Lan Lăng Rực Rỡ

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Lan Lăng Rực Rỡ

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 4

Trong mắt Hoàng Ngọc Liên, giọt lệ lay động như muốn rơi mà chẳng rơi.

Tạ Uyên siết chặt cổ tay ta, lực đạo lại nặng thêm mấy phần.

Giống hệt kiếp trước, mỗi lần ta cùng Hoàng Ngọc Liên tranh chấp, hắn đều nóng nảy vội vàng đứng ra bênh vực người trong lòng.

Cho dù là khi Hoàng Ngọc Liên ngu xuẩn, dùng kê huyết đằng kịch độc nấu cháo, bị ta – kẻ tinh thông dược lý – cản lại, cứu cho hắn một mạng.

Thế nhưng, đối diện với bộ dáng khóc lóc như hoa lê đái vũ của nàng, hắn vẫn nghẹn giọng biện giải rằng nàng chẳng phải cố ý, bảo ta đừng chia rẽ tình ý của bọn họ.

Ở trong mắt Tạ Uyên, ta chính là nữ nhân ác độc nhất thiên hạ.

Ta làm bất cứ chuyện gì, cũng đều sai cả.

Uất ức từ tiền kiếp đến kiếp này trào dâng, dồn ứ nơi lồng ngực.

Ta cố nén chua xót nơi khóe mắt, nghẹn ngào mở miệng:

“Tạ Uyên, đây là di vật mẫu thân lưu lại cho ta.”

Hắn hừ khẽ một tiếng, rõ ràng chẳng tin. TruyenLau.com

“Thẩm Diệu Lăng, ngươi rốt cuộc có giao vòng hay không?”

Thấy thần sắc ta kiên quyết, dường như thà chết cũng chẳng chịu khuất phục, hắn liền ép chặt cổ tay, thô bạo cưỡng đoạt muốn tháo vòng bạc xuống.

“Rắc—”

Đau quá…

Cổ tay ta vốn mảnh mai, mà chiếc vòng bạc lại cực kỳ khít chặt, kẹp chặt nơi khớp xương. Đọc truyện tại TruyenLau.com

Tạ Uyên mạnh mẽ bẻ giật, đau đến mức nước mắt ta rơi lã chã xuống đất.

Ngay cả Hoàng Ngọc Liên cũng ngẩn ngơ mà đứng sững.

Giọng nói nghiến răng nghiến lợi của hắn vang ngay bên tai: Nguồn copy từ TruyenLau.com

“Thẩm Diệu Lăng, từ khi Cô trọng sinh đến nay, đã cho ngươi thể diện lớn như thế.”

“Cô vốn sớm định, ngày sau sẽ phong ngươi làm Hoàng quý phi, đem đại quyền hậu cung giao cả cho ngươi quản. Thậm chí còn đặc biệt viết thư đến biên quan, mời cữu phụ của Cô trở về dự hôn yến.”

“Người đó chính là cữu phụ của Cô – Tống Kinh Lan! Nghe nói người cũng sắp thành thân, nhưng bởi ngươi tự cho cao quý, Cô mới đặc biệt thỉnh người về, để rạng rỡ cho Thẩm gia ngươi!”

Chiếc vòng bạc rốt cuộc bị giằng mạnh, rơi khỏi cổ tay đã bị hắn bóp đến xanh tím.

Ta trơ mắt nhìn nó nảy lên trong lòng Hoàng Ngọc Liên, rồi lại “tõm” một tiếng rơi xuống ao nước.

Gợn sóng lăn tăn, sau đó trở lại yên lặng.

Khoảnh khắc ấy, ngay cả Tạ Uyên cũng ngẩn ra.

Khí huyết xông thẳng lên đỉnh đầu, ta chẳng chút do dự, vung tay tát hắn một cái thật mạnh.

Móng tay lướt qua gò má hắn, lập tức rạch ra vệt máu tươi.

7.

Nửa khắc sau.

Tạ Uyên ánh mắt u tối, lặng lẽ lau đi vệt máu nơi gò má, chẳng nói một lời liền mang Hoàng Ngọc Liên rời khỏi.

Ta ôm lấy cổ tay đau nhức, loạng choạng nhảy xuống hồ.

Một chiếc vòng bạc bé nhỏ như vậy, thoắt cái đã chẳng còn tung tích.

Làn nước lạnh lẽo thấm tận xương cốt, tê dại cả thân thể.

Ta gần như ngâm mình trong ao, tìm kiếm suốt một ngày một đêm.

Mãi đến khi nha hoàn nhìn không nổi, hết lời khuyên nhủ mới kéo ta về phòng, thay ta cởi bỏ xiêm y, tắm rửa thoa thuốc.

Đêm đó ta phát cơn sốt cao, mơ mơ hồ hồ.

Trong mộng là biên quan đầy trời cát vàng.

Bàn tay mẫu thân mang theo hương dược thảo dịu dàng xoa lên mái đầu ta.

“A Lăng, mau lớn lên nhé. Sau này, mẫu thân dạy con y thuật, phụ thân dạy con múa thương luyện kiếm.”

Mẫu thân…

Vì sao khi lớn lên, nhân sinh lại đầy những thống khổ chẳng thể nói thành lời?

Vì sao ta chẳng thể mãi nằm trong vòng tay người, hưởng thụ yêu thương, làm một đứa trẻ ngoan ngoãn?

Đến ngày thành thân, bệnh tình của ta mới dần chuyển tốt.

Ngoài kia trống chiêng rộn rã.

Ta ngồi trước gương đồng, dung nhan như hoa phù dung.

Khoác lên giá y thêu kim phượng hoàng, khăn hỉ đỏ chậm rãi phủ xuống.

Phụ thân, mẫu thân…

A Lăng hôm nay phải xuất giá rồi.

Bà bà nâng tay ta, dìu ta ra khỏi Thẩm phủ.

Nhưng trước hàng ngũ nghênh thân, người đứng chờ không ai khác, chính là Tạ Uyên.

Hắn cũng một thân hỉ phục đỏ chói, rực rỡ đến lóa mắt.

Phải, hoàng đế từng nhắc với ta, hôm nay hắn cũng nghênh cưới Hoàng Ngọc Liên.

Thế nhưng, cớ sao hắn lại xuất hiện ở Thẩm phủ?

“Thẩm Diệu Lăng, trước khi đón ngươi nhập cung, ta muốn đưa cho ngươi một vật.”

Ta lạnh nhạt nhìn hắn từ trong tay áo lấy ra một chiếc vòng bạc mới tinh, gương mặt mang vài phần lúng túng.

“Ngươi chẳng phải thích vòng bạc sao? Ta đã sai thợ khéo nhất đúc cho ngươi một chiếc.”

Ta chẳng buồn đáp, tiếp tục cất bước, nhưng hắn lại lần nữa siết chặt cổ tay ta.

Vết thương bôi thuốc đau nhức vô cùng, nhưng lần này ta nhẫn nhịn.

“Ta đã khuyên được Ngọc Liên, để ngươi cùng nàng đồng vị Thái tử phi. Nàng ở Đông điện, ngươi ở Tây điện, nước sông không phạm nước giếng.”

Giữa mày hắn thoáng phủ đầy tức giận.

“Ta đã vì ngươi mà nhún nhường như thế, sao ngươi còn chẳng chịu thôi?”

Bởi vì—

Khóe môi ta chậm rãi cong lên.

“Bởi vì ta không hề thích điện hạ.”

Tạ Uyên giận dữ, có chút thất thố.

“Không thích ta? Nhưng hôm nay ngươi chẳng phải vẫn phải gả cho ta sao!”

Hắn ngang ngược bế bổng ta, toan ép đưa vào kiệu hoa.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu