Lan Lăng Rực Rỡ

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Lan Lăng Rực Rỡ

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 8

Ta cúi mắt nhìn đám kê huyết đằng rơi vãi đầy đất, tùy tay nhặt một đoạn đưa lên mũi ngửi, mùi vị hăng hắc, khó chịu:

“Đây là kê huyết đằng đưa từ Tây Vực tới, độc tính cực mạnh, căn bản không thể mua được trong kinh thành.”

Tiếng khóc của Hoàng Ngọc Liên bỗng chốc im bặt.

Nàng mở to đôi đồng tử xanh biếc, chằm chằm nhìn ta không chớp mắt, trên má còn vương giọt lệ chưa khô.

Đây là lần đầu tiên ta thấy trên gương mặt nàng hiện ra thần sắc quỷ dị như vậy.

Từng có lúc, ta cũng hoài nghi thân phận của Hoàng Thục phi.

Chỉ tiếc, mỗi lần nhắc đến trước mặt Tạ Uyên, hắn đều cho rằng ta ghen ghét, cố ý hãm hại tình nhân trong lòng hắn.

“Kê huyết đằng ở Tây Vực vốn là linh dược hiếm quý, từ khoảnh khắc ngươi quen biết Tạ Uyên, e rằng đã chuẩn bị sẵn rồi.”

Hoàng Ngọc Liên khẽ nhướn mày, trong mắt lộ ra ý khiêu khích.

Ta thật sự khó lòng tưởng tượng, kiếp trước kiếp này, đằng sau lớp mặt nạ đáng thương kia, rốt cuộc là một trái tim đen tối thế nào.

Hoàng đế chợt cảm thấy có điều bất ổn:

“Ý gì?”

Ta chằm chằm quan sát từng biến hóa nhỏ trên mặt nàng.

“Ý tứ chính là…”

Hoàng Ngọc Liên giơ tay gạt đi hàng lệ, mỉm cười kiều mị:

“Là ta cố tình.”

Hoàng đế giận dữ, tiện tay ném vỡ chén trà, lập tức hạ chỉ:

“Không cần thỉnh ý Thái tử, lập tức tống Hoàng Ngọc Liên vào thiên lao, nghiêm hình thẩm tra!”

Chỉ tiếc, nàng miệng lưỡi cứng rắn, dùng đủ loại hình cụ vẫn chẳng hé nửa chữ. Nguồn copy từ TruyenLau.com

Mà ta, lòng đã đoán được tám chín phần.

Một nữ tử ngoại tộc, há lại dám gan lớn đến mức mưu hại thái tử một nước, không phải vì sau lưng còn có nỗi hận lớn hơn sao?

“Nghe nói ngươi vốn là vị hôn thê của một tướng lĩnh Tây Vực, năm đó Tạ Uyên giăng bẫy giết hắn, lại chém đầu treo nơi cổng thành thị uy. Ngươi từ đó lưu lạc đầu đường xó chợ, trở thành ăn mày.”

Ta bước vào thiên lao.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Hoàng Ngọc Liên đã sớm bị tra tấn đến thương tích đầy mình, đâu còn dáng vẻ nữ nhân được sủng ái khi xưa.

Nàng gạt mái tóc vấy máu ra sau, khẽ mỉm cười với ta:

“Thẩm tỷ tỷ quả nhiên lợi hại, còn thông minh hơn kẻ phế vật nằm bẹp trên giường kia nhiều.”

Đột nhiên, nàng bật ngồi dậy, nắm chặt lấy tay ta. TruyenLau

Cúi mắt, chiếc vòng bạc khắc hoa sen lại hiện trên cổ tay ta.

“Đa tạ y nữ Thẩm gia đã từng cứu mạng, bằng không ta cũng chẳng còn hơi tàn gắng gượng đến bên cạnh Tạ Uyên, để báo thù cho vị hôn phu của mình.”

Lời chưa dứt, một ngụm máu tươi đã phun ướt y sam ta.

Ta vội lấy khăn tay bịt miệng mũi nàng, đưa tay chẩn mạch.

Không ổn!

Nàng cũng đã trúng độc, độc tố xâm nhập ngũ tạng, so với Tạ Uyên còn nghiêm trọng hơn nhiều.

“Chẳng lẽ ngươi cũng tự mình dùng kê huyết đằng?”

Khó trách kiếp trước nàng yểu mệnh, thì ra từ đầu đã ôm quyết tâm lấy cái chết.

Hoàng Ngọc Liên khẽ gạt đi vết máu nơi khóe miệng, thở hổn hển:

“Trước khi đến kinh thành, ta cùng thủ lĩnh man tộc đã có giao ước. Ta phụ trách trừ khử thái tử, hắn phụ trách trừ khử Quốc cữu gia. Chúng ta nội ứng ngoại hợp, đoạt lấy binh quyền của triều đình Trung Nguyên.”

Ta trừng mắt nhìn nàng, khó tin đến cực điểm:

“Ngươi nói gì?”

“…Hiện giờ, man tộc đã mai phục ở Lăng Châu, chặn giết đại quân xuất chinh Tây Bắc. Phu quân tỷ… e là sắp chống đỡ không nổi nữa.”

14.

Linh Châu.

Xe ngựa lao phăng phăng trên đường.

Ta nắm chặt dây cương, nơi cổ họng dâng lên từng đợt tanh ngọt.

Kiếp trước, Linh Châu chính là nơi chôn thân của Tống Kinh Lan.

Khi ấy, ta từng cho rằng việc liên quan đến Man tộc, Thái tử xử trí không thỏa, hại chết cữu cữu, nên cùng hắn cãi nhau một trận.

Nhưng cớ sao kiếp này, sự tình lại đột nhiên sớm đến mấy năm, thật khiến ta không kịp trở tay.

Một giọt mồ hôi to bằng hạt đậu từ trán lăn xuống.

Ta bỗng kéo mạnh dây cương, phía trước liền có một con ngựa Ô Nhã xông ra, chắn ngay lối đi.

Tạ Uyên từ trên ngựa nhảy xuống.

Sắc diện hắn vẫn tái nhợt như tờ giấy, hiển nhiên chưa khỏi hẳn độc thương.

“Xuống xe.”

Ánh mắt hắn gắt gao khóa chặt lấy ta.

Khoảnh khắc ấy, ta hận đến muốn xé hắn thành muôn mảnh.

“Ta phải tới Linh Châu, ngươi nếu ngăn cản, ta liền trực tiếp dẫm đạp lên ngươi mà đi.”

Tạ Uyên gần như nghiến răng bật ra từng chữ:

“Ngựa của nàng quá chậm, xuống xe đi.”

Ta bất đắc dĩ buông tay, đầu ngón đã bị dây siết đến rớm máu.

Đón lấy ánh nhìn phức tạp của hắn, ta ngồi vào cỗ xe do ngựa Ô Nhã kéo.

“Ngọc Liên chết rồi.”

Tạ Uyên theo vào, nhạt nhẽo buông một câu.

Ta ngẩn ra.

“Sau khi ta tỉnh lại, phụ hoàng đã nói rõ thân phận gian tế Man tộc của nàng. Ta vốn định vào ngục gặp nàng ta lần cuối, nào ngờ nàng ta sớm đã tự vẫn bằng độc dược.”

Hắn chống trán, cười khổ.

“Kiếp trước nhờ nàng ngăn cản, ta chưa từng ăn cháo của nàng ta, an ổn sống hơn ba mươi năm.

Kiếp này nàng lại không nói một lời, ta thì lại trúng độc.”

Đó chẳng phải là báo ứng sao?

Ta quay mặt đi, trong mắt hắn thoáng hiện tia u buồn.

“A Lăng, ta chưa từng nghĩ, nữ nhân ta yêu suốt một đời lại là loại người như thế.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu