Tôi nghe thấy tiếng cửa tủ lạnh mở ra.
Cái xẻng nấu ăn tự động bay lên, vòi nước bắt đầu chảy, dòng nước đổ vào trong nồi.
Trứng gà được đập vỏ, rau xanh héo úa được một đôi tay vô hình rửa sạch cẩn thận rồi thái thành từng đoạn nhỏ.
Tất cả chỉ vang lên tiếng nước chảy lách tách và tiếng va chạm nhẹ nhàng của nồi niêu xoong chảo.
Mười phút sau, một tô mì trứng rau xanh nghi ngút khói lặng lẽ xuất hiện trên bàn trà trước mặt tôi.
Mùi thơm đánh thức tôi dậy, tôi bật mắt mở to.
Nhìn chằm chằm vào tô mì xuất hiện từ hư không với hình thức đẹp mắt đến ngỡ ngàng, tôi ngẩn người mất mấy giây.
Tôi cảnh giác quan sát khắp căn phòng, lại nhìn về cánh cửa bếp đang đóng chặt.
Có… ma làm bếp à?
Cuối cùng, cơn đói đã chiến thắng sự nghi ngờ.
Tôi cầm đũa lên, gắp thử một miếng.
Mùi vị… ngon đến bất ngờ.
Website TruyenLau.com
Tôi cúi đầu ăn lấy ăn để, không sót một giọt nước súp nào.
Ăn xong, tôi vuốt bụng, thả người xuống sofa, cảm thấy như lấy lại được chút sức sống.
Ở góc phòng, khóe miệng mờ nhạt của nam q/u/ỷ dường như khẽ cong lên một chút.
Thì ra, thỉnh thoảng được người , à không, được m//a chăm sóc một chút… cũng không tệ lắm nhỉ?
Website TruyenLau.com
8
Giữa mùa hè nắng như đổ lửa, cái điều hòa tám tay của tôi kêu phành phạch mà hiệu quả chẳng khác gì máy quạt hỏng.
Nam q/u/ỷ dạo này lại tìm ra thú vui mới , điều chỉnh nhiệt độ siêu chuẩn.
Anh ta như một cái máy lạnh hình người, cố tình lởn vởn xung quanh tôi .
TruyenLau
Thỉnh thoảng còn phả vào sau gáy tôi một luồng khí lạnh rờn rợn, rõ ràng là muốn xem tôi hoảng hốt.
“Lạnh quá…”
Tôi đang ngồi trước máy tính chỉnh sửa CV, bị cái luồng hơi lạnh đột ngột phía sau làm giật mình rụt vai lại.
Anh ta tưởng mình đã gỡ gạc lại được một điểm, lập tức bay đến trước mặt tôi, đắc ý hỏi:
“Sợ rồi hả?”
Nam q/u/ỷ cố tình làm hồn thể trở nên rõ nét hơn, khiến nhiệt độ xung quanh lại giảm thêm mấy độ.
Tôi ngẩng đầu lên, vỗ tay rào rào, giọng vô cùng chân thành:
“Cưng ơi, anh giỏi lắm luôn đó!”
Nam q/u/ỷ: “???”
“Máy lạnh di động thiên nhiên, không ô nhiễm, không tốn điện, gọi phát là có.
Mùa hè này tôi tiết kiệm được cả đống tiền điện nhờ anh đấy!”
Ánh mắt tôi đầy khích lệ:
“Tiếp tục phát huy nhé! Nhiệt độ có thể thấp hơn nữa, tổ chức rất tin tưởng vào anh!”
Nam q/u/ỷ: “…”
Anh ta nghẹn nửa ngày mới phun ra một câu:
“Cô… cô đúng là không biết xấu hổ, không biết điều!”
Tôi giả vờ không nghe thấy, thoải mái ngồi trở lại trước máy tính, còn cố ý kéo ghế sát lại phía anh ta.
Chiều đó tôi đi phỏng vấn về, người đầm đìa mồ hôi.
Trong đầu chỉ còn mỗi một ý nghĩ: cởi ngay cái bộ đồ dính dấp này ra, đi tắm cho mát.
Ngoài phòng khách, nam q/u/ỷ đang tức tối nhìn chiếc túi và đống tài liệu tôi vứt bừa lên ghế sofa.
Con m//a mắc bệnh sạch sẽ ấy vừa dùng âm phong dọn lại tài liệu, vừa lầm bầm:
“Đúng là đồ lôi thôi! Đồ đạc vứt lung tung! Cả nhà bẩn như cái ổ chuột!”
Anh ta quyết định mang túi của tôi ném vào phòng ngủ, tránh làm chướng mắt anh ta trong cái phòng khách của anh ta.
Anh ta vừa lầm bầm vừa bay qua, mở cửa phòng ngủ cái “rầm”.
Tôi thì vừa kéo áo sơ mi xuống khỏi vai, để lộ lưng và eo, tay đang với ra sau định cởi nốt móc áo lót.
Tôi nhìn thấy nam q/u/ỷ c/h/ế/t sững ở ngưỡng cửa, hồn thể như hóa đá, từ trong suốt chuyển thành… hồng phơn phớt.
Tôi: “?”
Anh trai này làm như đây là nhà mình thật vậy á? Không biết gõ cửa à?
“Tận mắt nhìn đã đời rồi thì đóng cửa giúp tôi một cái được không?”
Nam q/u/ỷ như bị bắn ra khỏi pháo, quay đầu bỏ chạy xuyên tường, phịch một tiếng tự ném mình vào bồn tắm trong nhà vệ sinh.
Tôi: “… Rốt cuộc là không biết tiện tay đóng cửa hả, vô ý thức thật.”
Tôi thay đồ xong bước ra, thấy anh ta đang co mình lại trong góc bồn tắm, hồn thể run như lá rụng trong gió thu.
Hai tay bịt chặt mắt, miệng lẩm bẩm như niệm chú:
“Không được nhìn, không được nhìn, không được nhìn…”
Tôi: “Ra ngoài được chưa? Tôi muốn tắm.”
Nam q/u/ỷ như bị dẫm trúng đuôi, tai đỏ bừng:
“Tôi không thấy gì hết! Tôi không thấy gì hết!”
“Tôi tin mà, nên đừng đỏ mặt nữa, ra giùm tôi được không?”
Hồn ma trong bồn tắm chớp sáng một cái, đỏ thêm một tông, rồi phả ra một luồng âm phong bay khỏi phòng tắm:
“Cô mới đỏ mặt ấy!”
Tắm xong bước ra, tôi thấy nam q/u/ỷ đang co mình thu lu lại trong góc phòng khách, trông có vẻ… trầm cảm.
Không nhìn thấy mặt anh ta, nhưng từ tai và sau gáy là biết — đỏ lừ cả lên.
Người ta bảo, đàn ông mà thẹn thùng thì đúng là thuốc bổ tinh thần cho phụ nữ.
Con ma ngốc nghếch này… càng nhìn càng thấy ngon mắt.
9
Dạo này tôi phát hiện ra… con m//a trong nhà mình có gì đó rất sai sai.
Sáng hôm đó tôi vội đi làm, quên mang chìa khóa.
Vừa định gọi thợ đến mở cửa thì “cạch” một tiếng, khóa tự bật ra.
Quần áo bẩn tôi vứt lung tung hôm trước, hôm sau đã được giặt sạch, gấp gọn để ngay đầu giường.
Buổi tối tôi trằn trọc khó ngủ, thì có một luồng âm phong lạnh buốt cứ lượn lờ quanh người tôi.
…Cảm ơn nhé, giờ còn mất ngủ hơn.
Điều kỳ lạ nhất là cái bếp.
Tôi chỉ cần để nguyên liệu vào tủ lạnh, đến bữa tự động sẽ xuất hiện một bàn đồ ăn nóng hổi thơm lừng.
Từ nghi ngờ, tôi dần nằm thẳng đơ để tận hưởng.
Tên nam q/u/ỷ này chẳng khác gì “chàng trai ốc sên” trong truyền thuyết cả!
Tôi gọi điện hỏi thầy Lý, nếu con m//a nào đầu óc có vấn đề thì xử lý sao.
Thầy Lý mắng té tát:
“Suốt ngày gọi người ta là nam q/u/ỷ nam q/u/ỷ, người ta có tên đàng hoàng, gọi là Chung Dự!”
Tôi gãi đầu, nhìn vào khoảng không, ngượng nghịu nói nhỏ:
“Cảm ơn nha… Chung Dự.”
Luồng âm phong đang lượn quanh nghe tôi gọi tên, khựng lại một chút, rồi xoay vòng hai vòng, lặng lẽ trôi về phía tôi:
“Ờm… cũng tại tôi không đúng, không nên dọa cô như vậy…”
“Nghe nói sống chung với ma lâu ngày không tốt cho cơ thể, tôi sợ cô bị lừa mua phải nhà m//a, nên cố ý làm mấy trò dọa cho cô bỏ đi…”
Chung Dự ngập ngừng, trong lòng thầm nghĩ: không ngờ đầu óc cô lại… khác người đến vậy.
Thật ra tôi chẳng bị dọa tẹo nào.
Với cái giá tôi mua được căn hộ này, cho dù trong nhà còn x/á/c anh ta thì tôi cũng sẵn sàng tự tay lôi ra mà chôn.
Về sau còn tìm thầy Lý đến trị m//a, từng bước từng bước đều chơi tới nơi tới chốn.
Tôi thì nghĩ có m//a đã đủ điên rồi, không ngờ còn có cả người tu tiên bắt m//a thật.
Tôi đưa tay về phía luồng âm phong:
“Vậy… chúng ta làm hòa nhé?”
Âm phong xoay một vòng trong lòng bàn tay tôi, rồi chui tọt vào tường.
Bây giờ mối quan hệ giữa tôi và anh ta bước vào một trạng thái cộng sinh kỳ lạ.
Tôi ngầm thừa nhận trong nhà có một chàng trai ốc sên đã c/h/ế/t.
Chỉ cần anh ta không giở trò, còn cung cấp m/á/u ổn định và dịch vụ nhà cửa chu đáo thì chúng tôi cứ thế sống yên ổn.
Còn Chung Dự, trong quá trình nghiêm túc… “nuôi dưỡng” tôi, lại bất ngờ tìm được một cảm giác bình yên kỳ quặc…
Gọi Tên Anh Giữa Trần Thế
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.