Tất cả mọi người đều sững sờ.
Ngay lập tức.
“Diệp Đông!”
Diệp Đông nghe một tiếng gọi như thế, nhìn thấy vẻ Kiều Lệ My đang uất ức thì vô cùng tức giận.
“Lệ My, họ làm gì em.”
Diệp Đông hỏi.
“Không có gì cả.”
Trong đôi mắt Kiều Lệ My chính là không muốn ở đây, cô sợ anh biết người họ hàng duy nhất này lại có bộ mặt như vậy.
Lúc này.
Mấy người Xuân Thúy, Vương Thiếu Khanh c*̃ng đã lấy lại tinh thần rồi!
Trong ánh mắt Vương Điền hiện lên ý châm chọc lạnh lùng: “Quà rẻ tiền mua cho cha vợ?”
“Đồ đó rơi xuống đất nhặt lên vẫn dùng được, có sao?”
Vương Điền xem như là em họ của Diệp Đông, tuy Xuân Thúy cũng đã điều tra rõ ràng về Diệp Đông để nhận cháu, nhưng khi biết Kiều Lệ My không còn ở chung với Kiều gia thì quá mức thất vọng.
Lúc này Xuân Thúy c*̃ng mở miệng nói: “Diệp Đông, từ nhiều năm trước mẹ cháu gọi cho ta xin giúp đỡ, ta đã thấy cháu không ra sao.
Tưởng vào ở rể nhà có tiền sẽ giúp mẹ cháu một chút.
Ai ngờ…vô dụng vẫn là vô dụng.”
“Hừ, còn tưởng gặp được mối quan hệ ngon ăn, ai ngờ phí thời gian.”
Vương Thiếu Khanh cũng nói.
“Mọi người bỏ mặt anh ấy không lo, anh ấy ở rể chịu bao tủi nhục.
Giờ về nhận lại người thân chỉ vì lợi ích thôi sao?” Kiều Lệ My cảm thấy Diệp Đông không khác mình là mấy, đều bị người nhà lợi dụng thì vô cùng bức xúc.
“Hừ, ti tiện là ti tiện.
Thời này có tiền mới làm phiền thiên hạ được.” Vương Điền khinh bỉ nói.
Xuân Thúy thấy con trai mình nói như vậy mà không ngăn cản chút nào, ngược lại sắc mặt bọn họ vô cùng thản nhiên, thậm chí còn dùng mắt dò xét Diệp Đông, sau khi nhìn thấy cách ăn mặc của anh, trong ánh mắt còn hiện lên vẻ khinh bỉ.
Vương Thiếu Khanh cũng thờ ơ lạnh nhạt. Website TruyenLau.com
“Diệp Đông, cháu xem đi.
Ở rể nhà người ta chịu chút thiệt thì sao.
Sao lại ra khỏi Kiều gia? Hai đứa nghĩ rằng mình Kiều Lệ M làm ở MS thì có thể làm nên trò trống gì sao?” Xuân Thúy cứ như trưởng bối hiểu chuyện mà dạy bảo.
Nghe được Xuân Thúy nói vậy, Vương Thiếu Khanh cũng lên tiếng. Nguồn copy từ TruyenLau.com
“Diệp Đông, dì cậu nói không sai.
Đây là dạy đạo lý làm người cho cậu!”
Diệp Đông nghe câu nói này, có chút có chút trầm mặc.
Đây chính là cái gọi là người thân của mình!
Nhiều năm không gặp, khi đoàn tụ nhìn thấy nhau cũng không nhiệt tình quan tâm chút nào, chỉ có gương mặt lạnh lùng và lời nói châm chọc mà thôi.
Ai đúng ai sai, ai đen ai trắng, vô cùng rõ ràng rồi.
Lúc đầu anh còn thiện ý nghĩ rằng có lẽ sẽ tặng ít quà giá trị cho dì anh.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Nghe mẹ nói dì cũng không dễ dàng gì.
Bây giờ xem ra chắc chắn là họ cũng lừa gạt mẹ.
Mà anh còn biết thêm một chuyện là lúc trước mẹ có nhờ vả họ, nhưng họ lại mặc kệ mẹ.
Chỉ vì mẹ nghèo sao?
“Là tôi ngây thơ rồi.
Tìm gặp tôi có lẽ là có mục đích khác đúng không?”
Diệp Đông đã nghĩ thông suốt tất cả mọi chuyện, cho nên thản nhiên nói thẳng.
Bị Diệp Đông nói trúng tim đen, Xuân Thúy lập tức thẹn quá hoá giận.
“Diệp Đông, cháu xem, sao lại nói với người lớn thế chứ.
Mục đích cuối cùng còn không phải cùng giúp đỡ nhau.” Xuân Thúy quát lớn.
“Dì này, có ai giúp đỡ mà đi sỉ nhục cháu mình!” Hai mắt Kiều Lệ My đỏ bừng, nước mắt chảy xuống thành dòng, cảm nhận sâu sắc lúc trước mình cũng bị như vậy.
“Diệp Đông này vô dụng có thừa, nếu không mẹ nó làm gì gọi cho tôi.
Nếu không vì nó là rể Kiều gia, còn lâu tôi mới thèm gặp.” Xuân Thúy lật bài ngửa
“Anh họ sao? Không xứng.” Vương Điền bồi thêm một câu.
Lời lẽ ngọt ngào với mẹ anh, lời lẽ quan tâm qua điện thoại kia là giả dối.
Hoàn toàn là giả vờ!
Coi người không bằng con sâu cái kiến.
Lòng người quả nhiên lạnh lùng!
Những người này đều có quan hệ người thân máu mủ với anh, vậy mà họ cần ở anh chỉ là lợi ích.
Vào lúc này.
Phục vụ mang theo từng đĩa thức ăn phong phú, mọi người bắt đầu nhập tiệc.
“Chúng ta còn chưa kịp gọi gì mà? Này làm sao..."
Xuân Thúy có chút sững sờ.
Bà ta nhìn thấy một đĩa bào ngư vi cá trên bàn, chỉ e rằng riêng nó thôi đã là gần sáu mươi triệu.
Phục vụnói: “Đây là do Tổng giám đốc Thanh của chúng tôi sắp xếp thực đơn cao cấp nhất, miễn phí cho các vị khách tôn quý đấy ạ!”
“Tổng giám đốc Thanh nói, các vị khách quý có bất kỳ việc chỉ cần nhấn micrô trên bàn, có thể phân phó tuỳ lúc ạ.”
Phục vụ lập tức dẫn những người khác cung kính rời đi.
“Suất ăn cao cấp này chỉ sợ vài tỷ.
Chỉ tính riêng hai bình rượu đỏ này là đã ít nhất một tỷ.” Vương Điền nói.
Vương Thiếu Khanh c*̃ng kinh ngạc: “Còn có vây cá mập...”
“Tổng giám đốc Thanh là biết chúng ta ở đây sao?”
Vương Điền cười nhìn cha mẹ mình.
“Tổng giám đốc Thanh cũng quá khách khí rồi” Lúc Vương Thiếu Khanh nói ra câu này cũng dùng sức đè nén sự kích động trong lòng.
“Tổng giám đốc Thanh xem trọng chúng ta đến mức nào vậy.
Ngay cả bàn tiệc ba tỷ mà ngài ấy cũng sắp xếp cho!”
x**n th** nói bằng vẻ mặt tràn đầy đắc ý, bà ta lập tức nhìn về phía Diệp Đông.
“Nhìn đi! Đây gọi là quan hệ xã hội đấy."
“Để các người có thể đi theo ăn cơm ở đây đã là một sự bố thí vô cùng lớn lớn.”
Vương Điền nghe được Xuân Thúy nói, c*̃ng có chút sửng sốt.
Bây giờ bọn họ nhìn thấy Tổng giám đốc Thanh đặc biệt sắp xếp những món ăn cao cấp, rượu đỏ cao cấp, vui như được mùa.
“Những món ăn cao cấp này đều rất tươi ngon, không thể chờ lâu được nữa.
Ăn đi mẹ ơi!” Vương Điền nói.
“Chị dâu, chị nhìn đi, chị thử lại rót rượu cho em đi.
Biết đâu em mở miệng nói một câu, Tổng giám đốc Thanh sẽ giúp đỡ chị.
Hoặc em có thể giới thiệu chị với ông ta nha.” Trong ánh mắt của Vương Điền mang theo ý châm chọc.
Kiều Lệ My toàn thân lập tức run lên.
Điều mà cô quan tâm chính là những người này đang sỉ nhục Diệp Đông! Cô lo lắng Diệp Đông không chịu được.
Kiều Lệ My tức giận: “Hừ, các người ở đó đắc ý đi.
Người làm trời nhìn đó.”
Cô kéo tay Diêp Đông muốn rời đi, sợ anh lại đau lòng không chịu được.
Xuân Thúy ngồi xuống bàn nhìn hai người khinh bỉ nói: “Cũng chỉ là bữa ăn, còn sỉ diện!”
“Chỉ cần hai người phục vụ chúng tôi, thì biết đâu đấy!”
“Nghe nói nơi này lương dành cho phục vụ rất cao đấy! Đối với thằng cháu trai phế vật này thì đã có thể coi là bát cơm vàng rồi!”
Cộc cộc cộc!
c*̛̉a phòng vang lên.
“Ai vậy?” Vương Thiếu Khanh hỏi hỏi.
“Các vị khách quý, tôi là Thanh Huy Hưng.” Giọng Thanh Huy Hưng vang lên..
- Chương 1: 1: Chàng Rể Vô Dụng
- Chương 2: 2: Con Rể Vô Dụng
- Chương 3: 3: Phản Rồi
- Chương 4: 4: Tách Nhà
- Chương 5: 5: Sóng Gió Rời Đi
- Chương 6: 6: Bắt Đầu Thôi
- Chương 7: 7: Đoạn Tuyệt
- Chương 8: 8: Lợi Dụng Đến Tận Cùng
- Chương 9: 9: Tiếp Quản Ms
- Chương 10: 10: Điện Vương Có Phải Là Người Đào Hoa
- Chương 11: 11: Kiều Lệ My Rất Xuất Sắc
- Chương 12: 12: Khắc Nghiệt Với Cô Ấy Là Tốt Cho Cô Ấy
- Chương 13: 13: Kiều Gia Tính Toán
- Chương 14: 14: Âm Mưu Khởi Dậy
- Chương 15: 15: Kiều Gia Cạn Tình
- Chương 16: 16: Tủi Nhục
- Chương 17: 17: Trả Giá
- Chương 18: 18: Mọi Sự Ngu Ngốc Đều Phải Trả Giá
- Chương 19: 19: Triệt Để Thất Vọng
- Chương 20: 20: Kiều Lệ My Không Sao Cả
- Chương 21: 21: Cắt Đứt Hoàn Toàn
- Chương 22: 22: Trả Thủ Quá Tàn Nhẫn
- Chương 23: 23: Không Gian Có Thể Liên Kết
- Chương 24: 24: Bê Bối Lớn
- Chương 25: 25: Dư Luận Chửi Bới
- Chương 26: 26: Cố Gắng Giấu Giếm
- Chương 27: 27: Kẻ Ác Cần Trừng Trị
- Chương 28: 28: Vinh Vỹ Ngứa Đòn
- Chương 29: 29: Vinh Vỹ Bị Ép
- Chương 30: 30: Hôn Ước Ép Buộc
- Chương 31: 31: Kết Hôn
- Chương 32: 32: Linh Lực Lạ
- Chương 33: 33: Ăn Chay Thôi Mà
- Chương 34: 34: Bữa Cơm Đắt Giá
- Chương 35: 35: Hôn Lễ Vui Vẻ
- Chương 36: 36: Thần Thức Phát Triển
- Chương 37: 37: Cứu Người Tạo Duyên Lành
- Chương 38: 38: Có Thêm Người
- Chương 39: 39: Quy Phục
- Chương 40: 40: Ẩn Danh
- Chương 41: 41: Thu Nạp
- Chương 42: 42: Chủ Nhân Bí Ẩn
- Chương 43: 43: Chuẩn Bị Cho Hôn Lễ Tai Tiếng
- Chương 44: 44: Người Dì Kỳ Lạ
- Chương 45: 45: Khách Quý Khó Tìm
- Chương 46: 46: Thân Phận Khó Tả
- Chương 47: 47: Vui Vẻ Mà Đón Nhận
- Chương 48: 48: Trở Mặt
- Chương 49: 49: Người Thân Thật Tốt
- Chương 50: 50: Lấy Lòng
- Chương 51: 51: Trả Lại
- Chương 52: 52: Các Người Xứng Sao
- Chương 53: 53: Cắt Đứt
- Chương 54: 54: Trở Mình
- Chương 55: 55: Ngụy Gia Tính Toán
- Chương 56: 56: Đồng Ý Với Mọi Người!
- Chương 57: 57: Tình Cờ
- Chương 58: 58: Lý Mỹ Na
- Chương 59: 59: Bỏ Qua
- Chương 60: 60: Thần Y Chân Chính
- Chương 61: 61: Điện Vương Thân Phận Gì
- Chương 62: 62: Có Gì Sao
- Chương 63: 63: Không Tự Lượng Sức
- Chương 64: 64: Là Vị Đó Sao
- Chương 65: 65: Hai Gia Tộc Lớn
- Chương 66: 66: Tất Cả Lên Đi
- Chương 67: 67: Xin Được Tha Thứ
- Chương 68: 68: Kẻ Mạnh Là Ai
- Chương 69: 69: Cảm Thấy Thế Nào
- Chương 70: 70: Thêm Chuyện Bí Ẩn
- Chương 71: 71: Bạn Cũ
- Chương 72: 72: Họp Mặt
- Chương 73: 73: Khoe Tài
- Chương 74: 74: Hơn Gấp Vạn Lần
- Chương 75: 75: Ai Là Người Ra
- Chương 76: 76: Quá Mức Ngu Si
- Chương 77: 77: Tốt Rồi
- Chương 78: 78: Làm Đúng
- Chương 79: 79: Tin Không
- Chương 80: 80: Đó Là Ai
- Chương 81: 81: Có Ơn
- Chương 82: 82: Đánh Vào Mặt
- Chương 83: 83: Là Ai
- Chương 84: Lại Thêm Một Lần
- Chương 85: Có Gì Không Ổn
- Chương 86: Sự Thật
- Chương 87: Thế Nào
- Chương 88: Nhầm Chỗ
- Chương 89: Chỉ Là Nhắc Nhở
- Chương 90: Người Quen
- Chương 91: Khó Sao
- Chương 92: Chỉ Là Giả Vờ
- Chương 93: Xin Anh Nhận Cho
- Chương 94: Lập Tức Xin Lỗi!
- Chương 95: Xấu Hổ!
- Chương 96: Hổ Gia
- Chương 97: Là Ai
- Chương 98: Nếu Không Thì Sao
- Chương 99: Hồ Đồ
- Chương 100: Nam Thần
- Chương 101: Sắp Xếp
- Chương 102: Quỳ Và Bò
- Chương 103: Muốn Động Vào Tôi
- Chương 104: Liếm Đi!
- Chương 105: Thật Sự Không Chọc Nổi Sao
- Chương 106: Lặp Lại Lần Nữa
- Chương 107: Phế!
- Chương 108: Quà Mừng
- Chương 109: Xin Nghe Lệnh
- Chương 110: Cảm Ơn Ngài Diệp
- Chương 111: Không Có Tư Cách!
- Chương 112: Dọn Sạch Toàn Bộ!
- Chương 113: Tôi Muốn Bao Hết Quán!
- Chương 114: Quỳ Xuống Cho Tôi!
- Chương 115: Hủy Bỏ!
- Chương 116: Đứng Là Được Rồi
- Chương 117: Sỉ Nhục
- Chương 118: Chuyện Gì
- Chương 119: Bằng Lòng Làm Tất Cả!
- Chương 120: Lên Kế Hoạch!
- Chương 121: Bồi Thường Cho Anh!
- Chương 122: Rất Hân Hạnh
- Chương 123: Tự Tin Hay Ngạo Mạn
- Chương 124: Dạy Dỗ
- Chương 125: Anh Có Tin Không
- Chương 126: Điên Rồi
- Chương 127: Không Xứng
- Chương 128: Nhận Đi
- Chương 129: Mắt Mù Sao
- Chương 130: Ảo Tưởng
- Chương 131: Cơ Hội
- Chương 132: Quan Hệ Thế Nào
- Chương 133: Vậy Sao
- Chương 134: Quan Hệ Thế Nào
- Chương 135: Vậy Sao
- Chương 136: Kết Thân
- Chương 137: Cười Chê
- Chương 138: Những Kẻ Thiếu Đạo Đức
- Chương 139: Ép Buộc Thầy Quách
- Chương 140: Ngu Ngốc
- Chương 141: Bạn Gái Kia
- Chương 142: Kết Cục Cho Kẻ Tự Đại
- Chương 143: Một Lời Làm Nên Tất Cả
- Chương 144: Không Nên Quấy Rầy Hắn
- Chương 145: Cáo Mượn Oai Hùm
- Chương 146: Tự Bồi Thường
- Chương 147: Bị Phạt
- Chương 148
- Chương 149: Chắc Chắn
- Chương 150: Trưởng Bối Đào Gia
- Chương 151: Trục Xuất
- Chương 152: Dược Liệu Của Lý Gia
- Chương 153: Đạt Cảnh Giới Mới
- Chương 154: Tại Sao Lại Thế Chứ
- Chương 155: Chuyện Tốt
- Chương 156: Ưu Ái
- Chương 157: Tôi Không Đồng Ý!
- Chương 158: Không Cần!
- Chương 159: Có Thể Đồng Ý Có Được Không
- Chương 160: Núi Cao Hơn
- Chương 161: Dám Cả Gan Nhục Mạ!
- Chương 162: Sai Hoàn Toàn
- Chương 163: Đây Là Lời Khuyên Sao
- Chương 164: Quá Mức Phi Thường
- Chương 165: Chỉ Một!
- Chương 166: Thực Lực Thật Sự
- Chương 167: Mổ Heo
- Chương 168: Tôi Đồng Ý Khi Nào
- Chương 169: Làm Nhà Dư Giả Ở Nông Thôn
- Chương 170: Không Thể Thế Được
- Chương 171: Có Cho Cơ Hội Không
- Chương 172: Có Lẽ Là Kịp!
- Chương 173: Em Có Để Bụng Không
- Chương 174: Trèo Cao
- Chương 175: Tới Lúc Tính Chuyện Tiếp Theo Rồi
- Chương 176: Loạn Sao
- Chương 177: Còn Cần
- Chương 178: Lại Chuyện Tốt Hay Chuyện Xấu
- Chương 179: Muốn Gì
- Chương 180: Có Nợ Phải Trả
- Chương 181: Biết Điều Đi!
- Chương 182: Mày Quá Gan Rồi
- Chương 183: Lanh Lẹ Quá Rồi Đó
- Chương 184: Trí Nhớ Kém Vậy Sao
- Chương 185: Có Chuyện Gì Vậy
- Chương 186: Ông Từng Nói
- Chương 187: Cực Kỳ Thất Vọng
- Chương 188: Cực Kỳ Tôn Quý
- Chương 189: Bất Ngờ Lắm Đúng Không
- Chương 190: Cảm Thấy Hứng Thú
- Chương 191: Để Tôi Dẫn Đường
- Chương 192: Tận Mắt Nhìn Thấy
- Chương 193: Ông Chắc Chứ
- Chương 194: Cũng Không Tệ
- Chương 195: Chỉ Vì Vơ Vét Tiền Thôi Sao
- Chương 196: Xử Lý Thẳng Tay Đi
- Chương 197: Thất Lễ Rồi
- Chương 198: Lần Đầu Tiên À
- Chương 199: 168 Muốn Chết À
- Chương 200: Tương Đối Quen Thuộc
- Chương 201: Phải Xuất Hiện
- Chương 202: Văn Cửu Đao
- Chương 203: Chẳng Phải Càng Thêm Kí.ch Th.ích À
- Chương 204: Chẳng Thể Làm Gì
- Chương 205: 174 Ông Phiền Thật Đấy
- Chương 206: Mày Nghĩ Sao
- Chương 207: Trời Tha Cho
- Chương 208: Cháu Không Sao!
- Chương 209: Có Thể Có Yêu Cầu
- Chương 210: Chấp Nhận
- Chương 211: Thật Sự Quyết Định
- Chương 212: Nguyện Cống Hiến Sức Lực
- Chương 213: Giữ Lại Mạng Chó
- Chương 214: Vô Cùng Mong Chờ!
- Chương 215: Sa Đọa Rồi Sao
- Chương 216: Chính Là Tôi Đấy
- Chương 217: Không Rõ Ràng
- Chương 218: Trái Đắng
- Chương 219: Có Muốn
- Chương 220: Biến Đi!
- Chương 221: Xem Như Tôn Trọng Đi!
- Chương 222: Họ Sao
- Chương 223: Chính Xác Là Vậy
- Chương 224: Rất Khó Sao
- Chương 225: Xin Hãy Suy Xét
- Chương 226: Mong Được Cảm Thông
- Chương 227: Áp Lực Phá Sản
- Chương 228: Thật Không
- Chương 229: Phong Sát
- Chương 230: Không Cần Thiết
- Chương 231: Thật Hay Mơ
- Chương 232: Chờ Chút
- Chương 233: Tình Huống Này Là
- Chương 234: Có Vẻ Ổn
- Chương 235: Mong Là Thuận Tiện
- Chương 236: Cũng Hiểu Rồi Sao
- Chương 237: Đã Biết
- Chương 238: Thử Chút Đi
- Chương 239: Thân Thế Phơi Bày
- Chương 240: Cạnh Tranh
- Chương 241: Hoãn Lại Niềm Vui
- Chương 242: Đàng Hoàng
- Chương 243: Muốn Chết
- Chương 244: Không Nói
- Chương 245: Có Năng Lực Mà
- Chương 246: Lòng Dạ Này Quá Đáng Chết
- Chương 247: Lời Giải Thích Thỏa Đáng
- Chương 248: Lời giải thích thỏa đáng
- Chương 249: Chính Là Anh Ấy!
- Chương 250: Vậy Hãy Giữ Đi!
- Chương 251: Cuối cùng nên chọn gì đây
- Chương 252: Các Người Xứng Sao
- Chương 253: Chẳng qua chỉ muốn thông báo một chút
- Chương 254: Nể Mặt
- Chương 255: Võ Minh
- Chương 256: Tính Kiên Nhẫn Rất Có Hạn
- Chương 257: Lo Lắng Ư
- Chương 258: Sao không dám ra tay à
- Chương 259: Rốt cuộc anh là ai
- Chương 260: Đúng là ngài
- Chương 261: Nhiệt huyết và tuổi trẻ
- Chương 262: Mày đùa đấy à
- Chương 263: Thật ngại quá
- Chương 264: Đều bị cấm bay
- Chương 265: Cho tôi một cốc hồng trà
- Chương 266: Sẽ rất lo lắng
Điện Vương Ở Rể
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.