Lại một lần nữa thất bại trở về.
Tôi lê đôi chân như đổ chì về đến cửa, theo thói quen lẩm bẩm với ổ khóa:
“Mèng ơi, mở cửa nào.”
“Cạch” một tiếng, ổ khóa lập tức mở ra.
Cửa vừa hé, một luồng hương thơm ngào ngạt của đồ ăn tỏa thẳng vào mũi tôi.
Tôi sững người, đứng ngay ở ngưỡng cửa, nghi ngờ bản thân đã mở nhầm nhà.
Tôi rón rén thò đầu vào trong nhìn.
Chiếc bàn nhỏ trong phòng khách , chỗ tôi thường dùng để chất đống đồ linh tinh , giờ đây được dọn sạch sẽ tinh tươm.
Trên bàn, bày đầy món ăn nóng hổi.
Giữa bàn là một cái đĩa nhỏ, đặt mấy quả dâu tây đỏ au, được rửa sạch bóng.
Cạnh đó còn có một khuôn mặt cười méo xệch được xếp bằng vỏ táo.
Khung cảnh này ấm áp đến mức… hơi rợn người.
Đặc biệt là trong một căn nhà từng xảy ra á//n m/ạ/n/g, và hiện đang sống cùng một nam q/u/ỷ.
Khóe mắt tôi liếc thấy có một bóng người mờ mờ nơi góc tối gần cửa bếp.
Cái bóng khẽ động đậy, toát ra cảm giác… hồi hộp?
Tôi bỗng nhớ ra gì đó, liền bước đến bàn học, tìm trong xấp tài liệu mà Chung Dự từng giúp tôi sắp xếp.
Mục ngày sinh trên sơ yếu lý lịch , ngày 15 tháng 6.
Hôm nay… chính là 15 tháng 6.
Ngay cả tôi cũng đã quên mất.
Thất nghiệp, xin việc, lo toan cơm áo… đã sớm đè bẹp khái niệm xa xỉ mang tên “sinh nhật” trong đầu tôi. TruyenLau
Tôi quay lưng lại phía cái bóng mờ ấy, vai khẽ run, hít mạnh một hơi.
Thì ra… là anh ấy.
Khi tôi xoay người lại, nét mặt đã khôi phục vẻ bình thản như thường. Nguồn copy từ TruyenLau.com
“Này, ra đây đi. Còn lén la lén lút làm gì nữa?
Làm lắm món vậy, muốn no c/h/ế/t tôi à?”
Cái bóng trong góc khẽ run lên.
Rồi, Chung Dự với dáng vẻ mờ mờ ảo ảo, mang theo chút ngượng ngùng vì bị bắt quả tang, từ từ bay ra ngoài.
Ánh mắt anh ta lảng tránh, không dám nhìn thẳng vào tôi. Website TruyenLau.com
Tôi cúi đầu, lặng lẽ ăn cơm.
Hôm nay đồ ăn ngon đến lạ, từng miếng, từng miếng, như nuốt trôi hết những uất ức và mệt mỏi dồn nén suốt mấy tháng qua.
Chung Dự lơ lửng bên phía đối diện, trơ mắt nhìn tôi ăn.
Thấy tôi ăn ngon lành, cổ họng trong suốt của anh ta lại rõ ràng trượt lên trượt xuống , anh ta nuốt nước bọt.
Tôi ngẩng đầu lên, đúng lúc chạm phải ánh mắt thèm thuồng như quỷ đói của anh ta.
Tôi: “…”
“Anh làm gì thế?”
Chung Dự chìa ngón tay trong suốt, cố chạm vào làn hơi bốc lên từ tô canh, nhưng tay anh ta chỉ xuyên qua.
“Tôi… tôi ngửi thấy được mà…”
Giọng anh ta run run, như sắp khóc:
“Thơm quá… tôi cũng muốn ăn…”
Chắc là anh ấy đã c/h/ế/t lâu lắm rồi, chưa từng được ăn gì.
Bây giờ mỗi ngày chỉ cạp mấy cây nhang mà làm trạm truyền m/á/u cúng, lại còn phải nai lưng ra làm osin cho tôi…
Tôi bỗng thấy có chút áy náy.
Bàn tiệc sinh nhật này là do anh ấy nấu cho tôi, vậy mà anh chỉ có thể đứng nhìn tôi ăn lấy ăn để.
“…Đợi chút.”
Tôi đặt đũa xuống, lục lọi khắp nhà, cuối cùng tìm được nửa hộp nhang muỗi.
Tôi đốt lên, chỉ vào đống thức ăn, lại chỉ vào làn khói mờ mờ từ nhang đang bay lên:
“Này, thắp hương cho anh đấy. Đừng chỉ đứng nhìn chảy dãi, ăn cùng tôi đi.”
Chung Dự vui ra mặt.
Đây là lần đầu tiên tôi thấy rõ hình dạng của anh.
Một chàng trai trẻ mặc áo hoodie xám, mặt mũi khôi ngô nhưng ánh mắt có phần ngốc nghếch.
Dù vẫn trong suốt, nhưng từng đường nét đều rất rõ ràng.
Chung Dự lơ lửng bên cạnh nhang muỗi, tham lam hít một hơi thật sâu, rồi thỏa mãn híp mắt lại.
Tôi vẫn tiếp tục ăn cơm, không để ý anh đã hút vài hơi rồi, lại lén quay sang nhìn tôi.
Anh ta lại đưa tay gãi mạnh vài cái lên ngực, như thể trong lồng ngực có gì đó vừa ngứa vừa nhói.
Từ hôm đó, tôi bắt đầu mua nguyên liệu cho hai người.
Và mỗi lần về nhà, đều có một con m//a… cùng tôi ăn cơm.
11
Tiểu Diệp vẫn lo lắng việc tôi sống trong nhà m//a, lại gọi điện thuyết phục tôi dọn sang ở chung với cô ấy.
“Sang Trúc à, cậu đừng ở cái nhà m//a đó nữa được không?
Không phải tớ nói cậu, thật sự không sợ đoản mệnh à?
Cái thứ đó… cái tên Chung Dự ấy, hắn thật sự không còn quậy phá cậu nữa sao?”
Tôi liếc về phía góc tường.
Chung Dự đang chăm chú dùng mấy ngón tay trong suốt của mình cố vắt khô một cái khăn lau.
Anh chàng vừa làm vừa lẩm bẩm:
“Tập trung ý niệm… Sang Trúc nói rồi, không có khăn nào vắt không khô, chỉ có nam q/u/ỷ không cố gắng…”
“Tốt lắm.” Tôi đáp lười nhác, “Y như anh trai ốc sên trong truyền thuyết.”
“Cậu điên rồi hả?!
” Tiểu Diệp hét lên bên kia máy, “Đó là m//a! Là lệ q/u/ỷ đó!
Cậu hiểu không?! Nhỡ đâu một ngày nào đó nó nổi cơn điên thì sao…”
“Nổi cơn?”
Tôi khịt mũi cười nhẹ, chẳng lẽ thầy Lý ăn chay sao?
“Giờ hắn hung dữ nhất cũng chỉ là đang vật lộn với một cái khăn lau thôi. Cậu yên tâm đi, không tin thì đến mà xem.”
Tối hôm đó, Tiểu Diệp thật sự xông đến tận nơi, lao vào nhà, cảnh giác quét mắt khắp phòng.
“Chung Dự, đưa tớ cái điều khiển.”
Điều khiển tivi lơ lửng bay chậm rãi về phía tay tôi.
“Chung Dự, cho tớ lon cola.”
Cửa tủ lạnh bật mở, một lon nước bay thẳng đến trước mặt tôi.
“Chung Dự, tắt đèn hộ tớ nhé.”
“Pạch” – đèn tắt ngay lập tức.
Tiểu Diệp nhìn trân trối, há hốc miệng:
“Cậu… đây là… nhà thông minh điều khiển bằng giọng nói hả?”
Tôi: “Không, là điều khiển bằng ma.”
Chung Dự lúc này lộn nhào từ trần nhà xuống, đắc ý vô cùng:
“Phiên bản mới nhất của công nghệ Ghost-Tech – không cần sạc, gọi đâu có đó!”
Tiểu Diệp: “……Tớ cũng là một phần trong cái trò play của hai người các cậu à?”
12
Từ sau khi được “trình diễn” kỹ năng nội trợ trước mặt người khác, Chung Dự càng thêm hăng hái.
Dịch vụ “nhà m//a gia chính” của anh ta ngày càng thuần thục, thậm chí bắt đầu thử những thao tác phức tạp hơn.
Ví dụ như giúp tôi ủi áo sơ mi trắng mặc đi phỏng vấn, hay kể chuyện m//a dỗ tôi ngủ mỗi khi tôi mất ngủ.
Thường thì tôi còn chưa ngủ, anh ta đã nằm bên cạnh ngáy như sấm, ngủ như c/h/ế/t lần nữa.
Nhưng dần dần, tôi phát hiện Chung Dự có gì đó không ổn.
Hôm đó tôi đang ngồi trước máy tính gửi hồ sơ xin việc:
“Chung Dự, rót giúp tớ ly nước ấm nhé.”
Bình thường, ly nước sẽ bay đến ngay.
Nhưng lần này, tôi đợi mấy giây vẫn không thấy động tĩnh gì.
Tôi quay lại nhìn, thấy Chung Dự đang lơ lửng trước cửa bếp, ánh mắt trống rỗng nhìn chằm chằm ra bầu trời đêm ngoài cửa sổ.
Thân thể trong suốt của anh ta, rìa ngoài dường như càng mờ nhạt, lay động không ngừng, trông như một hình chiếu nhiễu sóng.
“Chung Dự?” Tôi cất tiếng gọi lớn hơn.
Anh ta giật mình, như bị đánh thức, ngơ ngác quay đầu lại:
“Ơ? Sang Trúc? Cậu gọi tôi à?”
Anh ta cúi đầu nhìn cái ấm nước, như mới hoàn hồn:
“À! Nước! Nước ấm! Có ngay có ngay!”
Chiếc ấm vội vàng bay lên, nước bắn tung tóe ra ngoài.
Vài hôm sau, chúng tôi ngồi xem phim cùng nhau, tôi buột miệng thở dài:
“Đẹp quá… Lâu lắm rồi tớ chưa được ngắm bình minh.”
Chung Dự ngồi cạnh bỗng nhiên run rẩy dữ dội, như cái bóng đèn chập điện.
Anh ta chộp lấy đầu, lẩm bẩm:
“Bình minh… Tôi… hình như… từng thấy rồi…”
Giọng nói đứt quãng, ánh mắt lại trở nên trống rỗng và mờ mịt:
“Tôi… là ai… là ai vậy…”
Hồn thể của anh ta như bị một thế lực vô hình xé rách, trở nên ngày càng mờ ảo, như thể chỉ cần một cơn gió nhẹ là tan biến vào không khí.
“Chung Dự!”
Tôi hoảng hốt gọi tên, theo phản xạ vươn tay định giữ lấy anh.
Nhưng bàn tay tôi chỉ xuyên qua một làn khí lạnh lẽo.
Chung Dự nghe tiếng gọi, như giật mình tỉnh lại, vẻ đau đớn trên mặt dần biến mất, chỉ còn lại sự mệt mỏi và bối rối.
Anh ta gượng gạo nặn ra một nụ cười:
“Không… không sao đâu. Vừa rồi… chắc bị chập mạch chút ấy mà.”
Anh ta rút mình vào góc tối hơn, im lặng một cách khác thường.
Những cơn “chập mạch” kiểu này ngày càng xảy ra nhiều hơn.
Có lúc chỉ vì tôi mặc áo màu xanh, anh ta bỗng sững người, ngập ngừng, không nhớ nổi mình đang định nói gì.
Có lúc anh ta lơ lửng giữa phòng khách, ngây người nhìn vào khoảng không, tôi đứng ngay trước mặt cũng không có phản ứng.
Lần nặng nhất là một đêm khuya, tôi tỉnh giấc thì thấy Chung Dự như một đứa trẻ lạc đường, lặng lẽ bay lơ lửng trong nhà không mục đích.
Ánh mắt anh ta trống rỗng, miệng lặp đi lặp lại những âm thanh mơ hồ:
“Đau… đau…”
“Màu xanh… xanh… xanh…”
Nghe thấy anh lặp đi lặp lại từ “đau”, tim tôi chợt nhói lên, một cảm giác bất an mãnh liệt bóp nghẹt lấy tôi.
Tình trạng của Chung Dự không đơn giản chỉ là “chập mạch”.
Nó giống như… có thứ gì đó đang dần rò rỉ, đang tan rã.
Tôi muốn đưa tay ôm lấy thân thể anh, nhưng chỉ ôm trọn một khoảng không.
Gọi Tên Anh Giữa Trần Thế
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.