Lan Lăng Rực Rỡ

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Lan Lăng Rực Rỡ

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 1

"A Lăng, chuyện của Thái tử, chung quy là do trẫm dạy con không nghiêm, có lỗi với Thẩm gia các ngươi."

Hoàng đế đỡ ta từ dưới đất dậy, buông một tiếng thở dài bất đắc dĩ.

Ta rũ mắt, ngập ngừng nói:

"Bệ hạ xin hãy yên lòng, Thái tử trước nay thông tuệ, ắt hẳn có dự tính của riêng mình."

Dù ta có cố gắng giảng hòa thế nào, thể diện của hoàng gia cũng đã mất sạch, cả kinh thành này không tìm lại được nữa.

Bảy ngày trước, Thái tử Tạ Uyên trở về kinh thành, mang theo một nữ tử ngoại tộc.

Nàng ta có một mái tóc vàng óng, xoăn bồng bềnh, con ngươi tựa như ngọc phỉ thúy, làn da trắng hơn tuyết, xinh đẹp như một con mèo Ba Tư được Tây Vực tiến cống.

Ban đầu, cả kinh thành đều bàn tán về chuyện này một cách thích thú.

Thân là Thái tử, chơi vài món mới lạ cũng chẳng có gì đáng ngạc nhiên. Miễn sao ngôi vị chính phi vẫn thuộc về nữ nhiThẩm gia.

Thế nhưng, Tạ Uyên lại khăng khăng đưa nữ tử đó đến trước ngự tiền, trước mặt toàn thể hoàng thất tông thân, với vẻ mặt vô cùng thành kính.

Không phải là thiếp, cũng không phải cung nữ. Hắn muốn nữ tử ngoại tộc này trở thành thê tử duy nhất của mình.

Thử hỏi, đường đường là Trữ quân sao có thể cưới một Hồ nữ làm thê tử? Sau này, con dân Hoa Hạ mênh mông sẽ làm sao công nhận một Hồ nữ không rõ lai lịch làm Quốc mẫu? Chuyện này chẳng khác nào chọc phải tổ ong vò vẽ.

Hoàng đế ngay tại chỗ đã ném vỡ chén lưu ly, tức đến nổi gân xanh, cho Tạ Uyên một cái bạt tai vang dội.

Ngài còn phạt hắn quỳ trước linh vị của Hoàng hậu quá cố suốt ba ngày ba đêm.

Nhưng Tạ Uyên mặc cho bị mắng bị phạt, vẫn sống chết không chịu buông tay người con gái đang nắm chặt.

Dù chỉ một ngón tay cũng không buông.

Chẳng bao lâu, bóng dáng của đôi uyên ương nhỏ này đã xuất hiện ở khắp mọi nơi trong kinh thành.

Khi thì chèo thuyền trên hồ, lúc lại dạo chơi trong rừng đào ban đêm. Nguồn copy từ TruyenLau.com

Tạ Uyên dường như muốn cho cả thiên hạ biết rõ.

Hắn không quan tâm đến ánh mắt của thế gian.

Hắn yêu nàng một cách quang minh chính đại.

"A Uyên đã quyết tâm muốn đưa Hồ nữ này lên làm Thái tử phi, trẫm tuổi đã cao, e là không thể quyết định thay nó được nữa rồi." TruyenLau

Hoàng đế chỉ sau một đêm mà như già đi mười tuổi.

"Nhưng A Lăng, chỉ cần con nói một lời, trẫm có thể ban cho Hồ nữ kia cái chết. Sau này, con sẽ là Thái tử phi không thể lay chuyển, hắn sẽ không dám hai lòng nữa."

Ta im lặng một lúc, rồi khẽ cười lắc đầu.

"Bệ hạ, A Lăng không muốn gả nữa."

2. Đọc truyện tại TruyenLau.com

Kiếp trước, ta đã làm Hoàng hậu của Tạ Uyên ba mươi năm.

Trước lúc lâm chung, hắn ban cho ta một đạo thánh chỉ phế hậu.

Giáng ta xuống phi vị, sau khi chết thì chôn cất ở phi lăng.

Truy phong Thục phi Hoàng Ngọc Liên làm Hoàng hậu, để cùng hắn hợp táng tại hoàng lăng.

Chỉ để bù đắp cho nỗi tiếc nuối năm đó vì triều đình ép buộc mà không thể cưới người trong lòng làm thê tử, để rồi người ấy mất sớm.

À, đúng rồi.

Hồ nữ này là một cô nhi, không có tên.

Tạ Uyên mượn ý từ câu thơ "Ngọc liên xuất thủy hương vụ sinh" (Sen ngọc vươn khỏi mặt nước, hương thơm lan trong sương), lại vì nàng có mái tóc màu vàng óng, nên đã đặt cho nàng một cái tên Hán. Hoàng Ngọc Liên. Hắn chà đạp ta như vậy, chỉ để làm vui lòng người thương.

Còn không quên đâm ta một nhát dao đau hơn.

"Thẩm Diệu Lăng, nếu có kiếp sau, đừng tham luyến phú quý chốn hoàng cung nữa, hãy gả cho một vị phu quân thật lòng yêu thương mình đi."

Ta sinh ra trong Thẩm thị ở Cô Tô, gia thế cao quý không lời nào tả xiết.

Phụ thân và huynh trưởng của ta trấn giữ biên quan, hy sinh nơi sa trường, cả nhà trung liệt.

Mẫu thân ta vì thử thuốc cho bá tánh đang khổ sở vì ôn dịch mà đau đớn qua đời.

Tiên đế vô cùng yêu thương và lo xa cho Tạ Uyên.

Để lôi kéo sĩ tộc Giang Nam, để thu phục lòng dân, ngài mới sắc phong ta làm Thái tử phi.

Vậy mà hắn lại nói, ta vì tham luyến phú quý chốn hoàng cung nên mới gả cho hắn.

"Ngươi nghe rõ chưa?"

Lời vừa dứt, ta đang hầu bệnh bỗng đột ngột đứng dậy, hắt thẳng bát thuốc nóng bỏng vào mặt hắn.

Hắn kinh hãi: "Ngươi!"

Ta vô cảm cởi bỏ triều phục, đập nát phượng miện, đầu bù tóc rối bước ra khỏi tẩm điện.

Cho đến khi người trên long sàng phía sau tức giận đến tắt thở.

Tạ Uyên cứ yên tâm, nếu có kiếp sau, dù hắn không nói, ta cũng sẽ làm vậy.

"Cái gì? Con không gả nữa?"

Hoàng đế vô cùng kinh ngạc. Ta một lần nữa quỳ xuống đất, dập đầu ba lạy.

"Bệ hạ, Thái tử điện hạ vốn không hề thích thần nữ, người đã có người trong lòng, thần nữ cớ gì phải chen ngang một chân, khiến người phiền lòng chứ."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu