Hồi Ức Năm 17 Tuổi

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Hồi Ức Năm 17 Tuổi

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 2

Giang Mục Chu, bạn tổng tài lạnh lùng nhất của anh tôi.

Ngũ quan sắc sảo, ánh mắt đen như mực, đối với ai cũng lãnh đạm.

Nghe nói anh ấy là “đoá hoa cao lánh” khó chinh phục nhất trong giới thượng lưu ở Cảnh Thành.

Dù tuổi còn trẻ nhưng thủ đoạn lại vô cùng sắc bén.

Vừa tiếp quản Giang thị không bao lâu, anh đã thẳng tay loại bỏ sạch sẽ đám lão già hút m/á/u trong công ty, không chút nể tình.

Chỉ trong vài năm ngắn ngủi, Giang Mục Chu đã đưa Giang thị trở thành kỳ tích thương mại đứng đầu Cảnh Thành.

Danh tiếng của anh vang dội từ Cảnh Thành đến cả Doanh Thành, muốn không biết đến cũng khó.

Trước đây tôi đã rất sợ anh ấy, huống hồ gì bây giờ anh đã lăn lộn trên thương trường suốt 5 năm.

Tôi thật chẳng dám tưởng tượng khí thế hiện tại của anh mạnh mẽ đến mức nào.

Chỉ cần nhớ đến gương mặt góc cạnh và lạnh lùng ấy, tôi lập tức lắc đầu lia lịa.

“Không, con không đi Giang thị đâu! Người con sợ nhất chính là Giang Mục Chu đó, anh ấy dữ lắm, nghiêm khắc đến phát khiếp. Làm việc dưới tay anh ấy thì phải căng não 24/24! Con yếu thế thế này, sao có thể đến đó làm việc được?”

Ba không hiểu:

“Không đúng mà, Thanh Thanh. Ba nhớ rõ hồi trước dù con sợ Giang Mục Chu, nhưng có một thời gian con dính lấy nó lắm mà? Suốt ngày quanh quẩn bên nó không rời nửa bước.

Ba biết nó nghiêm khắc, nhưng nó là bạn học của anh con, có tình nghĩa cũ, chắc chắn sẽ chăm lo cho con chút đỉnh. Dù gì trước kia con cũng gọi nó là ‘anh’ suốt một năm trời còn gì.”

Nghĩ đến một vài chuyện, tôi lạnh hết cả sống lưng:

“Chăm lo? Nếu không bị anh ấy lột da thì đã là may rồi! Còn chăm với sóc!”

Tôi càng nói càng kích động:

“Hơn nữa, Giang thị đâu phải muốn vào là vào! Đó là công ty khó vào nhất ở Cảnh Thành đấy!

Giang Mục Chu là người nói một không hai, chỉ nhìn vào thực lực, sao có thể cho phép tôi đi cửa sau?”

Vừa nói, tôi vừa nhào sang ôm cánh tay người anh trai đang ung dung ăn sáng bên cạnh làm nũng:
TruyenLau.com
“Với lại anh ấy và anh chỉ là bạn học đại học bình thường thôi mà. Em thấy vẫn không nên phiền người ta thì hơn. Anh nói có đúng không? Anh hai? Anh nói gì đi chứ!”

Anh tôi thong thả bóc một con tôm bỏ vào miệng, chậm rãi lên tiếng:

“Ai nói cậu ta không đồng ý?”

Tôi đơ người, không dám tin:

“Anh nói gì cơ? Giang Mục Chu… đồng ý rồi á?”
Website TruyenLau.com
Thấy vẻ mặt như c/h/ế/t đứng của tôi, anh tôi bật cười:

“Không những Giang Mục Chu đồng ý, mà còn đích thân chỉ định, trong suốt thời gian em thực tập…”

Ánh mắt anh ấy mang theo vẻ khoái chí khó tả:

“Làm trợ lý riêng của cậu ta.” Đọc truyện tại TruyenLau.com

Cọng rơm cuối cùng đè sập con lạc đà, tôi lập tức hoá đá.

Nhưng anh tôi lại càng cười sâu hơn, từng chữ rõ ràng:

“Tổng Giang nói, đã là người quen, em đến công ty anh ấy, tất nhiên phải để anh ấy đích thân dạy dỗ.”

4.

Sợ tôi bỏ trốn,

Sáng hôm sau, ba lập tức bảo anh tôi đưa tôi đến Cảnh Thành.

Đứng trước toà nhà tập đoàn Giang thị, tôi còn chưa kịp chuẩn bị tâm lý.

Nhìn anh tôi quen tay quẹt mặt bước vào thẳng bên trong, tôi trợn tròn mắt:

“Quẹt mặt? Giang thị mà anh có thể quẹt mặt vào à?”

Gương mặt anh tôi thoáng qua chút chột dạ:

“Anh với Giang Mục Chu quan hệ tốt, quẹt mặt chỉ để tiện ra vào thôi.”

Anh ấy tránh ánh mắt long lanh to tròn như mắt búp bê của tôi, giao tôi cho lễ tân rồi quay người định rời đi.

Tôi vội túm lấy vạt áo anh:

“Anh… anh không đưa em lên à? Em sẽ méc ba đấy!”

“Em ngoan đi, anh còn phải qua Trần thị bàn chuyện hợp tác.

Lễ tân sẽ đưa em lên, không sao đâu.”

Anh tôi muốn gỡ tay áo ra khỏi tay tôi, kéo mấy lần mà tôi vẫn sống c/h/ế/t không buông.

“Anh là anh ruột em đấy, chẳng quan tâm gì đến em cả! Anh chẳng lẽ quên chuyện giữa em với Giang Mục Chu rồi sao?”

Anh tôi cười khẽ, kiểu bất cần đời:

“Tất nhiên là nhớ. Năm đó em ngủ với Giang Mục Chu xong rồi đá anh ta, một mình chuồn ra nước ngoài.

Em biết Giang Mục Chu nổi tiếng cỡ nào ở Đại học Cảnh Thành rồi mà?

Một khối băng ngàn năm như anh ta bị em ngủ xong đá bay, đến mức bây giờ tên em vẫn còn nằm chễm chệ trên bảng gió của trường đó.”

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu