!”Đoạn Bạch Nguyệt : “….”Sở Uyên vỗ vỗ gò má hắn: “Làm sao bây giờ? Hình như có người dưới đài muốn lật bàn của Hoàng hậu Đại Sở a
- Chương 1: Vương thành án mạng [ Phòng ốc của Tây Nam Vương phủ chính là như vậy!]
- Chương 2: Cửu huyền cơ [ Ta muốn hạt châu kia ]
- Chương 3: Lưu đại nhân tới [ Sợ rằng lại muốn làm mai ]
- Chương 4: Chẳng lẽ ngươi thầm mến Sa Đạt? [Lưu gia – rắc rối khó gỡ ]
- Chương 5: Biến động trong cung [ Ta đi xem người trong lòng ngươi]
- Chương 6: Bồ đề tâm kinh [ Mưu đồ ở mọi nơi]
- Chương 7: Nhiễm Nguyệt Lâu [ Rốt cuộc có dò được tin tức gì hay không?]
- Chương 8: Biến cố trong Lưu phủ [ Bọ ngựa bắt ve ]
- Chương 9: Nhà gỗ phía sau núi [ Đừng ác như vậy a ]
- Chương 10: Một cuộc biến động [ Ai nói chúng ta phải về tây nam ]
- Chương 11: Gặp lại [ Chẳng bằng không gặp ]
- Chương 12: Như bây giờ rất tốt [ Thành thân rồi mới gọi là tốt ]
- Chương 13: Thư sinh đến từ Giang Nam [ Cùng Hoàng thượng chuyện trò rất vui vẻ ]
- Chương 14: Tây Nam Vương đừng hoảng hốt [ Ôn đại nhân đến Thục Trung rồi]
- Chương 15: Hoan Thiên Trại [ Nếu là giả trở thành thật thì phải làm sao bây giờ?]
- Chương 16: Vị công công này [ Hay là chúng ta cùng đi nấu nước nóng đi]
- Chương 17: Thiên Thần Sa [ Biết đâu chừng có thể tìm được ]
- Chương 18: Phỉ Miễn quốc [ Còn không nhanh chân đi gặp người nào đó đi!!!]
- Chương 19: Thành Đại Nhạn [ Khắp nơi đều là cơ quan ]
- Chương 20: Quỹ đen [ Hay là tối nay đến dò xét?]
- Chương 21: Hộp gỗ [ Ta giúp ngươi dịch dung]
- Chương 22: Mật thất [ Võ công này cam đoan có thể trị bách bệnh]
- Chương 23: Kim Sơn (núi vàng) ở ngoài thành. [ Lam Cơ ở khách điếm Nhạn Hồi ]
- Chương 24: Ngụy Tử Y [ Đem Tây Nam Vương đi đi, đi đi]
- Chương 25: Quy Lai sơn trang [ Lửa lớn ngập trời]
- Chương 26: Cùng nhau trở về vương thành [ Đây chính là Bồ Đề tâm kinh]
- Chương 27: Đốt Tinh Cục [ Ván cờ thiên cổ ]
- Chương 28: Mộc Si Lão Nhân [ Bát hoang trận pháp]
- Chương 29: Cao Ly Vương sắp tới [ Chính là người muốn đem muội muội gả cho ngươi a, Cao Ly Vương ]
- Chương 30: Tử Thiềm Thừ [ Nghe nói Trại Phan An bị bệnh rồi. ]
- Chương 31: Tỉ võ [ Cần phải xấu hơn chút nữa mới được!!!]
- Chương 32: Tâm ý [ Người yêu sâu đậm không phải chỉ mình ngươi]
- Chương 33: Mưu kế [ Hay là sư phụ dịch dung đi!]
- Chương 34: Món ăn tây nam [ Ta muốn tới núi Ngọc Quan một chuyến]
- Chương 35: Triều Nhai [ Mê vực Nam Hải ]
- Chương 36: Triều Nhai mê âm [ Gặp được một người quen]
- Chương 37: Một người có duyên khác [ Trái tim bị đè nén của Tây Nam Vương]
- Chương 38: Thương Nam Châu [ Phi Loan Lâu chủ]
- Chương 39: Làm giao dịch [ Khắp nơi đều là hoàng kim]
- Chương 40: Tìm được [ Các ngươi cũng không quan trọng lắm đâu]
- Chương 41: Hồi cung [ Sao lại không thấy cây mai]
- Chương 42: Gặp được người trong lòng ca ca [ Đệ đệ cảm thấy vô cùng khiếp sợ]
- Chương 43: Thương lượng [Vì sao phải giữ người lại trong cung]
- Chương 44: Từ núi Ngọc Quan trở về [Dường như Lan Nhất Triển kia đã chết thật]
- Chương 45: Đi tuần [ Hôn cũng hôn rồi mà, vì sao không lưu lại qua đêm]
- Chương 46: Cao nhân [ Ngươi giúp ta đi làm một việc]
- Chương 47: Triều Nhai chuyện xưa [ Tham niệm là mầm tai họa]
- Chương 48: Lấy cổ [ Ngay cả vo gạo cũng không làm được thì phải làm sao bây giờ!!!]
- Chương 49: Ma quỷ lộng hành [ Sự tình cứ chuyện này nối tiếp chuyện kia ]
- Chương 50: Luyện và không luyện [ Nửa người nửa quỷ cũng tốt hơn đã chết rồi]
- Chương 51: Tham hoan [ Ít nhất còn có mười ngày này]
- Chương 52: Cơ duyên xảo hợp [ ta dạy ngươi phá giải Đốt Tinh Cục]
- Chương 53: Giữa ban ngày ban mặt cướp đồ đệ [ Lão đầu chết tiệt này quá vô sỉ]
- Chương 54: Tư vị có tức phụ yêu thương [ Thật là tốt]
- Chương 55: Tô Hoài sơn trang [ Tây Nam Vương muốn tới]
- Chương 56: Rốt cuộc thì đó là ai? [ Người tốt thì nên có mệnh tốt]
- Chương 57: Huyền Minh Hàn Thiết [ Đóa hoa nở trong miền hoang dã]
- Chương 58: Yêu kiếm thức tỉnh [ Hợp Hoan Cổ…. ít nhất…. cũng phải hạ gấp đôi]
- Chương 59: Không chết chính là không sao [ Cùng lắm thì quay về tây nam thôi]
- Chương 60: Diễn trò
- Chương 61: Biệt ly [ Ngươi phải trở lại]
- Chương 62: Thành Quan Hải [ Bóng trắng trong thành]
- Chương 63: Người Nam Dương trên đảo Triều Nhai [ Mê Vụ trận pháp]
- Chương 64: Huyền Thiên [ Chuyện quá khứ đã qua]
- Chương 65: Yêu kiếm thức tỉnh [ Đi kiếm một chậu cẩu huyết về vẩy lên đi]
- Chương 66: Hồi cung [ Vòng tròn vừa khít]
- Chương 67: Giữ được tính mạng trước đã [ Tương lai sau này chưa chắc là sẽ không tìm được Thiên Thần Sa]
- Chương 68: Bế quan [ Thư của Tây Nam Phủ]
- Chương 69: Trừ tịch (Giao thừa) [ Một năm qua đi, ngược lại cũng không quá khó chịu đựng]
- Chương 70: Xuôi nam [ Vì sao Hoàng thượng lại phải tới tây nam?]
- Chương 71: Không gặp [ Người nào chết trước, người đó thắng]
- Chương 72: Đường về [ Xem người nào tức chết người nào ]
- Chương 73: Hồi nhỏ [ Thích khách đến từ Bạch Tượng quốc]
- Chương 74: Giao dịch [ Vẫn là ca ca của mình tốt hơn]
- Chương 75: Cố nhân [ Giao hữu không cẩn thận lòng chua xót]
- Chương 76: Cùng nhau đi trước [ Nghe nói Tây Nam Vương đã âm thầm ra khỏi phủ rồi]
- Chương 77: Bạch Tượng quốc [ Có người nhìn trúng vị tiểu công tử này nha]
- Chương 78: Gặp người quen [ Chậc chậc chậc chậc dù hóa thành tro cũng nhận ra nha]
- Chương 79: Hai vị thiếu gia của Kiếm Môn [ Khách nhân đến từ Đại Sở]
- Chương 80: Tinh Châu [ Đương kim Hoàng thượng mới đúng là khác biệt với người khác]
- Chương 81: Khách nhân [ Vì sao Hoàng thượng lại tới?]
- Chương 82: Trận pháp quen thuộc [Có được toàn bộ không phí công lao]
- Chương 83: Truy tìm [ Chân trời góc bể cũng tìm về cho trẫm]
- Chương 84: Hắc Nha [ Thiên Thần Sa ở đỉnh Hoang Dã Vân]
- Chương 85: Gặp lại [ Người đâu! Bắt thích khách]
- Chương 86: Đỉnh Hoang Dã Vân [ Lấy được Thiên Thần Sa đã rồi tính tiếp]
- Chương 87: Thuyền lớn [ Ngươi cách xa ta một chút]
- Chương 88: Không cho phép nói lung tung [ Ngươi dám khiển trách Thiên tử Đại Sở???]
- Chương 89: Thiên Thần Sa là vật gì [ Trời sinh mệnh hoàng hậu]
- Chương 90: Như nguyện mà về [ Vị Ôn đại nhân kia đã trở về vương thành rồi]
- Chương 91: Tây Nam Vương lại phản rồi. [Nha~]
- Chương 92: Đoạn Vương phải cẩn thận người này [Một phiến lá nhỏ]
- Chương 92-2: Phiên ngoại 1 – Sinh nhật [ Ăn đường của ta, chính là người của ta]
- Chương 93: Tam Thước Lãng [Một tiểu trùng khí phách cực!]
- Chương 94: Thiên Ưng Các [ Cái gì gọi là tai bay vạ gió]
- Chương 95: Tử Long Quyết [ Cái gì gọi là hết đường chối cãi]
- Chương 96: Đêm trước ngày đại chiến [ Bởi vì miệt mài quá độ nên hói đỉnh đầu rồi]
- Chương 97: Loạn Tùy Châu [ Dẫn ngươi ra ngoài giải sầu]
- Chương 98: Sơn động [ Tranh thủ thời gian nửa ngày]
- Chương 99: Sơ chiến cáo tiệp [ Giúp trẫm tìm một thứ ]
- Chương 100: Tây Nam Vương thật giả
- Chương 101: Đêm rất an tĩnh [ Chỉ là cảm thấy như thế này thật tốt]
- Chương 102: Tộc Ngư Vĩ (đuôi cá) [ Chi bằng cứ đi tìm một lần thử xem]
- Chương 103: Phải nghĩ theo hướng tốt! [ Biết đâu ngày mai mình sẽ bị điếc]
- Chương 104: Đại thắng trở về [Hay là ta nấu cơm cho ngươi ăn]
- Chương 105: Hoa nở hai đóa [ Một cây nhiều cành]
- Chương 106: Chợ đêm trong vương thành [ Tức phụ nhà mình mình phải tự tìm lấy]
- Chương 107: Khách tới từ Bạch Tượng quốc [ Cây trâm vàng giữa lưng chừng núi]
- Chương 108: Kim Xu [ Xảy ra chút nhiễu loạn]
- Chương 109: Lưu Thương Kiếm Các [ Trừ vị hôn phu ra còn nhớ rõ Tây Nam Vương]
- Chương 110: Hội Vũ Y [ Mượn người hay là mượn xiêm y]
- Chương 111: Độc Ngũ [ Không chịu nổi chuyện hàng năm đều phải kéo hồng trù đoạn]
- Chương 112: Mưu kế [ Đi xem một chút cũng không sao]
- Chương 113: Đại hòa thượng [ Tây Nam Vương thẹn quá thành giận]
- Chương 114: Thẩm vấn [ Kĩ năng chải đầu…cuồng bạo]
- Chương 115: Tỉ võ [ MAU BUÔNG HOÀNG THƯỢNG RA!!!!!”
- Chương 116: Gặp nhau [ Tiểu Vương gia và Cửu điện hạ…gặp nhau]
- Chương 117: Cùng nhau vào cung [ Dù sao mọi người đều là người thích dược liệu]
- Chương 118: Khi nào thành thân [ Rốt cuộc là sính lễ hay là của hồi môn]
- Chương 119: Cung điện cũ [ Tâm tư đê tiện của người đê tiện]
- Chương 120: Xuôi nam [ Như vậy mà cũng có thể đem ra làm lễ vật]
- Chương 121: Dịch dung giả mạo người khác [ Nghe nói Diệp Cốc chủ rất hiền lương thục đức]
- Chương 122: Có người cản giá [ Đoạn Tiểu Vương gia bị sét đánh trúng đầu rồi]
- Chương 123: Tây Nam Phủ [Phải cướp dược liệu hay là phải cướp ca ca]
- Chương 124: Thế cục [ Thời khắc mấu chốt, tẩu tẩu vẫn đứng về phía ca ca]
- Chương 125: Bay lên trời chui xuống đất [ Ngươi dám chê trẫm!!!!!]
- Chương 126: Kịch hay [ Ngươi dám trộm long bào của trẫm!!!]
- Chương 127: Mã Lục [ Võ công cao tới đâu cũng chỉ là đầu hói]
- Chương 128: Đánh bậy đánh bạ [ Có người từng đi qua Nam Dương]
- Chương 129: Xuất chinh [ Vì sao phải khẩn trương trước Sở Hạng]
- Chương 130: Hai cái đầu trọc [ Một cuộc gặp gỡ TUYỆT VỜI *^_^*]
- Chương 131: Diệu Tâm [ Vì sao một chút cũng không A di đà phật?]
- Chương 132: Bắt người [ Tư vị có tức phụ yêu thương rất là tốt]
- Chương 133: Không thích thì không thích [ Quản hắn làm chi]
- Chương 134: Muốn làm cái gì? [ Tây Nam Phủ từ trước đến nay đều không biết bổn phận là gì ]
- Chương 135: Đột biến [ Cái gì gọi là ám ảnh]
- Chương 136: Mộng yểm [ Đợi ca ca khỏe rồi, ai kia dù sao vẫn phải thiến!!!]
- Chương 137: Giải quyết ổn thỏa hậu quả [ Kẻ “không giơ” kia đang ở phòng bếp]
- Chương 138: Sinh nhật [ Tặng một lễ vật rồi tặng thêm một Tây Nam Vương nữa]
- Chương 139: Nguyệt Lạc [ Rất có thể đây thật sự là thứ Hải Thần nương nương lưu lại a]
- Chương 140: Ẩn tình bên trong [Người của Bổn Vương, ngươi muốn nhìn lâu một chút cũng không thể, cho dù chỉ một cái liếc mắt]
- Chương 141: Ly gián [ Vì sao phải chủ động đi tìm Diệp Cốc chủ?]
- Chương 142: Rùa lớn [ Có muốn giữ lại cho ngươi làm tọa kỵ hay không?]
- Chương 143: Phá trận [ Không có gì quan trọng hơn ngươi]
- Chương 144: Ảo ảnh [ Khắp người đầy lông a!]
- Chương 145: Mưa độc [ Là muốn tứ hôn cho ai?]
- Chương 146: Chuyện đã xảy ra [ Đại sư hỏi ngươi muốn khi nào thành thân]
- Chương 147: Giao chiến [ Liên quan gì đến cái thứ chổi lông gà như ngươi!]
- Chương 148: Bầy cá [ Yêu kiếm tỉnh]
- Chương 149: Ôn tình [ Tần Cung chủ cũng không có gì đáng để ước ao]
- Chương 150: Tiểu Kim Tử [Cũng không biết Nam sư phụ cướp được từ đâu]
- Chương 151: Âm thanh ma quỷ [ Cháy khét cũng phải ăn]
- Chương 152: Duyên phận [ quanh quanh quẩn quẩn rồi cũng trở về]
- Chương 152-2: Phiên ngoại 2 – Niên thiếu [ tây nam có ta, ngươi có thích hay không]
- Chương 153: Trận chiến thứ hai [ đội thuyền như dãy núi]
- Chương 154: Biến cố [ tương lai e là ngay cả phòng chứa củi cũng không có mà ngủ ]
- Chương 155: Thiên chi nhai [ nương tử của ta mang thai rồi]
- Chương 156: Hay là chống gậy đi xem trận pháp [khinh công siêu việt và đủ loại trận pháp]
- Chương 157: Tìm về [ cũng không biết đã tái giá chưa]
- Chương 158: Gặp lại [ ca ca chỉ là đột nhiên rất muốn thổ huyết]
- Chương 159: Người hữu tình [ có cần bàn giặt y phục không? ] sở uyên nhìn thẳng hắn
- Chương 160: Ẩn tình trên đảo hoang [ không sủng hoàng hậu thì phải sủng ai]
- Chương 161: Ôn tồn [ gọi tướng công nghe một chút]
- Chương 162: Sư phụ [ mang tới một bảo bối]
- Chương 163: Rốt cuộc hạt châu có công dụng gì [ hay là vứt xuống biển đi]
- Chương 164: Đại quân xuất chiến [ chỉ có thể thắng chứ không thể thua]
- Chương 165: Âm thanh ma quái [có thể là do ngươi bị ù tai]
- Chương 166: Không bằng từ quan [ Thật sự là điềm lành a]
- Chương 167: Công đảo [ Đã đến lúc này rồi còn nói cái rắm]
- Chương 168: Đắc thắng [ Đây đây đây là bản thể của ngươi hiển linh?]
- Chương 169: Thu hoạch ngoài ý muốn [Một cái hình xăm dẫn đến đại hội nhận thân]
- Chương 170: Cái gọi là khắp chốn mừng vui [ Ít nhất có thể ăn chực được một bàn tiệc]
- Chương 171: Xin chào đại sư [ Lúc Cung chủ nhà ta thành thân, ngươi tới tặng lễ vật rồi chứ?]
- Chương 172: Ly Kính [ Từ nay về sau tất nhiên ta sẽ không để mình gặp chuyện không may]
- Chương 173: Cương thi [ con mẹ nó vì sao vẫn còn có thể đứng lên]
- Chương 174: Huyền cơ [ nghĩ một biện pháp lấy về tự mình dùng]
- Chương 175: Băng quan [ quái vật ngủ say]
- Chương 176: Rối gỗ [lấy về tự mình dùng]
- Chương 177: Cuộc chiến cuối cùng (thượng) [đột biến]
- Chương 178: Cuộc chiến cuối cùng (trung) [ yêu kiếm thức tỉnh]
- Chương 179: Cuộc chiến cuối cùng (hạ) [đại thắng]
- Chương 180: Đánh bậy đánh bạ [trong cõi u minh tự có thiên ý]
- Chương 181: Đường về [nghe nói là có tiểu thoại bản mới rồi nha]
- Chương 182: Về nhà [ba ngày sau chúng ta thành thân]
- Chương 183: Thành thân [nghe nói vương gia muốn thành thân với hoàng thượng]
- Chương 184: Tân hôn [cưới về nhà rồi cũng không cho ăn cơm]
- Chương 185: Hồi cung [đào đại nhân ngươi tạm thời đừng ngất]
- Chương 186: Hậu hôn [chính là muốn làm bất cứ chuyện gì đều phải cùng nhau]
- Chương 187: Tân niên [hết thảy vì năm sau đại hôn]
- Chương 188: Thất tuyệt vương muốn tới [cái gì gọi là một người tương đương hơn mười người
- Chương 189: Sư phụ [vì sao có người trời nắng chang chang còn trùm đầu lại]ậ
- Chương 190: Khắp chốn mừng vui [thiên tử đại hôn]
- Chương 191: Nhạc thổ [trường phong vạn dặm, như vẽ giang sơn]
- Chương 192: Phiên ngoại hội hồ điệp – p1 [ngươi thành thân rồi sao?]
- Chương 193: Phiên ngoại hồ điệp hội – phần 2 [ta không quen hắn]
- Chương 194: Phiên ngoại hội hồ điệp – phần 3 [ngươi nhất định sẽ thích mã huyện lệnh này]
- Chương 195: Phiên ngoại hội hồ điệp – phần 4 [phía dưới có người muốn lật bàn của hoàng hậu đại sở]
- Chương 196: Phiên ngoại hội hồ điệp – phần 5 [học xấu]
- Chương 197: Phiên ngoại – tỷ võ (thượng) [ta sẽ bảo vệ ngươi]
- Chương 198: [phiên ngoại] luận võ – hồi ức về mùa hè
- Chương 199: Phiên ngoại – Một ngày bình thường trong Tây Nam Phủ [ Rốt cuộc thì có vo gạo hay không]
Đế Vương Công Lược
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.
Đế Vương Công Lược
Tác giả :
Ngữ Tiếu Lan San