Một trận mưa rơi xuống khi trời xẩm tối làm tiết trời đêm mùa hạ trở nên mát mẻ hơn rất nhiều, mùi hoa hòe tràn ngập trong không khí.Vài con tuấn mã phi nhanh trên sơn đạo như những tia chớp, người đi đầu là một bạch y thiếu niên khoảng chừng mười bốn mười lăm tuổi, ngân quan ngọc đái ý cười như gió xuân, bên hông treo một thanh trường đao, lúc thiếu niên quay đầu nhìn lại, trong đôi mắt phản chiếu ánh trăng trên bầu trời, phảng phất cả người đều phát quang.Thị vệ Tây Nam Phủ theo sát phía sau, đều nghĩ thầm Thế tử gia lúc này quả thật là tâm tình tốt, tốt đến mức một tia che giấu cũng lười có, cứ trắng trợn lộ ra như muốn viết hai chữ “vui vẻ” thật to trên trán, bất cứ ai cũng có thể nhìn ra.Trong hoàng cung, Sở Uyên đang ở ngự thư phòng xem tấu chương, lúc nửa đêm, Tứ Hỉ đứng bên cạnh dè dè dặt dặt nói: “Thái tử, nên trở về tẩm cung nghỉ ngơi rồi.”“Không buồn ngủ.” Sở Uyên cũng không ngẩng đầu lên.“Nhưng sáng mai còn phải tới biệt viện Lộc Sơn, giờ Mẹo là phải khởi hành rồi.” Tứ Hỉ nhắc nhở.Sở Uyên nói: “Không đi.”Tứ Hỉ mặt mày sầu khổ: “Hoàng thượng đã tới Lộc Sơn trước rồi, Thái tử sao có thể nói không đi là không đi được.”“Phụ hoàng muốn đi nghỉ hè săn thú, vì sao ta lại phải đi theo?” Sở Uyên nói: “Ở trong cung cũng rất tốt, thanh tĩnh.”Tứ Hỉ tiếp tục khuyên: “Trước giờ hằng năm Thái tử đều đi, năm nay đột nhiên lại không đi nữa, sợ là khó ăn khó nói.”Sở Uyên thả tấu chương trong tay xuống, ngả người về sau tựa vào long ỷ, vẻ mặt không vui.Tứ Hỉ thấy vậy ngược lại có chút buồn cười, bình thường ở trước mặt Hoàng thượng, không cần biết là ngồi hay đứng thì phía sau lưng vẫn luôn thẳng tắp, nhưng thi thoảng giận dỗi như thế này một lần mới thấy có vài phần trẻ con.Sở Uyên nói: “Đan Đông Vương đi không?”Tứ Hỉ nói: “Tất nhiên là có, năm nay Lộc Sơn rất náo nhiệt, vương gia ở đất phong khắp nơi đều sẽ đến.” Nói xong lại bổ sung: “Ngoại trừ Tây Nam Phủ.”Sở Uyên: “….”Sở Uyên nói: “Không đi không được sao?”“Cái này….Nếu Thái tử thật sự không muốn đi thì không đi cũng được.” Tứ Hỉ từ nhỏ đã rất thương hắn, nên khi thấy vẻ mặt tâm không cam lòng không nguyện này thì rốt cuộc vẫn không nỡ, vì vậy nhỏ giọng nói: “Nhưng Thái tử phải tìm một lý do.”Sở Uyên hỏi: “Giả bệnh được không?”Tứ Hỉ hắc hắc cười gượng: “Gần đây Thái tử vốn đã khó chịu, không phải sáng sớm hôm nay còn nói đau đầu sao?”Sở Uyên rửa bút lông, đứng dậy nói: “Đi thôi, về cung.”“Vậy lão nô đi truyền thái y?” Tứ Hỉ thử nói.“Không cần.” Sở Uyên nói: “Không phải chỉ là Lộc Sơn sao? Ta đi.”Tứ Hỉ nghe vậy nhất thời thở phào nhẹ nhõm, theo về đông cung hầu hạ hắn đi ngủ, trong lòng cũng rất buồn bực, cũng không biết năm nay Thái tử thế nào, vì sao vừa nhắc tới Lộc Sơn thì đã thấy mất hứng.Sở Uyên nằm trên giường, tay cầm một cây sáo ngọc, nhắm mắt lại nhưng cũng không biết có ngủ hay không. Ngày hôm sau khi phương đông vừa lộ ra chút vầng sáng, Tứ Hỉ nhẹ tay nhẹ chân vào phòng, đi đến bên giường nhỏ giọng nói: “Thái tử, nên thức dậy rồi.”Sở Uyên kéo chăn che đầu, qua một lúc lâu mới từ trong chăn vươn ra một cánh tay.Tứ Hỉ cười ha hả đỡ hắn dậy, vừa giúp hắn thay y phục vừa nói: “Lần này là Trữ tướng quân tự mình tới đón, còn nói rừng táo ở biệt viện Lộc Sơn đã đến mùa thu hoạch, quả vừa to vừa ngọt.”Sở Uyên nói: “Nha.”Tứ Hỉ ho khan hai tiếng, thức thời không nói nữa.Vì sao nay cả rừng táo cũng không hứng thú nữa vậy? Không phải mới năm ngoái còn rất thích ư?Xe ngựa từ từ ra khỏi hoàng cung, Sở Uyên ngồi trước cửa sổ, nghe tiếng gió vù vù thổi qua tai, phiền muộn trong lòng cũng theo đó vơi đi không ít.Hành cung Lộc Sơn cách vương thành không xa, ra roi thúc ngựa bảy tám ngày là có thể tới nơi. Khi Sở Uyên đến thì trong hành cung cũng vừa xong một bữa tiệc tối, cả khách lẫn chủ đều rất vui vẻ, Sở hoàng mang theo bảy phần men say, cười lớn gọi Sở Uyên tới bên người hỏi han mấy câu rồi bảo hắn đi nghỉ ngơi, còn nói sáng sớm mai phải tới đình Hoài Hương.Sở Uyên dạ một tiếng, xin cáo lui rồi một mình trở về nơi ở, đó là một tiểu viện nhỏ cực an tĩnh, có cây cối có nước chảy có hòn non bộ, ngay cả điểm tâm trên bàn cũng là đặc sản của nơi này, bánh gạo. Tứ Hỉ nói: “Thái tử nếm thử xem, nghe nói rất nổi tiếng.”Sở Uyên cắn một ngụm, bĩu môi: “Tám phần mười là vì khó ăn nên mới nổi tiếng.”Tứ Hỉ cười nói: “Vậy để lão nô đem cái này ra ngoài, đổi thành bánh bơ xốp Hồ Điệp mang từ trong cung ra.”“Không cần đâu.” Sở Uyên nói: “Mệt mỏi mấy ngày nay rồi, ngươi cũng trở về nghỉ ngơi đi, ta muốn yên tĩnh một mình.”“Dạ.” Tứ Hỉ lại căn dặn: “Sáng mai chắc phải dậy sớm, Thái tử không nên thức khuya.”Sở Uyên gật đầu, chờ hắn đi rồi thì một mình ngồi trong sân viện, ngẩn người nhìn chằm chằm vào mặt trăng trên cao.Ngoài viện truyền tới tiếng ve kêu râm ran.Sở Uyên: “….”Một lát sau, tiếng ve kêu râm ran dừng lại, đầu tường truyền đến một trận sột soạt sột soạt.Sở Uyên: “….”Đoạn Bạch Nguyệt với hai tay lên tường viện, ló đầu ra nhìn hắn cười.Sở Uyên: “….”“Suỵt.” Đoạn Bạch Nguyệt nhảy vào viện, đưa tay lên miệng ra hiệu hắn im lặng, sau đó kéo cánh tay hắn chạy vào phòng ngủ.Sở Uyên: “….”“Không ai thấy ta.” Đoạn Bạch Nguyệt đóng cửa phòng, vỗ vỗ ngực thở phào nhẹ nhõm.Sở Uyên tiếp tục nhìn hắn.“Nói nha.” Đoạn Bạch Nguyệt nói: “Có vui hay không?”Qua nửa ngày, Sở Uyên mới xoắn xuýt nói: “Ngươi….”“Ta? Ta thế nào?” Đoạn Bạch Nguyệt hỏi.“Ngươi leo tường làm chi?” Sở Uyên chỉ ra bên ngoài. Thế tử của Tây Nam Phủ, cũng không phải là tiểu mao tặc trên giang hồ, chẳng lẽ không nên đường đường chính chính được mời tới sao?“Phụ vương có việc không đi được, nhưng nếu ta đi một mình thì không khỏi cũng quá thất lễ.” Đoạn Bạch Nguyệt kéo tay áo lau mặt: “Phụ vương không cho ta đi, sư phụ cũng không cho ta đi, ta chỉ có thể lén lút chạy đi thôi.”“….Không cho đi, vậy đừng đi là được.” Sở Uyên ngồi xuống ghế.“Vậy không được, ta muốn gặp ngươi.” Đoạn Bạch Nguyệt ngồi xổm trước mặt hắn.Sở Uyên ghét bỏ: “Mặt mày bẩn chết.”“Ta vẫn trốn trong bụi cỏ ngoài viện a, Hoàng thượng ít nhất cũng phái ba chi ngự lâm quân bảo vệ tiểu viện này của ngươi.” Đoạn Bạch Nguyệt mặt mày khổ sở: “Trong ba tầng ngoài ba tầng, so với huyền nhai còn khó xông vào hơn.”Sở Uyên vỗ vỗ hắn, ra cửa truyền nước nóng, ngồi nhìn hắn rửa mặt.Đoạn Bạch Nguyệt thả khăn mặt xuống: “Ngươi cười cái gì?”Vẻ mặt Sở Uyên cứng đờ, nói: “Ta không cười.”Đoạn Bạch Nguyệt xoa xoa bụng, nhìn quanh quất trong phòng, hỏi: “Điểm tâm trên bàn có thể ăn được không?”Sở Uyên : “….”Sở Uyên nói: “Ta gọi đồ ăn cho ngươi.”“Đừng, ăn mấy cái bánh là được rồi.” Đoạn Bạch Nguyệt ngồi xuống bên bàn: “Nghe nói sáng mai ngươi phải tới đình Hoài Hương luận võ?”“Luận võ?” Sở Uyên đưa cho hắn một ly trà, nhíu mày: “Phụ hoàng chỉ nói là muốn ta tới đình Hoài Hương, cũng không nói vì sao phải tới đó.”“Ta nghe mấy ngự lâm quân nói chuyện phiếm.” Đoạn Bạch Nguyệt nói: “Lần này có vài thiếu gia quý tộc của bộ tộc Mạc Bắc tới, có lẽ là muốn tỉ thí với mấy người này.”Sở Uyên nói: “Ngươi biết bọn họ không?”“Không biết, nhưng nghe nói võ công không thấp.” Đoạn Bạch Nguyệt nói: “Ngươi phải cẩn thận một chút, ta cũng sẽ âm thầm bảo vệ ngươi.”Sở Uyên nói: “Biết trước như vậy thì đã không tới rồi.”Đoạn Bạch Nguyệt rầu rĩ nói: “Vậy ngươi không muốn gặp ta ư?”Sở Uyên nói: “Phải.” Không muốn.Đoạn Bạch Nguyệt vươn ngón tay, chọt chọt bờ vai của hắn.Sở Uyên bưng ghế ngồi cách xa hắn một chút, nói: “Ăn điểm tâm của ngươi đi!”Đoạn Bạch Nguyệt đã đói bụng một ngày đêm nên giờ cũng không kén chọn, còn nghĩ mấu cái bánh gạo to bự này ăn rất ngon. Sở Uyên tựa cằm trên bàn, nhìn hắn ăn một hơi hết nửa mâm bánh, thầm nghĩ đúng là rất dễ nuôi.“Thái tử.” Có nội thị đứng bên ngoài nhẹ giọng nói: “Nên đi ngủ rồi.”“Ngươi ngủ đi.” Đoạn Bạch Nguyệt ùng ục ùng ục uống nửa bầu trà, xoa xoa miệng đứng lên: “Ta ra ngoài canh chừng cho ngươi.”Sở Uyên hỏi: “Bên ngoài?”Đoạn Bạch Nguyệt đáo: “Đúng vậy, bên ngoài có cây hòe rất lớn, cành lá xum xuê, tất nhiên sẽ không bị người khác phát hiện.”Sở Uyên: “….”Sở Uyên nói: “Ồ…”Cây hòe lớn.“Ngươi cũng đừng sợ, ngày mai luận võ đã có ta, không ai có thể khi dễ ngươi.” Đoạn Bạch Nguyệt cầm trường đao trên bàn lên, suy nghĩ một chút lại móc trong ngực áo ra một chai sứ nhỏ: “Cái này cho ngươi.”Sở Uyên giấu hai tay sau lưng, nói: “Trùng.”“Cũng không phải trùng, là thuốc.” Đoạn Bạch Nguyệt mở nắp chai: “Trên núi này muỗi nhiều, nhớ mang theo bên mình đừng để bị đốt.”Thuốc a. Sở Uyên nói: “Đa tạ.”“Vậy ngươi ngủ đi.” Đoạn Bạch Nguyệt nói: “Sáng mai ta lại lén lút vào đây.”Sở Uyên mở mắt trừng trừng nhìn hắn ra khỏi phòng.…Trên bàn còn sót lại một cái bánh gạo, Sở Uyên nhớ lại hình ảnh vừa rồi hắn ăn giống như lang thôn hổ yết, cũng do dự cầm cái bánh lên cắn một ngụm, nghĩ dường như đúng là cũng không khó ăn, vì vậy kết hợp với bầu trà lạnh chậm rãi ăn hết rồi mới rửa mặt đi ngủ.Chai thuốc kề bên gối cũng không khó ngửi, còn có mùi thơm, Sở Uyên đưa tay xuống dưới gối đầu nắm cây sáo ngọc nhỏ, cũng không nghĩ gì đến chuyện sáng mai luận võ, nhanh chóng ngủ thiếp đi. Đoạn Bạch Nguyệt nằm trên chạc cây hòe ngoài sân viện, nhìn ánh nến ấm áp xuyên qua song cửa sổ, gió nhè nhẹ thổi, cũng cảm thấy tâm tình cực tốt, suy bảy nghĩ tám lại không nỡ ngủ, mãi tới khi trời hửng sáng mới chịu nhắm mắt nghỉ ngơi một chút, ai biết vừa mở mắt ra đã thấy một vòng nội thị đứng trước cửa, Tứ Hỉ công công nhỏ giọng nói: “Thái tử, nên thức dậy rồi.”Đoạn Bạch Nguyệt : “….”Sở Uyên tựa ở đầu giường, lười biếng nói: “Vào đi.”“Thái tử.” Tứ Hỉ vào phòng rồi quét mắt nhìn lên bàn, bị cái mâm trống rỗng kia chấn run một cái: “Cái này…..”Sở Uyên vô tội nói: “Hôm qua nửa đêm đói tỉnh.”“Là lão nô thất trách.” Tứ Hỉ đỡ hắn ngồi dậy: “Lần sau Thái tử đừng ăn những thứ này nữa, ăn một hai miếng cho vui miệng thì được, không nên ăn một lúc nhiều như thế, hôm nay lại còn phải luận võ, nếu dạ dày bị thương thì sao được.”Sở Uyên để hắn hầu hạ rửa mặt xong, nói: “Không đi nhà ăn nữa, truyền điểm tâm sáng đưa vào phòng ngủ đi.”Tứ Hỉ đáp ứng một tiếng, vừa định ra cửa thì lại nghe Sở Uyên nói: “Đưa nhiều một chút.”Mặt Tứ Hỉ lộ vẻ khó xử, cả mâm bánh gạo đều ăn hết rồi, còn tưởng rằng bữa sáng nhiều nhất cũng chỉ ăn một chén mì sợi phối với một bầu trà, vì sao còn muốn đưa nhiều một chút a?Sở Uyên nhíu mày: “Đói bụng, sợ lúc luận võ đánh không nổi.”Tứ Hỉ đành phải nghe lời làm theo, lại ở trong lòng tự an ủi bản thân, có lẽ là vì trên núi này tiết trời mát mẻ hợp lòng người, cho nên Thái tử cũng ăn nhiều hơn bình thường, không có gì phải lo âu.Điểm tâm sáng là món đặc sản trên núi, bánh nhân rau củ thịt heo, Sở Uyên chống cằm ngồi chờ nửa ngày mới thấy Đoạn Bạch Nguyệt nhảy qua cửa sổ vào phòng.“Đi đâu về?” Sở Uyên hỏi.“Rửa mặt.” Đoạn Bạch Nguyệt kéo cái ghế ngồi xuống.Sở Uyên nói: “Ta đuổi hết người trong viện đi rồi, ngươi lại chạy ra bên ngoài rửa mặt?”Đoạn Bạch Nguyệt nói: “Cả người đầy bụi đất, sợ ngươi ghét bỏ ta.”Sở Uyên nhìn chằm chằm hắn một lúc, gật đầu: “Không sai.” Chính là ghét bỏ ngươi.Ăn xong bữa điểm tâm, Đoạn Bạch Nguyệt nói: “Săp tới giờ rồi, lúc luận võ đừng sợ, biết không?”Sở Uyên nói: “Luận võ mà thôi, cũng không phải là chiến tranh, có gì đâu mà phải sợ.”“Sợ thua a, như vậy thật mất mặt.” Đoạn Bạch Nguyệt đặt hai tay trên vai hắn: “Nhưng ngươi đừng sợ, có ta ở đây, ngươi sẽ không thua.”“Thua thì thua đi, gần đây hành động có hơi không thu liễm, từ lâu đã có người nhìn ta không vừa mắt, thua một trận hai trận cũng được, để cho bọn họ an tâm.” Sở Uyên đi tới bên giường, rút cây sáo ngọc dưới gối kia ra: “Cái này cho ngươi.”Đoạn Bạch Nguyệt kinh ngạc nói: “Cho ta?”“Biết ngươi không biết thổi, cũng nghe không hiểu.” Sở Uyên bĩu môi: “Nhưng lần trước ngươi nói muốn tìm sáo ngọc tặng người, vừa vặn trong cung có một cây, có nhận hay không?”Đoạn Bạch Nguyệt thật lòng thật dạ nói: “Nghe thì ta vẫn nghe được đó.” Lại không điếc.“Vậy rốt cuộc có lấy hay không a?” Sở Uyên khó có được kéo dài giọng điệu, khóe mắt giương lên, cười tủm tỉm nhìn hắn.Đoạn Bạch Nguyệt hít sâu một hơi, cầm sáo ngọc nhét vào tay áo.Tất nhiên là phải lấy rồi, hơn nữa muốn lấy tự mình dùng, ai nỡ đem tặng người khác chứ. Bây giờ không biết thổi, vậy học, dù sao cũng có thể học được thôi.Thế tử của Tây Nam Phủ rất có lòng tin với bản thân.Khó khăn hơn nữa cũng không khó bằng đánh giặc.
- Chương 1: Vương thành án mạng [ Phòng ốc của Tây Nam Vương phủ chính là như vậy!]
- Chương 2: Cửu huyền cơ [ Ta muốn hạt châu kia ]
- Chương 3: Lưu đại nhân tới [ Sợ rằng lại muốn làm mai ]
- Chương 4: Chẳng lẽ ngươi thầm mến Sa Đạt? [Lưu gia – rắc rối khó gỡ ]
- Chương 5: Biến động trong cung [ Ta đi xem người trong lòng ngươi]
- Chương 6: Bồ đề tâm kinh [ Mưu đồ ở mọi nơi]
- Chương 7: Nhiễm Nguyệt Lâu [ Rốt cuộc có dò được tin tức gì hay không?]
- Chương 8: Biến cố trong Lưu phủ [ Bọ ngựa bắt ve ]
- Chương 9: Nhà gỗ phía sau núi [ Đừng ác như vậy a ]
- Chương 10: Một cuộc biến động [ Ai nói chúng ta phải về tây nam ]
- Chương 11: Gặp lại [ Chẳng bằng không gặp ]
- Chương 12: Như bây giờ rất tốt [ Thành thân rồi mới gọi là tốt ]
- Chương 13: Thư sinh đến từ Giang Nam [ Cùng Hoàng thượng chuyện trò rất vui vẻ ]
- Chương 14: Tây Nam Vương đừng hoảng hốt [ Ôn đại nhân đến Thục Trung rồi]
- Chương 15: Hoan Thiên Trại [ Nếu là giả trở thành thật thì phải làm sao bây giờ?]
- Chương 16: Vị công công này [ Hay là chúng ta cùng đi nấu nước nóng đi]
- Chương 17: Thiên Thần Sa [ Biết đâu chừng có thể tìm được ]
- Chương 18: Phỉ Miễn quốc [ Còn không nhanh chân đi gặp người nào đó đi!!!]
- Chương 19: Thành Đại Nhạn [ Khắp nơi đều là cơ quan ]
- Chương 20: Quỹ đen [ Hay là tối nay đến dò xét?]
- Chương 21: Hộp gỗ [ Ta giúp ngươi dịch dung]
- Chương 22: Mật thất [ Võ công này cam đoan có thể trị bách bệnh]
- Chương 23: Kim Sơn (núi vàng) ở ngoài thành. [ Lam Cơ ở khách điếm Nhạn Hồi ]
- Chương 24: Ngụy Tử Y [ Đem Tây Nam Vương đi đi, đi đi]
- Chương 25: Quy Lai sơn trang [ Lửa lớn ngập trời]
- Chương 26: Cùng nhau trở về vương thành [ Đây chính là Bồ Đề tâm kinh]
- Chương 27: Đốt Tinh Cục [ Ván cờ thiên cổ ]
- Chương 28: Mộc Si Lão Nhân [ Bát hoang trận pháp]
- Chương 29: Cao Ly Vương sắp tới [ Chính là người muốn đem muội muội gả cho ngươi a, Cao Ly Vương ]
- Chương 30: Tử Thiềm Thừ [ Nghe nói Trại Phan An bị bệnh rồi. ]
- Chương 31: Tỉ võ [ Cần phải xấu hơn chút nữa mới được!!!]
- Chương 32: Tâm ý [ Người yêu sâu đậm không phải chỉ mình ngươi]
- Chương 33: Mưu kế [ Hay là sư phụ dịch dung đi!]
- Chương 34: Món ăn tây nam [ Ta muốn tới núi Ngọc Quan một chuyến]
- Chương 35: Triều Nhai [ Mê vực Nam Hải ]
- Chương 36: Triều Nhai mê âm [ Gặp được một người quen]
- Chương 37: Một người có duyên khác [ Trái tim bị đè nén của Tây Nam Vương]
- Chương 38: Thương Nam Châu [ Phi Loan Lâu chủ]
- Chương 39: Làm giao dịch [ Khắp nơi đều là hoàng kim]
- Chương 40: Tìm được [ Các ngươi cũng không quan trọng lắm đâu]
- Chương 41: Hồi cung [ Sao lại không thấy cây mai]
- Chương 42: Gặp được người trong lòng ca ca [ Đệ đệ cảm thấy vô cùng khiếp sợ]
- Chương 43: Thương lượng [Vì sao phải giữ người lại trong cung]
- Chương 44: Từ núi Ngọc Quan trở về [Dường như Lan Nhất Triển kia đã chết thật]
- Chương 45: Đi tuần [ Hôn cũng hôn rồi mà, vì sao không lưu lại qua đêm]
- Chương 46: Cao nhân [ Ngươi giúp ta đi làm một việc]
- Chương 47: Triều Nhai chuyện xưa [ Tham niệm là mầm tai họa]
- Chương 48: Lấy cổ [ Ngay cả vo gạo cũng không làm được thì phải làm sao bây giờ!!!]
- Chương 49: Ma quỷ lộng hành [ Sự tình cứ chuyện này nối tiếp chuyện kia ]
- Chương 50: Luyện và không luyện [ Nửa người nửa quỷ cũng tốt hơn đã chết rồi]
- Chương 51: Tham hoan [ Ít nhất còn có mười ngày này]
- Chương 52: Cơ duyên xảo hợp [ ta dạy ngươi phá giải Đốt Tinh Cục]
- Chương 53: Giữa ban ngày ban mặt cướp đồ đệ [ Lão đầu chết tiệt này quá vô sỉ]
- Chương 54: Tư vị có tức phụ yêu thương [ Thật là tốt]
- Chương 55: Tô Hoài sơn trang [ Tây Nam Vương muốn tới]
- Chương 56: Rốt cuộc thì đó là ai? [ Người tốt thì nên có mệnh tốt]
- Chương 57: Huyền Minh Hàn Thiết [ Đóa hoa nở trong miền hoang dã]
- Chương 58: Yêu kiếm thức tỉnh [ Hợp Hoan Cổ…. ít nhất…. cũng phải hạ gấp đôi]
- Chương 59: Không chết chính là không sao [ Cùng lắm thì quay về tây nam thôi]
- Chương 60: Diễn trò
- Chương 61: Biệt ly [ Ngươi phải trở lại]
- Chương 62: Thành Quan Hải [ Bóng trắng trong thành]
- Chương 63: Người Nam Dương trên đảo Triều Nhai [ Mê Vụ trận pháp]
- Chương 64: Huyền Thiên [ Chuyện quá khứ đã qua]
- Chương 65: Yêu kiếm thức tỉnh [ Đi kiếm một chậu cẩu huyết về vẩy lên đi]
- Chương 66: Hồi cung [ Vòng tròn vừa khít]
- Chương 67: Giữ được tính mạng trước đã [ Tương lai sau này chưa chắc là sẽ không tìm được Thiên Thần Sa]
- Chương 68: Bế quan [ Thư của Tây Nam Phủ]
- Chương 69: Trừ tịch (Giao thừa) [ Một năm qua đi, ngược lại cũng không quá khó chịu đựng]
- Chương 70: Xuôi nam [ Vì sao Hoàng thượng lại phải tới tây nam?]
- Chương 71: Không gặp [ Người nào chết trước, người đó thắng]
- Chương 72: Đường về [ Xem người nào tức chết người nào ]
- Chương 73: Hồi nhỏ [ Thích khách đến từ Bạch Tượng quốc]
- Chương 74: Giao dịch [ Vẫn là ca ca của mình tốt hơn]
- Chương 75: Cố nhân [ Giao hữu không cẩn thận lòng chua xót]
- Chương 76: Cùng nhau đi trước [ Nghe nói Tây Nam Vương đã âm thầm ra khỏi phủ rồi]
- Chương 77: Bạch Tượng quốc [ Có người nhìn trúng vị tiểu công tử này nha]
- Chương 78: Gặp người quen [ Chậc chậc chậc chậc dù hóa thành tro cũng nhận ra nha]
- Chương 79: Hai vị thiếu gia của Kiếm Môn [ Khách nhân đến từ Đại Sở]
- Chương 80: Tinh Châu [ Đương kim Hoàng thượng mới đúng là khác biệt với người khác]
- Chương 81: Khách nhân [ Vì sao Hoàng thượng lại tới?]
- Chương 82: Trận pháp quen thuộc [Có được toàn bộ không phí công lao]
- Chương 83: Truy tìm [ Chân trời góc bể cũng tìm về cho trẫm]
- Chương 84: Hắc Nha [ Thiên Thần Sa ở đỉnh Hoang Dã Vân]
- Chương 85: Gặp lại [ Người đâu! Bắt thích khách]
- Chương 86: Đỉnh Hoang Dã Vân [ Lấy được Thiên Thần Sa đã rồi tính tiếp]
- Chương 87: Thuyền lớn [ Ngươi cách xa ta một chút]
- Chương 88: Không cho phép nói lung tung [ Ngươi dám khiển trách Thiên tử Đại Sở???]
- Chương 89: Thiên Thần Sa là vật gì [ Trời sinh mệnh hoàng hậu]
- Chương 90: Như nguyện mà về [ Vị Ôn đại nhân kia đã trở về vương thành rồi]
- Chương 91: Tây Nam Vương lại phản rồi. [Nha~]
- Chương 92: Đoạn Vương phải cẩn thận người này [Một phiến lá nhỏ]
- Chương 92-2: Phiên ngoại 1 – Sinh nhật [ Ăn đường của ta, chính là người của ta]
- Chương 93: Tam Thước Lãng [Một tiểu trùng khí phách cực!]
- Chương 94: Thiên Ưng Các [ Cái gì gọi là tai bay vạ gió]
- Chương 95: Tử Long Quyết [ Cái gì gọi là hết đường chối cãi]
- Chương 96: Đêm trước ngày đại chiến [ Bởi vì miệt mài quá độ nên hói đỉnh đầu rồi]
- Chương 97: Loạn Tùy Châu [ Dẫn ngươi ra ngoài giải sầu]
- Chương 98: Sơn động [ Tranh thủ thời gian nửa ngày]
- Chương 99: Sơ chiến cáo tiệp [ Giúp trẫm tìm một thứ ]
- Chương 100: Tây Nam Vương thật giả
- Chương 101: Đêm rất an tĩnh [ Chỉ là cảm thấy như thế này thật tốt]
- Chương 102: Tộc Ngư Vĩ (đuôi cá) [ Chi bằng cứ đi tìm một lần thử xem]
- Chương 103: Phải nghĩ theo hướng tốt! [ Biết đâu ngày mai mình sẽ bị điếc]
- Chương 104: Đại thắng trở về [Hay là ta nấu cơm cho ngươi ăn]
- Chương 105: Hoa nở hai đóa [ Một cây nhiều cành]
- Chương 106: Chợ đêm trong vương thành [ Tức phụ nhà mình mình phải tự tìm lấy]
- Chương 107: Khách tới từ Bạch Tượng quốc [ Cây trâm vàng giữa lưng chừng núi]
- Chương 108: Kim Xu [ Xảy ra chút nhiễu loạn]
- Chương 109: Lưu Thương Kiếm Các [ Trừ vị hôn phu ra còn nhớ rõ Tây Nam Vương]
- Chương 110: Hội Vũ Y [ Mượn người hay là mượn xiêm y]
- Chương 111: Độc Ngũ [ Không chịu nổi chuyện hàng năm đều phải kéo hồng trù đoạn]
- Chương 112: Mưu kế [ Đi xem một chút cũng không sao]
- Chương 113: Đại hòa thượng [ Tây Nam Vương thẹn quá thành giận]
- Chương 114: Thẩm vấn [ Kĩ năng chải đầu…cuồng bạo]
- Chương 115: Tỉ võ [ MAU BUÔNG HOÀNG THƯỢNG RA!!!!!”
- Chương 116: Gặp nhau [ Tiểu Vương gia và Cửu điện hạ…gặp nhau]
- Chương 117: Cùng nhau vào cung [ Dù sao mọi người đều là người thích dược liệu]
- Chương 118: Khi nào thành thân [ Rốt cuộc là sính lễ hay là của hồi môn]
- Chương 119: Cung điện cũ [ Tâm tư đê tiện của người đê tiện]
- Chương 120: Xuôi nam [ Như vậy mà cũng có thể đem ra làm lễ vật]
- Chương 121: Dịch dung giả mạo người khác [ Nghe nói Diệp Cốc chủ rất hiền lương thục đức]
- Chương 122: Có người cản giá [ Đoạn Tiểu Vương gia bị sét đánh trúng đầu rồi]
- Chương 123: Tây Nam Phủ [Phải cướp dược liệu hay là phải cướp ca ca]
- Chương 124: Thế cục [ Thời khắc mấu chốt, tẩu tẩu vẫn đứng về phía ca ca]
- Chương 125: Bay lên trời chui xuống đất [ Ngươi dám chê trẫm!!!!!]
- Chương 126: Kịch hay [ Ngươi dám trộm long bào của trẫm!!!]
- Chương 127: Mã Lục [ Võ công cao tới đâu cũng chỉ là đầu hói]
- Chương 128: Đánh bậy đánh bạ [ Có người từng đi qua Nam Dương]
- Chương 129: Xuất chinh [ Vì sao phải khẩn trương trước Sở Hạng]
- Chương 130: Hai cái đầu trọc [ Một cuộc gặp gỡ TUYỆT VỜI *^_^*]
- Chương 131: Diệu Tâm [ Vì sao một chút cũng không A di đà phật?]
- Chương 132: Bắt người [ Tư vị có tức phụ yêu thương rất là tốt]
- Chương 133: Không thích thì không thích [ Quản hắn làm chi]
- Chương 134: Muốn làm cái gì? [ Tây Nam Phủ từ trước đến nay đều không biết bổn phận là gì ]
- Chương 135: Đột biến [ Cái gì gọi là ám ảnh]
- Chương 136: Mộng yểm [ Đợi ca ca khỏe rồi, ai kia dù sao vẫn phải thiến!!!]
- Chương 137: Giải quyết ổn thỏa hậu quả [ Kẻ “không giơ” kia đang ở phòng bếp]
- Chương 138: Sinh nhật [ Tặng một lễ vật rồi tặng thêm một Tây Nam Vương nữa]
- Chương 139: Nguyệt Lạc [ Rất có thể đây thật sự là thứ Hải Thần nương nương lưu lại a]
- Chương 140: Ẩn tình bên trong [Người của Bổn Vương, ngươi muốn nhìn lâu một chút cũng không thể, cho dù chỉ một cái liếc mắt]
- Chương 141: Ly gián [ Vì sao phải chủ động đi tìm Diệp Cốc chủ?]
- Chương 142: Rùa lớn [ Có muốn giữ lại cho ngươi làm tọa kỵ hay không?]
- Chương 143: Phá trận [ Không có gì quan trọng hơn ngươi]
- Chương 144: Ảo ảnh [ Khắp người đầy lông a!]
- Chương 145: Mưa độc [ Là muốn tứ hôn cho ai?]
- Chương 146: Chuyện đã xảy ra [ Đại sư hỏi ngươi muốn khi nào thành thân]
- Chương 147: Giao chiến [ Liên quan gì đến cái thứ chổi lông gà như ngươi!]
- Chương 148: Bầy cá [ Yêu kiếm tỉnh]
- Chương 149: Ôn tình [ Tần Cung chủ cũng không có gì đáng để ước ao]
- Chương 150: Tiểu Kim Tử [Cũng không biết Nam sư phụ cướp được từ đâu]
- Chương 151: Âm thanh ma quỷ [ Cháy khét cũng phải ăn]
- Chương 152: Duyên phận [ quanh quanh quẩn quẩn rồi cũng trở về]
- Chương 152-2: Phiên ngoại 2 – Niên thiếu [ tây nam có ta, ngươi có thích hay không]
- Chương 153: Trận chiến thứ hai [ đội thuyền như dãy núi]
- Chương 154: Biến cố [ tương lai e là ngay cả phòng chứa củi cũng không có mà ngủ ]
- Chương 155: Thiên chi nhai [ nương tử của ta mang thai rồi]
- Chương 156: Hay là chống gậy đi xem trận pháp [khinh công siêu việt và đủ loại trận pháp]
- Chương 157: Tìm về [ cũng không biết đã tái giá chưa]
- Chương 158: Gặp lại [ ca ca chỉ là đột nhiên rất muốn thổ huyết]
- Chương 159: Người hữu tình [ có cần bàn giặt y phục không? ] sở uyên nhìn thẳng hắn
- Chương 160: Ẩn tình trên đảo hoang [ không sủng hoàng hậu thì phải sủng ai]
- Chương 161: Ôn tồn [ gọi tướng công nghe một chút]
- Chương 162: Sư phụ [ mang tới một bảo bối]
- Chương 163: Rốt cuộc hạt châu có công dụng gì [ hay là vứt xuống biển đi]
- Chương 164: Đại quân xuất chiến [ chỉ có thể thắng chứ không thể thua]
- Chương 165: Âm thanh ma quái [có thể là do ngươi bị ù tai]
- Chương 166: Không bằng từ quan [ Thật sự là điềm lành a]
- Chương 167: Công đảo [ Đã đến lúc này rồi còn nói cái rắm]
- Chương 168: Đắc thắng [ Đây đây đây là bản thể của ngươi hiển linh?]
- Chương 169: Thu hoạch ngoài ý muốn [Một cái hình xăm dẫn đến đại hội nhận thân]
- Chương 170: Cái gọi là khắp chốn mừng vui [ Ít nhất có thể ăn chực được một bàn tiệc]
- Chương 171: Xin chào đại sư [ Lúc Cung chủ nhà ta thành thân, ngươi tới tặng lễ vật rồi chứ?]
- Chương 172: Ly Kính [ Từ nay về sau tất nhiên ta sẽ không để mình gặp chuyện không may]
- Chương 173: Cương thi [ con mẹ nó vì sao vẫn còn có thể đứng lên]
- Chương 174: Huyền cơ [ nghĩ một biện pháp lấy về tự mình dùng]
- Chương 175: Băng quan [ quái vật ngủ say]
- Chương 176: Rối gỗ [lấy về tự mình dùng]
- Chương 177: Cuộc chiến cuối cùng (thượng) [đột biến]
- Chương 178: Cuộc chiến cuối cùng (trung) [ yêu kiếm thức tỉnh]
- Chương 179: Cuộc chiến cuối cùng (hạ) [đại thắng]
- Chương 180: Đánh bậy đánh bạ [trong cõi u minh tự có thiên ý]
- Chương 181: Đường về [nghe nói là có tiểu thoại bản mới rồi nha]
- Chương 182: Về nhà [ba ngày sau chúng ta thành thân]
- Chương 183: Thành thân [nghe nói vương gia muốn thành thân với hoàng thượng]
- Chương 184: Tân hôn [cưới về nhà rồi cũng không cho ăn cơm]
- Chương 185: Hồi cung [đào đại nhân ngươi tạm thời đừng ngất]
- Chương 186: Hậu hôn [chính là muốn làm bất cứ chuyện gì đều phải cùng nhau]
- Chương 187: Tân niên [hết thảy vì năm sau đại hôn]
- Chương 188: Thất tuyệt vương muốn tới [cái gì gọi là một người tương đương hơn mười người
- Chương 189: Sư phụ [vì sao có người trời nắng chang chang còn trùm đầu lại]ậ
- Chương 190: Khắp chốn mừng vui [thiên tử đại hôn]
- Chương 191: Nhạc thổ [trường phong vạn dặm, như vẽ giang sơn]
- Chương 192: Phiên ngoại hội hồ điệp – p1 [ngươi thành thân rồi sao?]
- Chương 193: Phiên ngoại hồ điệp hội – phần 2 [ta không quen hắn]
- Chương 194: Phiên ngoại hội hồ điệp – phần 3 [ngươi nhất định sẽ thích mã huyện lệnh này]
- Chương 195: Phiên ngoại hội hồ điệp – phần 4 [phía dưới có người muốn lật bàn của hoàng hậu đại sở]
- Chương 196: Phiên ngoại hội hồ điệp – phần 5 [học xấu]
- Chương 197: Phiên ngoại – tỷ võ (thượng) [ta sẽ bảo vệ ngươi]
- Chương 198: [phiên ngoại] luận võ – hồi ức về mùa hè
- Chương 199: Phiên ngoại – Một ngày bình thường trong Tây Nam Phủ [ Rốt cuộc thì có vo gạo hay không]
Đế Vương Công Lược
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.
Đế Vương Công Lược
Tác giả :
Ngữ Tiếu Lan San