Bầu không khí bỗng chốc trở nên hơi kỳ quái.
Mặc dù ngăn cách qua màn hình điện thoại, nhưng Tuế Ninh cảm thấy ánh mắt của Thẩm Vọng Hàn mang theo áp lực rất lớn, giống như đang nhìn chằm chằm vào con mồi đã thèm khát từ lâu, khiến người ta thấy tê dại cả da đầu.
Tuế Ninh hoàn hồn. Cậu trở mình một cái, đôi chân đẹp vừa dài vừa trắng lộ ra trước mắt Thẩm Vọng Hàn, cậu tiến lại gần màn hình.
Hơi thở của Thẩm Vọng Hàn nặng nề hơn, anh nói: “Tuế Ninh, em trắng thật đấy.”
Khuôn mặt Tuế Ninh ghé sát màn hình, đôi mắt đẹp ngây thơ hiện ra ngay trước mắt. Biểu cảm trên mặt lộ ra một tia thẹn thùng xen lẫn tức giận, cậu cúi người cầm lấy điện thoại, nhanh chóng nhấn nút ngắt cuộc gọi.
Âm cuối đã bán đứng sự hoảng loạn của cậu: “Tôi đi ngủ đây!”
Tuế Ninh nằm ngay ngắn lại trong chăn, điện thoại rất nhanh lại hiện lên tin nhắn của Thẩm Vọng Hàn.
【 Đầu gối của em cũng rất đẹp, có màu hồng. 】
【 Đã gặp ác mộng gì vậy? 】
【 Nếu vẫn còn sợ thì nói cho tôi biết nhé. 】
Tuế Ninh tắt điện thoại, rúc vào trong chăn như một chú rùa, lần này lại chìm vào giấc ngủ rất nhanh.
Không mộng mị cho đến bình minh.
Tuế Ninh bị đánh thức bởi tiếng chuông ngoài cửa.
Tống Dục Xuyên nhấn chuông báo thức ở cửa phòng Tuế Ninh rồi thong thả đi xuống lầu.
Tuế Ninh vươn vai một cái, mơ màng đi vào nhà vệ sinh đánh răng.
“Chào ba, chào anh họ.”
“Ừm.”
Tuế Ninh ngồi xuống bàn ăn, daddy của cậu vẫn còn đang ngủ, bữa sáng hôm nay vẫn chỉ có ba người bọn họ ăn cùng nhau.
Tuế Ninh uống một ngụm nước, Tống Dục Xuyên sau đó phết đầy mứt dâu lên miếng bánh mì của Tuế Ninh, rồi dùng nĩa đặt vào đĩa của cậu.
Tuế Ninh cười cảm ơn anh họ, khẽ cắn một miếng bánh mì.
Buổi sáng cậu thường không có cảm giác thèm ăn lắm, ăn nửa miếng bánh mì và một quả trứng là đã no rồi.
Tuế Mặc liếc nhìn Tuế Ninh một cái, dưới mắt cậu có ít quầng thâm, nhìn qua là biết đêm qua ngủ không ngon giấc.
“Buổi trị liệu hôm nay sắp xếp vào lúc tám rưỡi, đừng để muộn đấy.”
Tuế Ninh ngẩng đầu, gật đầu: “Con biết rồi thưa ba.”
Tống Dục Xuyên đỗ xe trong gara của bệnh viện tư nhân, dẫn Tuế Ninh đến cửa thang máy. TruyenLau
Bọn họ bước vào thang máy. Tuế Ninh đứng bên cạnh Tống Dục Xuyên, mơ màng ngáp một cái, đôi mắt tròn xoe ngấn nước.
Nhìn là biết ngủ không đủ giấc.
Tống Dục Xuyên tối qua uống rượu với đám anh em ở quán bar đến rạng sáng, lại gọi một omega đặt phòng khách sạn, sáu giờ sáng mới về nhà. Nhưng anh ta lại chẳng hề hấn gì, không tiều tụy như Tuế Ninh.
“Em nói xem cái tên bác sĩ Lam này sao mà chảnh thế, hẹn khám thôi cũng phiền phức vậy.”
“Người ta đang làm nghiên cứu hậu tiến sĩ mà.” Website TruyenLau.com
Tuế Ninh lại thấy buồn ngủ, cậu nghiêng đầu tựa vào cánh tay Tống Dục Xuyên, thoang thoảng ngửi thấy mùi hương omega ngọt ngấy tỏa ra từ người anh họ.
Tuế Ninh ngẩng đầu, nhíu mày nói: “Anh họ, hôm nay anh lại về nhà lúc sáng sớm phải không?”
“Ừ.”
“Anh không thể yêu đương đoàng hoàng sao?”
Tống Dục Xuyên nhún vai vẻ không quan tâm, xoa xoa sau gáy Tuế Ninh. Nguồn copy từ TruyenLau.com
“Kệ anh.”
Tuế Ninh không tán thành hành vi tùy tiện này của Tống Dục Xuyên, cậu đe dọa: “Về nhà em sẽ mách daddy.”
“Em dám à.”
Tống Dục Xuyên véo vào gò má mịn màng của Tuế Ninh, cố gắng giải thích cho cậu: “Thế giới của người trưởng thành là như vậy. Đây là nhu cầu sinh lý bình thường của người lớn, bọn anh chỉ là các bên cùng có lợi mà thôi. Ngay cả cái thằng ngu Kỷ Vân Chu kia, chẳng phải nó cũng có bạn giường à?”
Tuế Ninh ngước mắt: “Sao anh biết?”
Tống Dục Xuyên nói: “Anh từng điều tra nó rồi, lần trước đã nói với em rồi mà, em quên à?”
Tuế Ninh lúc này mới nhớ ra.
Thực ra Tống Dục Xuyên đã sớm điều tra Kỷ Vân Chu, chỉ là kiếp trước cậu đơn thuần đến mức ngu ngốc, lại thêm Kỷ Vân Chu khéo mồm khéo miệng nên Tuế Ninh mới không tin.
“Cho nên thực ra chuyện này rất bình thường. Trên đời này làm gì có tình yêu thuần khiết, toàn là thêu dệt ra để lừa mấy đứa nhóc omega chưa trưởng thành như các em thôi.”
Tống Dục Xuyên vừa nói, cửa thang máy vừa mở. Anh và Tuế Ninh bước ra khỏi thang máy, lại nói tiếp: “Em tin không? Thẩm Vọng Hàn chắc chắn cũng nuôi người ở bên ngoài, chỉ là anh ta giấu kỹ không để chúng ta phát hiện ra thôi.”
Tuế Ninh nghe vậy, ngẩng đầu nhìn Tống Dục Xuyên với vẻ hoài nghi.
Cậu nhớ lại cảnh tượng Thẩm Vọng Hàn bất chấp tất cả xông vào biển lửa để cứu mình khi đó.
Trong lòng lại cảm thấy không thể nào.
Tống Dục Xuyên nói xong câu này mới nhận ra hôm nay vốn là đưa Tuế Ninh đi khám bác sĩ tâm lý, nói những lời này e là lại kích động đến cậu.
Anh chuyển chủ đề, dặn dò Tuế Ninh: “Lát nữa gặp bác sĩ Lam gì đó thì cứ coi ông ta như cái hốc cây, có nỗi khổ gì thì cứ trút hết ra cho ông ta, đừng có khách sáo. Chúng ta có trả tiền đấy, biết chưa?”
Tuế Ninh mỉm cười nhạt, gật đầu.
Đến khu trị liệu tâm lý, bác sĩ Lam đích thân mở cửa phòng khách, cười ôn hòa nói: “Mời vào.”
Tống Dục Xuyên ngồi xuống tùy ý ở phòng chờ, tựa vào sofa hất cằm với Tuế Ninh.
“Đi đi, anh đợi em ở đây.”
Tuế Ninh gật đầu, cậu tháo chiếc túi đeo chéo màu trắng của mình xuống đưa cho Tống Dục Xuyên giữ hộ.
Tống Dục Xuyên một tay ôm lấy chiếc túi đeo chéo của cậu, tựa vào sofa nhắm mắt nghỉ ngơi.
Tuế Ninh bước vào phòng tâm lý, trang trí ở đây trắng tinh sạch sẽ, có chút giống một không gian kín không một hạt bụi.
Tuế Ninh ngồi xuống một chiếc ghế mềm đối diện với Lam Tuân. Ngoại hình của Lam Tuân rất thân thiện, giống như một người chú ôn hòa, ông đem cho Tuế Ninh một ly trà.
“Đừng căng thẳng, chúng ta có thể trò chuyện đơn giản trước đã.” Lam Tuân đẩy gọng kính. Đôi mắt ông chứa đầy ý cười nhưng dường như có thể nhìn thấu Tuế Ninh.
“Tối qua ngủ không ngon phải không?”
Tuế Ninh: “Vâng, con gặp ác mộng.”
Lam Tuân không hỏi cậu đã mơ thấy gì, mà hỏi: “Trong mơ con cảm thấy như thế nào?”
“Rất sợ hãi, rất đau lòng ạ.”
Giọng nói của Lam Tuân nhẹ nhàng: “Vậy tại sao lại cảm thấy sợ hãi như vậy? Đừng có lo ngại gì cả, hiện giờ con đang an toàn. Tất cả những lời con nói ở đây, chú đều sẽ giữ bí mật cho con.”
Đôi lông mày của Tuế Ninh hơi nhíu lại.
“Con…… con mơ thấy mình đã chết.”
Đôi mắt Tuế Ninh đỏ lên, ánh mắt cậu run rẩy, khuôn mặt xinh đẹp lúc này mới lộ ra vẻ sợ hãi yếu đuối.
Trước mặt bác sĩ tâm lý, cuối cùng cậu mới chịu tiết lộ một vài bí mật chôn giấu sâu kín bấy lâu nay.
“Cảm giác đó rất đau đớn, lại rất chân thực, cứ như là…… đã thực sự xảy ra vậy.”
Lam Tuân dịu dàng an ủi cậu: “Vậy bây giờ hãy hít thở sâu, tựa lưng vào chiếc ghế phía sau, nhắm mắt lại.”
Tuế Ninh làm theo. Sau khi cậu nhắm mắt, Lam Tuân dần dần dẫn dắt cậu điều chỉnh nhịp thở đang hỗn loạn của mình.
“Bây giờ hãy thả lỏng toàn thân, tưởng tượng con đang nằm phẳng trên một thảm cỏ an toàn, trong không khí tỏa ra hương hoa và mùi thơm thanh khiết của cỏ xanh……”
Sau đó, Tuế Ninh chìm vào giấc ngủ sâu dưới sự dẫn dắt của Lam Tuân.
Lam Tuân hỏi cậu một vài câu hỏi, Tuế Ninh đều thành thật trả lời.
“Trong giấc mơ ấy, ai đã giết con?”
“Một người con từng yêu.”
“Con rất đau đớn, là vì sự phản bội của người đó mà đau đớn, hay là vì cái chết mà đau đớn?”
“Đều…… không phải.”
“Vậy là vì lý do gì?”
“Vì con rất sợ hãi.”
Lam Tuân liếc nhìn gương mặt căng thẳng của Tuế Ninh, ôn tồn hỏi: “Sợ hãi điều gì?”
Tuế Ninh nhỏ giọng nói: “Con sợ hãi có người vì con mà chết, cũng sợ hãi giấc mơ thực sự sẽ xảy ra.”
“Tuế Ninh, con đã nghe qua thuyết nhân quả của Đạo giáo truyền thống Trung Quốc chưa?”
Lam Tuân đắp cho Tuế Ninh một chiếc chăn, ánh nắng rực rỡ ngoài cửa sổ phản chiếu lên gương mặt cậu. Ông dùng giọng điệu không nhanh không chậm nói.
“Là họa là phúc đều do mình tạo ra. Nếu định mệnh đã cho con mơ thấy cơn ác mộng này biết đâu chính là đang ngầm chiếu cố con, chỉ dẫn con cố gắng thay đổi vận mệnh? Thay vì sợ hãi thì chi bằng hãy lớn gan một chút, đối mặt trực tiếp với nỗi sợ của mình, bảo vệ người mà mình muốn bảo vệ.”
Chân mày Tuế Ninh từ từ giãn ra, nhịp thở của cậu dần trở nên nhẹ hơn.
“Tuế Ninh, ác mộng không thể làm chủ cuộc đời con, chỉ có chính con mới có thể làm được điều đó thôi.”
Lam Tuân nhìn gương mặt khi ngủ của Tuế Ninh, ánh mắt ôn hòa như thể đang nhớ về một người quen cũ, ngay cả ngữ điệu cũng trở nên kiên nhẫn và dịu dàng lạ thường.
“Con có thể dũng cảm hơn tối qua một chút được không?”
Trong cơn mơ, cằm Tuế Ninh khẽ run, giống như đã hạ quyết tâm.
Nhãn cầu cậu chuyển động, khẽ gật đầu với biên độ nhỏ.
“Vâng.”
—
Mười phút sau, Tuế Ninh bước ra khỏi cửa phòng tâm lý, Lam Tuân đứng ở cửa tiễn cậu.
“Nửa tháng sau quay lại tái khám nhé, nếu lúc đó chú đang ở Anh thì có thể gọi video cho chú.”
Tinh thần Tuế Ninh đã tốt hơn nhiều. Cậu mỉm cười gật đầu, lịch sự cảm ơn: “Vâng, cảm ơn bác sĩ Lam.”
Lam Tuân khẽ cúi đầu, mỉm cười chào tạm biệt Tuế Ninh.
“Khi nào thấy sợ hãi, cháu có thể đọc cuốn sách này.” Lam Tuân rũ mắt, tặng cho Tuế Ninh một cuốn sách, “Con cười lên trông rất đẹp. Không giống anh Tuế lắm, chú và anh ấy gặp nhau vài lần nhưng chưa bao giờ thấy anh ấy cười.”
“Cảm ơn bác sĩ Lam.” Tuế Ninh đón lấy, đôi mắt cậu cong cong, lộ ra hàm răng trắng bóng, “Các anh và ba đều nói, con giống daddy nhiều hơn một chút.”
Trong lòng Lam Tuân thoáng qua một tia kinh ngạc, ướm lời hỏi: “Ồ, daddy của con tên là gì?”
“Hứa Thập An ạ. Daddy của con là nhà thiết kế, rất lợi hại đấy ạ.”
Gọng kính của Lam Tuân phản chiếu một tia sáng, nụ cười của ông bỗng khựng lại, lẩm bẩm: “Trách không được.”
“Dạ?” Tuế Ninh nghe không rõ lắm.
Lam Tuân: “Không có gì, tạm biệt con.”
Tuế Ninh: “Vâng, chào bác sĩ Lam ạ.”
Tống Dục Xuyên thấy Tuế Ninh đã ra ngoài liền đứng dậy dắt cậu đi về phía cửa thang máy.
Lam Tuân nhìn theo bóng lưng của họ, lặng lẽ rũ mắt, tháo kính xuống.
Trách không được ngay từ cái nhìn đầu tiên thấy Tuế Ninh, ông đã nhớ đến thiếu niên kiên cường, rạng rỡ của mười mấy năm về trước.
Tuế Ninh quả thực chính là bản sao của Hứa Thập An.
Ông và Hứa Thập An là bạn cùng khóa bốn năm tại Phá. Hứa Thập An khi đó giống như một chú chim tự do, tuổi còn nhỏ đã giành được không ít giải thưởng vinh dự về thiết kế, xinh đẹp và tuyệt vời.
Hứa Thập An từ nhỏ lớn lên ở Pháp, ông nhớ năm Hứa Thập An mười tám tuổi, đột nhiên nói với ông rằng mình chưa bao giờ đến Trung Quốc, muốn sang đó xem thử.
Thế nhưng Hứa Thập An vừa đi Trung Quốc xong thì không bao giờ quay lại Pháp nữa, cũng cắt đứt mọi liên lạc với ông.
Tình cảm thầm mến của ông còn chưa kịp bày tỏ.
Mười mấy năm sau.
Vào lúc ông ngỡ rằng mình và Hứa Thập An không còn duyên gặp lại, ông lại gặp được đứa con trai giống hệt Hứa Thập An.
Trách không được có dáng dấp của người quen cũ, hóa ra là con của cố nhân.
—
“Bác sĩ đó vừa nãy trò chuyện gì với em đấy?” Tống Dục Xuyên mua cho Tuế Ninh một cây kem ở bên ngoài bệnh viện.
Tuế Ninh cắn một miếng kem: “Chú ấy lợi hại lắm, trò chuyện với chú ấy cảm thấy rất tự nhiên, em còn ngủ quên trong đó một lúc nữa.”
“Chuyện đó là đương nhiên, không có tác dụng thì ông ta uổng công đọc sách bao nhiêu năm rồi.” Tống Dục Xuyên thấy lần trị liệu này có hiệu quả, thái độ càng tốt hơn vài phần: “Tâm trạng khá hơn rồi chứ?”
“Vâng vâng.” Tuế Ninh gật đầu, lại liếc nhìn Tống Dục Xuyên: “Nếu có thể ăn thêm một miếng bánh kem phô mai nữa thì tâm trạng sẽ tốt hơn chút nữa.”
“Đừng có mơ, nửa đêm đau bụng là anh kệ đấy.” Tống Dục Xuyên kéo dây an toàn thắt cho cậu, “Lát nữa có phải còn đi tham gia câu lạc bộ khiêu vũ gì đó không?”
“Vâng.” Tuế Ninh có đăng ký một câu lạc bộ khiêu vũ ở trường đại học.
Hứa Thập An từ năm Tuế Ninh năm tuổi đã đăng ký lớp học cho cậu, sau này lâu dần, Tuế Ninh cũng có chút hứng thú với nhảy múa nghiệp dư.
“Anh họ, lát nữa anh về trước đi, em có lẽ phải tập rất lâu đấy.”
“Được, chiều anh đến đón cậu nhé.”
“Biết rồi ạ.”
—
Tuế Ninh chạy bước nhỏ đến phòng thay đồ của câu lạc bộ, vừa đẩy cửa ra liền bắt gặp Lục Đại Hành đang ngồi bên cửa sổ.
Lục Đại Hành vừa thấy Tuế Ninh liền lập tức cười rộ lên: “Tuế Ninh!”
“Đại Hành!”
Tuế Ninh cười, ôm chầm lấy Lục Đại Hành.
“Cậu về khi nào vậy, sao không báo cho mình một tiếng?”
Lục Đại Hành khoác vai Tuế Ninh: “Mình vừa về hôm nay. Lại đúng lúc cuối tuần mà, cậu chắc chắn sẽ đến tập nhảy nên mình muốn dành cho cậu một sự bất ngờ thôi.”
Tuế Ninh cùng người bạn tốt hàn huyên một lát rồi cùng nhau đi về phía phòng tập.
Cậu vẫn luôn rất sùng bái người bạn tốt này, Lục Đại Hành, nghe tên thôi đã thấy rất ngầu rồi. Cậu và Lục Đại Hành đã làm bạn nhảy được ba năm, từ nhảy đường phố, Latin cho đến vũ đạo truyền thống đều đã tập qua.
Lục Đại Hành là một beta nữ, để mái tóc dài màu tím. Cô học chuyên ngành phóng viên, ngay từ thời thực tập đã thường xuyên chạy đôn chạy đáo khắp cả nước, đi qua không ít hiện trường nguy hiểm, là một người rất dũng cảm.
“Mình nói cho cậu nghe, tuần trước không phải mình đi phỏng vấn ở thôn Nam Lĩnh sao? Mình hỏi một ông lão còn khó khăn gì không, ông ấy bảo thiếu một bà vợ, đòi chính phủ phát cho một bà. Mình bảo chuyện này chính phủ chắc không giúp được đâu. Thế là ông lão đó bảo mình là đồ lừa đảo, nhà không nuôi chó liền thả ngỗng nhà ông ấy ra đuổi cắn mình, cũng may mình chạy nhanh.”
Lục Đại Hành vừa nói vừa cùng Tuế Ninh đồng thanh cười rộ lên, hòa vào đội ngũ tập nhảy.
Họ tập đến gần trưa, Tuế Ninh mồ hôi đầm đìa, nóng đến mức gò má ửng hồng.
Lục Đại Hành đưa cho Tuế Ninh một chiếc khăn lau, Tuế Ninh vừa lau mồ hôi vừa mở điện thoại ra.
Thậm Vọng Hàn: 【 Đang ở đâu? 】
Thậm Vọng Hàn: 【 Câu lạc bộ nhảy à? 】
Tuế Ninh trả lời: 【 Đúng vậy. 】
Thẩm Vọng Hàn đứng ngoài cửa, xuyên qua cửa sổ kính nhìn Tuế Ninh đang ngồi nghỉ trên băng ghế dài.
Tuế Ninh mặc một bộ đồ tập màu trắng, dáng người thanh mảnh, nghỉ ngơi một lát lại tiếp tục tập luyện.
Tuế Ninh trong đám đông dường như là người nổi bật nhất, người cao hơn cậu thì không trắng bằng cậu, người chân dài hơn cậu thì chân không thẳng bằng cậu. Tuế Ninh khi nhảy múa dường như có một sức hút đặc biệt, luôn thu hút ánh nhìn của Thẩm Vọng Hàn.
Thẩm Vọng Hàn nhìn Tuế Ninh dễ dàng ngả người xuống làm một động tác xoạc ngang, đôi chân kia thẳng tắp đều đặn.
Yết hầu của anh lăn lộn, ánh mắt sâu thẳm bắt trọn lấy cậu, giống như đang rình rập món đồ thuộc sở hữu của mình trong bóng tối.
Buổi tập tạm dừng, Tuế Ninh mở cửa đi xuống cầu thang. Cậu phải xuống nhà vệ sinh tầng dưới một chút.
Cậu cầm điện thoại, phát hiện Kỷ Vân Chu dùng một số điện thoại khác gửi cho cậu vài tin nhắn.
【 Ninh Ninh, Thẩm Vọng Hàn tối qua uống say cố ý đâm vào xe anh, còn cố ý khiêu khích đánh nhau với anh. Cảm xúc của anh ta thực sự rất không ổn định, anh ta có khuynh hướng bạo lực rất mạnh. Em thực sự phải tránh xa loại người này ra. 】
【 Anh bây giờ đang ở bệnh viện, em có thể đến thăm anh không? Chuyện anh bị tạm giam, anh có thể giải thích được. 】
Tuế Ninh hỏi: 【 Bị thương nặng lắm không? 】
Kỷ Vân Chu ở đầu bên kia gần như trả lời ngay lập tức:
【 Gãy vài cái xương sườn, tối qua còn bị đưa vào phòng phẫu thuật cấp cứu. Lúc anh phẫu thuật trong đầu toàn là hình bóng em, Ninh Ninh, bây giờ anh thực sự rất muốn gặp em. Lúc phẫu thuật anh đã nghĩ, nếu anh có chết, được gặp em lần cuối thì cũng cam lòng rồi. 】
【 Ninh Ninh, nếu anh chết, em có đến gặp anh một lần không? 】
Tuế Ninh yên tâm mỉm cười một cái, cậu gõ chữ trả lời:
【 Có chứ. 】
【 Nếu vài ngày nữa anh có chết thật, tôi sẽ gửi vòng hoa cho anh. 】
Sau đó, cậu block Kỷ Vân Chu luôn.
Cậu cất điện thoại đi, khi đi tới góc rẽ cầu thang, một bóng đen đột nhiên xuất hiện từ trong bóng tối.
Tuế Ninh giật mình, bước chân loạng choạng, cơ thể không tự chủ được mà ngã về phía trước.
Một bàn tay to lớn cố ý ôm lấy eo cậu, bế bổng cậu lên không trung, một tay đỡ lấy phần chân sau mềm mại của cậu.
Tuế Ninh ngửi thấy mùi hương của Thẩm Vọng Hàn, cậu sợ hãi bám chặt lấy vai anh.
“Anh…… anh làm cái gì vậy?”
Gương mặt Thẩm Vọng Hàn vùi vào trước ngực Tuế Ninh, hít sâu hương thơm của gỗ tuyết tùng và hoa nhài, một tay đặt lên phần eo mảnh khảnh có thể ôm trọn của cậu.
“Thả tôi xuống!”
“Em xuống cầu thang không nhìn đường à.”
Thẩm Vọng Hàn chậm rãi đặt cậu xuống, hỏi: “Tuế Ninh, em học nhảy nhiều năm như vậy, chân có thể tạo thành một góc 180 độ đặt lên vai bạn nhảy không?”
Tuế Ninh chưa thử bao giờ, nhưng nghe Thẩm Vọng Hàn mô tả như vậy, những động tác cơ bản thế này chắc là làm được.
“Được chứ.”
Ánh mắt Thẩm Vọng Hàn u tối, đầy vẻ si mê nhìn cậu, “Lợi hại thế sao.”
Tuế Ninh là kiểu người không chịu nổi lời khen, hễ khen là “vểnh đuôi” ngay.
Cậu tựa vào tường nghiêng đầu đi, khóe môi mọng nước khẽ nhếch lên, không hề nhận ra ánh mắt nóng bỏng và đáng sợ của người đàn ông trước mặt trong bóng tối.
“Vậy tôi có thể làm bạn nhảy của em không.”
Trong đầu Thẩm Vọng Hàn hiện lên một khung cảnh tươi đẹp, đôi mắt Tuế Ninh sưng đỏ đáng thương, chân bị anh tàn nhẫn gập lại.
Hổ thẹn lại bất lực.
Trong căn phòng với bầu không khí mập mờ vang vọng những tiếng nức nở tội nghiệp.
—
Cuộc sống hôn nhân tương lai của anh.
Thật quá tuyệt vời.
truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive
truyenfull,truyenfull vn