Chỉ một tiếng đồng hồ sau.
Trong dinh thự của nhà họ Giang.
Mười bộ Tiêu Dao Hoàn, mười bộ Nghịch Nhan Thủy, mười bộ Mỹ Dung Sương, đã xuất hiện trước mắt của Dương Văn Tuệ.
“Văn Văn, nể tình cô rất chuyên tâm phục vụ tôi, bộ Mỹ Dung Sương này tặng cho cô.”
Dương Văn Tuệ là chủ mẫu một nhà, còn không hiểu tâm tư của Văn Văn.
Văn Văn lập tức kích động đến mức quỳ xuống đất.
“Cảm ơn bà Giang.”
Sau đó, Dương Văn Tuệ cho Văn Văn lui ra.
Trong phòng chỉ còn lại một mình Dương Văn Tuệ.
“Tên nhóc này vì muốn nịnh bợ mình nên cũng rất dụng tâm ha.”
“Nhưng nói đi phải nói lại, chung quy ngươi cũng không có nền tảng gì."
“Nể mặt tâm ý này, tôi cho cậu và Thục Giai có một hồi ức tình yêu, vậy là đủ rồi.
Nhưng cũng chỉ tới đây mà thôi.”
Bà ta hơi khựng lại.
“Có sản phẩm như vậy sẽ thu hút một số thế lực cường đại dòm ngó, Thục Giai khó tránh sẽ gặp nguy hiểm.”
Trong đôi mắt của Dương Văn Tuệ mang ánh sáng kiên quyết.
Bà ta ấn một thứ giống nút trên điều khiển ô tô.
Chẳng mấy chốc.
Một bóng dáng như bóng ảnh xuất hiện trước mặt Dương Văn Tuệ.
“U Ảnh tiên sinh, phiền ông âm thầm bảo vệ con gái tôi một chút.”
“Nếu cái tên nhóc Diệp Đông kia cũng gặp nguy hiểm, trong tình huống cậu ta biết tiến lùi thì giữ lại một mạng cho cậu ta.”
“Nhưng cũng chỉ cần giữ một mạng cho cậu ta là được.” Website TruyenLau.com
Dương Văn Tuệ nói.
Cường giả xuất hiện kia có tên thật là ‘U Ảnh’.
Hơn nữa, rất hiếm thấy, bà chủ Dương Văn Tuệ cao cao tại thượng, lại tôn xưng ông ấy một tiếng ngài U Ảnh.
U Ảnh tiên sinh cũng không có ý hành lễ hay dùng tôn xưng gì với Dương Văn Tuệ.
“Được.”
U Ảnh tiên sinh đến cung phụng nhà họ Giang, địa vị quả thật cũng rất cao.
Câu trả lời của ông ấy cũng chỉ có một chữ như thế.
Sau đó.
U Ảnh tiên sinh lại giống bóng ảnh, biến mất trong phòng này. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Khế Lệ.
Trạch viện cũ của nhà họ Lưu.
“Tiểu Phong, ngày mai chính là lễ đính hôn của Trương Mỹ Giai và cậu chủ nhà họ Vạn.”
“Cháu đi được không?”
Ông ngoại của Diệp Đông, ông cụ Lưu Phong Hoa mang giọng hỏi han.
“Đương nhiên được ạ.”
Diệp Đông nhìn ra, ông ngoại vẫn rất hy vọng mình đi.
Tuy ban đầu ông rất thất vọng đối với dì Lưu Thục Hồng, nhưng chung quy vẫn khó tránh phần tình này, hy vọng có thể viên mãn hoàn hảo trong chuyện lớn của con cháu.
Ông cụ Lưu Phong Hoa nghe Diệp Đông đồng ý thì cười nói: “Được, Tiểu Phong, tối nay cháu ở lại nhà ông ngoại đi.
Website TruyenLau.com
Ngày mai chúng ta cùng nhau xuất phát!”
Ông luôn dành riêng một phòng cho anh, Diệp Đông vẫn chưa ở lần nào.
Anh gật đầu, nói: “Dạ!”
Buổi tối, họ cùng nhau ăn bữa cơm đoàn viên.
Lúc ăn cơm.
Lưu Thục Hồng còn đặc biệt gọi điện cho ông cụ Lưu Phong Hoa, xác nhận xem ai có thể tới tham gia.
Sau khi cúp máy.
Ông nói: “Xem ra Thục Hồng quả thật cũng có chút tỉnh ngộ.”
Lưu Quốc Nghiệp, Lưu Thục Tuệ có vẻ im lặng.
Đương nhiên họ cũng hy vọng như vậy.
Dù gì thì ơn cha mẹ sinh nửa đời, tình chị em một kiếp.
Họ cũng không hy vọng hình cảm gián đoạn!
“Đúng rồi, cậu, mợ và San San bọn họ sao rồi ạ?”
Diệp Đông lên tiếng hỏi thăm.
Ban đầu, mợ và em họ Lưu San San vì trong nhà ông ngoại sa sút nên mới bỏ tới nhà mẹ đẻ.
Bây giờ địa vị của nhà họ Lưu tại Khế Lệ và gia sản nhà họ Lưu nắm giữ… đều vượt xa bên nhà mẹ đẻ của mợ.
Theo lý mà nói, chỉ vần mợ và em họ Lưu San San trở về là được.
Nhưng mãi cho tới giờ, không biết tại sao họ vẫn chưa quay về.
Tuy ngoài mặt thì cậu Lưu Quốc Nghiệp có chút thất vọng, nhưng tổng thể vẫn mang dáng vẻ tự tin.
“Cậu đã gọi điện cho họ.”
“Nhưng họ còn chưa nghe cậu nói hết thì đã cúp máy.”
“Điều này có thể xác định là ngày mai họ cũng sẽ tham gia lễ đính hôn của nhà họ Vạn.”
“Đợi sau khi gặp nhau, cậu sẽ nói chuyện với mợ cháu cũng không muộn.”
“Dẫu sao thì mợ cháu cũng theo cậu chịu khổ nhiều năm, có chút oán trách cũng là lẽ đương nhiên.”
Lưu Quốc Nghiệp rủ rỉ.
Diệp Đông nghe ra cậu vẫn còn tình cảm với mợ.
Anh là vãn bối, đương nhiên sẽ không can thiệp quá nhiều vào chuyện này, chỉ làm chuyện trong khả năng mình thôi.
Sau khi ăn tối xong.
Ông cụ Lưu Phong Hoa ở trong phòng sách, yên lặng hút thuốc.
Diệp Đông cũng tới đây.
“Tiểu Phong, cháu có chuyện muốn hỏi phải không?”
Ông dường như hiểu được suy nghĩ của cháu trai.
Diệp Đông gật đầu, nói: “Ông ngoại, chắc ông cũng biết chuyện liên quan ba của cháu nhỉ?”
Ông cụ Lưu Phong Hoa lắc đầu, đáp: “Tiểu Phong, ông không biết.”
“Cho dù là mẹ cháu, thật ra cũng không biết thân thế cụ thể của nó.”
Ông thậm chí không quay đầu, chỉ nói như vậy.
Trong lòng Diệp Đông nhẹ nhàng lắc đầu, có chút chua xót.
“Ông ngoại ơi ông ngoại, cơn sóng trong lòng ông lợi hại như vậy, thậm chí còn mang theo cảm xúc sợ hãi, hơi thở miễn cưỡng đè nén.
Nếu ông giấu người khác thì còn được, nhưng sao có thể giấu được cháu sau khi đã đột phá chứ?”
“Xem ra thân thế của ba cháu, dính dáng rất lớn…”
“Ông muốn tốt cho cháu, cháu xin nhận, nhưng tự cháu sẽ đi tìm.”
Trong lòng của Diệp Đông nghĩ như thế, nhưng trên mặt vẫn bình tĩnh không thay đổi.
“À, ông ngoại nghỉ ngơi sớm đi, cháu về ngủ ạ.”
Diệp Đông lên tiếng.
Sau đó, anh quay người rời đi.
Tạch tạch tạch.
Chẳng mấy chốc anh đã đi tới trước cửa phòng sách.
“Khoan đã Tiểu Phong.”
“Tuy ông không biêt thân thế của ba con, nhưng ba có một tấm ảnh của nó.
Bây giờ ông giao cho cháu, giữ làm kỷ niệm đi.”
Cơ thê của Diệp Đông khẽ run lên.
Ông cụ Lưu Phong Hoa cầm một tầm ảnh và đưa cho anh.
Diệp Đông vốn không xem ngay tại chỗ.
Anh tạm biệt ông ngoại, rời khỏi phòng của ông.
Ông cụ Lưu Phong Hoa nhìn bóng lưng của Diệp Đông mất hút, không nhịn được mà cảm thán.
“Tiểu Phong ơi Tiểu Phong, tha thứ cho ông ngoại vì sự an toàn của cháu, không thể nói cho cháu biết, thậm chí mẹ cháu cũng không biết nhiều.”
Trong lòng của ông cụ Lưu Phong Hoa nghĩ đến chuyện liên quan thân thế của ba Diệp Đông, có thể gây nên mưa gió, trong mắt ông vẫn mang vẻ hoảng sợ.
Nhưng ông đã che giấu và kiềm nén sâu nhiều năm như thế, cũng đã có thể ra vẻ như chẳng có chuyện gì một cách hoàn hảo.
Chẳng mấy chốc, ông cũng bình tĩnh trở lại.
Trong phòng của Diệp Đông.
Anh cũng đã xem tấm ảnh.
Trên bức ảnh.
Một người đàn ông có ngoại hình tuấn tú, gương mặt có phần tương tự anh.
Hơn nữa, không chỉ có người đàn ông này, còn có một người phụ nữ trẻ trung xinh đẹp, đúng là Lưu Thục Tuệ thời trẻ.
Cả hai đều cười rất ngọt ngào, tình yêu mãnh liệt dành cho nhau trong ánh mắt họ.
“Ba, hai người yêu nhau như vậy, nhưng ba lại bỏ mẹ đi bặt vô âm tín…”
“Mặc kệ là vì địa vị của ba cao quý, hay là vì thiên kiến bè phái, con cần ba cho mẹ một lý do.
Con sẽ tìm ra ba.”
Ở một nơi xa xăm nào đó.
Canh giữ nghiêm ngặt.
Khí tức ngưng trọng.
“Đại công tử, tin tức ông nhờ tôi điều tra đã có tiến triển.
Năm xưa nhị công tử quả thật đã để lại một nghiệt chủng.”
Một người đàn ông mang khí tức nặng nề trên người, hiển nhiên là một Hóa Cảnh đỉnh phong Đại tông sư, trên mặt anh ta còn mang thần thái kính nể.
Lúc này anh ta đang nói chuyện với một người đàn ông mặc áo đen.
Trên người của ông ta không mang khí tức võ đạo gì, dường như là một người bình thường..
- Chương 1: 1: Chàng Rể Vô Dụng
- Chương 2: 2: Con Rể Vô Dụng
- Chương 3: 3: Phản Rồi
- Chương 4: 4: Tách Nhà
- Chương 5: 5: Sóng Gió Rời Đi
- Chương 6: 6: Bắt Đầu Thôi
- Chương 7: 7: Đoạn Tuyệt
- Chương 8: 8: Lợi Dụng Đến Tận Cùng
- Chương 9: 9: Tiếp Quản Ms
- Chương 10: 10: Điện Vương Có Phải Là Người Đào Hoa
- Chương 11: 11: Kiều Lệ My Rất Xuất Sắc
- Chương 12: 12: Khắc Nghiệt Với Cô Ấy Là Tốt Cho Cô Ấy
- Chương 13: 13: Kiều Gia Tính Toán
- Chương 14: 14: Âm Mưu Khởi Dậy
- Chương 15: 15: Kiều Gia Cạn Tình
- Chương 16: 16: Tủi Nhục
- Chương 17: 17: Trả Giá
- Chương 18: 18: Mọi Sự Ngu Ngốc Đều Phải Trả Giá
- Chương 19: 19: Triệt Để Thất Vọng
- Chương 20: 20: Kiều Lệ My Không Sao Cả
- Chương 21: 21: Cắt Đứt Hoàn Toàn
- Chương 22: 22: Trả Thủ Quá Tàn Nhẫn
- Chương 23: 23: Không Gian Có Thể Liên Kết
- Chương 24: 24: Bê Bối Lớn
- Chương 25: 25: Dư Luận Chửi Bới
- Chương 26: 26: Cố Gắng Giấu Giếm
- Chương 27: 27: Kẻ Ác Cần Trừng Trị
- Chương 28: 28: Vinh Vỹ Ngứa Đòn
- Chương 29: 29: Vinh Vỹ Bị Ép
- Chương 30: 30: Hôn Ước Ép Buộc
- Chương 31: 31: Kết Hôn
- Chương 32: 32: Linh Lực Lạ
- Chương 33: 33: Ăn Chay Thôi Mà
- Chương 34: 34: Bữa Cơm Đắt Giá
- Chương 35: 35: Hôn Lễ Vui Vẻ
- Chương 36: 36: Thần Thức Phát Triển
- Chương 37: 37: Cứu Người Tạo Duyên Lành
- Chương 38: 38: Có Thêm Người
- Chương 39: 39: Quy Phục
- Chương 40: 40: Ẩn Danh
- Chương 41: 41: Thu Nạp
- Chương 42: 42: Chủ Nhân Bí Ẩn
- Chương 43: 43: Chuẩn Bị Cho Hôn Lễ Tai Tiếng
- Chương 44: 44: Người Dì Kỳ Lạ
- Chương 45: 45: Khách Quý Khó Tìm
- Chương 46: 46: Thân Phận Khó Tả
- Chương 47: 47: Vui Vẻ Mà Đón Nhận
- Chương 48: 48: Trở Mặt
- Chương 49: 49: Người Thân Thật Tốt
- Chương 50: 50: Lấy Lòng
- Chương 51: 51: Trả Lại
- Chương 52: 52: Các Người Xứng Sao
- Chương 53: 53: Cắt Đứt
- Chương 54: 54: Trở Mình
- Chương 55: 55: Ngụy Gia Tính Toán
- Chương 56: 56: Đồng Ý Với Mọi Người!
- Chương 57: 57: Tình Cờ
- Chương 58: 58: Lý Mỹ Na
- Chương 59: 59: Bỏ Qua
- Chương 60: 60: Thần Y Chân Chính
- Chương 61: 61: Điện Vương Thân Phận Gì
- Chương 62: 62: Có Gì Sao
- Chương 63: 63: Không Tự Lượng Sức
- Chương 64: 64: Là Vị Đó Sao
- Chương 65: 65: Hai Gia Tộc Lớn
- Chương 66: 66: Tất Cả Lên Đi
- Chương 67: 67: Xin Được Tha Thứ
- Chương 68: 68: Kẻ Mạnh Là Ai
- Chương 69: 69: Cảm Thấy Thế Nào
- Chương 70: 70: Thêm Chuyện Bí Ẩn
- Chương 71: 71: Bạn Cũ
- Chương 72: 72: Họp Mặt
- Chương 73: 73: Khoe Tài
- Chương 74: 74: Hơn Gấp Vạn Lần
- Chương 75: 75: Ai Là Người Ra
- Chương 76: 76: Quá Mức Ngu Si
- Chương 77: 77: Tốt Rồi
- Chương 78: 78: Làm Đúng
- Chương 79: 79: Tin Không
- Chương 80: 80: Đó Là Ai
- Chương 81: 81: Có Ơn
- Chương 82: 82: Đánh Vào Mặt
- Chương 83: 83: Là Ai
- Chương 84: Lại Thêm Một Lần
- Chương 85: Có Gì Không Ổn
- Chương 86: Sự Thật
- Chương 87: Thế Nào
- Chương 88: Nhầm Chỗ
- Chương 89: Chỉ Là Nhắc Nhở
- Chương 90: Người Quen
- Chương 91: Khó Sao
- Chương 92: Chỉ Là Giả Vờ
- Chương 93: Xin Anh Nhận Cho
- Chương 94: Lập Tức Xin Lỗi!
- Chương 95: Xấu Hổ!
- Chương 96: Hổ Gia
- Chương 97: Là Ai
- Chương 98: Nếu Không Thì Sao
- Chương 99: Hồ Đồ
- Chương 100: Nam Thần
- Chương 101: Sắp Xếp
- Chương 102: Quỳ Và Bò
- Chương 103: Muốn Động Vào Tôi
- Chương 104: Liếm Đi!
- Chương 105: Thật Sự Không Chọc Nổi Sao
- Chương 106: Lặp Lại Lần Nữa
- Chương 107: Phế!
- Chương 108: Quà Mừng
- Chương 109: Xin Nghe Lệnh
- Chương 110: Cảm Ơn Ngài Diệp
- Chương 111: Không Có Tư Cách!
- Chương 112: Dọn Sạch Toàn Bộ!
- Chương 113: Tôi Muốn Bao Hết Quán!
- Chương 114: Quỳ Xuống Cho Tôi!
- Chương 115: Hủy Bỏ!
- Chương 116: Đứng Là Được Rồi
- Chương 117: Sỉ Nhục
- Chương 118: Chuyện Gì
- Chương 119: Bằng Lòng Làm Tất Cả!
- Chương 120: Lên Kế Hoạch!
- Chương 121: Bồi Thường Cho Anh!
- Chương 122: Rất Hân Hạnh
- Chương 123: Tự Tin Hay Ngạo Mạn
- Chương 124: Dạy Dỗ
- Chương 125: Anh Có Tin Không
- Chương 126: Điên Rồi
- Chương 127: Không Xứng
- Chương 128: Nhận Đi
- Chương 129: Mắt Mù Sao
- Chương 130: Ảo Tưởng
- Chương 131: Cơ Hội
- Chương 132: Quan Hệ Thế Nào
- Chương 133: Vậy Sao
- Chương 134: Quan Hệ Thế Nào
- Chương 135: Vậy Sao
- Chương 136: Kết Thân
- Chương 137: Cười Chê
- Chương 138: Những Kẻ Thiếu Đạo Đức
- Chương 139: Ép Buộc Thầy Quách
- Chương 140: Ngu Ngốc
- Chương 141: Bạn Gái Kia
- Chương 142: Kết Cục Cho Kẻ Tự Đại
- Chương 143: Một Lời Làm Nên Tất Cả
- Chương 144: Không Nên Quấy Rầy Hắn
- Chương 145: Cáo Mượn Oai Hùm
- Chương 146: Tự Bồi Thường
- Chương 147: Bị Phạt
- Chương 148
- Chương 149: Chắc Chắn
- Chương 150: Trưởng Bối Đào Gia
- Chương 151: Trục Xuất
- Chương 152: Dược Liệu Của Lý Gia
- Chương 153: Đạt Cảnh Giới Mới
- Chương 154: Tại Sao Lại Thế Chứ
- Chương 155: Chuyện Tốt
- Chương 156: Ưu Ái
- Chương 157: Tôi Không Đồng Ý!
- Chương 158: Không Cần!
- Chương 159: Có Thể Đồng Ý Có Được Không
- Chương 160: Núi Cao Hơn
- Chương 161: Dám Cả Gan Nhục Mạ!
- Chương 162: Sai Hoàn Toàn
- Chương 163: Đây Là Lời Khuyên Sao
- Chương 164: Quá Mức Phi Thường
- Chương 165: Chỉ Một!
- Chương 166: Thực Lực Thật Sự
- Chương 167: Mổ Heo
- Chương 168: Tôi Đồng Ý Khi Nào
- Chương 169: Làm Nhà Dư Giả Ở Nông Thôn
- Chương 170: Không Thể Thế Được
- Chương 171: Có Cho Cơ Hội Không
- Chương 172: Có Lẽ Là Kịp!
- Chương 173: Em Có Để Bụng Không
- Chương 174: Trèo Cao
- Chương 175: Tới Lúc Tính Chuyện Tiếp Theo Rồi
- Chương 176: Loạn Sao
- Chương 177: Còn Cần
- Chương 178: Lại Chuyện Tốt Hay Chuyện Xấu
- Chương 179: Muốn Gì
- Chương 180: Có Nợ Phải Trả
- Chương 181: Biết Điều Đi!
- Chương 182: Mày Quá Gan Rồi
- Chương 183: Lanh Lẹ Quá Rồi Đó
- Chương 184: Trí Nhớ Kém Vậy Sao
- Chương 185: Có Chuyện Gì Vậy
- Chương 186: Ông Từng Nói
- Chương 187: Cực Kỳ Thất Vọng
- Chương 188: Cực Kỳ Tôn Quý
- Chương 189: Bất Ngờ Lắm Đúng Không
- Chương 190: Cảm Thấy Hứng Thú
- Chương 191: Để Tôi Dẫn Đường
- Chương 192: Tận Mắt Nhìn Thấy
- Chương 193: Ông Chắc Chứ
- Chương 194: Cũng Không Tệ
- Chương 195: Chỉ Vì Vơ Vét Tiền Thôi Sao
- Chương 196: Xử Lý Thẳng Tay Đi
- Chương 197: Thất Lễ Rồi
- Chương 198: Lần Đầu Tiên À
- Chương 199: 168 Muốn Chết À
- Chương 200: Tương Đối Quen Thuộc
- Chương 201: Phải Xuất Hiện
- Chương 202: Văn Cửu Đao
- Chương 203: Chẳng Phải Càng Thêm Kí.ch Th.ích À
- Chương 204: Chẳng Thể Làm Gì
- Chương 205: 174 Ông Phiền Thật Đấy
- Chương 206: Mày Nghĩ Sao
- Chương 207: Trời Tha Cho
- Chương 208: Cháu Không Sao!
- Chương 209: Có Thể Có Yêu Cầu
- Chương 210: Chấp Nhận
- Chương 211: Thật Sự Quyết Định
- Chương 212: Nguyện Cống Hiến Sức Lực
- Chương 213: Giữ Lại Mạng Chó
- Chương 214: Vô Cùng Mong Chờ!
- Chương 215: Sa Đọa Rồi Sao
- Chương 216: Chính Là Tôi Đấy
- Chương 217: Không Rõ Ràng
- Chương 218: Trái Đắng
- Chương 219: Có Muốn
- Chương 220: Biến Đi!
- Chương 221: Xem Như Tôn Trọng Đi!
- Chương 222: Họ Sao
- Chương 223: Chính Xác Là Vậy
- Chương 224: Rất Khó Sao
- Chương 225: Xin Hãy Suy Xét
- Chương 226: Mong Được Cảm Thông
- Chương 227: Áp Lực Phá Sản
- Chương 228: Thật Không
- Chương 229: Phong Sát
- Chương 230: Không Cần Thiết
- Chương 231: Thật Hay Mơ
- Chương 232: Chờ Chút
- Chương 233: Tình Huống Này Là
- Chương 234: Có Vẻ Ổn
- Chương 235: Mong Là Thuận Tiện
- Chương 236: Cũng Hiểu Rồi Sao
- Chương 237: Đã Biết
- Chương 238: Thử Chút Đi
- Chương 239: Thân Thế Phơi Bày
- Chương 240: Cạnh Tranh
- Chương 241: Hoãn Lại Niềm Vui
- Chương 242: Đàng Hoàng
- Chương 243: Muốn Chết
- Chương 244: Không Nói
- Chương 245: Có Năng Lực Mà
- Chương 246: Lòng Dạ Này Quá Đáng Chết
- Chương 247: Lời Giải Thích Thỏa Đáng
- Chương 248: Lời giải thích thỏa đáng
- Chương 249: Chính Là Anh Ấy!
- Chương 250: Vậy Hãy Giữ Đi!
- Chương 251: Cuối cùng nên chọn gì đây
- Chương 252: Các Người Xứng Sao
- Chương 253: Chẳng qua chỉ muốn thông báo một chút
- Chương 254: Nể Mặt
- Chương 255: Võ Minh
- Chương 256: Tính Kiên Nhẫn Rất Có Hạn
- Chương 257: Lo Lắng Ư
- Chương 258: Sao không dám ra tay à
- Chương 259: Rốt cuộc anh là ai
- Chương 260: Đúng là ngài
- Chương 261: Nhiệt huyết và tuổi trẻ
- Chương 262: Mày đùa đấy à
- Chương 263: Thật ngại quá
- Chương 264: Đều bị cấm bay
- Chương 265: Cho tôi một cốc hồng trà
- Chương 266: Sẽ rất lo lắng
Điện Vương Ở Rể
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.