Lúc anh tôi rời đi, còn đắc ý nhướng mày với tôi một cái, vẻ mặt vô cùng đắc thắng.
Chỉ còn lại mình tôi đối diện với Giang Mục Chu trong văn phòng.
Đối diện với ánh mắt lạnh lùng ấy, tôi đành cắn răng tiếp tục diễn vai:
“Tổng, Tổng Giám đốc Giang, thật ngại quá… Anh tôi nói chúng ta từng quen biết, nhưng sau khi trí nhớ em hồi phục thì vẫn còn một phần bị mất.
Em… không nhớ được anh, thật xin lỗi.”
Giang Mục Chu vẫn giữ dáng vẻ dửng dưng, trong mắt không có lấy một tia cảm xúc:
“Ừ.”
Tôi bối rối đến mức móc tay vào nhau, giọng cũng nhỏ dần:
“Ba em bảo em đến đây học hỏi, khoảng thời gian này… đã làm phiền anh rồi.”
Toàn thân Giang Mục Chu toát ra khí lạnh:
“Chuyện nhỏ.”
Mấy năm không gặp, anh càng trở nên trầm tĩnh, khí thế cũng sắc bén hơn trước, mang theo uy áp của người ở vị trí cao nhất.
Thật đáng sợ, còn đáng sợ hơn Giang Mục Chu thời đại học nhiều.
Website TruyenLau.com
Tôi không nhịn được mà mím môi, cố gắng nặn ra một nụ cười.
Có lẽ nhận ra sự sợ hãi trong mắt tôi, anh thoáng khựng lại, trong đôi mắt đen xẹt qua một tia hối lỗi.
Khi tôi đang cúi đầu lo lắng không biết mình sẽ vượt qua khoảng thời gian này ra sao, thì Giang Mục Chu đột nhiên đứng dậy.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Anh từng bước tiến đến trước mặt tôi, thân hình cao lớn phủ bóng lên người tôi.
Người đàn ông cao quý ấy cố gắng dịu nét mặt, khẽ cúi người xuống một chút để tôi không cần phải ngẩng đầu nhìn anh.
“Không nhớ cũng không sao.”
Anh chìa tay ra trước mặt tôi, trên gương mặt lộ ra chút hờ hững nhẹ nhàng.
Giọng nói lạnh lẽo nhưng bình hòa rơi vào tai tôi:
TruyenLau
“Chào em, anh là bạn của anh trai em, Giang Mục Chu, làm quen lại nhé.”
Tôi ngẩn ngơ nhìn anh, cũng ngơ ngác đưa tay ra:
“Chào… chào anh, em là Tô Hứa Thanh.”
Bàn tay lớn của anh bao trọn lấy tay tôi, khoảnh khắc ấy, tim tôi đập loạn đến mức không kiểm soát nổi.
Anh… thật sự không ghét tôi.
10.
Sau khi vứt tôi lại cho Giang Mục Chu, anh tôi liền phủi tay, chẳng thèm quan tâm thêm gì nữa.
Tôi bắt đầu ổn định cuộc sống ở Cảnh Thành, nơi ở là căn hộ do Giang Mục Chu sắp xếp, cách biệt thự của anh không xa.
Tối hôm đó, tôi không nhịn được liền gọi điện thoại chất vấn anh mình.
“Anh có ý gì vậy? Diễn trò mất trí mà không thèm bàn với em trước một tiếng à?”
Giọng anh tôi ở đầu dây bên kia nghe lười nhác:
“Xin lỗi nha, ý tưởng mới nghĩ ra thôi. Em chẳng phải đang chột dạ không dám đối mặt với Giang Mục Chu sao? Giả mất trí chẳng phải vừa vặn à? Em có thể xem như chưa từng có chuyện gì mà thoải mái ở cạnh cậu ta.”
Tôi nghiến răng:
“Thoải mái cái gì? Ban đầu là em đã có lỗi với Giang Mục Chu rồi, bây giờ còn gạt anh ấy thế này, thật sự ổn sao? Anh ấy dù gì cũng là bạn của anh đấy!”
Anh tôi bật cười khẽ:
“Tô Hứa Thanh, mục đích lần này của em là học hỏi, là để Giang Mục Chu dạy dỗ em.
Như vậy hai người chẳng phải sẽ dễ tiếp xúc hơn sao? Em chột dạ cái gì? Hay là…”
Anh tôi bỗng dừng lại, giọng chuyển sang giễu cợt:
“Em còn có tâm tư khác với Giang Mục Chu à?”
Tôi cắn chặt môi, bất ngờ im lặng.
Hôm nay vừa nhìn thấy Giang Mục Chu, tim tôi đã đập mạnh liên hồi.
Tôi rất rõ… tim tôi là vì anh ấy mà đập.
Nhưng… tâm tư khác sao?
Tôi… còn xứng nữa sao?
Hồi Ức Năm 17 Tuổi
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.