Tiếng kèn hỷ vang lên giữa đêm vắng khiến phụ nhân, các thiếu nữ động tác càng thêm vội vã.
Hỷ khăn vừa trùm xuống, tầm mắt ta bị che khuất, các nàng liền dìu ta ngồi vào kiệu hoa.
Kiệu lắc lư một vòng, cuối cùng lại dừng trước chuồng gà nhà ta.
14.
Trời diệt thật rồi!
Gả cho Sơn Thần, chẳng phải là đem tân nương sống chôn xuống đất sao?
Ta tuyệt vọng bị đất từng tấc từng tấc vùi lấp, trong lòng không ngừng gào thét!
Miệng lại bị cát đất lấp đầy, nghẹn đến nước mắt nước mũi trào ra.
Sắp ngạt thở thì ánh trăng rọi xuống.
Ta sụp đổ, hít lấy từng ngụm khí lớn, khôi phục quyền khống chế thân thể.
Là hắn, đã cứu ta.
Ta giật phắt khăn trùm đầu xuống, òa khóc nức nở.
Khóc đến kiệt sức, mới phát hiện hắn yên lặng đến khác thường.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Ta đôi mắt mờ lệ tìm kiếm hắn, lại thấy hắn đầy vẻ kinh ngạc nhìn ta.
Khuôn mặt của hắn…
Không đúng, khăn trùm đầu của hắn sao lại bị vén lên?!
TruyenLau
Trong khoảnh khắc như tia chớp, khăn trùm trong tay ta lơ lửng rồi rơi vào tay hắn.
“Ta nhớ ra rồi—”
Thanh âm hắn khàn khẽ, từng chữ như rỉ máu.
“Ngươi, không phải tân nương của Sơn Thần, mà là ta.”
Nguồn copy từ TruyenLau.com
“Kẻ chết ở đây là ta, ta là A Ly, hôm ấy bọn họ nói tỷ tỷ ta được Sơn Thần chọn trúng—”
“Tỷ tỷ bỏ chạy, ta ở lại, bọn họ liền chôn sống ta tại đây.”
“Tân nương của Sơn Thần đều là ‘Sơn Thần’ bị giam cầm nơi này, ta chấp niệm quá sâu, không bò ra được.”
Không biết vì sao, hắn càng lúc càng cao lớn.
Ta cách mặt đất càng lúc càng xa, bốn chân chạm đất, ta vội vàng kêu lớn.
Nhưng cổ họng lại phát ra tiếng: “Meo meo meo—”
Hắn ngồi xổm xuống, đôi mắt bi thương trào ra huyết lệ.
Tay nhẹ vuốt qua đỉnh đầu ta, hắn khẽ cất lời cảm tạ:
“Cảm ơn ngươi, mèo nhỏ, ngươi đã đào ta ra ngoài.”
Trên người hắn tỏa ra một luồng sáng, chói lòa đến nhức mắt.
Hắn khẽ ngâm: “Sơn Thần ban phúc cho ngươi— miễn chịu khổ kiếp súc sinh, đời sau hóa thành người!”
Lòng dạ xấu xa mà lại làm việc tốt sao?
“Kiếp sau, ta sẽ trả lại ân này cho ngươi.”
15.
Đang lúc đầu đau muốn nứt, vừa mở mắt ra, trong đầu ta chợt vụt qua rất nhiều rất nhiều cảnh tượng.
Ta đội mũ quan của Thẩm Vận Tri, kéo hắn xuống khỏi long ỷ, hung hăng mà va mạnh.
Bên cạnh, Thôi Mai Ngọc lại đứng chắn trước mặt ta, vừa vỗ tay reo hò, vừa phất tay đuổi lui đám thị vệ hộ giá.
Như đèn kéo quân xoay chuyển, lại nhảy sang một màn khác.
Ta cùng Phương Thái Sơ mặt mũi đã biến dạng nằm trên đất tuyết, đồng thời ở ngoài trăm dặm, Thôi Mai Ngọc một thân gọn gàng, cưỡi ngựa trên lưng.
Thẩm Vận Tri cùng nàng chia binh làm hai đường, giết thẳng vào cung, trực tiếp lấy thủ cấp hoàng đế.
“Ngươi thu dọn hậu sự, ta phải đi đón nương tử!”
Thôi Mai Ngọc mặt không biểu cảm, nhìn về hướng Đông cung.
“Thiên hạ này, mỗi người một nửa!”
Duyên sinh duyên khởi như oán, mọi oán hận cùng tình cảm thay nhau mà lớn dần hay tiêu tán.
Không còn gì có thể tổn thương hay trói buộc được ta nữa.
Những kẻ thân cận với ta đều yêu thương ta vô cùng.
Bởi thế, nửa đời còn lại của ta thuận lợi, không còn tai kiếp.
Cuối cùng gió lạnh lui đi, gió xuân ấm áp thổi đến —
Ta đang đem chiếc khăn trùm thêu “Thê tử của Thẩm Vận Tri — Thôi Triệu Ngọc” ném xuống đất, lớn tiếng hô không gả cho Thẩm Vận Tri!
Thẩm Vận Tri ngoan ngoãn gật đầu, ngay trước mặt mọi người đội khăn trùm đó lên đầu mình.
“Được, vậy ta gả!”
Nói rồi liền nắm tay ta bước vào Thôi phủ, chào hỏi phụ mẫu ta:
“Phụ thân, mẫu thân, ta tới làm con rể ở rể đây!”
Ta thẹn đến đỏ bừng cả mặt mày, cảm thấy hắn còn khó đối phó hơn cả con heo Tết.
Cuối cùng, dưới ánh mắt hiếu kỳ của các đệ muội, ta cứng mặt kéo nhẹ tay áo Thẩm Vận Tri.
Từ kẽ răng rít ra tiếng: “Ta gả, ta gả… ngươi đừng mất mặt nữa!”
Thẩm Vận Tri phấn khích vén khăn trùm, thiếu niên môi đỏ răng trắng, trong mắt tràn đầy ý muốn cưới ta làm thê tử.
Hàng mi của hắn thật dài, khi run rẩy như muốn che mà chưa che đôi mắt, ngập đầy tình ý, vô cùng động lòng.
Thôi Mai Ngọc dung mạo đã thành thiếu nữ yểu điệu, gương mặt vẫn ngây thơ, lao tới ôm chặt lấy ta, òa khóc nức nở.
“Đích tỷ! Tỷ đừng gả, cứ để hắn ở rể đi! Muội không nỡ rời tỷ!”
Nàng vùi mặt vào cổ ta, khóc ướt nửa bên áo cưới của ta.
Ta không biết làm sao, lưỡng lự vỗ nhẹ lưng nàng.
“Được rồi được rồi, muội vừa phải thôi.”
16.
Ta bị hắn bế lên kiệu hoa chạm trổ tinh xảo, hắn cưỡi ngựa, liên tục ngoái đầu nhìn về kiệu cưới.
Ta ngồi trên kiệu vững vàng, thầm nghĩ —
Lần này gả thế nào cũng là đúng rồi!
Khi ta ngồi ngay ngắn trên giường cưới, Thẩm Vận Tri run rẩy đôi tay, cẩn thận vén khăn trùm đầu ta.
Vừa trông thấy ta, vành mắt hắn liền đỏ lên.
“Nương tử—”
Ta lặng lẽ nhìn gương mặt hắn, bỗng cười “phụt” một tiếng.
“Đồ chết tiệt, thì ra đây là cách ngươi báo ân sao?”
Thẩm Vận Tri mù mờ không hiểu, vội vàng hỏi: “Đồ chết tiệt là ai?!”
“Thôi Triệu Ngọc, nàng coi ta là ai vậy?!”
“Hôm ở Đông cung ta đã thích nàng rồi, nàng không thể đối xử với ta thế này!”
Ta bỗng chợt hiểu ra, thì ra thiếp mời mà mẫu thân đưa, người gặp ta một lần đã nhất kiến chung tình, không phải Thái tử.
Là ngươi à!
Ta cười cong cả lưng, ghé môi hôn hắn một cái, dỗ dành: “Xong rồi sẽ nói cho ngươi biết!”
Lưng vừa tựa vào chăn gấm, ngoài cửa đột nhiên vang lên tiếng khóc gào thảm thiết:
“Đích tỷ! Muội tới tìm tỷ rồi hu hu hu—”
….
Hôm sau, khi ta sắp xếp danh sách khách mời, bỗng ở trang cuối nhìn thấy một cái tên quen thuộc.
“Thầy bói mù tặng”
“Năm chén trà.”
[Toàn văn hoàn]
Lên Nhầm Kiệu Hoa Được Chồng Tạo Phản
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.
Lên Nhầm Kiệu Hoa Được Chồng Tạo Phản
Chương 10
🎉 Bạn Đã Hoàn Thành Truyện!
Đề xuất truyện tương tự cho bạn