Happy Ending Với Anh Công Cố Chấp Luôn Thiên Vị Tôi

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Happy Ending Với Anh Công Cố Chấp Luôn Thiên Vị Tôi

Tác giả : Đào Sinh Pi

Chương 12

Nhiệt độ trong xe trở nên nóng bỏng, thấm đẫm mùi pheromone mạnh mẽ của Thẩm Vọng Hàn. Hai tay Tuế Ninh ra sức đẩy bả vai Thẩm Vọng Hàn nhưng lại bị anh ôm chặt vào lòng, eo bị một bàn tay lớn giữ chặt.

Thẩm Vọng Hàn m*t mát đầu lưỡi cậu, pheromone của Alpha k*ch th*ch Tuế Ninh khiến cơ thể cậu bắt đầu nhũn ra.

“Ưm…”

Rất lâu sau, Thẩm Vọng Hàn mới chưa thỏa mãn mà buông cậu ra. Hơi thở của anh trở nên nặng nề, gân xanh trên cánh tay nổi lên. Anh lấy ra từ đâu đó hai viên thuốc ức chế bỏ vào miệng nuốt chửng.

Tuế Ninh bị hôn đến mức hơi ngây người, má đỏ ửng, đôi mắt ngấn nước, bờ môi đỏ mím chặt. Cơ thể cảnh giác lùi về phía sau, trông giống hệt như vừa bị bắt nạt thảm.

“Anh làm cái gì vậy!”

Thẩm Vọng Hàn nhìn cậu với ánh mắt u tối, anh ngửi thấy mùi hương tuyết tùng nhàn nhạt trong xe, lòng bàn tay ấn chặt lên đệm xe sát vai Tuế Ninh.

“Này, Tuế Ninh, chúng ta kết hôn sớm chút đi. Đầu tháng sau thế nào?”

Thẩm Vọng Hàn hận không thể đánh dấu Tuế Ninh ngay lúc này. Để trên tuyến thể của cậu vĩnh viễn có một dấu ấn thuộc về mình. 

Chờ kết hôn xong, anh sẽ không cần phải kiềm chế đến mức này. Càng không cần phải uống những viên thuốc ức chế này nữa. Anh có thể tùy ý chiếm hữu Tuế Ninh ở bất cứ đâu, bất cứ lúc nào.

……

Thẩm Vọng Hàn nghĩ ngợi, sự tham lam bẩn thỉu nơi đáy mắt lại sâu thêm vài phần. Tuế Ninh đầy vẻ kinh hãi, lại lùi ra sau một chút, lưng tựa vào lớp kính cửa xe.

Chủ đề của Thẩm Vọng Hàn lúc nào cũng nhảy vọt như vậy.

Tuế Ninh né tránh, nhỏ giọng nói: “Tôi không muốn.”

“Tại sao?” Mày Thẩm Vọng Hàn nhíu lại. Anh ghé sát vào Tuế Ninh, ép hỏi: “Em không gả cho tôi thì gả cho ai, Kỷ Vân Chu ư?”

Nghe thấy ba chữ này, Tuế Ninh vô thức cảm thấy rùng mình ghê tởm, đầu lắc như trống bỏi. Thẩm Vọng Hàn bấy giờ mới hài lòng đôi chút, vén lại lọn tóc bị mồ hôi làm bết vào trán cho cậu.

Giọng điệu anh dịu lại một chút, “Vậy là vì sao?”

Môi Tuế Ninh hơi sưng, cậu bịt miệng mình lại, “Không có vì sao cả.”

Thẩm Vọng Hàn bấy giờ mới hiểu ra. Tuế Ninh vẫn còn đang sợ hãi. Anh không biết cụ thể Tuế Ninh đang sợ điều gì. Tuế Ninh lúc này giống như một con rùa, càng ép thì cậu lại càng không chịu thò đầu ra.

Thẩm Vọng Hàn tựa lưng vào ghế lái, khởi động xe.

“Xin lỗi,” Thẩm Vọng Hàn nắm vô lăng, “Tôi đã không khống chế được.”

Anh giống như đã khôi phục lý trí mà an ủi tâm trạng sợ hãi của Tuế Ninh. Cậu liếc nhìn lọ thuốc ức chế trên hộp tì tay, hàng mi cong vút run rẩy, cơ thể đang căng cứng dần dần thả lỏng một chút.

Trong xe im lặng nửa phút, cậu lại nghe Thẩm Vọng Hàn nói: “Nhưng cũng là vì trên người em thực sự rất thơm.”

Môi và lưỡi cũng mềm đến mức không tưởng. Nguồn copy từ TruyenLau.com

Mặt Tuế Ninh đỏ bừng lên như phải bỏng, cậu biết ngay Thẩm Vọng Hàn là hạng người như vậy mà. Cậu cầm lọ thuốc ức chế ném vào đùi anh.

“Tôi muốn về nhà!”

……

Cuối cùng Tuế Ninh vẫn không cam lòng không tình nguyện mà đi ăn một bữa cơm với Thẩm Vọng Hàn, rồi mới được anh đưa về đến cửa nhà.

Tuế Ninh tháo dây an toàn, lườm Thẩm Vọng Hàn một cái rồi vội vàng mở cửa xe. Thẩm Vọng Hàn bị lườm đến mức có phản ứng, hầu kết anh chuyển động nhanh chóng, cười nói: “Hay là buổi tối tôi lại đưa em về…” Đọc truyện tại TruyenLau.com

Tuế Ninh chạy như bay xuống xe, cầm đồ chạy tót vào trong nhà. Thẩm Vọng Hàn nhìn bóng lưng chạy trốn của cậu, ánh mắt càng thêm nóng bỏng. Sẽ có một ngày, anh sẽ khiến Tuế Ninh phải bò khắp phòng ngủ. Cậu thích chạy thì cứ để cậu chạy cho đã rồi lại kéo về, cho đến khi không dám chạy loạn nữa mới thôi.

Thẩm Vọng Hàn tựa vào đệm xe, một tay châm thuốc, tưởng tượng về cuộc sống hôn nhân tươi đẹp sau này dưới làn khói lượn lờ.

Tuế Hoành và Tống Ngọc Xuyên đang ngồi trên sofa, Hứa Thập An đang vẽ bản thảo trước cửa sổ sát đất nhìn ra vườn. Còn Tuế Ninh vừa vào cửa đã chạy thẳng về phòng mình, ngay cả chào cũng không chào lấy một câu.

Tống Ngọc Xuyên tùy ý tựa lưng vào sofa, liếc nhìn cầu thang, “Nó sao thế?” TruyenLau

Tuế Hoành mặc một bộ vest chỉnh tề, “Nói là đi ăn cơm với Thẩm Vọng Hàn.” 

Cách đây vài giờ, chính Thẩm Vọng Hàn đã gọi điện trực tiếp nói cho anh biết.

“Bị bắt nạt à? Nhìn không giống lắm.” Tống Ngọc Xuyên cười một tiếng, “Anh đoán là nó đang dỗi thôi, trước đây nó ghét nhất là Thẩm Vọng Hàn mà.”

Tuế Hoành: “……” 

Mày anh ta hơi nhíu lại, liếc về phía cầu thang không xa.

Tuế Ninh lao vào phòng vệ sinh, dùng nước dội rửa đôi môi còn súc miệng mấy lần liền. Cậu đứng thẳng người nhìn mình trong gương, những giọt nước trong vắt trượt dài trên má. Môi cậu vẫn còn hơi nóng, lưu lại xúc cảm bị hôn mãnh liệt kia.

Cửa phòng cậu bị gõ.

“Ninh Ninh, em sao thế?” Tuế Hoành đứng ở cửa hỏi.

Tuế Ninh hoàn hồn, lau mặt, ấp úng trả lời: “Em… em không sao. Anh, em hơi buồn ngủ, muốn ngủ một lát.”

“Ừ, vậy hai tiếng nữa anh gọi em.”

Tuế Ninh: “Dạ.”

Chờ tiếng bước chân đi xa, cậu mới chậm rãi ngồi xuống chiếc sofa tròn bên cửa sổ, khẽ thở dài một tiếng. Cậu mở điện thoại, trên ảnh đại diện của Thẩm Vọng Hàn hiển thị một chấm đỏ có số 34.

Trong đầu hiện lên khung cảnh trong xe, cậu lại block anh lần nữa.

Ngoài cửa sổ có gió nhẹ, thổi lay những cành hòe già nơi xa, lá xanh xào xạc. Tim Tuế Ninh vẫn còn đập nhanh, ôm gối thẫn thờ một lúc.

Lục Đại Hành gọi điện cho cậu.

“Alo, Tuế Tiểu Ninh, cậu về đến nhà chưa?”

Tuế Ninh: “Tớ về rồi.”

Lục Đại Hành: “Về nhà là được rồi, cái tên quỷ chết đói Lộc Gia Doãn ăn ròng rã suốt bốn tiếng đồng hồ, bây giờ bọn mình mới về đến trường. À đúng rồi, ngày mai là vòng sơ tuyển nhạc chủ đề game Thụy Kỳ bắt đầu rồi đấy, cậu đừng có quên nha.”

Nếu Lục Đại Hành không nhắc, có lẽ cậu đã quên sạch rồi. Một tháng trước Tuế Mặc không đồng ý cho cậu ra nước ngoài du học, nhờ người bác bỏ đơn xin của cậu, cậu đã khóc lóc làm loạn một trận trong phòng làm việc của ông. Hình như còn tuyên bố là khi nào tự mình kiếm đủ tiền sẽ đưa Hứa Thập An về Pháp.

Cho nên cậu mới đăng ký cái chương trình tuyển chọn ca sĩ hát nhạc chủ đề cho game này.

Tuế Ninh chống cằm, nhớ lại chuyện cũ mà cảm thấy bản thân lúc đó đúng là có hơi không hiểu chuyện.

“Được, vậy chúng ta hẹn nhau ngày mai ở trung tâm thương mại Thụy Kỳ nhá.”

“Ừm.”

……

Tuế Ninh dậy từ rất sớm, cậu lén lút lẻn xuống lầu.

Lúc đang thay giày ở cửa, phía sau bỗng vang lên giọng nói lạnh lùng của Tuế Hoành.

“Dậy sớm thế này là định đi đâu đây?”

Tuế Ninh giật bắn mình, quay đầu lại nhìn Tuế Hoành.

Tuế Hoành đang bưng một ly cà phê, không biết đã đứng ở đầu cầu thang từ lúc nào.

Tuế Ninh chột dạ: “Anh trai, sao anh cũng dậy sớm thế.”

Tuế Hoành: “Đi sơ tuyển à?”

Đôi mắt Tuế Ninh mở to: “Sao anh biết?”

Giọng Tuế Hoành không chút gợn sóng: “Anh cũng là cổ đông của Thụy Kỳ.”

Tuế Ninh cười gượng một tiếng: “Ồ, vậy em đi trước đây.”

Tuế Hoành chống tay lên tay vịn cầu thang, trêu chọc cậu: “Cho dù em có qua được vòng sơ tuyển, chút tiền kiếm được đó e là còn không đủ mua vé máy bay hạng nhất. Lẽ nào em muốn để daddy cùng em chen chúc ở khoang phổ thông để sang Pháp à?”

Tuế Ninh không ngờ Tuế Hoành lại nhớ rõ mồn một những lời giận dỗi không chín chắn mà mình nói với Tuế Mặc như vậy.

“Anh trai, em chỉ đi thử chút thôi.” Tuế Ninh không giải thích quá nhiều, nói: “Không phải thật sự muốn đi Pháp đâu.”

Nói đoạn, cậu đẩy cửa định rời đi.

Quản gia là người Ireland, nhưng ông đã định cư ở Trung Quốc nhiều năm, có khả năng phán đoán cực kỳ chính xác bầu không khí trong lời nói của người Trung Quốc. Ông liếc nhìn sắc mặt Tuế Hoành rồi tiến lên giúp Tuế Ninh đẩy cánh cửa lớn nặng nề ra.

“Cậu út, tài xế đã đợi cậu ở gara rồi ạ.”

Tuế Ninh mỉm cười gật đầu: “Vâng, cảm ơn chú Tư Lan.”

Tuế Hoành nhấp một ngụm cà phê, thong thả bước xuống cầu thang.

Một lát sau, Tuế Mặc cũng đi tới phòng ăn.

Tuế Mặc cầm khăn ăn lau tay: “Ninh Ninh đâu?”

Tuế Hoành đáp: “Đi kiếm tiền mua vé máy bay rồi.”

Tuế Mặc: “Cái gì cơ?”

Tuế Hoành cầm nĩa lên: “Ba, Ninh Ninh chắc vẫn đang dỗi chuyện ra nước ngoài.”

Theo lý mà nói, thời gian này Tuế Ninh không hề nhắc đến chuyện ra nước ngoài nữa, lẽ ra chuyện đó phải qua lâu rồi mới đúng.

Tuế Mặc nhấp một ngụm nước, thản nhiên nói: “Đợi nó biết kiếm tiền khó khăn thế nào thì sẽ không quậy nữa đâu.”

Tuế Hoành cũng nghĩ vậy.

Tại hiện trường sơ tuyển, người xếp hàng dài kín cả hành lang. Tuế Ninh và Lục Đại Hành đến sớm nên xếp ở số mười mấy.

Tuế Ninh trước đây từng tham gia không ít buổi biểu diễn văn nghệ và cuộc thi ở trường, nhưng trải nghiệm sơ tuyển theo hình thức này thì đây là lần đầu tiên.

Cậu nắm chặt thẻ chờ trong tay, lòng không mấy căng thẳng mà ngược lại thấy rất mới lạ.

“Người tiếp theo, số 13.”

Lục Đại Hành vỗ vỗ vai Tuế Ninh bên cạnh: “Cố lên nhé.”

“Vâng vâng.”

Tuế Ninh gật đầu, cậu hít một hơi thật sâu, sải bước đi về phía phòng phỏng vấn.

Trước bàn phỏng vấn là năm vị giám khảo, ngay khi Tuế Ninh bước vào, họ đồng loạt hướng mắt về phía cậu.

Cậu đưa bản sơ yếu lý lịch cá nhân tới.

Giám khảo ngồi giữa đeo kính đen, lật xem hồ sơ của Tuế Ninh: “Mời ngồi, không cần căng thẳng.”

“Vâng ạ.”

“Trước đây em từng đạt giải thưởng nào liên quan đến ca hát chưa?”

Vẻ mặt Tuế Ninh vẫn bình tĩnh như thường, trả lời: “Dạ có. Em từng đạt giải ba Cuộc thi tiếng hát thanh thiếu niên toàn thành phố lần thứ năm, giải nhất Cuộc thi ca khúc nghệ thuật…”

Mấy giám khảo dường như khá hài lòng với lý lịch của Tuế Ninh.

Một giám khảo nữ mặc váy đỏ đưa cho cậu vài tờ lời bài hát, nói: “Phiền em tự chọn một bài và hát thử một đoạn được không?”

“Dạ được ạ.”

Tuế Ninh lật xem mấy tờ lời bài hát, chọn lấy một bài mình khá thích.

Giọng cậu thanh sảng, tuyến âm hơi mềm khiến người nghe cảm thấy như gió xuân lướt qua, rất có tính chữa lành.

“Được rồi, buổi phỏng vấn kết thúc, kết quả sẽ được thông báo cho em trong vòng 24 giờ.”

Tuế Ninh đứng dậy: “Dạ vâng.”

Ngày hôm sau vừa tan học, điện thoại cậu liền nhận được một tin nhắn.

【Chúc mừng bạn đã vượt qua vòng sơ tuyển, mời bạn có mặt tại tầng 9 Game Thụy Kỳ, khu thương mại AB vào lúc 9:00 ngày mai…】

Tuế Ninh nhìn tin nhắn, đôi lông mày cong lên vì vui sướng.

Cậu khẽ reo hò: “Yes.”

Cậu cầm điện thoại, vỗ vỗ vai Lục Đại Hành bên cạnh: “Đại Hành Đại Hành, mình qua vòng sơ tuyển rồi!”

Lục Đại Hành trợn tròn mắt: “Thật hay giả vậy, mình biết ngay là cậu làm được mà!”

Cô cũng kích động vỗ vỗ vai Tuế Ninh: “Khi nào thì đi thu âm?”

Tuế Ninh cười nói: “Ngày mai.”

Ngày hôm sau cậu xin nghỉ một ngày, đến phòng thu âm của Thụy Kỳ.

Sau khi trao đổi với kỹ thuật viên âm thanh, cậu bắt đầu thử tìm cảm giác.

Tiếc là cảm giác khi thu âm và khi hát trực tiếp không giống nhau.

Cậu ở trong phòng thu từ sáng đến tận sáu giờ tối mới thu được một bản mà cả cậu lẫn kỹ thuật viên đều khá ưng ý.

Tuế Ninh thở phào một cái.

Kiếm tiền quả nhiên không hề dễ dàng, trái lại còn rất mệt.

Hai ngày sau, sau khi qua khâu xử lý hiệu ứng âm thanh và kiểm tra của nhà phát triển, cậu đã nhận được khoản tiền đầu tiên mình tự tay kiếm được.

Năm nghìn tệ.

Năm nghìn tệ còn lại phải đợi sau khi bài hát chính thức ra mắt mới chuyển cho cậu.

Tuế Ninh nhìn dãy số này, khẽ thở dài một tiếng.

Cậu cứ tưởng một vạn tệ sẽ được phát hết một lần cơ chứ.

Đêm đó, Tuế Ninh ngồi xe về nhà, vừa ngước mắt lên đã thấy gần bể bơi có năm sáu người đang ngồi.

Những người đó đều là bạn thân của Tuế Hoành và Tống Ngọc Xuyên.

Hôm nay là sinh nhật Tuế Hoành, họ đến nhà tụ tập một chút.

“Này tôi bảo, hay là chúng ta ra trang trại rượu đi, ở nhà ông tôi chẳng dám nói to.”

Tuế Hoành ngồi trên ghế pha trà cho họ: “Tôi quen ở nhà rồi.”

Mỗi năm vào ngày sinh nhật, Hứa Thập An đều đích thân vào bếp nấu cho anh ta một bữa cơm. Thế nên những năm nay dù bận rộn đến đâu, vào ngày này anh ta cũng sẽ về nhà đúng giờ.

Tống Ngọc Xuyên phụ họa: “Đúng đấy, lát nữa là khai tiệc rồi, đi đâu mà đi, ngồi yên đấy hết đi.”

Tuế Ninh đứng sau cánh cửa kính, khẽ gọi một tiếng: “Anh trai.”

Tuế Hoành quay đầu lại.

Có một người bạn nối khố nhận ra Tuế Ninh, cười nói: “Đây không phải là cậu em trai đòi đi Pháp của ông à?”

Tuế Hoành gạt tay người đó ra, nói: “Dạo này không đòi nữa rồi.”

Anh đứng dậy đi về phía Tuế Ninh. Ngay trước cửa kính là bộ sofa, anh tùy ý ngồi xuống bên cạnh cậu.

“Sao thế?”

Tuế Ninh đeo ba lô, đôi mắt linh động chớp chớp, nhìn là biết có chuyện muốn nói nhưng vẫn đang đấu tranh tâm lý.

“Mấy hôm trước em đã qua vòng sơ tuyển.”

Tuế Hoành có hơi bất ngờ, nhưng anh cũng biết với trình độ của Tuế Ninh, loại nhạc chủ đề mùa game này đối với Tuế Ninh mà nói chắc không khó.

“Ừm.”

Tuế Ninh cúi đầu, có hơi thất vọng nói: “Sau đó em kiếm được một ít tiền, nhưng mà không nhiều lắm.”

Tuế Hoành đoán được, anh hỏi: “Kiếm được bao nhiêu?”

“Năm nghìn tệ.”

Tuế Hoành hiếm khi bật cười một tiếng: “Ninh Ninh, em có biết một tấm vé hạng nhất bay sang Paris giá cơ bản đã là mười ngàn tệ không?”

Kiếp trước Tuế Ninh thật sự rất muốn sang Pháp.

Tuế Mặc và Tuế Hoành đều quá mạnh mẽ lại hơi gia trưởng, Hứa Thập An ở nhà gần như cũng chẳng có chút tự do nào. Còn cậu ngay cả việc muốn học chuyên ngành gì, học trường đại học nào cũng bị Tuế Mặc quyết định.

Vì vậy, cậu rất muốn sang Pháp.

Ông bà ngoại của cậu đều ở Pháp, đó là nơi Hứa Thập An lớn lên.

Ông ngoại cậu kinh doanh trang trại đồng cỏ. Đồng cỏ ở đó rộng mênh mông bát ngát, trời cao mây nhạt, những dãy núi xa xa nhấp nhô trập trùng. Mỗi buổi sớm mai, mặt trời đỏ rực sẽ mọc lên từ những ngọn núi xa xăm ấy.

Bà ngoại cậu rất dịu dàng, bánh quy bơ bà nướng cực kỳ ngon. Lúc cậu còn nhỏ bà thường hát đồng dao ru cậu ngủ.

Thế nhưng, số lần cậu được gặp ông bà ngoại chỉ đếm trên đầu ngón tay.

Vì vậy lúc đó khi cảm xúc bị đè nén lâu ngày, cậu đã muốn đưa Hứa Thập An chạy sang Pháp. Để tìm một bầu trời tự do.

Nhưng cậu lại quên mất rằng, tất cả những gì cậu đang có đều là do  nhà họ Tuế cho cậu, và cũng là những thứ tốt nhất.

Tự mình kiếm tiền thật sự rất không dễ dàng.

Tuế Hoành lúc đó nghe tin Tuế Ninh đòi sang Pháp, anh ta còn phá lệ đăng một dòng trạng thái lên vòng bạn bè.

【Nhóc con hôm nay không vui, còn nói sẽ bỏ mặc bọn tôi để đưa daddy chạy sang Pháp. [Hình ảnh]】

Hình ảnh đi kèm chính là đoạn chat giữa anh và Tuế Ninh.

Tuế Hoành lúc đó không công nhận nỗ lực của Tuế Ninh. Cậu lúc ấy vừa giận vừa tủi thân, nhắn cho Tuế Hoành mấy tin:

【Nhưng đó là nỗ lực hơn nửa năm em mới xin thành công mà】

【Anh và ba chỉ cần hai ba câu là bác bỏ mọi nỗ lực của em】

【Nỗ lực của em rẻ mạt thế sao?】

【Em sẽ tự mình kiếm tiền, đợi em kiếm đủ tiền rồi sẽ đưa daddy sang Pháp ở, rời xa các anh!!!】

Tống Ngọc Xuyên còn bình luận phía dưới ba biểu tượng trái tim tan vỡ: 【Vậy anh cũng di cư sang Pháp luôn đây.】

Tuế Ninh kiếp này mới nhận ra, thực ra những tình yêu mà cậu cảm thấy ngạt thở đó lại vô cùng chân thành và đắt giá.

“Em biết mà, đã bảo là em không còn muốn chạy sang Pháp nữa rồi.”

Tuế Ninh dứt lời thì buông một bên quai ba lô xuống kéo khóa ra, đưa cho anh một chiếc hộp quà hình chữ nhật màu đen.

Tuế Hoành nhìn chiếc hộp đen đó, ánh mắt hơi khựng lại.

“Anh trai, sinh nhật vui vẻ.” Tuế Ninh giơ hộp quà lên, ngại ngùng nói: “Đây là tiền em tự kiếm được để mua đấy. Vốn dĩ muốn mua cái đắt hơn một chút, nhưng tiền em kiếm được không đủ.”

Tuế Hoành nhận lấy hộp quà, kéo dải lụa mở hộp ra xem.

Đó là một chiếc ví da màu đen trị giá vài nghìn tệ.

“Sau này em sẽ cố gắng kiếm thật nhiều tiền để mua cho mọi người những thứ đắt hơn.”

Tuế Ninh có hơi tiếc nuối nói xong, tiện tay đặt ba lô xuống, quay người vào bếp phụ giúp Hứa Thập An.

Tuế Hoành ngồi trên sofa, một tay nâng chiếc hộp. Anh cúi đầu nhìn hồi lâu, ánh mắt ngẩn ngơ.

Anh ngước mắt nhìn bóng lưng Tuế Ninh rời đi, rồi lại nhìn chiếc ví này, khẽ bật cười thành tiếng.

Tống Ngọc Xuyên tiến lại xem, ghen tị đến mức mặt méo xẹo: “Cái này Ninh Ninh tặng em à? Không phải chứ? Ủa tại sao vậy? Sao anh lại không có?”

Tống Ngọc Xuyên muốn cướp lấy nhưng bị Tuế Hoành giơ tay né tránh.

“Đi ra chỗ khác, sinh nhật anh qua lâu rồi.”

Tống Ngọc Xuyên quay đầu, lại sải bước đi về phía nhà bếp, “Ninh Ninh ơi~”

……

Bởi vì nụ hôn cưỡng ép kia, Tuế Ninh đã mấy ngày liền không thèm để ý đến Thẩm Vọng Hàn.

Sau bữa cơm tối, cậu cùng người nhà đi tới ban công lộ thiên ở tầng hai để xem pháo hoa.

Bờ sông phía xa, pháo hoa liên tục nở rộ trên bầu trời bung tỏa như những cánh hoa, lại giống như sao băng rơi rụng.

Đẹp đến mức như mộng như ảo.

Tuế Ninh ngẩng đầu nhìn đến ngây người.

Điện thoại của cậu vang lên một hồi chuông, là một số máy lạ.

Thế nhưng Tuế Ninh cũng đoán được là ai, cậu nhấn nút nghe.

“Alo?”

“Tuế Ninh, em có nhìn thấy pháo hoa không?”

Trong mắt Tuế Ninh phản chiếu những ánh sáng rực rỡ, “Ừm, làm sao?”

“Vậy bây giờ em đừng quay về phòng, nhìn về hướng chính diện nhà em, mười giây.”

Tuế Ninh điều chỉnh phương hướng, trên bầu trời rất nhanh đã nở rộ những hình dạng pháo hoa khác biệt.

Pháo hoa đầu tiên cực kỳ lớn, giống như một chữ Hán, sau đó ngay lập tức bay lên cái thứ hai……

Ba đợt pháo hoa nối liền lại thành: xin lỗi em.

Giọng nói của Thẩm Vọng Hàn rất nhẹ: “Xin lỗi Tuế Ninh, em đừng không để ý đến tôi nữa mà.”

Thẩm Vọng Hàn tựa người bên cạnh xe, nhìn về hướng xa xăm châm một điếu thuốc.

Dưới sắc đêm, Thẩm Vọng Hàn hồi tưởng lại nụ hôn quyến luyến kia, sau khi đã nếm qua liền thấy quen mùi bén hơi, nói: “Lúc đó tôi chỉ là nhất thời xúc động.”

Thẩm Vọng Hàn lúc này rất muốn gặp Tuế Ninh, lại được nếm thử môi lưỡi của cậu, nhìn dáng vẻ cậu bị hôn mạnh đến mức thở không ra hơi, chỉ có thể bất lực mà khóc.

“Tôi sẽ không như vậy nữa đâu.”

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu