Tay Tuế Ninh chống lên cửa kính xe, không còn đường lùi. Gương mặt nhỏ nhắn sợ đến trắng bệch, những sợi tóc đen dán vào má, ngay cả đôi môi cũng đang run rẩy.
“Anh… anh điên rồi sao, Thẩm Vọng Hàn.”
Đôi mắt Thẩm Vọng Hàn đen kịt lóe lên tia sáng xanh, nhìn chằm chằm gương mặt nhát gan của Tuế Ninh đến xuất thần, giống như một dã thú đáng sợ sắp mất đi sự kiềm chế h*m m**n tham lam bấy lâu.
Ánh mắt Tuế Ninh nhìn anh luôn đong đầy sợ hãi và rụt rè, như thỏ con gặp ác thú, tránh xa còn không kịp.
Đôi mắt Tuế Ninh yếu ớt, sạch sẽ, luôn khiến anh không thể rời mắt.
Khiến người ta muốn chiếm làm của riêng.
Thẩm Vọng Hàn vươn đầu ngón tay, v**t v* gò má Tuế Ninh, ánh mắt u tối, như thể ngửi thấy mùi hương tuyết tùng mê đắm trên người cậu.
Cánh bướm xinh đẹp lại quyến rũ, vừa gợi lòng thương xót, vừa khơi dậy d*c v*ng muốn chà đạp, bắt nạt.
Thẩm Vọng Hàn thu tay lại, ngón trỏ và ngón cái vô tình ma sát, hồi tưởng lại dư vị xúc giác mịn màng.
Đôi mắt này của Tuế Ninh đẹp như lưu ly vậy.
Thẩm Vọng Hàn không ngốc, anh có thể nhận ra vài ngày nay thái độ của Tuế Ninh đã thay đổi đôi chút.
Nếu muốn con mồi tự nguyện rơi vào lồng giam, cách tốt nhất là để con mồi tiếp tục lơi lỏng cảnh giác.
Anh nhìn hồi lâu mới thu hồi tầm mắt, tựa lại vào ghế lái.
Thẩm Vọng Hàn thu liễm lại d*c v*ng dơ bẩn trong lòng, giống như một thợ săn kiên nhẫn và hèn hạ đeo lên chiếc mặt nạ đầy mê hoặc.
“Trêu em thôi, xem em sợ chưa kìa.”
Giọng anh trầm lạnh, pha chút tiếng cười từ tính.
“Đây là đồ trang trí treo trên tường đấy.”
Tuế Ninh ngồi lại vào ghế phụ, hồn vía bị dọa chưa về hết: “Anh nói dối, trên đó rõ ràng có hai cái xích chân.”
Thẩm Vọng Hàn nói: “Em lật xuống dưới đi, bên dưới còn có bản thiết kế.”
Tuế Ninh lật đống xích vàng nặng nề đang chồng chất lên nhau, bên dưới quả nhiên đè lên một tờ giấy vẽ, đó là bản thiết kế trang trí cho một bức tường.
Gò má Tuế Ninh lập tức nóng bừng. Cậu không dám ném cái hộp, bèn giơ tay ném tờ bản vẽ xuống cạnh tay Thẩm Vọng Hàn.
“Anh làm cái gì vậy!”
“Dọa em à,” Thẩm Vọng Hàn dùng ngón tay thon dài kẹp tờ giấy lên, tùy ý ném ra ngoài cửa sổ, “Tôi chỉ đùa với em thôi mà.”
Đáy mắt anh u ám, ý cười không chạm tới đáy mắt.
Trò đùa này sớm muộn gì cũng thành hiện thực.
… Em rồi cũng phải thích nghi thôi.
Tuế Ninh trừng mắt nhìn anh dữ dội, cậu thực sự cạn lời.
Trò đùa này có hay ho gì đâu chứ!
“Đã đến đây rồi, xuống tham quan một chút không?”
Tuế Ninh khoanh tay, quay đầu về phía cửa sổ: “Không, tôi muốn về nhà.”
Thẩm Vọng Hàn cảm thấy Tuế Ninh khi giận trông rất giống một chú cá nóc tròn xoe, vừa hung dữ vừa đáng yêu.
“Được, vậy đưa em về nhà.”
Lần này Thẩm Vọng Hàn khởi động máy rất nhanh, lái xe quay đầu, chạy về phía nội thành.
Tuế Ninh lén liếc nhìn Thẩm Vọng Hàn một cái.
Cậu không ngờ lần này Thẩm Vọng Hàn lại dễ nói chuyện như vậy.
Có lẽ… cậu thực sự đã trách lầm anh rồi?
Thẩm Vọng Hàn một tay nắm vô lăng, khuỷu tay kia chống lên cửa sổ xe, góc nghiêng lạnh lùng tỏa ra khí chất riêng biệt. TruyenLau
Gạt bỏ đạo đức và nhân tính sang một bên, Thẩm Vọng Hàn quả thực có một gương mặt đẹp trai. Việc có thể khiến nhà họ Kỷ phá sản tại thành phố H trong vòng hai năm, ngoài việc Kỷ Vân Chu tự phá của thì cũng nói lên năng lực của anh không thể xem thường.
Thẩm Vọng Hàn rất có chủ kiến, nhưng lại cố chấp đến đáng sợ.
Cậu thực sự đến giờ vẫn không hiểu nổi.
Tại sao Thẩm Vọng Hàn lại thích cậu nhỉ?
Tuế Ninh không dám hỏi, không khí khó khăn lắm mới bình thường trở lại. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Bóng cây nhanh chóng lướt qua, núi xa hòa cùng ánh mặt trời.
Tuế Ninh tựa bên cửa sổ xe, ánh sáng lãng mạn chiếu lên gương mặt Tuế Ninh tựa như bụi vàng phủ lên khuôn mặt trắng như tuyết của cậu, giống như một tinh linh thuần khiết.
Thẩm Vọng Hàn thỉnh thoảng sẽ liếc nhìn góc nghiêng khuôn mặt Tuế Ninh, sau khi đã lái vào làn đường bằng phẳng.
Tốc độ xe từ 70 dặm giảm xuống 60, 50, 40, 30…
Cuối cùng hạ xuống 25.
Tuế Ninh chẳng mấy chốc đã phát hiện ra điều bất thường, bởi vì xe điện bên cạnh còn chạy nhanh hơn bọn họ.
Cậu ngước mắt nhìn bảng đồng hồ tốc độ.
Tốc độ xe 20??? Nguồn copy từ TruyenLau.com
Tuế Ninh nghiêng đầu, “Còn thế nữa là chết máy đấy.”
“Lái chậm chút cho an toàn.” Thẩm Vọng Hàn vừa nói, lại hạ thấp thêm một chút.
Tuế Ninh không dám nổi giận, cậu chỉ có thể nhỏ giọng kháng nghị: “Tôi đói rồi.”
Thẩm Vọng Hàn liếc nhìn Tuế Ninh mới tăng thêm chút tốc độ.
Xe dừng lại trước cửa nhà cậu, Tuế Ninh vội vàng tháo dây an toàn, đẩy cửa bước xuống xe.
Giống như một chú chim nhỏ đang gấp gáp thoát khỏi lồng.
Bàn tay Thẩm Vọng Hàn hơi lơ lửng sau đó siết chặt ngón tay, đốt ngón tay trắng bệch rõ rệt.
Dù vừa bị dọa một trận, Tuế Ninh vẫn rất giữ lễ phép nói lời cảm ơn.
“Cảm ơn anh đã đưa tôi về, tôi vào nhà đây.”
Thẩm Vọng Hàn đặt một tay trên cửa sổ xe, mang ý cười nhạt nói: “Hôm nay tôi chỉ muốn đưa em đi tham quan nhà mới của tôi. Làm em sợ rồi, tôi nên xin lỗi.”
Tuế Ninh lắc đầu.
Chẳng lẽ cậu thật sự hiểu lầm Thẩm Vọng Hàn rồi sao?
Thẩm Vọng Hàn lúc điên thì điên thật, giờ đột nhiên chủ động thừa nhận sai lầm trái lại khiến cậu cảm thấy rất không tự nhiên.
Tuế Ninh xoắn xuýt vân vê ngón tay mình. Cậu cúi đầu, chỉ nói một câu, “Tôi vào nhà đây.”
Sau đó, cậu quay người đi vào cửa chính nhà mình.
Trong lòng Tuế Ninh vẫn còn hơi sợ hãi.
Bất kể chuyện đùa giỡn có là thật hay không, Thẩm Vọng Hàn khẳng định cũng đang mượn việc này để cảnh cáo chuyện hôm nay cậu đi gặp Kỷ Vân Chu.
Ánh mắt Thẩm Vọng Hàn dán chặt vào bóng lưng Tuế Ninh, đôi mắt thâm trầm tối tăm không rõ.
—
Tiệc sinh nhật con trai út nhà họ Lâm được tổ chức tại biệt thự riêng.
Khách mời đến tham dự cơ bản đều là các gia tộc có quyền có thế tại thành phố H. Trong sảnh chính ánh đèn lưu chuyển, lan tỏa hương rượu nhạt mùi sâm panh, tân khách chén tạc chén thù.
Bữa tiệc tối này trên danh nghĩa là để chúc mừng sinh nhật Lâm Lạc đã thất lạc nhiều năm, thực chất là mượn cơ hội này để lôi kéo nhân mạch.
Tống Ngọc Xuyên ở trong đám đông kính rượu mấy vị trưởng bối, bận đến mức chân không chạm đất, mặt cười đến sắp đơ ra rồi.
Mà Tuế Ninh đương nhiên không cần lo đến những thứ này. Cậu dựa vào chiếc ghế dài bên bờ hồ bơi phía sau sảnh chính.
Cậu thong thả nhâm nhi nước trái cây.
Vừa ngước mắt lên, một người mặc đồng hồ học sinh đen trắng cũng ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh cậu.
Tuế Ninh ngước mắt liếc nhìn một cái.
Người đó có làn da màu yến mạch khỏe khoắn, đeo một cặp kính dày cộm, tóc như vừa mới cắt, ngọn tóc dán sát bên gọng kính.
Kiếp trước Tuế Ninh chỉ mải lo thi đại học với mập mờ với Kỷ Vân Chu, nên chưa từng gặp qua người này.
“Chào cậu, tôi tên là Lâm Lạc.”
Hóa ra cậu ta chính là nhân vật chính của ngày hôm nay.
Tuế Ninh đặt ly nước trái cây xuống, “Tôi là Tuế Ninh.”
Chẳng trách thân phận giả của Lâm Cẩn lại bị vạch trần, Tuế Ninh vừa thấy Lâm Lạc thì trong lòng đã có đáp án.
Lâm Lạc mang lại cảm giác của một người thành thật phúc hậu mang theo hơi thở chất phác, hoàn toàn lạc lõng với căn biệt thự tráng lệ này.
“Cậu chính là Tuế Ninh sao? Tôi có nghe nói về cậu, cậu rất lợi hại, đã đoạt giải ba cuộc thi thiết kế thí nghiệm sinh học toàn quốc năm nay.”
Lâm Lạc ngồi thẳng tắp, cậu ta lại nói: “Anh trai Lâm Cẩn của tôi cũng rất lợi hại, anh ấy đoạt giải nhất. Tôi còn đang học lớp mười hai, hy vọng sau này cũng có thể thi đỗ vào trường đại học mà các cậu đang học. Bình thường tôi muốn hỏi anh ấy vài vấn đề nhưng anh ấy đều rất bận, căn bản không có thời gian để ý tới tôi.”
Bởi vì Lâm Lạc bị bắt cóc vào trong núi có mấy năm không được đi học, có thể học lớp mười hai ở đây cũng là nhờ nhà họ Lâm dùng quan hệ.
Trong mắt Lâm Lạc tràn đầy sùng bái đối với anh trai Lâm Cẩn và khát khao tri thức, nhưng Tuế Ninh lại không nhìn ra trong mắt cậu ta có một chút thù hận nào.
“Nghe nói cậu mười lăm tuổi đã thi đỗ đại học. Xin hỏi bình thường cậu học tập như thế nào, có thời gian biểu học tập không? Nếu có thì có thể chia sẻ cho tôi được không?”
Ngữ khí của Lâm Lạc thành khẩn, ánh mắt trong trẻo.
Tuế Ninh ngồi thẳng dậy, cậu đặt ly nước trái cây xuống, “…”
Cuối cùng cũng có người hỏi cậu vấn đề này rồi.
Cậu khổ luyện mười hai năm.
Mười lăm tuổi nhảy lớp thi đỗ đại học.
Trong biển học khắc khổ rèn luyện, nỗ lực nghiên cứu.
Lâm Lạc là người đầu tiên xin tài liệu học tập của cậu.
Trong lòng Tuế Ninh kích động, lục lọi tìm trong điện thoại, mở album ảnh nhấn vào một bản kế hoạch như thể đang khoe bảo bối cho cậu ta xem.
“Tôi có bốn phiên bản xuân, thu, nghỉ đông, nghỉ hè, cậu có muốn không? Muốn thì tôi gửi cho cậu nha.”
“Tôi cần lắm đó! Cái này trông cũng chi tiết quá, làm ơn gửi cho tôi với.”
Mắt Lâm Lạc sáng lên, liên tục gật đầu.
“Vậy tôi kết bạn với cậu. Tôi còn có ghi chép và tài liệu học tập cấp ba, siêu đầy đủ luôn. Cậu có lấy không?”
“Tôi lấy tôi lấy!”
Tuế Ninh và Lâm Lạc giống như vừa gặp đã thân. Bọn họ kết bạn wechat, tụm lại một chỗ thảo luận những kiến thức trọng tâm của kỳ thi đại học.
“Tớ đề nghị cậu nên sử dụng kết hợp hai bộ tài liệu học tập này bởi vì môn vật lý của cậu hơi bị lệch rồi nha. Cậu phải giữ vững ưu thế, tập trung đánh vào những môn yếu…”
“Ồ ồ được thôi.”
Lâm Lạc nghe vô cùng nghiêm túc, hận không thể bây giờ dập đầu bái sư với Tuế Ninh.
Nước trong bể bơi trong vắt thấy đáy. Ánh đèn chiếu lên phía trên chiếu xuống những luồng sáng lấp lánh sóng sánh khi mặt nước lay động.
Lâm Cẩn nhìn quanh một vòng, phát hiện Tuế Ninh đang thấp giọng nói gì đó với Lâm Lạc.
Lâm Cẩn sải bước tiến lên, xách cổ tên ngốc Lâm Lạc kéo ra xa khỏi người Tuế Ninh.
“Tuế Ninh, Kỷ Vân Chu ở trong phòng bệnh hôm nay suýt chút nữa thì ngạt thở mà chết.”
Lâm Cẩn đứng đối diện Tuế Ninh, ánh mắt không tốt, giống như đang hùng hổ thẩm vấn một phạm nhân.
Buổi dạy học của Tuế Ninh bị ngắt quãng, cậu khó chịu ngước mắt, “Mỗi lần Kỷ Vân Chu xảy ra chuyện, tại sao cậu luôn là người đầu tiên đến hỏi tôi vậy? Tôi là cảnh sát hay bác sĩ à?”
Chất vấn cậu thì cũng thôi đi.
Hơn nữa còn mang đến cho cậu một tin tức xấu như vậy.
Kỷ Vân Chu sao vẫn chưa chết đi cho rồi.
Lâm Cẩn nói: “Kỷ Vân Chu nói rồi, là cậu đã rút ống oxy của anh ấy, còn lấy gối đè lên đầu anh ấy.”
“Cậu có bằng chứng không?” Tuế Ninh đứng dậy, nhìn chằm chằm Lâm Cẩn, “Trong camera có hiển thị là tôi làm không?”
Lâm Cẩn nghiến răng, lạnh lùng nhìn Tuế Ninh.
Viện trưởng của bệnh viện đó là dượng ruột của Tuế Ninh nên đương nhiên sẽ bao che cho Tuế Ninh. Người nhà Tuế Ninh có gốc rễ rất sâu trong giới y học thành phố H, nếu cứ nhất quyết truy cứu, rốt cuộc người chịu thiệt phần lớn sẽ là y và Kỷ Vân Chu.
“Cậu…” Lâm Cẩn nói: “Kỷ Vân Chu trước đây đối xử tốt với cậu như vậy, hận không thể móc cả tim ra cho cậu. Sao cậu có thể đối xử với anh ấy như thế?”
Tuế Ninh gãi gãi sống mũi, “Tôi cũng đâu có nói là tôi muốn nhận đâu.”
Đừng có đưa cho cậu những thứ vô dụng này.
Lâm Cẩn tức đến mức nắm chặt nắm đấm, y nhìn chăm chú Tuế Ninh hồi lâu.
“Tuế Ninh, cậu thay đổi rồi.”
Tuế Ninh trước đây là một thiếu gia tôn quý ngây thơ ngu ngốc được nuôi trong nhà kính, không biết cuộc sống ngoài kia khó khăn cỡ nào, không màng khói lửa nhân gian. Kỷ Vân Chu chỉ cần dùng dăm ba câu là có thể dỗ dành cậu xoay như chong chóng.
Khiến Lâm Cẩn rất khinh thường.
Nhưng bây giờ Tuế Ninh không giống trước nữa.
Y có thể nhìn thấy khí thế mạnh mẽ trong đáy mắt Tuế Ninh, khí thế đó giống như một tấm khiên sắc bén lại không tì vết, khiến người ta rất khó tìm thấy điểm yếu.
“Anh, hai người đừng cãi nhau nữa.”
Lâm Lạc đứng ở giữa hai người, giơ tay ra, “Mọi người gặp được nhau là cái duyên, dĩ hòa vi quý, dĩ hòa vi quý.”
Những lời ngốc nghếch đó của Lâm Lạc Lâm Cẩn nghe mà đầy bụng lửa giận. Y vươn tay đẩy Lâm Lạc ra, lại không ngờ lực quá mạnh mà trực tiếp đẩy Lâm Lạc rơi xuống hồ bơi.
“…”
Tuế Ninh nhìn về phía hồ nước.
Không ngờ màn kịch mang tính kinh điển này vẫn cứ xảy ra.
Thiếu gia giả thẹn quá hóa giận, đẩy thiếu gia thật xuống hồ bơi.
Trước cửa sổ sát đất ở tầng hai.
Mạnh Nguy bưng một ly rượu, tựa bên bệ cửa sổ xem kịch.
“Chậc chậc chậc, vị hôn thê của cậu và tình địch của cậu ta cãi nhau rồi, sắp động thủ đến nơi rồi kìa.”
Thẩm Vọng Hàn tựa trên ghế sofa, lười biếng liếc nhìn một cái.
“Người anh em à, cậu bỏ ra nhiều tâm tư trên người Tuế Ninh như vậy mà cậu ta còn đang cùng tình địch cãi nhau hăng say. Cậu chẳng lẽ không cảm thấy trên đầu mình hơi xanh sao? Chẳng lẽ không cảm thấy Tuế Ninh có hơi không biết điều…”
Thẩm Vọng Hàn lạnh lùng nhìn về phía Mạnh Nguy, ánh mắt khiến người ta nổi da gà.
Mạnh Nguy lập tức ngậm miệng.
Lâm Lạc là một con vịt cạn, ở trong hồ bơi cố sức vùng vẫy, sặc không ít nước, biểu cảm chật vật lại thống khổ.
Sau đó, ngoài cửa sổ truyền đến một tiếng “ùm”.
Thẩm Vọng Hàn ngước mắt nhìn sang, Tuế Ninh đã nhảy xuống nước.
Tuế Ninh cầm một chiếc phao vịt vàng, túm lấy cổ áo Lâm Lạc đặt cậu ta lên vòng phao.
Tuế Ninh thực tế còn nhỏ hơn Lâm Lạc ba tuổi. Trong hồ bơi, thân hình nhỏ nhắn đó của cậu cũng chẳng thể kéo mạnh Lâm Lạc được, nhưng lại mang đến cho người ta một cảm giác sức mạnh kiên định.
“Oa—” Lâm Lạc ghé bên thành hồ bơi nôn ra mấy ngụm nước. Cậu ta lẩm bẩm: “Cảm ơn cậu nha Tuế Ninh, không ngờ cậu không chỉ học giỏi mà bơi cũng giỏi như vậy. Đợi tớ nghỉ hè nhất định phải đi đăng ký một lớp học bơi trước đã.”
“Hừ.” Lâm Cẩn cạn lời ngẩng đầu, y nói: “Bây giờ tôi lại trở thành kẻ ác rồi đúng không.”
Quần áo Tuế Ninh ướt hết rồi, cậu hất mái tóc đẫm nước.
“Lâm Cẩn, đúng là cậu học giỏi hơn tôi, nhưng tôi khuyên cậu ít xem mấy cái phim thần tượng 3 xu đi. Cậu đã thích Kỷ Vân Chu như vậy thì bây giờ qua chăm sóc anh ta đi là vừa.”
Tuế Ninh thở dài, đỡ cánh tay Lâm Lạc để cậu ta đứng dậy.
Quần áo cậu đều dính sát vào da, cả người rất khó chịu.
Tuế Ninh thản nhiên quay người, chỉ muốn mau chóng về nhà thay quần áo.
Nhìn Tuế Ninh trước mắt giống như một chú chim vàng anh đột nhiên thoát khỏi vũng bùn, sau khi gột rửa sạch sẽ vết bẩn trên người lại trở về chiếc lồng chim tinh xảo lộng lẫy kia.
Không còn tranh giành con sâu bẩn thỉu mà là an tâm tận hưởng sự ưu ái của thượng đế.
Có vẻ chỉ còn một mình Lâm Cẩn là vẫn đang lún sâu vào vũng bùn tranh giành.
Lâm Cẩn không cam tâm.
Dựa vào cái gì chứ.
Khiến y trông vừa dở hơi mất kiểm soát lại chật vật không chịu nổi.
Y tiến lên chặn tay Tuế Ninh, hạ thấp giọng hỏi: “Cậu không thích Kỷ Vân Chu nữa sao? Tại sao cậu lại hận anh ấy, thậm chí còn muốn giết anh ấy…”
Tuế Ninh hất tay Lâm Cẩn ra.
“Buông ra, cậu còn nói linh tinh như vậy nữa thì tôi sẽ để anh trai tôi kiện cậu tội vu khống đấy.”
Tuế Ninh nói xong thì bước tới trước vài bước.
Một chiếc áo khoác bỗng phủ lên người cậu, bọc lấy cậu như bọc bánh chưng vậy.
Ngay sau đó, cậu bị Thẩm Vọng Hàn nhấc bổng lên vai.
Tuế Ninh giật bắn mình, túm chặt lấy bả vai Thẩm Vọng Hàn.
Bước chân của Thẩm Vọng Hàn vững chãi, bàn tay lớn của anh đỡ mông Tuế Ninh, cảm nhận được xúc cảm cực kỳ mềm mại.
Giọng anh trầm thấp: “Đưa em đi thay quần áo, khác gì gà rớt nồi canh không.”
Tuế Ninh được Thẩm Vọng Hàn đặt vào trong xe. Điều hòa trong xe mở mức lớn nhất, hơi ấm nhanh chóng tràn ngập, xua tan cái lạnh trên người Tuế Ninh.
Thẩm Vọng Hàn như bóc măng mà l*t s*ch áo ngoài và áo len trên người Tuế Ninh, chỉ để lại cho cậu một chiếc áo sơ mi màu vàng nhạt.
“Anh… anh làm gì thế!”
Thân hình Tuế Ninh mảnh khảnh, áo sơ mi dính sát vào da thịt, làn da trắng tuyết ửng hồng. Cậu giống như một món quà được đóng gói tinh xảo, mời gọi người ta mở ra nếm thử.
Cậu co hai chân lên, lúng túng lui về phía sau.
Hơi thở của Thẩm Vọng Hàn trở nên nặng nề, hầu kết lăn động. Anh quấn cho Tuế Ninh một chiếc áo khoác khô ráo.
“Trước đây sao tôi không biết em lại tốt bụng như vậy nhỉ, Tuế Ninh.”
Thẩm Vọng Hàn lấy ra chiếc khăn lông trắng khô, cởi giày và tất của Tuế Ninh ra rồi nắm lấy đôi bàn chân trắng nõn của cậu. Đầu ngón tay mang theo vết chai mỏng thô ráp ấn lên lòng bàn chân cậu.
Lực không nặng, cũng không nhẹ.
Tuế Ninh lập tức vô thức co rụt những ngón chân hồng hào lại, còn không quên lên án anh.
“Đau.”
Ánh mắt Tuế Ninh ươn ướt, thẹn thùng nhìn anh.
Đáy mắt Thẩm Vọng Hàn u tối, dùng khăn lông bao bọc lấy chân cậu.
Sau đó, anh khởi động xe.
Trong xe lan tỏa hương hoa nhài, mùi hương thanh nhã gợi lên d*c v*ng tham lam bẩn thỉu trong lòng Thẩm Vọng Hàn, tốc độ xe lần này trực tiếp vọt lên tới 100.
Tuế Ninh bám chặt vào tay vịn bên cạnh, đuôi mắt ửng đỏ, sợ hãi đến mức giọng nói yếu ớt.
“Anh… anh chậm lại một chút.”
Thẩm Vọng Hàn bế Tuế Ninh đặt lên ghế sofa ở phòng khách nhà họ Tuế, sau đó nhìn chằm chằm Tuế Ninh vài giây mới quay người bỏ đi.
Hứa Thập An vẫn còn ngơ ngác, ông nhìn Thẩm Vọng Hàn, rồi lại nhìn con trai mình với vẻ mặt nghi hoặc.
—
Cánh cửa trong phòng ngủ được khép lại tùy ý.
Trong căn phòng tối mờ, chỉ có trước cửa sổ sát đất còn vương lại ánh đèn truyền tới từ phía xa.
Thẩm Vọng Hàn tựa trên sofa, uống một ngụm rượu mạnh.
Trong tay anh siết một chiếc áo ướt, xúc cảm hơi mát, lại tỏa ra mùi hương mê người.
Một hồi chuông điện thoại phá vỡ sự tĩnh lặng trong phòng, Thẩm Vọng Hàn dùng tay kia cầm lấy.
Là Tuế Ninh gọi tới.
Ánh mắt Thẩm Vọng Hàn trầm xuống, anh nhấn nhận cuộc gọi.
“Alo?”
Trong điện thoại truyền đến một giọng nói mềm mại mang tính dò xét.
Giống như một sợi lông vũ gãi nhẹ khiến lòng người ngứa ngáy.
“Thẩm Vọng Hàn.”
“Ừ… tôi đang nghe.”
“Cảm ơn anh hôm nay đã đưa tôi về.” Tuế Ninh luôn như vậy, đến lúc nào cũng không quên nói lời cảm ơn, đơn thuần lại lương thiện, sạch sẽ đến mức khiến người ta nhịn không được muốn chiếm hữu.
Muốn vấy bẩn.
Hơi thở của Thẩm Vọng Hàn dần trở nên nặng nề. Đuôi mắt treo sắc đỏ, hầu kết lăn động liên tục, mồ hôi lăn dài trên mặt anh, mày nhíu chặt.
Tuế Ninh nghe ra sự khác lạ trong giọng nói của Thẩm Vọng Hàn.
Cứ ngỡ là Thẩm Vọng Hàn bị cậu làm cho thức giấc.
Cậu vội vàng đi thẳng vào vấn đề, nhỏ giọng nói: “Daddy hỏi tôi là có một chiếc áo của tôi biến đi đâu mất rồi, có phải ở chỗ anh không?”
“Ừ.”
“Vậy anh… vậy ngày mai anh có rảnh trả lại cho tôi không?”
Thẩm Vọng Hàn ngửi hương hoa nhài, pheromone nồng đậm trên người bá đạo chiếm lấy mùi hương ấy, triền miên quấn quýt.
“Để sau đi.”
truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive
truyenfull,truyenfull vn