Gọi Tên Anh Giữa Trần Thế

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Gọi Tên Anh Giữa Trần Thế

Chương 2

Trước khi rời đi, thầy Lý trấn an tôi rằng ông đã ký kết khế ước với con ma trong nhà rồi .

Lần sau không cần đích thân đến, cũng đủ sức trị “thằng nhãi” đó.

Trong suốt tháng tiếp theo, mỗi khi mất điện ,dù là ban ngày hay nửa đêm .

Tôi chỉ cần gọi điện, thầy Lý liền bắt máy ngay lập tức.

Vừa nghe máy, ông sẽ niệm đôi câu “tội lỗi, tội lỗi”.

Hiệu quả rõ rệt.

Tần suất mất điện từ 3 lần mỗi tối giảm còn đúng 1 lần.

Đúng lúc tôi tưởng đời mình sắp bước vào giai đoạn ổn định kỳ quái:

“cúp điện gián đoạn, rút máu đều đều”, thì một đêm nọ, tôi đang nằm co trong ghế sofa chơi điện thoại.

Bóng đèn trên đầu lại kêu “xì” một tiếng rồi tắt ngúm.

Tôi thở dài, theo phản xạ đưa tay lần tìm điện thoại.

“Đừng—! Đừng gọi!!!”

Một giọng nói vừa cuống vừa sợ, lại mang theo tiếng khóc, bỗng nổ tung bên tai tôi.

Tôi giật mình, suýt thì ném bay luôn cái điện thoại.

Ánh đèn ngoài cửa sổ chiếu vào, tôi nhìn thấy ở góc tường tối tăm, có thứ gì đó đang vặn vẹo dữ dội.

Một bóng người mờ nhạt, nửa trong suốt, khó khăn lắm mới lách ra được từ chỗ méo mó ấy.

Đó là một chàng trai trẻ, dáng người cao gầy, nhưng lúc này trông vô cùng thảm hại.

Anh ta mặc áo hoodie xám kiểu cũ, gương mặt trắng bệch, loang lổ những vết bầm tím.
Website TruyenLau.com
Anh ta lơ lửng cách mặt đất khoảng nửa gang tay, chắp hai tay vái lấy vái để tôi, giọng run rẩy như sắp gãy:

“Bà cô ơi! Tổ tông ơi! Con lạy cô đấy! Xin tha cho con một mạng!”

Anh ta chỉ vào vết bầm trên mặt mình:

“Toàn là do thầy Lý đánh đấy!
TruyenLau
Thầy bảo nếu còn quậy nữa sẽ dùng chiêu ‘Cửu tiêu độ hồn chưởng’ trị con!”

Anh ta lướt gần lại, gương mặt trắng bệch nhưng khôi ngô ấy đầy vẻ khổ sở nơi trần thế:

“Con biết rồi, con phá người trong nhà là sai!

Con thiếu đạo đức! Con đáng c/h/ế/t!”

“Nhưng… nhưng cô không thể một đêm gọi tới 3 cuộc điện thoại như thế được!”
Đọc truyện tại TruyenLau.com
“Hễ thầy Lý thấy cuộc gọi là từ cô, chẳng nói chẳng rằng túm cổ con lôi đi đánh!”

Anh ta càng nói càng kích động, linh hồn mờ mờ run rẩy theo từng lời:

“Tháng này cô còn chưa đóng lấy một đồng tiền điện nào .

Vậy mà thầy Lý chẳng thèm phân xử, đổ hết lên đầu con!

Mấy ngày nay toàn là con trả điện giùm cô đấy!”

Chàng trai bay lơ lửng trước mặt tôi, nức nở nghẹn ngào:

“Con… con thật sự chịu hết nổi rồi!

Cô có thể… chuyển khoản A cho con ít tiền điện được không?”

5

Tôi nhìn chằm chằm vào con m//a nam trước mặt đang khóc như mưa, bất giác trầm ngâm.

Người ta thì gặp q/u/ỷ đòi mạng, tôi thì lại vớ phải q/u/ỷ đòi nợ.

Thấy anh ta khóc thảm đến vậy, tôi đành nhẹ giọng an ủi:

“Tiền thì tôi không có.”

“Mạng thì càng không thể đưa anh.”

Nam quỷ khóc càng dữ hơn:

“Cái mạng khổ như cô, ai mà thèm lấy chứ!”

Q/u/ỷ không chọc tôi, tôi không chọc q/u/ỷ.

Nhưng tình trạng hiện tại thì… con m//a này có vẻ đang rất cần ăn đòn.

Anh ta tiếp tục khóc trước mặt tôi, mà tôi thì vẫn trơ như đá.

Tôi thậm chí còn ngáp một cái trước mặt anh ta ngay giữa lúc nước mắt nước mũi anh ta chảy ròng ròng .



Đúng kiểu người sống mà như x/á/c c/h/ế/t.

Ngay cả anh ta , một kẻ đã c/h/ế/t , cũng không chịu nổi nữa:

“Cái thái độ gì đấy? Cô nói gì đi chứ!”

Tuy không chạm được vào cơ thể thật, tôi vẫn đưa tay vỗ nhẹ lên phần cơ ngực run rẩy của anh ta:

“Thôi nào, cố thêm chút đi. Anh cũng biết mà, dạo này kinh tế khó khăn, tìm việc đâu phải dễ.”

“Các hồn ma bọn anh là hiểu chuyện nhất mà, đúng không?

Anh cứ tạm ứng trước ít tiền, cố gắng thêm tí nữa nhé.”

Tôi đưa cả hai tay lên vỗ vỗ an ủi như thật.

“Đợi tôi tìm được việc, có lương rồi, tôi sẽ trả anh gấp đôi!”

Anh ta lạnh lùng nhìn tôi – dĩ nhiên, vì c/h/ế/t rồi còn đâu.

“…Thật không đấy?”

Nam q/u/ỷ lau nước mắt, nhìn tôi đầy hy vọng.

“Thật chứ! Đến lúc đó tôi sẽ mua nhà to, xe xịn, rồi đốt hết cho anh!”

Tên nam q/u/ỷ xui xẻo này khóc đẫm lệ mà ánh mắt lại vô cùng dịu dàng.

Phải nhìn thấy mấy thứ dễ thương thế này, bọn con gái tụi tôi mới có động lực mà sống tiếp được chứ.

“Tôi là người giữ chữ tín nhất đấy, không gạt ai bao giờ!”

Tôi vỗ đôm đốp lên ngực mình để thể hiện sự cam kết.

Tôi đúng là không gạt người.

Đáng tiếc… tôi gạt q/u/ỷ.

6

Dạo gần đây, nam q/u/ỷ chỉ biết ngồi trơ mắt nhìn tôi làm mưa làm gió trong “nhà của anh ta”.

Trông cứ như một con nợ thất bại, bị chủ nợ dồn đến đường cùng, thảm hại vô cùng.

Nếu anh ta ngoan ngoãn thì không sao, chỉ cần lộn xộn một cái .

Tôi gọi điện một cú là thầy Lý kéo cổ anh ta sang tẩn cho một trận nên thân.

“Tiểu Chung, thật lòng là ta đánh cũng thấy mệt rồi đấy.”

Thầy Lý lau mồ hôi trên trán, vung vẩy tay dính đầy m/á/u.

“Cậu nói xem, một cô gái nhỏ nhắn thế này, sao cậu , một nam quỷ cao to , cứ suốt ngày kiếm chuyện với cô ấy?”

“Con bé sống một mình cũng không dễ dàng gì, cậu không thể quan tâm cô ấy hơn một chút sao?”

Nam q/u/ỷ bị câu “quan tâm người ta một chút” làm cho vừa mơ hồ vừa tủi thân.

Rõ ràng là nhà anh ta bị chiếm, sao cuối cùng lại thành ra anh ta không hiểu chuyện?

Nhưng nhìn đôi tay to như quạt mo và thanh kiếm gỗ đào sáng loáng của thầy Lý .

Nam q/u/ỷ đành nghẹn ngào nuốt hết mọi ấm ức, mặt mày bầm tím gật đầu cam đoan:

“Tôi hiểu rồi, tôi quan tâm, nhất định sẽ quan tâm…”

Lúc này thầy Lý mới hài lòng phủi áo, vác kiếm rời đi.

Sau khi bị dạy dỗ ngoan ngoãn, nam q/u/ỷ bắt đầu âm thầm quan sát tôi.

Anh ta không còn ru rú trong nhà vệ sinh giận dỗi nữa, mà lặng lẽ lơ lửng bên cạnh tôi.

Ban ngày, tôi mắt thâm quầng, gõ bàn phím điên cuồng trước màn hình máy tính, nào là website tuyển dụng, nào là mẫu CV, nhìn đến hoa cả mắt.

Kinh tế khó khăn, tôi cau mày gửi đơn xin việc khắp nơi, thỉnh thoảng lại cáu kỉnh vò đầu.

“ Kiếm việc mà cũng khó vậy sao?”

Nam q/u/ỷ lơ lửng sau lưng tôi, giọng châm chọc.

Anh ta nghiêng đầu nhìn đống hồ sơ chìm nghỉm không phản hồi, trong hộp thư ngoài rác ra thì trống rỗng.

Tôi bất ngờ thấy tò mò với tên c/h/ế/t bầm này:

“Lúc còn sống anh làm nghề gì vậy?”

Anh ta ấp úng:

“Hồi còn sống… Ờ, tôi làm gì nhỉ?

Hình như cũng khá thuận lợi?

Tôi… tôi không nhớ nữa…”

Tôi nghĩ chắc lúc sống anh ta kiếm cũng khá, không thì sao mua nổi căn hộ to thế này.

Càng nghĩ càng tức, không buồn nói chuyện nữa.

Đến giờ ăn, tôi lê tấm thân mệt mỏi vào bếp.

Tài nấu nướng của tôi thảm đến mức khiến cả hồn m//a cũng không nỡ nhìn.

Luộc mì cũng cháy nồi, rán trứng thì nát vụn, còn việc thái rau… nhìn mà tim người c/h/ế/t cũng đập thình thịch.

“Muối! Muối bỏ nhiều quá rồi!”

Nam q/u/ỷ nhịn không nổi hét lên bên tai tôi.

Tôi bực quá giả vờ không nghe thấy, gắp một đũa mì tự nấu cho vào miệng, mặt nhăn như khỉ, phải uống liền mấy ngụm nước lạnh.

“Lửa! Lửa lớn quá đồ ngốc!”

Nhìn làn khói đen bốc lên từ nồi, anh ta hoảng loạn bay vòng vòng bên cạnh tôi.

Dạy tôi nấu ăn, e là còn mệt hơn tự anh ta xuống bếp.

Tôi vội vã tắt bếp, nhìn vào cái nồi toàn thứ cháy đen không nhận ra nổi, thở dài thật sâu, rồi xé đại một gói mì tôm.

Nam q/u/ỷ lơ lửng trên không, nhìn tôi vừa nhai miếng mì sống vừa uống nước lọc, vẻ mặt như không còn thiết sống nữa.

Nhìn sang cái bếp tan hoang, anh ta thở hắt một tiếng, gãi mạnh hai cái vào ngực.

Thấy tôi nhìn kỳ lạ, anh ta giải thích:

“Tim tôi thấy… kỳ kỳ.”

Tôi cạn lời.

Tên q/u/ỷ này phiền thật, c/h/ế/t rồi tim còn đập lung tung.

Nam q/u/ỷ ngượng ngùng:

“Thôi bỏ đi, không nhìn thì khỏi phiền!”

Nói rồi anh ta quay người bay về góc trần nhà.

Một lúc sau lại thò đầu xuống, lén lén liếc tôi.

Tôi cũng chẳng để tâm, ăn được nửa miếng mì rồi lăn ra sofa ngủ.

Hôm sau tôi chạy đi phỏng vấn cả ngày, đến tận tối mịt mới về.

Hôm nay gặp toàn người kỳ quái, sắc mặt tôi còn kém hơn hôm qua, chân tay rã rời, đến bật đèn cũng lười.

Tôi ngã phịch xuống ghế, xoa xoa trán nhức mỏi, ngay cả mì tôm cũng chẳng buồn ăn.

Tôi ngày nào cũng cố gắng tìm việc thế này, đúng là người giữ chữ tín.

Nam q/u/ỷ đứng trong bóng tối nhìn khuôn mặt nhợt nhạt, tiều tụy của tôi, biểu cảm mềm mại hơn hẳn mọi khi, như có chút xót xa.

Tôi đoán, lúc còn sống… anh ta chắc cũng là người dễ mềm lòng?

Anh ta do dự một chút, rồi lặng lẽ trôi vào bếp.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu