Lúc này, Trương Khoa cũng lên tiếng.
“Thằng nhãi, nếu tao là mày, bây giờ tao nhất định sẽ quỳ trên đất van xin, tặng bạn gái cho cậu Triết.
Người phụ nữ cậu Triết coi trọng mà mày cũng dám nhúng chàm à? Thật không biết tốt xấu.”
Trương Khoa quở trách.
Đúng lúc này, cô nhân viên bán hàng kia cũng đã quay lại.
Nhìn thấy cảnh trước mắt này cũng trợn mắt há miệng.
“Cậu Phương, quý ông đây là...”
Tất nhiên cô nhân viên bán hàng muốn nhắc nhở Phương Dục, Diệp Đông nắm giữ thẻ tím.
Nhưng cô ta còn chưa kịp nói hết câu, Trương Khoa đã vung tay tát thẳng vào mặt cô gái.
“Câm miệng.
Cậu Phương ở đây, cô có quyền lên tiếng à? Còn dám xen mõm, cậu Phương chỉ cần nói một câu là cô sẽ bị đuổi thẳng cổ.”
Dĩ nhiên, cô nhân viên bán hàng cũng sợ hãi.
Dù sao, Trương Khoa là tay sai vặt của Phương Dục, đại diện cho anh ta.
Còn Phương Dục là cháu ngoại ruột thịt được Lương Đức Hải yêu thương nhất.
Nghe nói, anh ta còn thường xuyên đi theo tham gia các bữa tiệc gia đình của gia chủ Phùng.
“Tôi sai rồi, cậu Phương, tôi sẽ không xen miệng nữa...”
Cô nhân viên bán hàng cũng không muốn bị đuổi việc nên chỉ đành nói như vậy.
“Cút sang một bên.”
Trương Khoa lên tiếng quở trách.
Trương Khoa là chân chạy vặt của Phương Dục rất hưởng thụ cảm giác cáo mượn oai hùm này.
Cô gái kia cũng chỉ là một nhân viên bán hàng, đành lo cho bản thân trước nên tránh sang một bên.
Nhưng cô ta vẫn cảm thấy hơi lo lắng, đành cắn răng trực tiếp gửi một tin nhắn cho Lương Đức Hải.
Cô ta nhớ, lúc trước Lương Đức Hải đã từng nói rằng, bất cứ vấn đề có liên quan đến khách hàng nắm giữ thẻ tím thẫm thì có thể trực tiếp gọi điện, gửi tin nhắn cho ông ta.
“Các người đúng là coi trời bằng vung.”
Liên Thục Giai rất tốt bụng, nhìn thấy cô nhân viên bán hàng vô tội bị đánh lập tức nổi nóng.
“Ha ha, coi trời bằng vung? Tôi nói cho cô biết, ở đây tôi chính là trời.
Năm đó, cô lại năm lần bảy lượt từ chối tôi.
Khi ấy tôi còn quá trẻ, không nên cho cô cái gọi là sự tôn trọng kia. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Bây giờ, tôi bắt cô phải lập tức quỳ xuống bò tới đây gọi tôi là chủ nhân.
Nếu không tôi cam đoan hai người không đứng được mà rời khỏi đây đâu.”
Trên mặt Phương Dục tràn ngập vẻ tự tin vô tận.
“Thằng đần, nếu bây giờ mày quỳ xuống xin lỗi, đánh nát một bên mặt thì tao còn có thể nhân từ cho mày một cơ hội.”
Đúng lúc này, Diệp Đông mở miệng. TruyenLau.com
“Thằng ranh, mày đúng là ngu si không sợ chết.
Trương Khoa, đánh nát hai bên mặt của nó cho tao.
Đánh gãy một chân của nó đi.”
hương Dục lạnh lùng nói.
Nói xong, anh ta bước tới chỗ của Liên Thục Giai, thậm chí vươn tay định sờ lên ngực của cô.
Trong mắt anh ta, Trương Khoa với cấp bậc đai đỏ Taekwondo, muốn dạy dỗ Diệp Đông cũng không phải là nói giỡn. TruyenLau
Bây giờ, anh ta nhìn thấy Liên Thục Giai vừa xinh đẹp, dáng người lại yêu kiều, thật sự rất muốn cảm thụ một chút.
Một cây côn bằng nhựa mềm cũng xuất hiện trong tay Trương Khoa.
“Thằng ranh, nếm thử tư vị cây gậy bằng nhựa mềm này đánh nát mặt mày đi.”
Trên mặt Trương Khoa nở một nụ cười lạnh lùng.
Ngay sau đó, cây côn mềm đột ngột đánh ra.
Ngay cả mấy cô nhân viên bán hàng gần đó cũng bị sợ hãi tới mức nhắm chặt mắt lại.
Nhưng đột nhiên, một tiếng hét thảm thiết vang lên.
Kẻ phát ra tiếng la thảm thiết lại hoàn toàn không phải là Diệp Đông, mà là Trương Khoa.
Mấy cô nhân viên ở gần đó lập tức mở mắt ra, lại phát hiện hai bên mặt của Trương Khoa đã sưng vù thành đầu heo, máu miệng cũng không ngừng chảy ra ngoài, răng rơi lả tả đầy đất.
Cây côn nhựa kia lại xuất hiện trong tay Diệp Đông như làm ảo thuật.
Lúc này, Trương Khoa đã ngây ngốc, thậm chí cơ bản gã còn chưa phản ứng lại rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Diệp Đông lại vung cây côn nhựa trong tay lên lần nữa, đập vào chân của Trương Khoa.
"Crắc."
Một chân của Trương Khoa đứt gãy.
Phương Dục bấy giờ cũng nghe thấy phía sau hình như đã xảy ra chuyện gì, đang định quay đầu nhìn, nhưng móng lợn kia vẫn vươn ra, đang gần sát Liên Thục Giai.
Tuy nhiên, giây phút anh ta đang định quay đầu mà chưa kịp kia, một bóng người đã lóe lên.
Người xung quanh còn chưa nhìn rõ chuyện gì đang diễn ra, thì cây côn nhựa đã đập thẳng lên cổ tay anh ta.
Rắc.
Cổ tay Phương Dục đã gãy.
Giờ phút này, thậm chí Phương Dục còn chưa phản ứng được là có chuyện gì.
Chính vì cổ tay anh ta đã bị nứt gãy quá nhanh, nên thần kinh vẫn chưa truyền tải được sự đau đớn.
Nhưng Diệp Đông còn chưa dừng lại.
Anh duỗi một tay ra, trực tiếp túm lấy cánh tay của Phương Dục, ngay sau đó một luồng sức mạnh truyền lên người anh ta.
Cả người Phương Dục trực tiếp bay lên, bị ném thẳng lên mặt tường thủy tinh lớn.
Răng rắc.
Rào rào.
Bức tường thủy tinh thật lớn trực tiếp bị Phương Dục đâm nát vụn.
Nháy mắt, vô số mảnh thủy tinh vỡ rải đầy trên đất.
Cả người anh ta cũng rơi lên trên đống vụn thủy tinh vỡ này.
“Á!” Phương Dục cất tiếng kêu cực kỳ thảm thiết, như tiếng la hét của heo bị chọc tiết.
“Còn dám nói ra những lời tục tĩu thì tao sẽ đánh gãy hai tay mày.”
Giọng nói của Diệp Đông vô cùng lạnh lùng.
Mấy cô nhân viên bán hàng có mặt ở đó thấy cảnh này, trong lòng đều nhấp nhổm.
“Ngầu quá đi mất.
Nếu có một người đàn ông cũng ra mặt vì mình như thế, thì mình nhất định sẽ cảm động đến khóc.
Nhưng anh chàng này lại đánh cháu ngoại ruột của Tổng giám đốc Lương.
Anh ta chết chắc rồi.”
Một đám nhân viên bán hàng khẽ xì xầm bàn tán.
Mấy người bảo vệ cũng nghe thấy tiếng động bên này nên đã chạy tới.
“Ai đang gây chuyện ở đây thế?”
Một tay bảo vệ cất giọng trách mắng đầy nghiêm nghị.
Tay bảo vệ này là Trương Đình Lân – quản lý an ninh ở đây, đúng lúc đi tuần qua đó gặp phải chuyện này.
“Bắt đôi mèo mả gà đồng này lại, dạy chúng một bài học nhớ đời, đánh chúng tàn phế cho tôi.”
Phương Dục đau đớn gào thét.
Trương Đình Lân cũng nhận ra anh ta.
“Cái gì? Có người dám đánh cậu Phương ở đây cơ à?”
Trương Đình Lân cũng luống cuống.
Sở dĩ gã có thể trở thành quản lý an ninh ở đây, dĩ nhiên là vì được Lương Đức Hải cực kỳ tin tưởng.
Gã là tâm phúc của ông ta.
Phương Dục bị đánh thê thảm như vậy ở đây, đó cũng là do sơ sót của gã.
Trương Đình Lân vội vàng sắp xếp mấy tên bảo vệ tới đỡ Phương Dục ra khỏi đống vụn thủy tinh.
Ngay sau đó, Trương Đình Lân nói giọng sắc bén: “Lập tức bắt hai người này lại cho tôi.
Đưa tới phòng thẩm vấn của công ty.”
Nghe thấy sự sắp xếp của gã ta, hai tên bảo vệ cũng lấy côn điện trong tay ra.
“Tại sao muốn bắt bọn tôi chứ?”
Vẻ mặt Diệp Đông vẫn thản nhiên.
Trương Đình Lân cười khẩy lắc đầu: “Chỉ vì hai người đã đắc tội và ra tay với cậu Phương.
Đây chính là tội của các anh.”
Ngay lập tức, gã ta nhìn về phía hai tên bảo vệ.
“Hai đứa chúng mày còn đứng ngây ra đó làm gì? Lấy côn điện chào hỏi chúng nó thật tử tế cho tao.”
Trên mặt hai tên bảo vệ kia nở nụ cười hào hứng, dữ tợn.
“Thằng ranh, ngày thường côn điện của chúng tao chỉ để trang trí, rất hiếm khi dùng tới.
Từ lúc tao vào làm cho tới nay, còn chưa được nếm thử rốt cuộc côn điện này có cảm giác như thế nào đâu? Bây giờ mày cho tao thử một chút cũng tuyệt đấy.”.
- Chương 1: 1: Chàng Rể Vô Dụng
- Chương 2: 2: Con Rể Vô Dụng
- Chương 3: 3: Phản Rồi
- Chương 4: 4: Tách Nhà
- Chương 5: 5: Sóng Gió Rời Đi
- Chương 6: 6: Bắt Đầu Thôi
- Chương 7: 7: Đoạn Tuyệt
- Chương 8: 8: Lợi Dụng Đến Tận Cùng
- Chương 9: 9: Tiếp Quản Ms
- Chương 10: 10: Điện Vương Có Phải Là Người Đào Hoa
- Chương 11: 11: Kiều Lệ My Rất Xuất Sắc
- Chương 12: 12: Khắc Nghiệt Với Cô Ấy Là Tốt Cho Cô Ấy
- Chương 13: 13: Kiều Gia Tính Toán
- Chương 14: 14: Âm Mưu Khởi Dậy
- Chương 15: 15: Kiều Gia Cạn Tình
- Chương 16: 16: Tủi Nhục
- Chương 17: 17: Trả Giá
- Chương 18: 18: Mọi Sự Ngu Ngốc Đều Phải Trả Giá
- Chương 19: 19: Triệt Để Thất Vọng
- Chương 20: 20: Kiều Lệ My Không Sao Cả
- Chương 21: 21: Cắt Đứt Hoàn Toàn
- Chương 22: 22: Trả Thủ Quá Tàn Nhẫn
- Chương 23: 23: Không Gian Có Thể Liên Kết
- Chương 24: 24: Bê Bối Lớn
- Chương 25: 25: Dư Luận Chửi Bới
- Chương 26: 26: Cố Gắng Giấu Giếm
- Chương 27: 27: Kẻ Ác Cần Trừng Trị
- Chương 28: 28: Vinh Vỹ Ngứa Đòn
- Chương 29: 29: Vinh Vỹ Bị Ép
- Chương 30: 30: Hôn Ước Ép Buộc
- Chương 31: 31: Kết Hôn
- Chương 32: 32: Linh Lực Lạ
- Chương 33: 33: Ăn Chay Thôi Mà
- Chương 34: 34: Bữa Cơm Đắt Giá
- Chương 35: 35: Hôn Lễ Vui Vẻ
- Chương 36: 36: Thần Thức Phát Triển
- Chương 37: 37: Cứu Người Tạo Duyên Lành
- Chương 38: 38: Có Thêm Người
- Chương 39: 39: Quy Phục
- Chương 40: 40: Ẩn Danh
- Chương 41: 41: Thu Nạp
- Chương 42: 42: Chủ Nhân Bí Ẩn
- Chương 43: 43: Chuẩn Bị Cho Hôn Lễ Tai Tiếng
- Chương 44: 44: Người Dì Kỳ Lạ
- Chương 45: 45: Khách Quý Khó Tìm
- Chương 46: 46: Thân Phận Khó Tả
- Chương 47: 47: Vui Vẻ Mà Đón Nhận
- Chương 48: 48: Trở Mặt
- Chương 49: 49: Người Thân Thật Tốt
- Chương 50: 50: Lấy Lòng
- Chương 51: 51: Trả Lại
- Chương 52: 52: Các Người Xứng Sao
- Chương 53: 53: Cắt Đứt
- Chương 54: 54: Trở Mình
- Chương 55: 55: Ngụy Gia Tính Toán
- Chương 56: 56: Đồng Ý Với Mọi Người!
- Chương 57: 57: Tình Cờ
- Chương 58: 58: Lý Mỹ Na
- Chương 59: 59: Bỏ Qua
- Chương 60: 60: Thần Y Chân Chính
- Chương 61: 61: Điện Vương Thân Phận Gì
- Chương 62: 62: Có Gì Sao
- Chương 63: 63: Không Tự Lượng Sức
- Chương 64: 64: Là Vị Đó Sao
- Chương 65: 65: Hai Gia Tộc Lớn
- Chương 66: 66: Tất Cả Lên Đi
- Chương 67: 67: Xin Được Tha Thứ
- Chương 68: 68: Kẻ Mạnh Là Ai
- Chương 69: 69: Cảm Thấy Thế Nào
- Chương 70: 70: Thêm Chuyện Bí Ẩn
- Chương 71: 71: Bạn Cũ
- Chương 72: 72: Họp Mặt
- Chương 73: 73: Khoe Tài
- Chương 74: 74: Hơn Gấp Vạn Lần
- Chương 75: 75: Ai Là Người Ra
- Chương 76: 76: Quá Mức Ngu Si
- Chương 77: 77: Tốt Rồi
- Chương 78: 78: Làm Đúng
- Chương 79: 79: Tin Không
- Chương 80: 80: Đó Là Ai
- Chương 81: 81: Có Ơn
- Chương 82: 82: Đánh Vào Mặt
- Chương 83: 83: Là Ai
- Chương 84: Lại Thêm Một Lần
- Chương 85: Có Gì Không Ổn
- Chương 86: Sự Thật
- Chương 87: Thế Nào
- Chương 88: Nhầm Chỗ
- Chương 89: Chỉ Là Nhắc Nhở
- Chương 90: Người Quen
- Chương 91: Khó Sao
- Chương 92: Chỉ Là Giả Vờ
- Chương 93: Xin Anh Nhận Cho
- Chương 94: Lập Tức Xin Lỗi!
- Chương 95: Xấu Hổ!
- Chương 96: Hổ Gia
- Chương 97: Là Ai
- Chương 98: Nếu Không Thì Sao
- Chương 99: Hồ Đồ
- Chương 100: Nam Thần
- Chương 101: Sắp Xếp
- Chương 102: Quỳ Và Bò
- Chương 103: Muốn Động Vào Tôi
- Chương 104: Liếm Đi!
- Chương 105: Thật Sự Không Chọc Nổi Sao
- Chương 106: Lặp Lại Lần Nữa
- Chương 107: Phế!
- Chương 108: Quà Mừng
- Chương 109: Xin Nghe Lệnh
- Chương 110: Cảm Ơn Ngài Diệp
- Chương 111: Không Có Tư Cách!
- Chương 112: Dọn Sạch Toàn Bộ!
- Chương 113: Tôi Muốn Bao Hết Quán!
- Chương 114: Quỳ Xuống Cho Tôi!
- Chương 115: Hủy Bỏ!
- Chương 116: Đứng Là Được Rồi
- Chương 117: Sỉ Nhục
- Chương 118: Chuyện Gì
- Chương 119: Bằng Lòng Làm Tất Cả!
- Chương 120: Lên Kế Hoạch!
- Chương 121: Bồi Thường Cho Anh!
- Chương 122: Rất Hân Hạnh
- Chương 123: Tự Tin Hay Ngạo Mạn
- Chương 124: Dạy Dỗ
- Chương 125: Anh Có Tin Không
- Chương 126: Điên Rồi
- Chương 127: Không Xứng
- Chương 128: Nhận Đi
- Chương 129: Mắt Mù Sao
- Chương 130: Ảo Tưởng
- Chương 131: Cơ Hội
- Chương 132: Quan Hệ Thế Nào
- Chương 133: Vậy Sao
- Chương 134: Quan Hệ Thế Nào
- Chương 135: Vậy Sao
- Chương 136: Kết Thân
- Chương 137: Cười Chê
- Chương 138: Những Kẻ Thiếu Đạo Đức
- Chương 139: Ép Buộc Thầy Quách
- Chương 140: Ngu Ngốc
- Chương 141: Bạn Gái Kia
- Chương 142: Kết Cục Cho Kẻ Tự Đại
- Chương 143: Một Lời Làm Nên Tất Cả
- Chương 144: Không Nên Quấy Rầy Hắn
- Chương 145: Cáo Mượn Oai Hùm
- Chương 146: Tự Bồi Thường
- Chương 147: Bị Phạt
- Chương 148
- Chương 149: Chắc Chắn
- Chương 150: Trưởng Bối Đào Gia
- Chương 151: Trục Xuất
- Chương 152: Dược Liệu Của Lý Gia
- Chương 153: Đạt Cảnh Giới Mới
- Chương 154: Tại Sao Lại Thế Chứ
- Chương 155: Chuyện Tốt
- Chương 156: Ưu Ái
- Chương 157: Tôi Không Đồng Ý!
- Chương 158: Không Cần!
- Chương 159: Có Thể Đồng Ý Có Được Không
- Chương 160: Núi Cao Hơn
- Chương 161: Dám Cả Gan Nhục Mạ!
- Chương 162: Sai Hoàn Toàn
- Chương 163: Đây Là Lời Khuyên Sao
- Chương 164: Quá Mức Phi Thường
- Chương 165: Chỉ Một!
- Chương 166: Thực Lực Thật Sự
- Chương 167: Mổ Heo
- Chương 168: Tôi Đồng Ý Khi Nào
- Chương 169: Làm Nhà Dư Giả Ở Nông Thôn
- Chương 170: Không Thể Thế Được
- Chương 171: Có Cho Cơ Hội Không
- Chương 172: Có Lẽ Là Kịp!
- Chương 173: Em Có Để Bụng Không
- Chương 174: Trèo Cao
- Chương 175: Tới Lúc Tính Chuyện Tiếp Theo Rồi
- Chương 176: Loạn Sao
- Chương 177: Còn Cần
- Chương 178: Lại Chuyện Tốt Hay Chuyện Xấu
- Chương 179: Muốn Gì
- Chương 180: Có Nợ Phải Trả
- Chương 181: Biết Điều Đi!
- Chương 182: Mày Quá Gan Rồi
- Chương 183: Lanh Lẹ Quá Rồi Đó
- Chương 184: Trí Nhớ Kém Vậy Sao
- Chương 185: Có Chuyện Gì Vậy
- Chương 186: Ông Từng Nói
- Chương 187: Cực Kỳ Thất Vọng
- Chương 188: Cực Kỳ Tôn Quý
- Chương 189: Bất Ngờ Lắm Đúng Không
- Chương 190: Cảm Thấy Hứng Thú
- Chương 191: Để Tôi Dẫn Đường
- Chương 192: Tận Mắt Nhìn Thấy
- Chương 193: Ông Chắc Chứ
- Chương 194: Cũng Không Tệ
- Chương 195: Chỉ Vì Vơ Vét Tiền Thôi Sao
- Chương 196: Xử Lý Thẳng Tay Đi
- Chương 197: Thất Lễ Rồi
- Chương 198: Lần Đầu Tiên À
- Chương 199: 168 Muốn Chết À
- Chương 200: Tương Đối Quen Thuộc
- Chương 201: Phải Xuất Hiện
- Chương 202: Văn Cửu Đao
- Chương 203: Chẳng Phải Càng Thêm Kí.ch Th.ích À
- Chương 204: Chẳng Thể Làm Gì
- Chương 205: 174 Ông Phiền Thật Đấy
- Chương 206: Mày Nghĩ Sao
- Chương 207: Trời Tha Cho
- Chương 208: Cháu Không Sao!
- Chương 209: Có Thể Có Yêu Cầu
- Chương 210: Chấp Nhận
- Chương 211: Thật Sự Quyết Định
- Chương 212: Nguyện Cống Hiến Sức Lực
- Chương 213: Giữ Lại Mạng Chó
- Chương 214: Vô Cùng Mong Chờ!
- Chương 215: Sa Đọa Rồi Sao
- Chương 216: Chính Là Tôi Đấy
- Chương 217: Không Rõ Ràng
- Chương 218: Trái Đắng
- Chương 219: Có Muốn
- Chương 220: Biến Đi!
- Chương 221: Xem Như Tôn Trọng Đi!
- Chương 222: Họ Sao
- Chương 223: Chính Xác Là Vậy
- Chương 224: Rất Khó Sao
- Chương 225: Xin Hãy Suy Xét
- Chương 226: Mong Được Cảm Thông
- Chương 227: Áp Lực Phá Sản
- Chương 228: Thật Không
- Chương 229: Phong Sát
- Chương 230: Không Cần Thiết
- Chương 231: Thật Hay Mơ
- Chương 232: Chờ Chút
- Chương 233: Tình Huống Này Là
- Chương 234: Có Vẻ Ổn
- Chương 235: Mong Là Thuận Tiện
- Chương 236: Cũng Hiểu Rồi Sao
- Chương 237: Đã Biết
- Chương 238: Thử Chút Đi
- Chương 239: Thân Thế Phơi Bày
- Chương 240: Cạnh Tranh
- Chương 241: Hoãn Lại Niềm Vui
- Chương 242: Đàng Hoàng
- Chương 243: Muốn Chết
- Chương 244: Không Nói
- Chương 245: Có Năng Lực Mà
- Chương 246: Lòng Dạ Này Quá Đáng Chết
- Chương 247: Lời Giải Thích Thỏa Đáng
- Chương 248: Lời giải thích thỏa đáng
- Chương 249: Chính Là Anh Ấy!
- Chương 250: Vậy Hãy Giữ Đi!
- Chương 251: Cuối cùng nên chọn gì đây
- Chương 252: Các Người Xứng Sao
- Chương 253: Chẳng qua chỉ muốn thông báo một chút
- Chương 254: Nể Mặt
- Chương 255: Võ Minh
- Chương 256: Tính Kiên Nhẫn Rất Có Hạn
- Chương 257: Lo Lắng Ư
- Chương 258: Sao không dám ra tay à
- Chương 259: Rốt cuộc anh là ai
- Chương 260: Đúng là ngài
- Chương 261: Nhiệt huyết và tuổi trẻ
- Chương 262: Mày đùa đấy à
- Chương 263: Thật ngại quá
- Chương 264: Đều bị cấm bay
- Chương 265: Cho tôi một cốc hồng trà
- Chương 266: Sẽ rất lo lắng
Điện Vương Ở Rể
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.